Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 42: Linh Nhi Vô Thức, Lôi Phá Hủy Diệt
Làn gió trong lành lướt qua chiến trường như một lời chào hỏi nhẹ bẫng, nhưng lại khiến quả cầu ma khí khổng lồ trên quyền trượng của U Ám Tướng Quân chấn động kịch liệt, như thể nó vừa bị một cú đấm vô hình giáng trúng. Tướng quân ma tộc nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt, một linh tính quen thuộc đến rợn người. Ánh mắt hắn đảo quanh, tìm kiếm kẻ vừa can thiệp, nhưng chỉ thấy bụi mù và tàn tích đổ nát.
“Kẻ nào? Dám ngáng đường bản tọa!” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, nhưng trong đó đã ẩn chứa một chút dè chừng.
Tiếng gầm của hắn không làm Mộ Linh Nhi giật mình. Cô bé vẫn đang chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng, nước mắt giàn giụa. Cô bé không sợ chết, cô bé chỉ sợ Lạc Vân Phong không còn cười, sợ Tư Không Nguyệt không còn cà khịa, sợ Tiểu Thanh không còn lanh lợi. Nỗi sợ hãi ấy không phải là sự hoảng loạn thông thường, mà là một cảm xúc thuần túy, bùng cháy như một ngọn lửa vô hình trong trái tim non nớt.
Ánh sáng xanh biếc từ vết nứt trên vảy đen của Tiểu Thanh bỗng nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một viên ngọc lam được nung chảy, hòa vào dòng nước mắt của Mộ Linh Nhi. Năng lượng Lôi Nguyên Tố ẩn sâu trong huyết mạch cô bé, vốn đã bị kìm nén bởi sự ngây thơ và vô tri, giờ đây được kích hoạt bởi nỗi sợ hãi tột cùng và sự cộng hưởng với linh lực đang hồi sinh của Tiểu Thanh.
Một tiếng “Rắc!” nhỏ vang lên từ bức tượng Tiểu Thanh, rồi một tiếng “Đùng!” lớn hơn. Vết nứt trên vảy đen giãn ra, và ánh sáng xanh biếc không còn yếu ớt nữa, mà bùng nổ thành một cột sáng chói lọi, xuyên thẳng lên bầu trời ma khí.
U Ám Tướng Quân trợn tròn mắt. Hắn không ngờ con rồng con đã hóa đá kia lại có thể bùng phát linh lực. Hắn định ra tay trấn áp, nhưng đã quá muộn.
Từ cơ thể nhỏ bé của Mộ Linh Nhi, một luồng Lôi Nguyên Tố màu xanh tím thuần khiết bùng nổ. Không phải là những tia sét nhỏ bé như trước, mà là một luồng năng lượng nguyên tố khổng lồ, dữ dội như một cơn bão điện từ vừa được giải phóng khỏi xiềng xích ngàn năm.
“ẦM!!!”

Tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc màng nhĩ mọi sinh linh trên chiến trường. Cột sáng xanh biếc từ Tiểu Thanh và luồng Lôi Nguyên Tố từ Mộ Linh Nhi hòa quyện vào nhau, tạo thành một vòng xoáy điện màu tím than khổng lồ, bao trùm lấy cô bé và lan rộng ra xung quanh với tốc độ kinh hoàng.
Những Ma Binh cấp thấp đang bao vây Tư Không Nguyệt và Lạc Vân Phong, thậm chí còn chưa kịp nhận ra điều gì đang xảy ra, đã bị cuốn vào vòng xoáy điện. Chúng không kịp kêu một tiếng, thân thể ma khí lập tức bị xé toạc, tan biến thành những đốm tro đen lấp lánh rồi hòa vào hư vô.
“Chuyện… chuyện gì thế này?!” Lạc Vân Phong, dù đang hấp hối, cũng phải trợn trừng mắt nhìn cảnh tượng khó tin. Đôi cánh Lạc Vũ rách nát của hắn khẽ giật, không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng tột độ. Hắn chưa bao giờ thấy sư muội Linh Nhi bùng nổ sức mạnh đáng sợ đến vậy. Không phải là những tia sét nhỏ bé vô tri nữa, mà là một luồng năng lượng hủy diệt đúng nghĩa!
