Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 34: Nguyệt Đột Phá, Bày Kế Đánh Lừa

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:30:39 | Lượt xem: 7

Dã Vy Dạ Lâm như một bức tranh thủy mặc bị lỗi màu, nơi không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, máu tanh và sự mục rữa đến ghê người. Cây cối khô héo gầy guộc, đất đai nứt nẻ như da rắn, và màn sương độc lục lam lãng đãng bao phủ mọi thứ, biến quang cảnh thành một địa ngục trần gian. Chim chóc, thú rừng, tất cả đều biến dị với lớp da lở loét, đôi mắt đỏ ngầu điên loạn, gầm gừ những âm thanh quái dị.
Trong khu vực trũng sâu nhất, nơi ma khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Tế Đàn cổ xưa của bộ tộc người Mường và bức tượng Chim Lạc bằng ngọc bích đã bị ô uế đến mức không thể nhận ra, rỉ ra thứ tà dịch đen kịt. Trung tâm là Hắc Long Uyên Độc Trận, một vòng xoáy tà khí khổng lồ đang nuốt chửng Lạc Vân Phong. Anh giờ đây không còn là Đại Đệ Tử anh dũng của Thanh Huyền Phong, mà là một thân xác biến dạng đáng sợ, hơi thở thoi thóp, ý thức mơ hồ như ngọn nến trước gió. Tà khí đã xâm thực hoàn toàn, linh hồn bị giam cầm, chỉ còn chờ đợi để biến thành một con giao long tà ác đúng như lời Ma Tướng nói.
Tư Không Nguyệt quỳ gối trên nền đất cứng, ánh mắt vô hồn dán chặt vào Lạc Vân Phong. Nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má xinh đẹp, nhưng không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì cảm giác bất lực và hối hận tột cùng đang giày vò cô. Mọi mưu mẹo, mọi yểm thuật, mọi bùa chú mà cô chuẩn bị đều trở nên vô dụng trước trận pháp quỷ dị này. Linh lực trong cơ thể bị ma khí áp chế đến mức chỉ còn là một dòng chảy yếu ớt, không đủ để làm gì.
Mộ Linh Nhi khóc nức nở, ôm chặt Tiểu Thanh đã hoàn toàn cứng đờ, vảy đen lan ra khắp người, đôi mắt đục ngầu, không còn chút sức sống nào. Con Thanh Long Tử non giờ đây chỉ là một khối băng lạnh lẽo, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy nó đang bị tà khí xâm thực đến mức nguy kịch. Cô bé sợ hãi nép sát vào lưng Tư Không Nguyệt, cả thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật.
Tên Ma Tướng, một tồn tại cao lớn với bộ giáp đen kịt và đôi mắt đỏ rực như máu, bước lại gần. Khuôn mặt xương xẩu của hắn nhếch nhác tràn đầy vẻ khoái trá, như thể hắn đang thưởng thức một bữa tiệc thị giác. Hắn giơ thanh kiếm tà khí lên cao, lưỡi kiếm đen kịt phản chiếu ánh sáng tà dị của Dã Vy Dạ Lâm, chuẩn bị ra tay kết liễu hai cô bé, tận hưởng giây phút thắng lợi cuối cùng.
“Ha ha ha! Nhìn xem, tiểu tử ranh con đó sắp biến thành giao long tà ác của Ma Tộc ta rồi!” Giọng Ma Tướng vang vọng, đầy vẻ khinh miệt và đắc thắng. “Còn hai con kiến hôi các ngươi, cũng sẽ không thoát khỏi số phận làm nô lệ đâu!” Hắn vung tay, triệu hồi thêm vài tên Ma Binh cấp thấp, chúng từ trong bóng tối bước ra, vây kín Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi, vũ khí lấp loáng tà khí.
Tư Không Nguyệt cố gắng vận dụng yểm thuật, nhưng linh lực bị ma khí áp chế, mọi bùa chú đều vô dụng. Cô cảm nhận một luồng tuyệt vọng nhấn chìm tất cả.
“Vô ích thôi! Ở đây, yểm thuật của ngươi chỉ là trò hề!” Ma Tướng cười khẩy, giọng điệu đầy chế giễu.
