Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 31: Tin Tức Về U Minh, Bàn Cờ Của Ma Tộc
Một làn sương xám tro mờ ảo tan đi, để lại Thanh Huyền Phong chìm trong tĩnh lặng. Nhưng sự tĩnh lặng ấy không kéo dài, bởi ở một nơi nào đó trên thảo nguyên xanh mướt, một “drama” mới đã kết thúc, và những “thủ phạm” chính đang chuẩn bị “comeback” đầy bất ngờ.
***
**SCENE 1: Tỉnh Dậy Sau Cơn Ác Mộng – \”Sư Tôn Lại Gánh Còng Lưng Rồi À?\”**
Không khí trong lành mơn man da thịt, mang theo mùi hương của cỏ non và hơi đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, xa xa là tiếng suối chảy róc rách. Khác hẳn với địa ngục lửa và tà khí mà họ còn nhớ rõ.
Lạc Vân Phong khẽ rên rỉ, mí mắt nặng trĩu dần hé mở. Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là bầu trời xanh biếc không gợn mây, đẹp đến nao lòng. Hắn cảm thấy mình đang nằm trên một thảm cỏ xanh mượt như nhung, mềm mại và mát lạnh. Vết bỏng rát trên người đã hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Kiếm khí trong đan điền không những không tiêu tán, mà còn cuồn cuộn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như dòng sông vừa được khơi thông, tràn đầy năng lượng. Hắn cảm giác mình vừa trải qua một lần “lột xác”, từ Khải Huyết Cảnh đỉnh phong đã vững vàng tiến vào ngưỡng cửa Chúc Đồng Cảnh, chỉ còn một bước chân nữa thôi là có thể “đúc xương đồng da sắt”.
“Ư… đâu đây?”
Tư Không Nguyệt cũng khẽ cựa mình, đôi mắt phượng sắc sảo dần lấy lại tiêu cự. Y phục của cô chỉ còn hơi cháy xém vài chỗ, nhưng cơ thể thì không hề hấn gì, nhẹ bẫng như vừa được gột rửa. Linh lực trong người cô phục hồi nhanh chóng, yểm thuật dường như còn tinh thông hơn trước, các ảo ảnh như muốn tự động hiện ra theo ý nghĩ. Cô ngồi bật dậy, nhìn xung quanh với ánh mắt đầy khó hiểu. Nơi này, hoàn toàn không còn chút dấu vết nào của tà khí hay quái vật biến dị. Cỏ cây xanh tươi, căng tràn sức sống.
“Sư huynh… huynh cũng tỉnh rồi sao?” Tư Không Nguyệt nhìn Lạc Vân Phong, giọng nói vẫn còn chút hoang mang.
Lạc Vân Phong gật đầu, sờ lên bả vai – nơi vừa nãy còn rỉ máu vì vết bỏng: “Ta… ta không sao cả. Vết thương… biến mất rồi. Linh lực còn tăng lên nữa.” Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh. “Chuyện gì đã xảy ra vậy? Ta nhớ mình đã… ngất đi trong biển lửa.”
Đúng lúc đó, một tiếng “chụt chụt” nhỏ vang lên. Mộ Linh Nhi dụi dụi đôi mắt to tròn, lồm cồm bò dậy. Trong vòng tay cô bé, Tiểu Thanh đang cuộn tròn, vảy xanh biếc lấp lánh dưới ánh nắng, đôi mắt linh động đảo quanh, đã hoàn toàn thoát khỏi sự biến dị tà ác. Nó thậm chí còn có vẻ linh hoạt và lanh lợi hơn trước rất nhiều, cứ như vừa được “buff” thêm sức mạnh vậy.
“Tiểu Thanh khỏe rồi! Sư huynh, sư tỷ, chúng ta thoát nạn rồi!” Mộ Linh Nhi vui vẻ ôm lấy Tiểu Thanh, hồn nhiên như không hề biết đến nguy hiểm vừa qua. Cô bé không hề bị thương, lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động vẫn lấp lánh quanh người, giờ đây còn mang theo chút ánh sáng xanh ngọc từ Thủy Nguyên Tố.
