Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 28: Nguyệt Thử Phong Ấn, Họa Lại Thêm Họa

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:04:04 | Lượt xem: 6

“Haiz…” Thanh Huyền Lão Tổ thở dài, giọng nói lười biếng, nhưng đủ để át đi mọi âm thanh hỗn loạn, vang vọng khắp thảo nguyên, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Đám tiểu tử này… Thật sự là… phiền phức mà. Lại còn làm Tiểu Thanh ra nông nỗi này… Lão già này muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không xong. Đúng là, ‘deadline’ bình yên của ta, chắc là không bao giờ tới nơi rồi.”
Tư Không Nguyệt, với y phục cháy xém và mái tóc rối bù, ngẩng đầu nhìn bóng dáng lười biếng nhưng uy nghiêm của Sư Tôn. Một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng nàng: nhẹ nhõm đến tột cùng vì được cứu, kính sợ trước sức mạnh vô biên của người, nhưng sâu thẳm hơn, là nỗi hổ thẹn và sự tự trách không thể gột rửa. Nàng nhớ lại lời Sư Tôn đã nói sau vụ Loa Thành, rằng nàng còn “non kém” và “sẽ gây ra họa lớn hơn nếu không biết kiềm chế”. Giờ đây, mọi lời ấy như kim châm vào tim.
Sư Tôn đã đến, đã đóng băng cơn thịnh nộ của tà thú và ngọn lửa quỷ dị. Nhưng tà khí vẫn còn đó, cuồn cuộn như một con sông đen kịt, ăn mòn linh khí và hủy hoại địa mạch. Tiểu Thanh vẫn hóa đá, sư huynh Vân Phong vẫn hấp hối. Nàng không thể chỉ đứng nhìn Sư Tôn “dọn dẹp” rồi lại thản nhiên về ngủ như mọi khi. Nàng phải làm gì đó, phải chứng minh rằng mình không hoàn toàn vô dụng, không phải chỉ biết gây họa. Nàng phải thử, dù chỉ một chút, để phong ấn cái thứ tà khí kinh tởm này. Có lẽ, Sư Tôn chỉ tạm thời trấn áp, còn việc “giải quyết tận gốc” vẫn cần người làm. Và nàng, Tư Không Nguyệt, sẽ là người đó.
Quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt phượng vốn sắc sảo nay lại ánh lên vẻ kiên cường. Nàng run rẩy chống quạt lụa xuống đất, cố gắng gượng dậy. Linh lực trong cơ thể nàng cạn kiệt, nhưng ý chí lại bùng lên mãnh liệt. “Sư Tôn… người đã cứu chúng con… nhưng… nhưng tà khí này…” Nàng cắn môi, những vết bỏng trên tay rát buốt, nhưng nàng phớt lờ. “Con… con sẽ cố gắng phong ấn nó! Con sẽ không để Sư Tôn phải phiền lòng nữa!”
Nói rồi, không đợi Thanh Huyền Lão Tổ phản ứng, Tư Không Nguyệt nhắm mắt lại, dồn chút linh lực cuối cùng vào chiếc quạt lụa. Nàng không còn tạo ảo ảnh hay sương độc nữa. Lần này, nàng muốn dùng yểm thuật để “khóa” lại nguồn tà khí đang phun trào từ khe nứt khổng lồ. Yểm thuật vốn là nghệ thuật điều khiển tâm trí, thao túng nhận thức, nhưng ở cảnh giới cao hơn, nó có thể tác động đến linh khí, tạo ra các kết giới vô hình. Tư Không Nguyệt mong muốn dùng nó để tạo ra một “khóa tinh thần” áp đặt lên dòng chảy tà khí.
Một luồng linh lực yếu ớt, mang theo chút ánh sáng tím nhạt đặc trưng của yểm thuật, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể nàng. Chiếc quạt lụa trong tay nàng khẽ rung lên, những họa tiết chim lạc trên đó như muốn sống dậy. Nàng cố gắng tạo ra một kết giới vô hình, một màn chắn tinh thần, bao trùm lấy khe nứt địa mạch đang phun trào tà khí. Từng chút một, nàng cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ dòng tà khí đen kịt. Nó không giống bất cứ thứ gì nàng từng đối mặt. Nó không có tâm trí để thao túng, không có hình hài để tạo ảo ảnh. Nó là một sức mạnh nguyên thủy, thuần túy của sự mục nát và hủy diệt, như một con sông độc đang cuộn chảy.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Phong… phong ấn!” Tư Không Nguyệt gằn từng tiếng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với bụi bẩn và tro tàn trên mặt. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì gắng sức. Nàng cảm thấy như đang cố gắng dùng một sợi tơ mỏng manh để cột chặt một con mãnh thú khổng lồ. Linh lực trong cơ thể nàng bị hút cạn với tốc độ chóng mặt, nhưng nàng vẫn kiên trì, không muốn bỏ cuộc. Nàng muốn Sư Tôn thấy rằng nàng đã trưởng thành, nàng có thể làm được gì đó.
Tuy nhiên, tà khí cổ xưa quá mạnh mẽ. Nó không chỉ là một luồng năng lượng, mà còn mang theo một ý chí hủy diệt đã ngủ yên hàng ngàn năm. Khi yểm thuật của Tư Không Nguyệt cố gắng “khóa” nó lại, nó không bị trấn áp, mà phản ứng dữ dội.
“GRÀOOOOOO!”
