Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 20: Sư Muội Mưu Mẹo, Trộm Linh Thạch Vương
Căn tạm xá tồi tàn, ẩm thấp trong một ngôi làng nhỏ nép mình bên sườn núi gần Phong Châu Thần Đô, tối nay càng thêm nặng nề bởi tiếng mưa lâm thâm ngoài cửa sổ và tiếng gió rít qua từng khe hở. Không khí đặc quánh sự lo lắng và bất lực.
Trên chiếc giường thô sơ, Lạc Vân Phong nằm co ro, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, vai quấn băng vải thấm đẫm một mảng máu đỏ sậm. Hắn ho khan từng tiếng khô khốc, mỗi hơi thở đều mang theo sự khó nhọc. Khí huyết trong người vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, như một ngọn lửa bị dập tắt nửa chừng, chỉ chực bùng lên lại. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn mưa giăng mắc, xa xăm và đầy vẻ tự trách. Thanh danh của sư môn, sự chính trực của bản thân, tất cả như bị vùi dập dưới lớp bùn nhơ của lời vu oan.
“Sư muội…” Lạc Vân Phong thều thào, giọng yếu ớt đến đáng thương. “Ta đã quá kiêu ngạo. Giờ đây… không chỉ danh tiếng Thanh Huyền Phong bị hủy hoại, ta còn bị vu oan phá hoại linh mạch Đại Thụ Thần Sơn… Ta… ta đã quá vô dụng.”
Tư Không Nguyệt ngồi bên cạnh, lặng lẽ dùng chút linh lực cuối cùng còn sót lại để thanh tẩy yêu khí còn vương vấn trong cơ thể Lạc Vân Phong, đồng thời cố gắng giúp hắn ổn định khí huyết đang bất ổn. Ánh mắt phượng của cô, vốn luôn sắc sảo và lanh lợi, giờ đây lóe lên một tia lạnh lẽo đến đáng sợ khi nhìn thấy sư huynh mình đau khổ đến vậy. Cô nhớ lại những lời chế giễu ngạo mạn của Thánh Tử Thiên Cực ở Chợ Phi Long, cái vẻ đắc thắng khi hắn chém đôi tảng đá, và cả sự sỉ nhục mà Lạc Vân Phong phải chịu đựng khi bị vu oan. Cơn giận âm ỉ cháy trong lòng cô, nhưng không phải là cơn giận bốc đồng như Lạc Vân Phong, mà là sự tức giận lạnh lùng, đầy toan tính.
*Thánh Tử Thiên Cực… ngươi nghĩ Thanh Huyền Phong dễ bị bắt nạt vậy sao?* Tư Không Nguyệt thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn chứa sự nguy hiểm. *Dám vu oan sư huynh ta? Dám khiến hắn phải chịu sát thương chí mạng về lòng tự trọng? Ta sẽ cho ngươi biết, đụng vào người của Thanh Huyền Phong, ngươi sẽ phải trả giá đắt!*
Giọng cô vang lên bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đến rợn người, như một lưỡi dao sắc bén được bọc trong lụa. “Sư huynh đừng lo lắng. Ta sẽ không để bọn chúng được đắc ý. Vụ vu oan này, ta sẽ lật ngược thế cờ.”
Lạc Vân Phong lắc đầu yếu ớt, hơi thở đứt quãng. “Sư muội, việc này liên quan đến Đại Thụ Thần Sơn, đến Hùng Vương… chúng ta không thể hành động khinh suất nữa. Sư Tôn đã dặn rồi… không được gây họa thêm.”
Tư Không Nguyệt mỉm cười bí ẩn, ánh mắt liếc nhìn Mộ Linh Nhi đang ngủ say, ôm chặt Tiểu Thanh cuộn tròn bên cạnh. Cô bé vẫn hồn nhiên, không hay biết thế sự đang xoay vần nghiệt ngã đến thế nào. “Sư huynh quên rồi sao? Ta là Tư Không Nguyệt. Ta không bao giờ dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề… khi còn có thể dùng mưu mẹo.” Cô khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Mộ Linh Nhi. “Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương. Chuyện còn lại, cứ để ta lo.”