Ba huynh muội nhìn nhau đầy bối rối. Họ nhớ rõ mình đã cận kề cái chết, bị tà khí bao vây, Tiểu Thanh biến dị, thậm chí Lạc Vân Phong còn ngã gục vì kiệt sức. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã bình yên đến lạ lùng, như một giấc mơ vậy.
“Ta chỉ nhớ một luồng áp lực vô hình khổng lồ bao trùm lấy tất cả, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối. Sau đó… là sự yên bình này,” Tư Không Nguyệt nhíu mày, cố gắng xâu chuỗi các sự kiện. Cô thầm nghĩ trong lòng, không dám nói ra: *Sư Tôn… Người đã ra tay rồi sao? Lại phải ‘gánh team’ một lần nữa rồi à?*
Lạc Vân Phong sờ lên vết thương cũ, cảm nhận sức mạnh mới: “Sư tỷ, sư muội… chuyện gì đã xảy ra vậy? Chúng ta… còn sống?” Hắn vẫn không thể tin nổi.
Tư Không Nguyệt lắc đầu, ánh mắt phức tạp: “Ta cũng không rõ. Nhưng chắc chắn không phải chúng ta tự mình làm được. E rằng… chúng ta lại gây họa lớn đến mức Sư Tôn phải ‘lộ bài’ rồi.”

Mộ Linh Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn chớp chớp, vẻ mặt ngây thơ pha chút tội lỗi: “Con… con không cố ý đâu. Con chỉ muốn giúp Tiểu Thanh thôi… với lại con cũng đói bụng nữa.”
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt thở dài thườn thượt. Đúng là một team “phá game” có đẳng cấp.
“Thôi được rồi, chúng ta nên rời khỏi đây trước đã,” Lạc Vân Phong đứng dậy, cảm thấy toàn thân tràn đầy năng lượng. “Cần tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.”
***
**SCENE 2: Gặp Gỡ Lạc Hầu Cổ Miếu – Ơn Oán Khó Phân, “Gây Họa Mà Cứu Người”**
Ba huynh muội Thanh Huyền Phong bước đi giữa thảo nguyên xanh tươi một cách kỳ lạ. Nơi vừa nãy còn là biển lửa và đầm lầy tà khí, giờ đây lại là một vùng đất yên bình, phảng phất chút hơi ẩm của đất mới và mùi cỏ non. Cảnh tượng này khiến họ càng thêm bối rối, nhưng cũng ngầm hiểu rằng “ai đó” đã ra tay dọn dẹp.
Họ đi đến một ngôi làng nhỏ của bộ tộc Mường cổ nằm ven thảo nguyên. Ngôi làng này khác hẳn với sự yên bình của thảo nguyên. Ruộng lúa ngập úng, nhà cửa đổ nát một phần, những vũng bùn lầy lội còn vương vãi khắp nơi. Dân làng đang cố gắng dọn dẹp hậu quả trong sự mệt mỏi và u buồn.
“Ôi, nhìn mà xót xa quá…” Lạc Vân Phong lẩm bẩm, ánh mắt đầy áy náy. Hắn biết, cơn lũ này chính là do Mộ Linh Nhi vô tình kích hoạt Thủy Nguyên Tố để dập lửa tà khí.
Đúng lúc đó, một vị Lạc Hầu trung niên, râu tóc điểm bạc, dáng người uy nghiêm nhưng ánh mắt lại đầy mệt mỏi, bước ra từ ngôi miếu cổ của làng. Ông là Lạc Hầu Cổ Miếu, người trấn giữ vùng đất này. Ông nhìn thấy ba huynh muội, ánh mắt vừa mừng rỡ, vừa phức tạp, pha chút “cà khịa” ẩn ý.
“Các vị tiểu hữu Thanh Huyền Phong!” Lạc Hầu Cổ Miếu cất giọng trầm ấm, nhưng lại có một chút gì đó “nghiến răng” ẩn trong lời nói. “Cuối cùng các vị cũng tỉnh lại. Lão phu thay mặt toàn bộ dân làng Mường, xin đa tạ ân cứu mạng của các vị!”