Tư Không Nguyệt thầm nghĩ, nước mắt mặn chát: *Sư huynh… Tiểu Thanh… Ta… ta không thể làm gì sao? Sư tôn… người đã từng nói, ‘Trí tuệ đôi khi còn mạnh hơn sức mạnh mù quáng’… nhưng giờ phút này… sức mạnh của con quá yếu ớt, trí tuệ cũng chẳng giúp ích gì…*
***
Đúng lúc Ma Binh sắp chạm tới, một gợn sóng linh khí cực kỳ vi diệu, gần như không thể cảm nhận, lướt qua chiến trường. Nó không gây ra bất kỳ biến động vật lý nào, không làm rung chuyển một cọng cỏ, nhưng trong khoảnh khắc đó, Ma Tướng bỗng chốc cảm thấy một sự khó chịu thoáng qua, một ý nghĩ bất an xẹt qua đầu, làm hắn hơi mất tập trung. Hắn nhíu mày, lẩm bẩm: “Cái cảm giác khó chịu này là sao…?” (Sau đó lập tức xua đi) “Vô nghĩa! Xử lý hai con nhóc này!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tư Không Nguyệt, trong trạng thái tuyệt vọng cực điểm, lại là người nhạy cảm nhất. Cô cảm nhận được gợn sóng đó – một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như hơi thở của Thanh Huyền Phong, của Sư Tôn. Một tia sáng lóe lên trong đầu Tư Không Nguyệt, như một hạt giống nảy mầm trong đất khô cằn. Cô nhớ lại một lời Sư Tôn từng nói khi cô bày trò “chơi khăm” một con yêu quái cấp thấp: *”Ngươi tưởng đánh lừa mắt nó là đủ sao? Đánh lừa cái đầu nó mới là cao tay! Ngươi phải hack vào ‘CPU’ của nó ấy, chứ ‘màn hình’ thì dễ bị phát hiện lắm!”*
“Đánh lừa cái đầu… đúng vậy!” Tư Không Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt phượng vốn ướt đẫm nước mắt bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, mê hoặc. Cô nhắm mắt lại. Linh lực trong đan điền cô bắt đầu xoáy mạnh, không phải để tạo ra ảo ảnh vật lý, mà để tác động vào ý niệm, vào tinh thần, vào “CPU” của kẻ địch. Yểm thuật của cô đang đột phá! Một luồng năng lượng bí ẩn lan tỏa từ cơ thể cô, không mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ tinh vi, len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian. Y phục cháy xém của cô dường như phát ra một thứ khí chất thần bí, không còn vẻ thướt tha yểu điệu mà thay vào đó là sự sắc sảo, quyết đoán.
***
Tư Không Nguyệt đột ngột đứng dậy. Cô phất tay áo, không có linh lực bùng nổ, nhưng một làn sương mỏng màu xám tro lan tỏa, mang theo một chút hơi thở quen thuộc của Thanh Huyền Phong, của Sư Tôn.
Ma Tướng và Ma Binh bỗng chốc thấy hàng ngàn “Tư Không Nguyệt” xuất hiện khắp nơi. Mỗi “Tư Không Nguyệt” đều có biểu cảm và hành động khác nhau: kẻ đang cười khẩy một cách bí ẩn, kẻ đang khóc lóc tuyệt vọng, kẻ đang dùng kim châm tấn công một tên Ma Binh khác, kẻ đang lao thẳng vào Hắc Long Uyên Độc Trận như một kẻ điên. Hình ảnh chân thực đến mức đáng sợ, không một chút sơ hở nào.
Không chỉ vậy, Ma Binh bắt đầu nhìn thấy những “Ma Tướng” khác đang ra lệnh cho chúng, giọng nói y hệt như Ma Tướng thật, nhưng lại mâu thuẫn với mệnh lệnh vừa rồi. Thậm chí, một số tên còn thấy “đồng đội” của chúng bỗng nhiên biến thành kẻ thù, đôi mắt đỏ ngầu, vung vũ khí lao vào tấn công.
Sự hỗn loạn bùng nổ. Ma Binh bắt đầu hoảng loạn, quay ra chém giết lẫn nhau trong ảo ảnh. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng máu thịt văng tung tóe… tất cả đều chân thực đến rợn người. Một số tên Ma Binh yếu hơn thậm chí còn tự đâm vào mình, tin rằng chúng đang tiêu diệt một “kẻ phản bội” nào đó. Cả Dã Vy Dạ Lâm chìm trong một màn “drama” tự biên tự diễn của Ma Tộc.
Ma Tướng gầm lên, cố gắng phân biệt thật giả, nhưng ngay cả hắn cũng cảm thấy đầu óóc quay cuồng, tinh thần bị dao động mạnh. Hắn không thể xác định đâu là Tư Không Nguyệt thật, và đâu là ảo ảnh. “Yểm thuật… cái này không phải yểm thuật bình thường! Ngươi… tiện nhân!” Hắn tức giận vung kiếm chém vào một “Tư Không Nguyệt” đang cười khẩy, nhưng lưỡi kiếm xuyên qua hư vô.