Nói rồi, Tư Không Nguyệt đứng dậy, bước ra góc phòng, nơi ánh trăng yếu ớt cố gắng len lỏi qua khe cửa. Ánh mắt cô kiên định, như một chiến lược gia đang đối mặt với ván cờ sinh tử. Trong màn đêm tĩnh mịch, bộ não của cô bắt đầu hoạt động hết công suất, từng mảnh ghép của kế hoạch hoàn hảo dần hình thành.
***
Trong vài ngày tiếp theo, Phong Châu Thần Đô trở thành sân khấu cho màn trình diễn “thám tử bất đắc dĩ” của Tư Không Nguyệt. Cô cải trang thành một nữ tu sĩ ngoại tộc bình thường, mái tóc tết đơn giản, khoác lên mình bộ áo choàng xám kín đáo, hòa mình vào dòng người đông đúc. Ai nhìn vào cũng chỉ thấy một cô gái hiền lành, ít nói, không có gì nổi bật.
Cô lang thang khắp các khu chợ đen, trà quán, và những tụ điểm buôn chuyện của tu sĩ và thường dân. Đây chính là “mạng lưới tin tức” hiệu quả nhất, nơi mọi “drama” từ triều đình đến giang hồ đều được “viral” với tốc độ ánh sáng. Tư Không Nguyệt không ngừng lắng nghe và quan sát, đôi khi lại khẽ vung tay, tạo ra một làn linh lực vô hình cực kỳ tinh vi. Đó là một loại yểm thuật cấp thấp, nhưng đủ để khiến những người xung quanh cảm thấy thoải mái, dễ dàng chia sẻ thông tin mà không hề hay biết mình đang bị “thao túng tâm lý” một cách nhẹ nhàng.
Không mất nhiều thời gian, cô nhanh chóng nắm bắt được những “hot trend” tin tức đang lan truyền:
“Nghe nói Hùng Vương chuẩn bị một buổi tế lễ long trọng tại Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn đó!” Một ông lão bán bánh bao thì thầm với khách. “Cần một lượng lớn Linh Thạch Vương để tăng cường linh mạch cho Tế Đàn, cầu cho Âu Lạc thịnh vượng.”

“Đúng vậy, ta cũng nghe nói thế!” Một tu sĩ trẻ tuổi chen vào. “Mà Thánh Tử Thiên Cực, cái tên kiêu ngạo đó, được Hùng Vương tin tưởng đặc biệt, đã được giao trọng trách trông coi và vận chuyển số Linh Thạch Vương này từ kho báu bí mật của Hoàng gia đến Tế Đàn đó. Đúng là ‘con cưng’ của Thiên Cực Tông có khác!”
Tư Không Nguyệt khẽ nhíu mày. *Linh Thạch Vương? Kho báu Hoàng gia? Trông coi bởi Thánh Tử Thiên Cực?* Cô thầm ghi nhớ. Đây chính là “content” mà cô cần.
Càng nghe nhiều, Tư Không Nguyệt càng phát hiện ra một “sơ hở chết người” của Thánh Tử Thiên Cực. Hắn ta, vì quá tự tin vào quyền lực của Thiên Cực Tông và sự tin tưởng của Hùng Vương, lại cực kỳ ngạo mạn và lơ là trong việc trông coi tài sản Hoàng gia.
