Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 30: Sư Tôn Thở Dài, Linh Khí Tiêu Tán

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:11:14 | Lượt xem: 7

Thanh Huyền Lão Tổ đang nằm vắt vẻo trên cành cây mục nát ở Thanh Huyền Phong, bộ đạo bào cũ kỹ phất phơ theo gió. Hắn lim dim mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Tiếng ngáy khẽ khàng của hắn hòa vào tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng bình yên đến lạ. Hắn vừa trải qua một đợt “gánh team” hơi bị nặng đô ở Loa Thành, giờ chỉ muốn “cày cuốc” lại giấc ngủ ngàn năm cho đủ KPI. “Hy vọng đám oắt con kia đã biết điều hơn, đừng có phá làng phá xóm nữa. Lão già này chỉ muốn yên ổn ‘chill’ tí thôi mà…” Hắn thầm nghĩ, nhấm nháp vị ngọt của giấc mơ không deadline.
Nhưng đời không như mơ, đặc biệt là với một “Sư Tôn” có đám đệ tử là “content creator” chuyên nghiệp trong mảng “gây họa”.
Đột nhiên, Thanh Huyền Lão Tổ khẽ giật mình, một luồng chấn động linh khí hỗn loạn cực lớn từ phía thảo nguyên xa xôi dội thẳng vào linh thức của hắn, mạnh đến mức đánh bay cả giấc mộng đẹp đang dang dở. Đôi mắt lim dim của hắn hơi mở ra một chút, lộ ra một tia sắc bén lóe lên như điện xẹt, rồi lại ẩn đi nhanh chóng. Luồng linh khí này không chỉ là dòng nước cuồn cuộn, mà còn pha lẫn một loại tà khí cổ xưa, tanh tưởi, như mùi bùn lầy của địa ngục, cùng với sự rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của Long Mạch.
“Haizzz…” Thanh Huyền Lão Tổ thở dài, một tiếng thở dài não nề vang vọng khắp Thanh Huyền Phong, đủ sức xua tan cả tiếng chim hót và làm mấy con sóc đang chuyền cành giật mình rớt mất quả thông. Hắn khó nhọc trở mình, cố gắng tìm lại tư thế ngủ “công thái học” nhất. “Lại chuyện gì nữa đây? Đám oắt con này muốn biến thảo nguyên thành biển sao? Lão già này chỉ muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không xong. Đúng là, ‘deadline’ bình yên của ta, chắc là không bao giờ tới nơi rồi.” Giọng hắn vẫn ngái ngủ, nhưng ẩn chứa một sự phiền phức tột độ.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Hắn nhíu mày sâu hơn, đôi mắt từ từ mở ra hoàn toàn. Vẻ lười biếng thường ngày biến mất, thay vào đó là sự sâu thẳm của thời gian, ẩn chứa vô số bí mật và cả một kho tàng “kinh nghiệm xương máu” từ những lần “gánh team” bất đắc dĩ. Hắn không cần nhìn, nhưng “thấy” rõ mồn một.
Mộ Linh Nhi, cái nha đầu ngây thơ ấy, đang chễm chệ giữa một dòng nước xanh ngọc, không hề hấn gì nhờ lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động. Cô bé đang ngơ ngác nhìn dòng nước cuồn cuộn, rồi lại nhìn Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt đang bị cuốn trôi như những “búp bê vải”. Dưới chân cô bé, một dòng nước ngầm yếu ớt và một khe nứt nhỏ dưới lòng đất thảo nguyên đang “kêu cứu”. Linh Nhi, với ý tốt “vô tri”, nghĩ rằng có “linh thú nhỏ” bị kẹt. Thế là, không nói không rằng, cô bé truyền một luồng Lôi Nguyên Tố thuần khiết (từ thiên phú hoặc quả trứng Lôi) vào đó, với mong muốn “giúp đỡ” dòng nước lưu thông.
“Trời ạ!” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm, khóe miệng giật giật. “Cái nha đầu này… đúng là ‘thánh phá hoại’ có tâm mà!”
Sự kết hợp giữa Lôi Nguyên Tố và Thủy Nguyên Tố (cái thiên phú Thủy ẩn giấu mà hắn đã “để dành” cho nó) đã tạo ra một phản ứng hóa học… à nhầm, phản ứng linh khí bất ngờ, “đánh sập” hoàn toàn “Thủy Trấn Nhãn” cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất thảo nguyên. Cái phong ấn tà khí Hồng Hoang này vốn đã bị suy yếu bởi trận hỏa hoạn và kiếm khí Phong hệ của Lạc Vân Phong trước đó, giờ thì “được đà” mà vỡ toang.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tà khí Hồng Hoang, vốn bị phong ấn từ thời “ông bà anh” khai thiên lập địa, giờ đây như “vỡ đập”, ào ạt thoát ra. Nó không chỉ ăn mòn linh khí cục bộ ở thảo nguyên mà còn bắt đầu lan tỏa với tốc độ “viral”, ô nhiễm các Long Mạch phụ cận. Bầu trời nơi thảo nguyên trở nên u ám như “mood” của hắn, những đám mây đen kịt tụ tập, nuốt chửng ánh sáng mặt trời. Những sinh linh nhỏ bé trên mặt đất co giật, biến dị thành những “quái vật cấp F” với đôi mắt đỏ ngầu, thân thể méo mó, nhìn mà “hết hồn chim én”. Linh khí của cả một vùng rộng lớn của Âu Lạc Thần Châu bắt đầu tiêu tán, biến chất, như thể ai đó đang “rút phích cắm” của sự sống.
