Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 22: Loa Thành Rung Chuyển, Trận Pháp Tự Động
Sau màn “flex” yểm thuật đỉnh cao và pha “loot đồ” thần sầu của Tư Không Nguyệt, Thánh Tử Thiên Cực đã chính thức “bay màu” khỏi mọi chức vụ, bị Hùng Vương “đì” cho tơi tả. Hắn bị giam lỏng, danh tiếng “ngàn năm có một” giờ thành “ngàn năm nhục nhã”. Còn bộ ba Thanh Huyền Phong thì sao? Đương nhiên là đang ôm “cục nợ” Linh Thạch Vương, vật phẩm “quốc bảo” mà ai cũng muốn “săn” về, và đang bị triều đình “dí” như “deadline” cuối năm. Tư Không Nguyệt đã thành công đẩy “drama” lên một “level” mới, nhưng cái giá phải trả là cảm giác bị “dí” không lối thoát, đúng chuẩn “nghiệp quật” không trượt phát nào.
***
Tư Không Nguyệt khẽ rùng mình, nhớ lại ánh mắt tóe lửa của thành viên Long Vệ Quân ẩn mình trong bóng tối khu chợ. Cái cảm giác bị “scan” từ đầu đến chân, như thể mọi ngóc ngách tâm can đều bị soi rõ, khiến cô nàng lạnh toát sống lưng. Muội còn nhớ rõ cái run rẩy bất lực khi nhận ra Linh Thạch Vương trong tay Mộ Linh Nhi không thèm nghe lời yểm thuật của muội nữa, mà cứ thế “phát sóng trực tiếp” tín hiệu “tôi đây, tôi đây!” đến toàn bộ triều đình. Lúc đó, Tư Không Nguyệt chỉ muốn đào một cái hố, chui xuống đó và “reset” lại cuộc đời. Nhưng cuộc đời thì đâu phải game mà có nút “reset” dễ dàng vậy chứ.
***
**SCENE 1: Cuộc Ẩn Nấp Căng Thẳng**
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ vệt chân trời phía Tây Loa Thành Trận Địa, hắt những bóng cây cổ thụ thành những hình thù ma mị. Trong một bụi cây gai góc, rậm rạp đến mức chim chóc cũng khó lòng lách qua, ba huynh muội Thanh Huyền Phong đang co rúm người lại, cố gắng hòa mình vào bóng tối. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và mùi ẩm mốc của đất rừng.
Mộ Linh Nhi, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ đây lấm lem vài vệt bùn, ôm chặt Tiểu Thanh đang rúc vào lòng, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy hoang mang. Trong tay cô bé, Linh Thạch Vương – viên đá phát sáng rực rỡ như một cục pin năng lượng đang “full charge” – vẫn không ngừng dao động, tỏa ra thứ linh khí mạnh mẽ đến mức Tư Không Nguyệt phải liên tục vung quạt lụa, dùng hết sức bình sinh để thi triển yểm thuật che giấu.
“Sư huynh, Linh Thạch Vương này linh khí càng lúc càng mạnh, muội sắp không che giấu được nữa rồi!” Tư Không Nguyệt nhíu chặt đôi mày thanh tú, mồ hôi lấm tấm trên trán, giọng nói lộ rõ vẻ bất lực. “Cứ thế này, chúng ta sẽ bị Long Vệ Quân ‘dí’ tới nơi thôi! Đúng là ‘cục nợ’ mà!”
Lạc Vân Phong, sắc mặt căng thẳng như dây đàn, nhìn về phía Loa Thành xa xa, nơi những ngọn tháp xoáy ốc ẩn hiện trong màn sương mỏng. Hắn khẽ thở dài, giọng trầm khàn: “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây. Loa Thành là trọng địa của Âu Lạc, không thể ở lâu. Nếu bị phát hiện ở đây với Linh Thạch Vương, Hùng Vương sẽ không tha cho chúng ta đâu.”
Mộ Linh Nhi nghe thấy hai sư huynh, sư tỷ căng thẳng bàn bạc, chán nản bĩu môi. Cô bé thấy Linh Thạch Vương trong tay mình cứ nhấp nháy, phát ra những tia sáng xanh tím yếu ớt len lỏi vào một khe nứt nhỏ trên mặt đất. Từ khe nứt đó, một tiếng “ù ù… ù ù…” kỳ lạ vọng lên, đều đặn như tiếng tim đập, nghe như tiếng của một sinh vật nhỏ đang bị mắc kẹt, thều thào gọi.

“Sư huynh, sư tỷ, nhìn kìa! Có cái gì đó đang kêu kìa!” Mộ Linh Nhi chỉ tay về phía khe nứt, đôi mắt to tròn long lanh tò mò.
Vân Phong và Tư Không Nguyệt đang quá tập trung vào việc đối phó với nguy cơ bị Long Vệ Quân truy đuổi và che giấu Linh Thạch Vương, không để ý đến lời Mộ Linh Nhi.