Tư Không Nguyệt (thật), núp sau một cột đá bị ô uế, kéo Mộ Linh Nhi lại gần. Mộ Linh Nhi tròn mắt kinh ngạc nhìn những ảo ảnh chân thực đến đáng sợ, miệng há hốc.
“Sư muội, đừng sợ. Đây là… pháo hoa của sư tỷ. Một màn ‘plot twist’ đỉnh cao cho lũ ‘anti-fan’ Ma Tộc!” Tư Không Nguyệt thầm thì với Mộ Linh Nhi, ánh mắt lấp lánh sự tinh ranh và một chút kiêu ngạo.
Mộ Linh Nhi gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn vẫn còn ngấn nước nhưng đã ánh lên sự tò mò: “Đẹp quá… nhưng đáng sợ quá, sư tỷ… Lũ Ma Binh đó trông như bị ‘hack’ vậy!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Ma Tướng gầm lên, giọng hắn tràn ngập sự phẫn nộ và bối rối: “Dừng lại! Tất cả là giả! Đồ khốn nạn! Ngươi dám dùng tà thuật mê hoặc tinh thần ta!”
Ma Binh (trong ảo ảnh) vẫn tiếp tục chém giết: “Giết! Giết hết bọn phản bội! Vì Ma Tôn vạn tuế!”
***
Lợi dụng sự hỗn loạn tột độ, Tư Không Nguyệt nhanh chóng di chuyển đến gần Hắc Long Uyên Độc Trận. Cô không trực tiếp phá trận, vì biết yểm thuật không đủ sức mạnh vật lý. Thay vào đó, cô dùng kim châm bạc đã tẩm bùa chú đặc biệt, kết hợp với yểm thuật mới của mình, châm vào các điểm yếu của trận pháp, làm suy yếu khả năng giam giữ của nó từ bên trong. Mỗi mũi kim châm đều được bao phủ bởi một làn sương xám tro mờ ảo, giúp nó ẩn mình hoàn hảo trong ma khí.
Tà khí từ trận pháp phun trào mạnh hơn một chút, như thể nó đang phản kháng. Nhưng Tư Không Nguyệt đã tạo ra một ảo ảnh khổng lồ của Ma Tướng đang tự tấn công chính mình ngay bên cạnh trận pháp, thu hút mọi sự chú ý của Ma Tướng và các Ma Binh còn lại đang cố gắng tỉnh táo.
Một khe nứt nhỏ xuất hiện trên hàng rào tà khí của Hắc Long Uyên Độc Trận, như một vết rách trên tấm màn đen. Tư Không Nguyệt vội vàng đưa tay vào, nắm lấy cánh tay biến dạng của Lạc Vân Phong.
Kéo Lạc Vân Phong ra khỏi trận pháp là một nhiệm vụ khó khăn. Cơ thể hắn nặng trĩu, tà khí vẫn còn vương vấn, như một khối sắt nung chảy. Tư Không Nguyệt phải dùng hết sức lực, cắn răng kéo từng chút một. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng cô không dám dừng lại.
Mộ Linh Nhi thấy sư tỷ vất vả, cũng chạy đến giúp sức. Bé con ôm chặt một bên tay của Lạc Vân Phong, cố gắng kéo với tất cả sức lực của mình, miệng lẩm bẩm: “Sư huynh… sư huynh đừng chết… Linh Nhi sẽ kéo sư huynh ra!”
Sau một hồi vật lộn, Lạc Vân Phong cuối cùng cũng được kéo ra khỏi trận pháp. Thân thể hắn mềm nhũn, vẫn còn biến dạng đáng sợ, nhưng ánh mắt hắn đã có một chút linh quang le lói, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối, cho thấy ý thức đang dần trở lại.
“Sư huynh… cố lên…” Tư Không Nguyệt thở dốc, cắn môi, nhìn vết thương của hắn. “Sư muội, giúp ta!”
Ma Tướng, vẫn bị ảo ảnh làm choáng váng, gầm lên một tiếng đầy giận dữ và hoảng loạn: “Ngươi… ngươi dám giở trò gì! Mau dừng lại! Trận pháp của ta! Sao lại…!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

***
Ngay khi Lạc Vân Phong vừa thoát khỏi Hắc Long Uyên Độc Trận, Tư Không Nguyệt cảm thấy một luồng linh lực khổng lồ từ yểm thuật đột phá của mình đang cộng hưởng mạnh mẽ với ma khí xung quanh. Do việc cô nàng tạo ra hàng ngàn ảo ảnh và thao túng tinh thần Ma Tướng, năng lượng ma khí trong khu vực bị dồn nén đến cực điểm, tạo thành một áp lực vô hình dưới lòng đất.