Hắn “nhìn thấy” Lạc Vân Phong, thân thể đầy vết bỏng nặng, kiếm khí tiêu tán hoàn toàn, đang nằm bẹp dí như “cá khô”, cố gắng gượng dậy nhưng vô vọng. Tư Không Nguyệt, y phục cháy xém, đôi mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng và hối hận tột cùng, cũng đang ngã gục, yểm thuật bị phá vỡ hoàn toàn. Cả hai đang chật vật, bị bao vây bởi những sinh vật bị tà khí biến dị.
“Cái nha đầu này… phá hủy cả Thủy Trấn Nhãn của ta. Long Mạch cũng bị ăn mòn rồi. Đúng là tai họa mà. Họa từ Loa Thành còn chưa dọn xong, giờ lại đến đây.” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm, giọng ngày càng trầm, pha chút bất lực. “Linh khí tiêu tán… tà khí Hồng Hoang trỗi dậy. Cái đám oắt con này đúng là biết chọn chỗ gây họa mà. Đúng là ‘content’ của chúng nó lúc nào cũng ‘hot’ theo kiểu ‘drama’ cấp vũ trụ.”
Linh thức của Thanh Huyền Lão Tổ tập trung vào Tiểu Thanh. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng và sự giãy giụa trong linh hồn của tiểu gia hỏa. Huyết mạch Long Tộc thuần khiết của nó đang bị tà khí xâm nhập sâu sắc, thân thể nó bắt đầu xuất hiện những vảy đen sần sùi, đôi mắt từ trong veo chuyển sang đục ngầu, như thể đang dần mất đi ý thức, chuẩn bị “tối sầm” luôn.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tiểu Thanh không chỉ bị ảnh hưởng mà còn đang bị biến đổi thành một dị thú tà linh, mất đi bản nguyên Long Tộc thuần khiết, nguy cơ hóa thành một con giao long tà ác là rất cao. Đây chính là “giọt nước tràn ly”. Một luồng sát ý lạnh lẽo chợt lóe lên trong mắt Thanh Huyền Lão Tổ, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi sự bất lực và phiền phức thường ngày. Hắn khẽ nắm chặt cây gậy gỗ mục, như thể đang kiềm chế một cơn “bão tố” sắp bùng nổ.
“Tiểu gia hỏa này… bị tà khí ăn mòn đến mức này rồi. Nếu còn để yên, chắc nó sẽ biến thành một con giao long tà ác mất. Lão già này còn chưa kịp dạy nó phép thuật trấn Long Mạch…” Giọng hắn trầm hơn, pha lẫn chút giận dữ ẩn giấu và sự sốt ruột hiếm thấy. “Đám tiểu tử này… thật sự làm ta phải tăng ca đến kiếp sau rồi! Đúng là ‘team’ này chỉ có ‘Sư Tôn’ là ‘gánh’ thôi!”
Thanh Huyền Lão Tổ đứng thẳng dậy khỏi cành cây mục nát. Cây gậy gỗ trong tay hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng “cộc” nhẹ nhàng, như thể nó cũng đang “nhắc nhẹ” chủ nhân rằng “sắp đến giờ làm việc rồi”. Hắn nhìn về phía chiếc võng vải cũ kỹ mà hắn định dùng để “cày” giấc ngủ bù, rồi nhìn sang chiếc giường gỗ đơn sơ. Hắn thở dài một hơi thật dài, lần này không còn là sự bất lực đơn thuần mà là một sự cam chịu đến tột cùng, xen lẫn chút “phiền phức” không thể giấu và sự tiếc nuối cho giấc ngủ bị bỏ lỡ.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi cột khói tà khí màu đen kịt đang bốc lên, nuốt chửng ánh sáng mặt trời, biến cả vùng đất thành một cảnh tượng địa ngục thu nhỏ.
“Thôi được rồi, được rồi… Lần này là lần cuối lão già ta phải ra tay vì các ngươi đó. Sau vụ này, chắc ta phải tống cả ba đứa vào bí cảnh ngàn năm để chúng tự ‘suy ngẫm’ mới được. Không thì ‘Sư Tôn’ này ‘tăng ca’ đến ‘sập nguồn’ mất.” Giọng hắn lầm bầm, pha chút bất đắc dĩ nhưng kiên quyết. “Vẫn là câu nói cũ… Bình yên là thứ xa xỉ nhất trên đời này mà. Haizzz… lại phải ‘lộ bài’ rồi. Lại phải tốn sức làm ấm chỗ ngồi nữa chứ. Đúng là ‘nghiệp quật’ mà!”
Đột nhiên, toàn thân Thanh Huyền Lão Tổ bao phủ bởi một làn sương xám tro mờ ảo. Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động kinh thiên động địa. Chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng đến rợn người. Cây gậy gỗ mục nát trong tay hắn khẽ lấp lánh một tia sáng yếu ớt, rồi cùng với chủ nhân của nó, biến mất hoàn toàn khỏi Thanh Huyền Phong, không để lại dấu vết gì ngoài một làn gió mát lạnh lướt qua, mang theo hương thơm của linh thảo và một chút bụi đất.
Thanh Huyền Phong trở lại yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh đó giờ đây mang theo một cảm giác chờ đợi, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi một điều gì đó vĩ đại sắp xảy ra, một huyền thoại mới sắp được viết nên từ sự “bất đắc dĩ” của một vị Sư Tôn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8