“Cái tên Thánh Tử đó, suốt ngày khoe khoang được Hùng Vương tin tưởng, còn chê bai các Lạc Tướng khác không đủ năng lực.” Một tiểu thương bán linh thảo than thở. “Vì quá tự tin rằng không ai dám đụng vào tài sản của Hoàng gia, hắn ta đã lơ là việc canh gác kho báu. Nghe nói còn điều động một số thủ vệ tinh nhuệ đi ‘điều tra’ các tông môn nhỏ nào đó… hình như là đi tìm cái Thanh Huyền Phong gì đó, làm suy yếu lực lượng phòng thủ kho báu đáng kể.”
*Ha!* Tư Không Nguyệt mỉm cười khẩy trong nội tâm. *Đúng là cơ hội trời cho. Vừa kiêu ngạo, vừa tự tin thái quá… Tên Thánh Tử này đúng là tự đào hố chôn mình rồi. Hắn cứ tưởng mình đang ‘gánh team’ cho Thiên Cực Tông, ai dè lại đang ‘gánh cục tạ’ cho mình.*
Trong đầu Tư Không Nguyệt, một kế hoạch tỉ mỉ, đầy tính “drama” và “plot twist” đã hình thành. Không chỉ lấy đi Linh Thạch Vương, cô còn phải để lại những “dấu vết” đủ tinh vi để vu oan cho Thánh Tử Thiên Cực một cách thuyết phục nhất, biến hắn từ kẻ đi “bóc phốt” người khác thành “nạn nhân” của chính mình.
Tư Không Nguyệt rời khỏi trà quán, nụ cười ẩn hiện sau lớp khăn che mặt. Trong ánh mắt phượng của cô, không còn sự lo lắng, chỉ còn lại sự đắc ý và một tia nguy hiểm. Kế hoạch “ăn miếng trả miếng” đã sẵn sàng “lên sóng”.
***
Vào một đêm trăng khuyết, khi màn đêm buông xuống dày đặc nhất, Tư Không Nguyệt bắt đầu hành động. Cô biết Thánh Tử Thiên Cực đang bận rộn với các cuộc họp tông môn quan trọng, hoặc có lẽ đang hưởng lạc tại một tửu quán sang trọng nào đó, khoe khoang về chiến tích “vu oan thành công” của mình. Đây chính là thời cơ “vàng” để “flex” yểm thuật của cô.
Cô tiếp cận kho báu bí mật của Hùng Vương, một nơi có vẻ ngoài bình thường, ẩn mình giữa những vách đá sừng sững, nhưng bên trong lại được bảo vệ bởi vô số trận pháp và thủ vệ tinh nhuệ. Tuy nhiên, nhờ thông tin thu thập được, Tư Không Nguyệt biết rằng Thánh Tử Thiên Cực đã tự ý điều chỉnh một số điểm trong trận pháp để tiện bề ra vào, mà không lường trước được sơ hở chết người này.
Tư Không Nguyệt khẽ nhếch mép. *Tự tin thái quá là tự hủy, Thánh Tử à.*
Cô dùng Yểm thuật cấp cao nhất của mình, tạo ra một ảo ảnh vô cùng chân thực về một vụ hỏa hoạn lớn đang bùng phát dữ dội ở khu vực chợ đêm sầm uất nhất Phong Châu Thần Đô. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và cả mùi khói khét lẹt đều được tái tạo một cách sống động đến kinh người. Một toán thủ vệ tinh nhuệ canh gác kho báu, vốn đã bị suy yếu số lượng do Thánh Tử Thiên Cực điều động đi “điều tra” Thanh Huyền Phong, lập tức bị điều động khẩn cấp.
*Xin lỗi các vị,* Tư Không Nguyệt thầm nghĩ, giọng đầy châm biếm. *Chỉ là một giấc mơ đẹp thôi. Nhưng đừng trách ta, trách kẻ đã để các ngươi lơ là nhiệm vụ.*
Các thủ vệ còn lại, dù không bị điều đi, cũng bị cô tạo ra ảo ảnh mê hoặc. Một số thấy mình đang kiểm tra khu vực bình thường, một số khác lại nghĩ mình đang ngủ gật ngon lành ngay tại vị trí canh gác, thậm chí còn mơ thấy mình đang “flex” cơ bắp với mấy cô gái xinh đẹp trong mộng. Khuôn mặt họ hiện lên vẻ mãn nguyện, hoàn toàn không hay biết gì về sự hiện diện của Tư Không Nguyệt.

