Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 24: Sư Tôn Giật Mình, Thở Dài Triệu Dặm
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, màn đêm buông xuống dần, nhuộm ngọn núi trong sắc cam đỏ rực rỡ cuối cùng của chiều tà. Thanh Huyền Lão Tổ vẫn lim dim mắt, bộ đạo bào vá víu phấp phới trong làn gió nhẹ. Hắn đang cố gắng hoàn thành giấc ngủ “ngàn năm” của mình, mong chờ một kỳ nghỉ dài hạn sau chuỗi “drama” liên miên mà đám đệ tử đã bày ra. Hắn lẩm bẩm lần nữa, giọng điệu đầy bất lực, pha lẫn chút cay đắng: “Đám tiểu tử này… đúng là ‘gánh nặng’ của lão già mà… Lần này, không biết ‘KPI’ của lão già sẽ là gì đây…” Bầu trời trên Thanh Huyền Phong, vốn đang nhuộm sắc cam đỏ của chiều tà, bỗng trở nên u ám hơn, như thể cũng đang lo lắng cho số phận của Âu Lạc Thần Châu. Một tiếng ngáy khẽ thoát ra từ Thanh Huyền Lão Tổ, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự chuẩn bị cho một màn “lật kèo” không ai ngờ tới.
Thế rồi, một luồng chấn động yếu ớt nhưng dai dẳng, như tiếng trống dồn dập từ xa xăm, bắt đầu lan tới Thanh Huyền Phong. Những chiếc lá cổ thụ khẽ rung rinh, xào xạc rơi xuống. Thanh Huyền Lão Tổ khẽ nhíu chặt cặp lông mày lơ thơ, một tiếng ngáy thoát ra khỏi kẽ răng, như thể đang cố gắng xua đi sự phiền toái, muốn tiếp tục chìm vào cõi mộng. Hắn đã quá mệt mỏi với việc phải thức dậy chỉ vì mấy chuyện vặt vãnh của đám đệ tử rồi.
Trong tiềm thức, một thước phim tua nhanh đầy hỗn loạn bất ngờ hiện lên. Hắn thấy Mộ Linh Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, vô tư giải phóng Lôi Nguyên Tố vào mạch ngầm linh khí tắc nghẽn dưới Loa Thành, cứ như thể đó là một trò chơi điện tử. Rồi một tiếng “BÙM!!!” long trời lở đất, Loa Thành Trận Địa, kiến trúc vững chãi ngàn năm, sụp đổ tan tành như một khối lego bị đá đổ. Vô số Linh Lực Ngưng Tiễn, những mũi tên sấm sét hùng vĩ, bắn ra tứ phía, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào, cứ như thể chúng đang “spam skill” không ngừng nghỉ. Long Vệ Quân, những chiến binh tinh nhuệ của triều đình, bị những tia sét đó đánh trúng, tan biến thành tro bụi trong chớp mắt, “bay màu” nhanh hơn cả một cú “ban acc” vĩnh viễn.
Và rồi, cảnh tượng kinh hoàng nhất xuất hiện. Một cánh cổng không gian màu đen kịt, như một vết rách khổng lồ trên tấm màn trời, mở toang hoác. Từ bên trong, U Ám Tướng Quân, kẻ có thân hình cao lớn và đôi mắt đỏ rực như máu, bước ra, theo sau là binh đoàn Ma Binh mang theo hơi thở của địa ngục. Chúng lao vào tấn công Long Vệ Quân và tu sĩ triều đình, nụ cười nhếch mép đầy tà ác của U Ám Tướng Quân như muốn nói: “Game over rồi, con người!”

Chấn động từ Loa Thành ngày càng mạnh mẽ, không còn là tiếng trống dồn dập nữa, mà là một trận động đất liên hồi, khiến cả Thanh Huyền Phong rung chuyển bần bật. Cùng với đó, một luồng ma khí hùng mạnh, đen đặc, bất ngờ bùng nổ, bao phủ cả bầu trời Loa Thành. Thanh Huyền Lão Tổ không cần phải nghe tiếng kêu gào cụ thể, hắn cảm nhận được rõ ràng sự hoảng loạn, tuyệt vọng của Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, không phải là âm thanh, mà là một làn sóng cảm xúc hỗn loạn, mạnh mẽ xuyên qua linh thức của hắn, như một cú “ping” cực cao báo hiệu nguy hiểm.