Ông ta cúi đầu một cách trang trọng. Dân làng xung quanh cũng dừng tay, nhìn ba huynh muội với ánh mắt vừa kính trọng, vừa mang theo chút “oán hận” khó tả.
Lạc Vân Phong vội vàng đỡ Lạc Hầu dậy: “Lạc Hầu đại nhân quá lời. Chúng ta cũng chỉ là may mắn thoát nạn. Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ? Thảo nguyên… sao lại trở nên như thế này?”
Lạc Hầu Cổ Miếu thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía thảo nguyên đã được thanh tẩy: “Sau khi các vị ngất đi, một luồng ánh sáng thần kỳ đã bao trùm toàn bộ thảo nguyên. Tà khí Hồng Hoang bị phong ấn, những quái vật biến dị cũng tan biến. Thảo nguyên đã được thanh tẩy hoàn toàn, trở lại vẻ xanh tươi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đúng là thần tích!”
Ông ta không hề biết rằng, “thần tích” ấy chính là Thanh Huyền Lão Tổ, người vừa phải “tăng ca” dọn dẹp “bãi chiến trường” do đám đệ tử gây ra.
“Tuy nhiên…” Lạc Hầu Cổ Miếu đột nhiên thay đổi sắc mặt, chỉ tay về phía những cánh đồng ngập nước và những ngôi nhà đổ nát. “…cơn lũ bất ngờ đó đã phá hủy gần hết mùa màng của dân làng. Mạch đất cũng bị xáo trộn nghiêm trọng, khiến việc canh tác trở nên khó khăn hơn. Lão phu không rõ vì sao lại có một trận lũ lớn như vậy sau khi tà khí bị dẹp yên, cứ như là ‘họa chồng họa’ vậy đó.”

Lời nói của Lạc Hầu Cổ Miếu như một gáo nước lạnh tạt vào mặt ba huynh muội. Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi nhìn nhau đầy áy náy. Lạc Vân Phong cúi đầu: “Đây là lỗi của chúng ta. Chúng ta sẽ tìm cách khắc phục.”
Tư Không Nguyệt nhẹ nhàng nói, nhưng trong lòng thì đang “khóc thầm”: “Lạc Hầu đại nhân, chúng ta vô cùng xin lỗi vì sự sơ suất của mình. Xin Người hãy cho chúng ta cơ hội chuộc lỗi. Chắc chắn chúng ta sẽ ‘cố gắng’ hết sức để sửa chữa.”
Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, đôi mắt to tròn rơm rớm, cúi đầu lí nhí: “Con xin lỗi… con không cố ý làm lũ lụt… con chỉ muốn dập lửa thôi…”
Lạc Hầu Cổ Miếu phất tay áo, vẻ mặt bất lực: “Thôi được rồi, các vị đã cứu mạng dân làng, lão phu cũng không thể trách cứ mãi. May mắn là Long Mạch chính của vùng vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có các mạch phụ bị ảnh hưởng. Nhưng đây cũng là một lời cảnh tỉnh… về cái sự ‘vô tri’ mà gây họa của các vị.” Ông ta nhìn Mộ Linh Nhi, lắc đầu cười khổ.
***
**SCENE 3: Tin Tức Về Ma Tộc U Minh và Bàn Cờ Mới – “Sư Tôn Lại Sắp Có Content Mới Rồi!”**
Lạc Hầu Cổ Miếu mời ba huynh muội vào ngôi miếu cổ của làng để bàn chuyện. Trong miếu, không khí trang nghiêm với những nén hương trầm nghi ngút.
“Thực ra, có một lý do khác khiến lão phu phải tìm gặp các vị,” Lạc Hầu Cổ Miếu cất giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. “Gần đây, không chỉ ở vùng đất này, mà khắp Âu Lạc Thần Châu đều xuất hiện những dấu hiệu bất thường.”
Ông ta lấy ra một cuộn da thú cổ đã ố vàng, mở ra. Trên đó là những ký hiệu tượng hình về các khu vực địa lý của Âu Lạc, với nhiều điểm bị đánh dấu đỏ.