Khéo léo vô hiệu hóa điểm yếu trong trận pháp do Thánh Tử Thiên Cực tự ý điều chỉnh, Tư Không Nguyệt lướt vào bên trong kho báu như một bóng ma. Ánh sáng từ những viên Linh Thạch Vương phát ra lung linh, rực rỡ, chiếu sáng cả căn phòng bí mật. Chúng toát ra một luồng linh khí thuần khiết, mạnh mẽ đến choáng ngợp.
Tư Không Nguyệt không tham lam. Cô chỉ “mượn” một lượng lớn Linh Thạch Vương, đủ để gây chấn động triều đình và khiến Thánh Tử Thiên Cực phải “toát mồ hôi hột”, nhưng không hoàn toàn làm trống rỗng kho báu. Cô muốn hắn phải nếm mùi “gậy ông đập lưng ông”, chứ không phải gây ra một vụ án không thể cứu vãn.
Trước khi rời đi, cô dùng một loại yểm thuật đặc biệt, tạo ra một “dấu vết” giả mạo. Dấu vết này trông giống như một sơ suất vụng về của người quản lý kho, một sự che đậy cẩu thả của kẻ đã biển thủ. Cô cố tình để lại một “vật chứng” nhỏ nhưng đủ sức nặng: một chiếc bùa hộ mệnh có hoa văn tinh xảo mà Thánh Tử Thiên Cực thường mang theo. Cô đã nhìn thấy hắn đánh rơi nó trong một lần hắn khoe khoang tại Chợ Phi Long, và đã bí mật “loot” nó về. Cô khéo léo đặt nó gần chỗ Linh Thạch bị mất, như thể nó vô tình rơi ra trong lúc hắn vội vã.
*Thánh Tử Thiên Cực,* Tư Không Nguyệt thì thầm, khóe môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. *Ta tin ngươi sẽ ‘trân trọng’ món quà này. Nó sẽ là ‘hint’ cực mạnh để Hùng Vương ‘chốt đơn’ ngươi đó.*
Cô rời khỏi kho báu một cách yên tĩnh như khi đến, không để lại bất kỳ dấu vết nào của bản thân. Trận pháp được phục hồi hoàn hảo, thủ vệ trở lại trạng thái “bình thường” sau ảo giác, không ai hay biết gì về màn “đánh cắp nghệ thuật” vừa diễn ra.
Tư Không Nguyệt trở về căn tạm xá tồi tàn, vẻ mặt đầy sự đắc ý và mãn nguyện. Cô đã “sạc pin” thành công cho kế hoạch trả đũa của mình.
***
Sáng hôm sau, Đại điện Hùng Vương ở Phong Châu Thần Đô chìm trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Vụ mất trộm Linh Thạch Vương bị phát hiện. Kho báu bí mật của Hoàng gia bị xáo trộn, và những “dấu vết” do Tư Không Nguyệt khéo léo tạo ra đều chỉ thẳng vào người quản lý và vận chuyển – Thánh Tử Thiên Cực.
Thánh Tử Thiên Cực, với vẻ mặt ngạo mạn quen thuộc, bước vào Đại điện Hùng Vương. Hắn vẫn còn đang đắc ý về kế hoạch vu oan Thanh Huyền Phong đã “lên sóng” thành công, và tin rằng hôm nay hắn sẽ được Hùng Vương khen ngợi.
“Thánh Tử Thiên Cực!”