Và rồi, một âm thanh yếu ớt nhưng đầy ám ảnh, như sợi dây đàn sắp đứt, vọng thẳng vào tâm hải của Thanh Huyền Lão Tổ. “Rắc… rắc… rắc…” Đó là tiếng của Long Mạch Âu Lạc – cội nguồn của sự sống và sức mạnh của cả Thần Châu – đang bị tổn thương nghiêm trọng, như một vết nứt lớn đang lan rộng trên màn hình. Ma khí bắt đầu ăn mòn linh khí, đe dọa bản nguyên của Âu Lạc, giống như một loại virus đang tấn công hệ thống.
Thanh Huyền Lão Tổ không thể ngủ được nữa. Hắn giật mình, đôi mắt lim dim từ từ mở ra. Hắn ngồi bật dậy, cây gậy gỗ mục nát trên tay vô thức rơi xuống đất, tạo ra tiếng “cộc” khẽ. Ánh mắt hắn, ban đầu còn ngái ngủ và đầy vẻ “chán đời”, nhanh chóng trở nên sâu thẳm như vũ trụ, như một vị thần cổ xưa vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài hàng triệu năm. Toàn bộ vẻ lười biếng thường thấy bỗng chốc biến mất, thay vào đó là sự uy nghiêm và sắc bén không thể diễn tả.
Thanh Huyền Lão Tổ ngồi thẳng lưng trên cành cây, ánh mắt hắn xuyên thấu không gian, nhìn thẳng về phía Loa Thành. Trong khoảnh khắc, mọi chi tiết tại chiến trường hỗn loạn kia hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, như một đoạn livestream chất lượng 8K không độ trễ. Tường thành Loa Thành sụp đổ từng mảng lớn, khói bụi mịt mù cuồn cuộn bay lên như một đám mây hình nấm khổng lồ. Linh Lực Ngưng Tiễn vẫn bắn ra hỗn loạn, nhưng giờ đây chúng lại bị chặn đứng bởi binh đoàn Ma Binh đông đảo của U Ám Tướng Quân, tạo thành một màn “đấu pháo hoa” đầy chết chóc.

Hắn thấy Lạc Vân Phong, Đại đệ tử của hắn, đang dốc toàn lực, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng đã rách nát, kiếm khí yếu ớt cố gắng bảo vệ Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi. Vai Lạc Vân Phong rỉ máu, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt anh dũng giờ đây đầy vẻ kiệt sức và tuyệt vọng. Hắn đang chật vật chống đỡ, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự bất lực và gánh nặng của trách nhiệm, như một “tanker” đang cố gắng giữ “aggro” của cả team.
Tư Không Nguyệt, nhị đệ tử thông minh xảo quyệt, sắc mặt tái mét, không còn chút hồng hào nào. Yểm thuật của nàng đã bị phá vỡ hoàn toàn, quạt lụa trong tay run rẩy. Nàng đang tuyệt vọng, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây chỉ còn ánh lên sự hoảng sợ tột độ, như thể nàng vừa nhận ra mình đang ở trong một bộ phim kinh dị mà không có kịch bản. Lần đầu tiên, vẻ tinh ranh, tự tin thường thấy của nàng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự yếu đuối chân thật.
Mộ Linh Nhi, tiểu sư muội ngây thơ, vẫn ngây ngác ôm chặt Linh Thạch Vương, nhưng khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu đã lấm lem nước mắt, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đọng đầy vẻ sợ hãi. Con Tiểu Thanh trong lòng cô bé cũng đang rên rỉ yếu ớt, thân hình run rẩy bần bật, như một đứa trẻ đang bị lạc giữa chợ. Cô bé vẫn coi những tia sét và vụ nổ là “pháo hoa đẹp”, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, cô bé đã cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm. Linh Thạch Vương trong tay cô bé vẫn bùng phát ánh sáng chói lọi, biến cô bé thành một ngọn hải đăng rực rỡ, vô tình thu hút mọi ánh mắt thèm khát và căm ghét về phía mình.
