Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 29: Linh Nhi Hóa Giải, Nhưng Gây Lũ Lụt

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:05:56 | Lượt xem: 5

\”Sư huynh… sư tỷ… chuyện gì vậy…?\”
Giọng nói yếu ớt của Mộ Linh Nhi lạc lõng giữa bản giao hưởng hỗn loạn của tiếng lửa rít, đá vỡ và những tiếng “kèn kẹt” ghê rợn từ lòng đất. Đôi mắt to tròn của cô bé, giờ đây không còn ngấn lệ, mà chỉ phản chiếu một sự bối rối tột độ. Xung quanh nàng, lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố vẫn lấp lánh xanh tím, vô tình chống đỡ những mảnh đá văng ra và những tia lửa tà khí tạt vào. Nhưng cảnh tượng trước mắt quá đỗi kinh hoàng.
Lạc Vân Phong nằm bẹp dí, thân thể đầy vết bỏng rát, ho ra từng ngụm máu đen đặc. Kiếm khí của hắn đã tiêu tán hoàn toàn, đôi cánh Lạc Vũ mỏng manh sau lưng đã biến mất, chỉ còn lại sự yếu ớt và tuyệt vọng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng mỗi cử động đều xé toạc vết thương, khiến hắn chỉ có thể rên rỉ đau đớn.
Cách đó không xa, Tư Không Nguyệt co quắp trên nền đất cháy sém, y phục rách nát, mái tóc đen dài bết dính tro bụi và mồ hôi. Đôi mắt phượng sắc sảo ngày nào giờ chỉ còn ánh lên vẻ trống rỗng, vô hồn. Tinh thần nàng đã bị tổn thương nghiêm trọng bởi phản phệ của tà khí và sự hỗn loạn của trận pháp cổ xưa. Nàng run rẩy như con chim non giữa bão tố, không còn chút khí lực nào để phản kháng.
Những khối đá khổng lồ, được khắc đầy phù văn cổ quái, vẫn không ngừng trồi lên từ lòng đất. Chúng tạo thành một mê cung đá sừng sững, những trụ cột cao vút đâm xuyên qua những dòng xoáy lửa tà khí. Tiếng kim loại va chạm “Keng! Keng! Keng!” vang vọng khắp thảo nguyên, như tiếng những bánh răng khổng lồ đang nghiến vào nhau, kiến tạo một thứ gì đó kinh hoàng. Mùi khét lẹt của đá cháy, mùi tanh tưởi của tà khí và mùi máu tươi hòa quyện, xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày Mộ Linh Nhi quặn thắt.
Tiểu Thanh trong vòng tay cô bé, vẫn cứng đờ như hóa đá, những vệt đen mờ ảo trên vảy giờ đây còn đậm nét hơn, như thể nó đang bị một lời nguyền cổ xưa nuốt chửng. Tiếng rên rỉ yếu ớt của nó thỉnh thoảng lại vọng lên, xuyên qua lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố, đâm thẳng vào trái tim non nớt của Mộ Linh Nhi.
Nàng ngước nhìn sư huynh, sư tỷ. Những người mà nàng luôn tin tưởng, luôn bảo vệ nàng, giờ đây lại nằm thoi thóp, không thể động đậy. Nàng nhìn những ngọn lửa tà khí đang liếm láp xung quanh, những khối đá cổ quái đang vươn ra như những cánh tay ma quỷ, và cả Tiểu Thanh đang đau đớn.
Một cảm giác bất lực và giận dữ trào dâng trong lòng cô bé. Không phải giận ai, mà là giận sự hỗn loạn này, giận những thứ đang làm hại sư huynh, sư tỷ và Tiểu Thanh của nàng. Nàng muốn dập tắt lửa, nàng muốn cuốn trôi cái mùi hôi thối này đi, nàng muốn… thanh tẩy tất cả.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Trong khoảnh khắc đó, một điều kỳ lạ đã xảy ra.
Lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố xanh tím quanh Mộ Linh Nhi không hề biến mất, nhưng bên dưới nó, một luồng khí tức khác bắt đầu trỗi dậy. Không phải sự nóng rực của Lôi, mà là một cảm giác mát lạnh, ẩm ướt, như hơi sương ban mai.
Từ đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé, nơi ôm chặt Tiểu Thanh, những sợi nước mỏng manh bắt đầu tuôn ra. Chúng không phải là nước bình thường, mà là những sợi nước trong suốt, lấp lánh ánh xanh ngọc, mang theo một sinh khí kỳ lạ. Ban đầu, chúng chỉ là những giọt sương nhỏ, thấm vào những vệt đen trên vảy Tiểu Thanh. Rồi, chúng dần dần kết thành những dòng chảy li ti, len lỏi qua các kẽ ngón tay của Mộ Linh Nhi.
\”Ưm… mát quá…\” Mộ Linh Nhi lẩm bẩm, đôi mắt to tròn chớp chớp. Nàng cảm thấy một sự dễ chịu kỳ lạ. Luồng khí tức mát lạnh này dường như xoa dịu nỗi sợ hãi trong nàng, và nàng vô thức… muốn nhiều hơn.
Và rồi, như một tiếng sét đánh ngang tai, một dòng chảy mãnh liệt hơn bùng phát.
\”OÀO!!!\”
Không phải từ khe nứt dưới đất, không phải từ một nguồn nước nào cả, mà chính từ cơ thể Mộ Linh Nhi, một cột nước khổng lồ màu xanh ngọc đột ngột phun trào. Nó không phải là Lôi Nguyên Tố, mà là một thiên phú hoàn toàn khác, một thiên phú Thủy Nguyên Tố ẩn giấu, chưa bao giờ được khai phá, nay bỗng dưng bùng nổ theo một cách không thể kiểm soát.
Cột nước xanh ngọc vọt thẳng lên trời, xoáy tròn như một con rồng nước nhỏ, rồi đổ ập xuống, tạo thành một cơn sóng thần mini ngay giữa thảo nguyên.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

\”CÁI GÌ THẾ NÀY?!\” Lạc Vân Phong, dù đang thoi thóp, cũng phải trợn tròn mắt kinh hãi. Hắn chưa bao giờ thấy Mộ Linh Nhi có khả năng này.
Tư Không Nguyệt, đang ngã gục, cũng phải hé mở đôi mắt vô hồn. Nàng nhìn dòng nước xanh ngọc cuồn cuộn đang lao tới, một cảm giác vừa ngạc nhiên vừa bất lực dâng trào.
Cơn lũ nhỏ, nhưng mãnh liệt, quét qua thảo nguyên với tốc độ kinh hoàng. Nước dâng lên nhanh chóng, cuốn phăng những ngọn lửa tà khí đang cháy rực. \”XÈO! XÈO!\” Tiếng nước gặp lửa vang lên chói tai, hơi nước bốc lên nghi ngút, tạo thành một màn sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn.
Mùi khét lẹt và tanh tưởi của tà khí bị dòng nước cuốn trôi đi, thay vào đó là một mùi ẩm ướt của đất và cỏ dại. Dòng nước xanh ngọc mang theo một sinh khí kỳ lạ, như thể nó đang thanh tẩy mọi thứ. Những vệt đen trên nền đất cháy sém, những đám tà khí cuộn xoáy, tất cả đều bị cuốn đi, hòa tan vào dòng nước rồi biến mất.
Nhưng cũng chính dòng nước đó, với sức mạnh không thể kiểm soát, đã biến thảo nguyên thành một vùng đầm lầy mênh mông. Những khối đá cổ xưa vừa trồi lên, dù không bị phá hủy hoàn toàn, nhưng cũng bị dòng nước làm mềm đất xung quanh, khiến chúng lung lay, thậm chí một số khối nhỏ hơn còn bị cuốn đi. Tiếng \”kèn kẹt\” của cơ quan cổ xưa bị ngắt quãng, rồi chìm hẳn dưới tiếng nước chảy xiết.