Một tiếng gầm rú vô hình, không phải từ tà thú mà từ chính địa mạch, vang vọng trong tâm trí Tư Không Nguyệt. Linh lực tím nhạt của nàng bị nuốt chửng hoàn toàn. Sau đó, một luồng tà khí đen kịt, lạnh lẽo và sắc bén như hàng ngàn mũi kim độc, đột ngột phản phệ ngược trở lại, xuyên thẳng vào thức hải của nàng.
“AAAAHHH!” Tư Không Nguyệt hét lên đau đớn, đôi mắt mở choàng, con ngươi co rút lại. Toàn thân nàng co giật dữ dội, chiếc quạt lụa rơi khỏi tay, văng xa. Nàng ngã quỵ xuống đất, tay ôm chặt đầu, máu tươi từ khóe miệng trào ra. Không chỉ linh lực bị phản phệ, mà cả tinh thần nàng cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Một cảm giác mục nát, tuyệt vọng, và vô số hình ảnh kinh hoàng về sự hủy diệt của Âu Lạc Thần Châu ập vào tâm trí nàng như một cơn thủy triều đen. Nàng cảm thấy như linh hồn mình đang bị xé nát, bị tà khí ăn mòn từ bên trong.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Chính luồng phản phệ mạnh mẽ của tà khí, kết hợp với sự suy yếu của địa mạch do Lạc Vân Phong vô tình chém trúng và sự hỗn loạn từ Ma Tộc Trận Pháp Tàn Dư, đã tạo nên một hiệu ứng domino kinh hoàng.
“RẦM! RẦM! RẦM!”
Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết, như thể cả thảo nguyên đang bị một bàn tay khổng lồ xé toạc. Những vết nứt nhỏ hơn xuất hiện khắp nơi, không phải do tà khí phun trào, mà là do một loại chấn động cơ học từ sâu dưới lòng đất.
Từ những vết nứt mới toanh đó, không phải tà khí, mà là những cột sáng màu xanh lục u ám đột ngột bắn lên. Những cột sáng này hội tụ trên không trung, kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới rực rỡ nhưng đầy chết chóc. Bên dưới mặt đất, những tiếng “kèn kẹt” ghê rợn vang lên, như tiếng kim loại bị vặn xoắn.
“Đó là… bẫy cổ xưa!” Lạc Vân Phong, dù đang hấp hối, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn cảnh tượng mới, đôi mắt trợn trừng vì kinh hãi. Hắn nhận ra những ký hiệu kỳ lạ trên các cột sáng xanh lục, đó là những trận văn cổ xưa, đã bị phong ấn từ lâu.
“Keng! Keng! Keng!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tiếng kim loại va chạm ngày càng lớn. Từ dưới lòng đất, những khối đá khổng lồ, được khắc đầy phù văn cổ quái, bắt đầu trồi lên. Chúng không phải là đá bình thường, mà là những “máy móc” cổ xưa, được tạo ra từ thời khai thiên lập địa, mang theo sức mạnh của Thổ Hệ và Kim Hệ. Chúng tạo thành những bức tường đá sừng sững, những trụ cột khổng lồ, và thậm chí là những “cánh tay” đá vươn ra, cố gắng tóm lấy mọi thứ trên mặt đất.
Thảo nguyên không còn là biển lửa, mà biến thành một mê cung đá khổng lồ, đầy rẫy những cạm bẫy và cơ quan cổ xưa đang hoạt động trở lại một cách hỗn loạn. Cơn bão lửa tà khí bị những bức tường đá mới trồi lên chia cắt, tạo thành những dòng xoáy lửa nhỏ hơn nhưng nguy hiểm hơn. Những tà thú, vốn bị đóng băng bởi uy áp của Thanh Huyền Lão Tổ, giờ đây lại bị những bức tường đá và trụ cột bất ngờ này đâm xuyên, hoặc bị kẹt lại, gầm gừ giận dữ.
Tư Không Nguyệt nằm co quắp trên đất, thân thể run rẩy, tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng. Nàng không còn sức để thốt lên lời nào, chỉ có thể cảm nhận nỗi đau đớn tột cùng và sự tuyệt vọng đang nuốt chửng mình.
Mộ Linh Nhi, vẫn ôm chặt Tiểu Thanh đã hóa đá, giờ đây không còn khóc nức nở nữa. Nàng chỉ ngơ ngác nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn phản chiếu cảnh tượng hỗn loạn. Lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố quanh nàng vẫn hoạt động, nhưng những cột sáng xanh lục và những khối đá cổ xưa trồi lên từ mặt đất khiến nàng cảm thấy bối rối. “Sư huynh… sư tỷ… chuyện gì vậy…?” Giọng nàng yếu ớt, đầy sợ hãi.
Thanh Huyền Lão Tổ, vẫn đứng yên bất động, ánh mắt lim dim. Hắn nhìn Tư Không Nguyệt đang quằn quại trên đất, rồi lại nhìn những khối đá cổ xưa đang trồi lên từ địa mạch, tạo thành một chiến trường mới còn phức tạp hơn cả trước đó. Khóe miệng hắn lại giật giật mạnh hơn, một tiếng thở dài còn thườn thượt hơn cả lần trước thoát ra, mang theo nỗi bất lực và phiền phức đã đạt đến đỉnh điểm.
“Haizzz… ta đã bảo rồi mà… Đúng là, ‘deadline’ bình yên của ta… chắc là phải ‘tăng ca’ dài dài rồi.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu bất đắc dĩ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lim dim kia, một tia lóe sáng sắc bén chợt hiện lên, như thể hắn đã quyết định điều gì đó. Cây gậy gỗ mục nát trong tay hắn khẽ rung lên, một tiếng “cộc” nhẹ vang lên, như một lời than thở đồng tình với chủ nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8