Tiếng gầm giận dữ của Hùng Vương vang vọng khắp đại điện, khiến cả không gian như rung chuyển. Ngài đập mạnh tay xuống ngai vàng, vẻ mặt đỏ bừng vì thịnh nộ. “Ngươi có biết tội biển thủ Linh Thạch Vương của Hùng Vương là tội gì không?!”
Thánh Tử Thiên Cực kinh ngạc tột độ. Sắc mặt hắn lập tức tái mét, sự ngạo mạn tan biến như sương khói. “Bệ hạ? Thần… thần không hiểu. Thần luôn tận tâm với Hùng Vương, sao có thể… Đây là vu oan!”
Một Lạc Tướng râu bạc, vẻ mặt nghiêm nghị, bước ra khỏi hàng, giơ cao một vật nhỏ lấp lánh. “Thánh Tử, bằng chứng đã rõ ràng! Dấu vết che đậy vụng về trong kho báu, và đây… chiếc bùa hộ mệnh của ngươi được tìm thấy ngay tại hiện trường!” Lạc Tướng trình ra chiếc bùa hộ mệnh mà Tư Không Nguyệt đã cố tình để lại, hoa văn tinh xảo của Thiên Cực Tông hiện rõ mồn một.

Thánh Tử Thiên Cực hoàn toàn sững sờ. Hắn nhìn chiếc bùa hộ mệnh quen thuộc, đôi mắt trợn trừng không tin vào mắt mình. Hắn cố gắng chối cãi, đổ lỗi cho kẻ thù, nhưng mọi bằng chứng đều chống lại hắn. Hắn không thể giải thích được tại sao chiếc bùa của mình lại ở hiện trường, hay những dấu vết “che đậy” vụng về mà Tư Không Nguyệt đã tạo ra. Tất cả đều quá thuyết phục, quá “logic”.
“Đây là bẫy!” Thánh Tử Thiên Cực gầm lên, chỉ tay về phía các Lạc Tướng, giọng điệu hoảng loạn. “Kẻ nào đó muốn hãm hại thần! Chắc chắn là đám Thanh Huyền Phong! Bọn chúng vừa phá hoại linh mạch Đại Thụ, giờ lại dám trộm Linh Thạch!”
Hùng Vương nhìn hắn với ánh mắt sắc lạnh, đầy nghi ngờ. “Thanh Huyền Phong? Ngươi vừa vu oan họ phá hoại linh mạch, giờ lại đổ tội biển thủ cho họ? Chẳng lẽ ngươi nghĩ trẫm là kẻ ngu ngốc sao? Hay ngươi đang cố ý đánh lạc hướng điều tra?” Giọng ngài mang theo uy áp của một vị đế vương, khiến Thánh Tử Thiên Cực phải run rẩy. “Vụ việc phá hoại linh mạch Đại Thụ Thần Sơn vẫn đang được điều tra, chưa có kết luận cuối cùng. Nhưng vụ mất trộm Linh Thạch Vương này, bằng chứng đã rõ ràng hơn bao giờ hết!”
Cuối cùng, Hùng Vương phán quyết. “Truyền lệnh xuống! Các Lạc Tướng lập tức điều tra vụ việc này một cách kỹ lưỡng. Trước khi sự việc được làm rõ, Thánh Tử Thiên Cực bị tước bỏ mọi quyền hạn trông coi kho báu và các công việc quan trọng của triều đình. Hắn sẽ bị giam lỏng tại Thiên Cực Tông, chờ ngày xét xử!”
Thánh Tử Thiên Cực quỵ xuống, sắc mặt xám ngắt, đôi mắt vô hồn. Từ kẻ đi vu oan, giờ đây hắn trở thành kẻ bị vu oan, danh tiếng bị tổn hại nghiêm trọng. Thủ Tọa Tông Vụ đứng bên cạnh, mặt trắng bệch vì kinh hãi, không dám thốt lên lời nào. Ván cờ đã bị lật ngược một cách ngoạn mục.