Tư Không Nguyệt, vừa thoát chết trong gang tấc, cũng không thể tin vào mắt mình. Cô bé ngẩng đầu nhìn vòng xoáy điện màu tím than đang nuốt chửng hàng loạt Ma Binh, rồi nhìn Mộ Linh Nhi đang đứng giữa trung tâm cơn bão năng lượng. Khuôn mặt cô bé tái mét. “Linh Nhi… Sức mạnh này… quá kinh khủng!”
Trong vòng xoáy điện, Mộ Linh Nhi vẫn ôm chặt Tiểu Thanh, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xung quanh. Cô bé không hề bị thương, lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động bao bọc lấy cô bé, khiến cô bé trở thành một hòn đảo bình yên giữa biển điện tử hủy diệt. Cô bé nhìn những Ma Binh tan biến thành tro bụi, rồi lại nhìn những tia sét màu tím than đang xé toạc bầu trời.
“Oa… pháo hoa đẹp quá đi! Sư tỷ, sư huynh nhìn kìa, pháo hoa màu tím đó!” Mộ Linh Nhi hồn nhiên reo lên, chỉ tay về phía những tia sét đang bắn phá tứ tung, đôi mắt lấp lánh vẻ thích thú. Cô bé không hề nhận thức được rằng mình vừa vô tình biến hàng trăm Ma Binh thành “pháo hoa” và đang gây ra một trận “mưa sao băng” hủy diệt.
Nhưng “pháo hoa” của Linh Nhi không chỉ dừng lại ở việc tiêu diệt Ma Binh. Luồng Lôi Nguyên Tố khổng lồ, không có mục tiêu cụ thể, bắt đầu bắn phá hỗn loạn.
“RẦM!!! RẦM!!!”

Những tia sét màu tím than khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt của Lôi Nguyên Tố, lao thẳng vào những mảng tường thành còn sót lại của Loa Thành. Từng khối đá cổ xưa, vốn đã rạn nứt vì đòn tấn công của Ma Tộc, giờ đây không thể chịu đựng được thêm. Chúng vỡ vụn thành từng mảnh, bắn tung tóe, tạo thành những hố sâu hoắm trên mặt đất.
Linh khí vốn đang cố gắng phục hồi Loa Thành Trận Địa cũng bị luồng Lôi Nguyên Tố khổng lồ này làm cho hỗn loạn, thậm chí bị đẩy lùi. Những cột sáng xanh tím từ trận pháp tự động, vốn là Linh Lực Ngưng Tiễn dùng để chống trả Ma Tộc, giờ đây lại bị chính Lôi Nguyên Tố của Mộ Linh Nhi hút vào, rồi bùng phát trở lại, bắn ra những tia sét kép, gây ra thiệt hại còn lớn hơn.
“Không! Loa Thành! Loa Thành Trận Địa đang bị phá hủy!” Tư Không Nguyệt hét lên, giọng nói nghẹn ngào. Cô bé nhận ra sự nguy hiểm từ sức mạnh vô tri của sư muội. Loa Thành, biểu tượng của sự kiên cố, đang bị hủy hoại từ cả hai phía: Ma Tộc và chính “đồng minh” của mình.
U Ám Tướng Quân, kẻ vừa nãy còn cao ngạo cười khẩy, giờ đây đứng sững sờ, đôi mắt đỏ rực mở to hết cỡ. Hắn chứng kiến binh đoàn Ma Binh của mình bị tiêu diệt hàng loạt chỉ trong chớp mắt, và Loa Thành, mục tiêu của hắn, cũng đang bị một đứa trẻ… phá tan tành. Hắn chưa từng thấy một sức mạnh nào vô tri đến vậy, nhưng lại kinh hoàng đến vậy.