“Tin tức từ Phong Châu Thần Đô và các Lạc Tướng khác cho hay, Ma Tộc đang trỗi dậy mạnh mẽ. Chúng không còn ẩn mình trong Dã Vy Dạ Lâm nữa, mà đang ráo riết tìm cách phá hủy các Thủy Trấn Nhãn và Long Mạch phụ cận trên toàn đại lục. Chúng muốn ‘hack’ hệ thống linh khí của Âu Lạc.”
Lạc Hầu Cổ Miếu chỉ vào một điểm trên bản đồ, chính là vùng thảo nguyên mà họ vừa gây ra “thần tích” và “tai họa”. “Vụ việc ở thảo nguyên này, Thủy Trấn Nhãn bị phá hủy, tà khí Hồng Hoang thoát ra… có lẽ không phải là ngẫu nhiên. Đây là một phần trong kế hoạch lớn của Ma Tộc. Chúng đang ‘spam’ các cuộc tấn công nhỏ lẻ để thăm dò và làm suy yếu phòng tuyến của chúng ta.”
Ông ta thở dài, ánh mắt đầy lo lắng: “Lão phu e rằng, Ma Tôn U Minh đã bắt đầu hành động. Hắn muốn thôn tính Âu Lạc Thần Châu, biến nơi đây thành lãnh địa của Ma Tộc. Hắn đang ‘set up’ một ‘bàn cờ’ lớn, và chúng ta… đang là những ‘con tốt’ trên bàn cờ đó.”
Lạc Vân Phong nắm chặt kiếm trong tay, ánh mắt kiên định: “Ma Tôn U Minh? Hắn muốn phá hủy Long Mạch của Âu Lạc sao? Tuyệt đối không thể! Chúng ta không thể để hắn ‘phá game’ như vậy!”
Tư Không Nguyệt trầm tư, ngón tay khẽ gõ nhẹ vào quạt lụa: “Vậy ra, chúng ta đã vô tình trở thành một phần của bàn cờ này. Từ ‘content creator’ chuyển sang ‘player’ trong một ‘game’ sinh tử rồi.”
“Các vị là những người trẻ tuổi có tiềm năng phi thường. Mặc dù có chút ‘rắc rối’, nhưng chính các vị đã dẹp yên tà khí ở đây,” Lạc Hầu Cổ Miếu nhìn ba huynh muội với ánh mắt đầy hy vọng. “Lão phu hy vọng, các vị có thể giúp triều đình Hùng Vương điều tra và ngăn chặn âm mưu của Ma Tộc.”

Ông ta lấy ra một lệnh bài nhỏ bằng ngọc, có khắc hình chim Lạc đang sải cánh. “Đây là lệnh bài Lạc Hầu, có thể giúp các vị di chuyển dễ dàng giữa các bộ lạc và tìm kiếm sự hỗ trợ. Coi như là một tấm ‘vé VIP’ để ‘điều tra hiện trường’ vậy.”
Lạc Vân Phong đón lấy lệnh bài, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa từ nó. “Chúng ta sẽ không phụ lòng tin của Lạc Hầu đại nhân.”
***
**SCENE 4: Quyết Định Của Ba Huynh Muội – “Lần Này Phải Cẩn Thận, Đừng Để Sư Tôn Tăng Ca Nữa!”**
Ba huynh muội rời khỏi làng, đi đến một con suối nhỏ trong vắt để nghỉ ngơi. Tiếng nước chảy róc rách xoa dịu tâm hồn họ sau những tin tức căng thẳng.
Lạc Vân Phong nhìn lệnh bài Lạc Hầu trong tay, ánh mắt kiên định: “Ma Tộc đang làm loạn, chúng ta không thể ngồi yên. Sư Tôn đã dạy chúng ta phải tích công đức, trừ yêu diệt ma. Đây là cơ hội để chuộc lỗi, để ‘gánh’ lại những gì chúng ta đã ‘phá’.”
Tư Không Nguyệt gật đầu, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc đến vậy: “Lạc Hầu Cổ Miếu nói đúng. Đây không chỉ là một sự kiện đơn lẻ. Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về âm mưu của Ma Tộc. Hơn nữa, những gì chúng ta đã gây ra ở đây, cũng cần được bù đắp. Không thể để Sư Tôn cứ mãi ‘dọn bãi’ cho chúng ta được.”