“Linh Nhi, đừng đi lung tung! Ở yên đó!” Tư Không Nguyệt nhắc nhở, giọng có chút gắt gỏng vì căng thẳng. “Bây giờ không phải lúc chơi đùa!”
Nhưng Mộ Linh Nhi đâu phải là đứa trẻ dễ nghe lời. Lời nhắc nhở của sư tỷ chỉ càng khiến cô bé thêm tò mò. Cái tiếng “ù ù” kia cứ như có ma lực, kéo cô bé đi. Cô bé cẩn thận bò theo khe nứt, để lại hai sư huynh sư tỷ vẫn đang đau đầu với “cục nợ” Linh Thạch Vương.
**SCENE 2: Loa Thành Bùng Nổ**
Mộ Linh Nhi men theo khe nứt nhỏ, bò đến một khu vực vắng vẻ hơn của Loa Thành Trận Địa. Nơi đây là một khoảng đất trống trải, chỉ có vài phiến đá cổ kính rêu phong nằm rải rác. Khe nứt mà cô bé đi theo dẫn đến một mạch ngầm linh khí cổ xưa, giờ đây đang bị tắc nghẽn. Từ sâu dưới lòng đất, nó phát ra ánh sáng xanh tím yếu ớt và âm thanh “rên rỉ” đều đều, thảm thiết hơn bao giờ hết.
Mộ Linh Nhi nhìn mạch ngầm, đôi mắt to tròn ngây thơ. Cô bé nghĩ rằng đó là một “linh thú nhỏ bị kẹt” đang đau đớn, cần được giúp đỡ. “Nó bị ốm sao? Linh Nhi giúp nó nhé!” Cô bé đặt Linh Thạch Vương xuống bên cạnh, rồi đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, giải phóng một luồng Lôi Nguyên Tố màu xanh tím thuần khiết vào khe nứt.
**Đột ngột!**
Một tiếng “RẦM!!!” kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển toàn bộ Loa Thành Trận Địa. Không phải một, mà là hàng loạt tiếng “RẦM! RẦM! RẦM!” nối tiếp nhau, như thể cả trời đất đang sụp đổ.
Khí tức hồng hoang bùng nổ từ mặt đất, đất đá nứt toác, những vết rạn khổng lồ xuất hiện trên nền đất Loa Thành. Một phần của tường thành Loa Thành hình xoáy ốc, biểu tượng kiên cố của Âu Lạc, sụp đổ tan tành trong chớp mắt, bụi đất bay mù mịt, che khuất cả vầng trăng.

Linh Thạch Vương nằm cạnh Mộ Linh Nhi không còn ẩn giấu được nữa. Nó bùng phát ánh sáng chói lọi như mặt trời, cộng hưởng mạnh mẽ với Trận Pháp đang điên cuồng, biến nó thành một ngọn hải đăng khổng lồ, “phát sóng trực tiếp” vị trí của Mộ Linh Nhi cho cả Âu Lạc Thần Châu.
Từ những hoa văn cổ xưa trên mặt đất, từ những tàn tích tường thành vừa sụp đổ, vô số “Linh Lực Ngưng Tiễn” hình mũi tên khổng lồ bằng sấm sét bắn ra tứ phía một cách hỗn loạn, xé toạc bầu không khí. Những tia sét xanh tím rạch ngang trời đêm, tựa như những con rồng điện đang nổi cơn thịnh nộ.
Tiếng la hét, hoảng loạn của dân chúng và Long Vệ Quân vang lên khắp nơi. Vài mũi tên sấm sét khổng lồ vô tình bắn trúng các Long Vệ Quân đang truy tìm, khiến họ tan biến thành tro bụi, không kịp kêu một tiếng.
Mộ Linh Nhi đứng giữa trung tâm hỗn loạn, đôi mắt vẫn to tròn ngây thơ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Xung quanh cô bé, một lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động bao bọc, khiến cô bé không bị thương tổn dù chỉ một sợi tóc. Cô bé chỉ thấy những tia sáng màu xanh tím bay tứ tung, đẹp mắt như pháo hoa, còn Tiểu Thanh trong lòng thì rên rỉ yếu ớt, run rẩy vì sợ hãi.
**SCENE 3: Kinh Hoàng Và Phẫn Nộ**
Tại khu rừng ven Loa Thành, Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt kinh hãi nhìn về phía Loa Thành đang rung chuyển dữ dội. Những tia sét khổng lồ xé ngang bầu trời đêm, tạo nên một khung cảnh tận thế.
“Linh Nhi!” Lạc Vân Phong thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng. Hắn nhận ra sư muội đã đi đâu, và cái tiếng “ù ù” kỳ lạ kia giờ đã biến thành cơn ác mộng. Hắn không nói thêm lời nào, lao vút đi, triệu hồi đôi cánh Lạc Vũ, biến thành một bóng đen xé gió lao về phía Loa Thành.