“Con… con nhóc quỷ này!” Hắn gầm lên, giọng nói run rẩy vì vừa sợ hãi vừa phẫn nộ. Kế hoạch của hắn là từ từ ăn mòn Long Mạch, phá hủy Loa Thành một cách có kiểm soát. Nhưng giờ đây, mọi thứ đang vượt ngoài tầm kiểm soát của hắn. Sức mạnh của Mộ Linh Nhi không chỉ hủy diệt Ma Binh, mà còn khiến cho Long Mạch Âu Lạc, vốn đã bị tổn thương, càng thêm rạn nứt vì những chấn động Lôi Nguyên Tố hỗn loạn.
Tiểu Thanh trong tay Mộ Linh Nhi, sau khi giải phóng một lượng lớn linh lực, lại khẽ rên rỉ. Lớp vảy đen trên người nó đã gần như biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những vảy rồng xanh biếc lấp lánh, nhưng thân hình nó vẫn còn yếu ớt, như thể vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Nó tựa đầu vào lòng Mộ Linh Nhi, ánh mắt xanh biếc nhìn lên bầu trời đầy sét, như một lời cảnh báo.
Mộ Linh Nhi vẫn cười khúc khích, thích thú với “pháo hoa” của mình. Cô bé đưa tay ra, cố gắng chạm vào một tia sét đang lướt qua. May mắn thay, lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố đã ngăn cô bé tự làm mình bị thương.
Lạc Vân Phong cố gắng bò dậy, nhưng cơ thể hắn vẫn còn rệu rã. Hắn nhìn Mộ Linh Nhi, rồi nhìn Loa Thành đang tan hoang. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: “Sư Tôn… lại phải tăng ca rồi!”

Tư Không Nguyệt, nước mắt vẫn lăn dài, bỗng cảm thấy một luồng ý chí mạnh mẽ từ đâu đó truyền đến. Một ý chí lười biếng, nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm và khó chịu tột cùng. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời, nơi có một làn sương xám tro mờ ảo đang xé toạc không gian, lao thẳng về phía Loa Thành.
U Ám Tướng Quân cảm nhận được luồng khí tức kia. Lần này, nó không còn là một làn gió nhẹ nữa, mà là một cơn bão vô hình, mang theo uy áp khiến linh hồn hắn phải run rẩy. Hắn biết, kẻ bí ẩn đó đã đến. Hắn biết, đây không phải là một đối thủ mà hắn có thể đối phó.
Nhưng ánh mắt hắn bỗng lóe lên một tia độc địa. Loa Thành đã bị phá hủy một phần, Long Mạch cũng bị chấn động. Hắn vẫn còn cơ hội!
“Ma Binh! Tiến lên! Phá hủy nốt những gì còn lại!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc.
Toàn bộ binh đoàn Ma Binh còn sót lại, dù run rẩy trước sức mạnh của Mộ Linh Nhi và sự xuất hiện của kẻ bí ẩn, vẫn điên cuồng lao về phía Loa Thành, như những con thiêu thân lao vào lửa, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của chúng.
Mộ Linh Nhi vẫn đang ngơ ngác nhìn những tia sét cuối cùng tan biến, thì một luồng ma khí khổng lồ từ binh đoàn Ma Binh lại ập tới. Cô bé nhíu mày, có vẻ không vui vì “pháo hoa” của mình bị gián đoạn.
Đúng lúc đó, Ma Tộc Chủ Soái, một hình bóng khổng lồ hơn cả U Ám Tướng Quân, với đôi mắt đỏ rực như hai hố dung nham, bỗng nhiên xuất hiện từ một khe nứt không gian khổng lồ trên bầu trời, gầm lên một tiếng long trời lở đất, khiến toàn bộ chiến trường Loa Thành rung chuyển kịch liệt hơn bao giờ hết.
“Đám sâu kiến Âu Lạc! Các ngươi sẽ phải trả giá!”
Tiếng gầm của hắn vừa dứt, một làn sóng xung kích ma khí màu đen kịt, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối, lao thẳng về phía Mộ Linh Nhi, Tư Không Nguyệt và Lạc Vân Phong, muốn nuốt chửng tất cả bọn họ. Mối họa thực sự, cuối cùng đã lộ diện.