Mộ Linh Nhi ôm Tiểu Thanh, vẻ mặt nhỏ nhắn cũng trở nên nghiêm túc hiếm thấy. Con Lạc Long Thần Thú con dụi dụi vào má cô bé, như thể cũng cảm nhận được sự nguy hiểm. “Con không muốn Tiểu Thanh bị đau nữa. Con cũng không muốn có thêm lũ lụt hay quái vật xấu xa nữa. Chúng ta đi tìm Ma Tôn U Minh đi! Chúng ta sẽ ‘đấm’ hắn!”
Lạc Vân Phong nhìn hai sư muội, cảm thấy một luồng nhiệt huyết bùng cháy trong lòng: “Được! Chúng ta sẽ đi điều tra. Nhưng lần này, phải cẩn thận hơn, không được gây thêm phiền phức cho Sư Tôn nữa. Phải ‘lên trình’ thật nhanh để tự ‘gánh’ được.”
Họ cùng nhau nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương. Một hành trình mới, đầy nguy hiểm và thử thách đang chờ đợi. Những “content” mới, những “drama” mới, và những lần “lộ bài” bất đắc dĩ của Sư Tôn đang dần được “load”.
***
**SCENE 5: Sư Tôn – Giấc Ngủ Bất Thành, “Mấy Đứa Này Đúng Là Không Để Ai Yên Mà!”**
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, cành cây cổ thụ mục nát khẽ rung rinh. Thanh Huyền Lão Tổ lại nằm vắt vẻo trên đó, ngáp dài một cái thật kêu. Hắn vừa trở về sau khi dọn dẹp “bãi chiến trường” ở thảo nguyên, đã phong ấn lại tà khí và chữa lành Long Mạch phụ. Cây gậy gỗ mục nát nằm im lìm bên cạnh, như một “đồng đội” vừa hoàn thành nhiệm vụ “gánh team”.
“Haizzz… Cuối cùng cũng xong. Lão già này có thể ngủ bù rồi.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu đầy mãn nguyện, kéo chiếc mũ rách nát xuống che mặt.
Đột nhiên, hắn khẽ nhíu mày. Linh thức của hắn, vốn dĩ bao trùm cả Âu Lạc Thần Châu nhưng hắn luôn cố gắng “tắt chế độ online” để được yên thân, lại vô tình “bắt sóng” được những “tin tức nóng hổi”. Hắn nghe thấy những lời bàn tán xôn xao từ các Lạc Tướng, từ các bộ tộc, về “Ma Tộc U Minh” và “âm mưu phá hủy Long Mạch”. Hắn cũng “nhìn thấy” đám đệ tử của mình, với ba cái đầu chụm lại, đang hừng hực khí thế, chuẩn bị “lao đầu vào rắc rối” mới toanh.
“Lại Ma Tôn U Minh? Cái tên này lại muốn ‘làm màu’ nữa rồi sao?” Hắn thở dài thườn thượt, giọng điệu bất lực đến cực điểm. “Đám oắt con này đúng là không để lão già này yên mà. Vừa mới dọn dẹp xong một bãi, lại chuẩn bị gây ra một bãi lớn hơn. Cứ như là ‘muốn làm khó Sư Tôn’ vậy đó. Bình yên… đúng là thứ xa xỉ nhất trên đời này mà. Chắc ta phải đổi tên Thanh Huyền Phong thành ‘Phong Bất An’ quá.”
Hắn nhắm mắt lại, nhưng lần này, giấc ngủ không còn sâu và yên bình như hắn mong muốn. Trong tiềm thức, hắn đã thấy trước một tương lai đầy “phiền phức” và “tăng ca” sắp tới. Một màn “gánh team” mới, hoành tráng hơn, “viral” hơn, đang dần “loading”… và Thanh Huyền Lão Tổ, vị Sư Tôn “bất đắc dĩ vô địch” của chúng ta, lại sắp phải “lộ bài” rồi.