Mục tiêu của Ma Tộc hiện rõ mồn một trong mắt hắn. U Ám Tướng Quân đang cười khẩy, không chỉ tấn công Loa Thành mà còn dùng ma khí hùng hậu, đen đặc để trực tiếp ăn mòn Long Mạch Âu Lạc, như một kẻ “hacker” đang cố gắng “phishing” vào hệ thống ngân hàng trung ương. Hắn muốn cắt đứt cội nguồn sức mạnh của Thần Châu, biến Âu Lạc thành một vùng đất chết, dễ dàng thôn tính.

Thanh Huyền Lão Tổ thở dài một hơi, một hơi thở dài không chỉ gói gọn sự phiền phức của hiện tại, mà còn mang theo hàng vạn năm tang thương và sự bất lực của một tồn tại đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian. Hắn nhận ra đây không còn là những rắc rối nhỏ của đám đệ tử nữa. Đây là mối họa thực sự, một “endgame content” đe dọa toàn bộ Âu Lạc Thần Châu.
“Loa Thành Trận Địa… Long Mạch Âu Lạc… Những dấu vết quen thuộc này…” Hắn lẩm bẩm trong miệng, giọng điệu vẫn đầy vẻ bất mãn, nhưng ẩn chứa sự thâm sâu khó lường. “Ngoại bang Ma Tộc, lại là bọn chúng sao? Cứ như kiểu ‘phim dài tập’ không hồi kết vậy. Đám tiểu tử này, sao mà cứ thích ‘chọc gậy bánh xe’ vào mấy thứ nguy hiểm nhất thế không biết! Có mỗi việc ngủ thôi mà cũng không được yên. Đúng là ‘số nhọ’ của lão già mà!”
Thanh Huyền Lão Tổ đứng dậy khỏi cành cây cổ thụ, cây gậy mục nát vẫn nằm dưới đất. Hắn quay lưng lại phía Loa Thành đang chìm trong khói lửa, nhìn về phía Thanh Huyền Phong đang dần chìm vào bóng tối. Vẻ mặt hắn không có chút anh dũng, hào hùng nào của một vị cứu tinh, chỉ toàn là sự mệt mỏi và phiền phức tột độ, cứ như thể hắn vừa nhận một nhiệm vụ “phụ” cực kỳ khó nhằn mà không có phần thưởng hấp dẫn.
“Haiz… Mấy đứa con nhà ai mà ‘phá game’ kinh thế không biết. Lão già này chỉ muốn ‘off game’ đi ngủ yên một giấc thôi mà sao khó thế không biết?” Hắn than vãn, giọng điệu đầy bất lực, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên một tia sáng sắc bén, ẩn chứa sức mạnh vô biên, như một vị admin đang chuẩn bị “ban” toàn bộ server. Hắn cúi xuống, nhặt cây gậy mục nát lên, phủi nhẹ lớp bụi bám trên đó, cứ như thể đang chuẩn bị cho một trận đấu “rank” cực kỳ căng thẳng.
Hắn nhìn cây gậy, rồi lại nhìn về phía Loa Thành đang chìm trong hỗn loạn. “Được rồi, được rồi. ‘Cứu net’ một lần cho xong. Để lão già này còn về ngủ tiếp, chứ cứ thế này thì ‘thâm quầng mắt’ hết cả rồi.” Giọng hắn đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia sáng sắc bén, ẩn chứa sức mạnh vô biên, như một vị thần đang chuẩn bị giáng thế.
Thanh Huyền Lão Tổ không nói thêm lời nào. Hắn khẽ bước một bước nhẹ nhàng. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như thể cả chiều không gian đang bị nén lại dưới chân hắn, tạo thành một lỗ đen mini. Một làn sương xám tro mỏng manh, như một tấm màn che, bao phủ lấy hắn. Trong chớp mắt, Thanh Huyền Lão Tổ và làn sương biến mất hoàn toàn khỏi Thanh Huyền Phong, để lại cành cây trống rỗng và sự tĩnh lặng tuyệt đối, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn sắp diễn ra tại Loa Thành. Đây chính là dấu hiệu cho một màn “lật kèo” kinh thiên động địa, một màn “comeback” không ai ngờ tới, mà chỉ có Thanh Huyền Lão Tổ mới có thể thực hiện được.