Khi cô kéo Lạc Vân Phong ra, một mảnh đá nhỏ từ nền Tế Đàn bị vỡ vụn, rơi xuống một khe nứt nhỏ dưới chân cô.
Lập tức, một luồng ánh sáng đỏ thẫm bùng lên từ khe nứt đó, kèm theo tiếng “RẦM!!!” long trời lở đất, xé toạc sự hỗn loạn của chiến trường. Nền đất Tế Đàn nứt toác dữ dội, không phải một khe nứt nhỏ, mà là một vết rách khổng lồ, lộ ra một **Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc** khổng lồ, cổ xưa, vốn bị phong ấn dưới lòng đất. Cánh cổng dịch chuyển này bắt đầu xoáy tròn, hút vào toàn bộ ma khí xung quanh, biến nó thành một cơn lốc tà khí điên cuồng. Từ sâu thẳm bên trong cánh cổng, một thứ ánh sáng tà ác, rực rỡ bùng lên, kèm theo tiếng gầm gừ vang vọng, như có vô số quỷ vật đang chờ đợi để thoát ra.
Những ảo ảnh của Tư Không Nguyệt lập tức tiêu tán, như bong bóng xà phòng vỡ vụn trước một cơn bão lớn hơn. Ma Tướng hoàn toàn tỉnh táo, nhưng ánh mắt hắn không còn là sự giận dữ nữa, mà là sự kinh hãi tột độ khi nhìn thấy cánh cổng dịch chuyển. “Cái này… không thể nào! Tại sao nó lại mở ra?!” Hắn lùi lại vài bước, khuôn mặt xám ngoét.
Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi tái mét mặt, đứng chết trân. Chúng đã vô tình mở ra một thứ còn đáng sợ hơn cả Hắc Long Uyên Độc Trận.
“Cái… cái gì vậy?!” Tư Không Nguyệt lắp bắp, giọng run rẩy không kiểm soát.
Mộ Linh Nhi sợ hãi tột độ, ôm chặt Lạc Vân Phong vào lòng, đôi mắt to tròn ngấn lệ nhìn cánh cổng: “Sư tỷ… nó… nó đáng sợ quá! Sư huynh… sư huynh mau tỉnh lại đi!”
Ma Tướng gầm lên, hoảng loạn tột cùng: “Thủ hộ Cổng Dịch Chuyển! Mau! Không được để bất kỳ ai đến gần!” Hắn biết rõ ý nghĩa của cánh cổng này, một mối họa có thể hủy diệt tất cả.
***
Tại một nơi nào đó gần Dã Vy Dạ Lâm, Thanh Huyền Lão Tổ, người vừa dịch chuyển đến, đang định “dọn dẹp” Ma Tướng một cách nhanh gọn để còn về ngủ bù. Hắn đang lẩm bẩm tính toán xem sẽ dùng chiêu gì để ‘clear game’ nhanh nhất, thì bỗng chốc dừng lại.
Cây gậy gỗ mục nát trong tay hắn khẽ rung lên “cạch cạch”, không phải vì giận dữ, mà vì một luồng chấn động linh khí cực lớn, pha lẫn tà khí cổ xưa và một loại năng lượng không gian mạnh mẽ, vừa dội thẳng vào linh thức của hắn. Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn tột cùng của Tư Không Nguyệt, sự kinh hãi của Mộ Linh Nhi, và quan trọng hơn, luồng năng lượng khổng lồ từ Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc vừa được kích hoạt.
Giọng hắn lẩm bẩm, không còn sự tức giận tột độ như trước, mà thay vào đó là một sự bất lực, mệt mỏi và “phiền phức” đến tận xương tủy: “Đúng là… đám tiểu tử này không bao giờ làm ta thất vọng mà. Cứ tưởng dọn dẹp xong là được ngủ bù, ai dè lại mở ra cả cái ‘cửa sau’ của Ma Tộc… Cái này là ‘bug game’ hay ‘feature’ vậy trời?”
Hắn thở dài một hơi thật dài, rồi ánh mắt lại lóe lên tia sáng nguy hiểm, nhưng lần này xen lẫn sự chua chát. “Thôi được rồi… ‘deadline’ lần này còn nặng hơn cả ‘deadline’ trước nữa chứ. ‘Raid boss’ mới này chắc chắn là ‘hard mode’ rồi. Lại phải ‘tăng ca’ rồi, sư phụ này tăng ca đến sập nguồn mất thôi!” Hắn lắc đầu ngán ngẩm, rồi bước chân tiếp tục, hướng thẳng về phía Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc đang gầm gừ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8