Tư Không Nguyệt mặt cắt không còn giọt máu, nhìn Linh Thạch Vương đang phát sáng rực rỡ từ Loa Thành, như một cục nam châm khổng lồ thu hút mọi sự chú ý. “Xong rồi! Chúng ta xong thật rồi! Hùng Vương sẽ không tha cho chúng ta đâu!” Muội ôm đầu, gào lên trong tuyệt vọng, rồi cũng vội vàng đuổi theo sư huynh, hy vọng có thể vớt vát được chút gì đó từ đống đổ nát mà sư muội đã gây ra.
***
Trong khi đó, tại Đại điện Phong Châu Thần Đô, không khí đang căng như dây đàn. Hùng Vương đang bàn bạc với các Lạc Tướng về vụ Linh Thạch Vương và cách đối phó với Thánh Tử Thiên Cực.

Đột nhiên, một Long Vệ Quân hộc tốc chạy vào, quỳ rạp xuống đất, run rẩy đến mức không nói nên lời. “Bệ hạ! Loa Thành… Loa Thành Trận Địa… bị tấn công! Một phần tường thành sụp đổ, và… và Linh Lực Ngưng Tiễn đang bắn phá hỗn loạn!”
Hùng Vương đứng phắt dậy, mặt biến sắc, ánh mắt tóe lửa giận dữ. “Cái gì?! Loa Thành là trái tim của Âu Lạc! Là quốc bảo vô giá mà các đời Hùng Vương đã dày công xây dựng! Kẻ nào dám… dám cả gan động vào Long Mạch của trẫm?!” Ngài gầm lên, uy áp đế vương bùng nổ, khiến cả đại điện như rung chuyển.
“Bệ hạ! Khí tức của Linh Thạch Vương… nó đang bùng nổ mạnh mẽ tại Loa Thành! Có lẽ… có lẽ kẻ trộm đang ở đó!” Một Lạc Tướng khác báo cáo, giọng run run vì sợ hãi.
Hùng Vương nghiến răng, cơn thịnh nộ đạt đến đỉnh điểm. “Vô liêm sỉ! Vừa trộm quốc bảo, vừa dám phá hoại Loa Thành! Đây không chỉ là trộm cắp, đây là hành động phản quốc! Truyền lệnh của trẫm! Toàn bộ Lạc Tướng, Lạc Hầu, tinh anh Long Vệ Quân, lập tức đến Loa Thành! Bắt sống, hoặc giết chết tại chỗ! Bất kể sống chết, trẫm muốn kẻ chủ mưu phải đền tội! Ai cản trở, tru diệt không tha!”
Các Lạc Tướng, Lạc Hầu đồng loạt quỳ xuống, dập đầu: “Thần tuân lệnh! Kẻ dám xúc phạm Long Mạch Âu Lạc, tất phải bị tru diệt!”
**SCENE 4: Giấc Ngủ Không Yên**
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, nơi linh khí vẫn dồi dào nhưng không còn yên bình như trước, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang ngủ say, bộ đạo bào vá víu phấp phới trong gió.
Đột nhiên, toàn thân hắn khẽ giật mình, đôi lông mày nhíu chặt lại, tạo thành một nếp nhăn sâu hoắm. Một luồng chấn động linh khí cực mạnh, pha lẫn sự hỗn loạn, hoảng loạn và phẫn nộ tột cùng, từ xa vọng đến, xuyên qua cả tầng mây dày đặc trên đỉnh núi.
Hắn khẽ lầm bầm trong giấc ngủ, giọng đầy vẻ bất mãn, như một ông lão đang cố gắng tìm lại chút bình yên hiếm hoi: “Loa Thành… lại là Loa Thành… Đám tiểu tử này… muốn phá nát cả cái ổ của lão già này sao? Phiền phức… lại sắp phải tăng ca rồi…”
Đúng lúc đó, một làn sóng ma khí cực kỳ yếu ớt, gần như không thể cảm nhận được, lướt qua Thanh Huyền Phong, như một lời đáp trả từ nơi xa xăm của Dã Vy Dạ Lâm. Nó mang theo một cảm giác thèm khát và chờ đợi, như một con thú săn mồi đang rình rập con mồi bị thương.
Thanh Huyền Lão Tổ khẽ thở dài, trở mình, vùi mặt sâu hơn vào tay áo, nhưng đôi mắt hắn vẫn không mở. Giấc ngủ của hắn đã bị phá vỡ hoàn toàn, và hắn biết, một “drama” lớn hơn, “level up” hơn rất nhiều, đang chờ đợi hắn. Hắn lẩm bẩm thêm lần nữa, giọng điệu đầy bất lực: “Đám tiểu tử này… đúng là ‘gánh nặng’ của lão già mà… Lần này, không biết ‘content’ sẽ là gì đây…”
***