\”Oái!\”
Lạc Vân Phong, đang nằm bẹp dí, bị dòng nước bất ngờ cuốn đi. Hắn cố gắng bám víu vào một khối đá trồi lên, nhưng cơn lũ quá mạnh. Thân thể đầy vết bỏng của hắn bị dòng nước xiết qua, đau rát nhưng cũng mang theo một cảm giác mát lạnh kỳ lạ, như đang rửa trôi tà khí khỏi cơ thể. Dù vậy, hắn vẫn bị va đập vào những mảnh đá và cành cây trôi nổi, khiến vết thương càng thêm nghiêm trọng.
Tư Không Nguyệt cũng không tránh khỏi. Nàng bị dòng nước hất tung, cuốn đi không kiểm soát. Y phục cháy xém của nàng bị nước làm ướt sũng, nhưng cũng nhờ đó mà những vết bỏng không còn rát buốt nữa. Nàng ho sặc sụa, cảm thấy một sự thanh tẩy kỳ lạ lan tỏa trong cơ thể, nhưng nỗi kinh hoàng về sự hỗn loạn mới lại bao trùm.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Mộ Linh Nhi, đứng giữa cơn lũ do chính mình tạo ra, vẫn được lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố bao bọc, không hề bị ảnh hưởng. Nàng ngơ ngác nhìn dòng nước xanh ngọc cuồn cuộn chảy đi, rồi lại nhìn sư huynh, sư tỷ đang bị cuốn trôi.
\”Sư huynh! Sư tỷ!\” Nàng yếu ớt kêu lên, đôi mắt lại bắt đầu ngấn nước. Nàng chỉ muốn giúp thôi mà, sao lại thành ra thế này?
Tiểu Thanh trong vòng tay cô bé, sau khi được dòng nước xanh ngọc chạm vào, những vệt đen trên vảy đã mờ đi đáng kể. Thân hình nó vẫn cứng đờ, nhưng tiếng rên rỉ đã không còn yếu ớt và tuyệt vọng như trước. Một tia sáng yếu ớt, xanh lam, bắt đầu nhấp nháy trên vảy của nó, như thể sự sống đang dần trở lại.
Thanh Huyền Lão Tổ, đứng trên một đỉnh núi đá cách đó không xa, ánh mắt lim dim chợt mở to. Hắn nhìn dòng nước xanh ngọc cuồn cuộn, nhìn thảo nguyên đang biến thành một vùng đầm lầy rộng lớn, và nhìn đám đệ tử đang bị cuốn trôi. Khóe miệng hắn giật giật đến mức muốn bay ra khỏi mặt.
\”Thủy Nguyên Tố…\” Hắn lẩm bẩm, giọng nói mang theo một sự ngạc nhiên hiếm thấy. \”Nha đầu này… lại còn ẩn giấu thiên phú Thủy Nguyên Tố? Lại còn kích hoạt nó theo cách này nữa chứ…\”
Hắn nhìn Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt đang chật vật giữa dòng nước, rồi lại nhìn Mộ Linh Nhi đang ngơ ngác. Một tiếng thở dài, dài đến mức có thể kéo dài từ Phong Châu Thần Đô đến Đông Hải Long Cung, thoát ra từ lồng ngực hắn.
\”Haizzz…\” Hắn lẩm bẩm, lần này giọng nói không còn là bất lực hay phiền phức nữa, mà là một sự cam chịu đến tột cùng. \”Ta đã bảo rồi mà… Đúng là, \’deadline\’ bình yên của ta… chắc là phải \’tăng ca\’ đến kiếp sau rồi.\”
Cây gậy gỗ mục nát trong tay hắn lại khẽ rung lên, một tiếng \”cộc\” nhẹ vang lên, như thể nó cũng đang thở dài cùng chủ nhân, chấp nhận số phận \”gánh team\” dài dài này. Thảo nguyên, giờ đây, không còn là biển lửa hay mê cung đá, mà là một vùng đất hoang tàn ngập nước, nơi những tàn tích của sự hủy diệt vẫn còn đó, và một cơn lũ mới đang hoành hành, mang theo cả sự thanh tẩy lẫn những tai họa không lường trước được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8