***
Tại căn tạm xá tồi tàn, Tư Không Nguyệt trở về, gương mặt không giấu được vẻ đắc ý. Cô kể lại toàn bộ sự việc cho Lạc Vân Phong và Mộ Linh Nhi, từng chi tiết một, như một đạo diễn đang kể lại bộ phim “bom tấn” của mình.
“Sư huynh, sư muội Linh Nhi.” Tư Không Nguyệt mỉm cười, ánh mắt phượng lấp lánh. “Giờ thì tên Thánh Tử Thiên Cực đó đã có việc để làm rồi. Ai bảo hắn đụng vào chúng ta chứ. Hắn đã ‘ăn hành’ rồi đó!”
Lạc Vân Phong, vốn đang dưỡng thương, kinh ngạc há hốc mồm. Rồi hắn bật cười lớn, tiếng cười sảng khoái, giải tỏa bao uất ức. Khí huyết trong người hắn cũng theo đó mà ổn định hơn hẳn, cảm giác tẩu hỏa nhập ma hoàn toàn biến mất. “Sư muội… ngươi đúng là… thông minh quá mức rồi! Một mũi tên trúng hai đích! Vừa trả thù được hắn, vừa khiến lời buộc tội của hắn về vụ Đại Thụ Thần Sơn trở nên đáng ngờ!”
Mộ Linh Nhi, với đôi mắt to tròn, vỗ tay reo hò, ôm chặt Tiểu Thanh đang rúc vào lòng. “Sư tỷ giỏi quá! Giờ thì hắn không bắt nạt sư huynh nữa! Hắn dám làm sư huynh bị bệnh, muội còn tưởng muội phải đi ‘ra chuồng gà’ với hắn nữa chứ!”
Tư Không Nguyệt lấy ra một ít Linh Thạch Vương đã “mượn” được. Chúng phát ra ánh sáng rực rỡ, lung linh, chiếu sáng cả căn tạm xá tồi tàn.
“Số Linh Thạch Vương này…” Tư Không Nguyệt nói, giọng đầy vẻ hài hước. “Chúng ta có thể dùng để tu luyện, hoặc bán đi lấy tiền mua bánh bao cho sư muội Linh Nhi ăn cả năm. Sư muội không phải lo đói nữa đâu.” Cô nháy mắt với Mộ Linh Nhi, khiến cô bé cười khúc khích.
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thanh Huyền Phong xa xôi, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang ngủ vắt vẻo trên cành cây cổ thụ mục nát. Bỗng nhiên, hắn khẽ nhíu mày, rồi nhíu chặt hơn. Một luồng linh khí hỗn loạn, mang theo sự tức giận tột độ của Hùng Vương và sự hoảng loạn của triều đình, mạnh mẽ hơn nhiều so với lần trước, truyền thẳng đến Thanh Huyền Phong. Lần này, “drama” đã “level up” lên tầm Hoàng gia rồi!
“Lại chuyện gì nữa đây…” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng đầy bất lực và phiền phức. “Đám tiểu tử này… không để lão già này yên một ngày nào sao? Lại còn dám động vào kho báu của Hùng Vương nữa chứ… haiz… Cái giá của sự bình yên sao mà đắt thế này?”
Hắn thở dài một hơi thật dài, âm thanh kéo dài như tiếng gió rít qua khe núi, mang theo sự mệt mỏi của một tồn tại đã sống qua vô số kỷ nguyên. Rồi hắn lại vùi mặt vào tay áo, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng rõ ràng giấc ngủ đã không còn yên bình như trước. Trong chén trà sứ cũ kỹ đặt trên gốc cây bên cạnh, chiếc lá trà khô bỗng rung động dữ dội, như thể cảm nhận được cơn bão sắp ập đến. Thanh Huyền Lão Tổ biết, “deadline” cho sự bình yên của hắn đang đến gần hơn bao giờ hết, và hắn sẽ phải “gánh team” dài dài.