Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 41: Nguyệt Trấn Yểm, Trận Pháp Hỗn Loạn

Cập nhật lúc: 2026-07-17 18:05:31 | Lượt xem: 6

“Sư Tôn… Sư Tôn cứu mạng!!!” Tiếng kêu cầu xé lòng của Tư Không Nguyệt vang vọng, hòa cùng ánh sáng chói lọi của Linh Thạch Vương.
“Sư Tôn ơi!!!” Tiếng khóc thét của Mộ Linh Nhi hòa lẫn vào tiếng hỗn loạn của chiến trường, cũng hướng lên bầu trời.
“Chết đi!” U Ám Tướng Quân gầm lên, quyền trượng đen kịt của hắn mang theo ma khí cuồn cuộn, hóa thành một đầu Hắc Long dữ tợn, nhắm thẳng vào Lạc Vân Phong đang nằm bẹp. Ánh mắt hắn đầy vẻ tàn độc, không chút do dự. Hắc Long gầm thét, nhe nanh vuốt, lao tới như muốn xé xác con mồi.
Tư Không Nguyệt, trong cơn tuyệt vọng tột cùng, lao về phía Lạc Vân Phong. Lá chắn yểm thuật yếu ớt của cô nổ tung ngay khi chạm vào rìa ma khí của Hắc Long, tan biến như bong bóng xà phòng. Ma khí nóng rực như lửa địa ngục táp vào mặt cô, khiến làn da bỏng rát. Cô ngã khụy xuống, cảm nhận linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức chỉ còn là một dòng chảy yếu ớt, vô vọng. Mắt cô hoa lên, nhìn thấy Lạc Vân Phong đang bị Hắc Long nuốt chửng, linh hồn hắn đang bị kéo ra, thân thể bắt đầu biến dạng dưới sự xâm thực của tà khí.
Không thể rồi! Cô không thể cứu sư huynh! Không thể cứu được!
Nỗi tuyệt vọng bủa vây, nhưng ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi mọi hy vọng đã tắt, một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí Tư Không Nguyệt. Đó không phải là ánh sáng của linh lực, mà là một mảnh ký ức vụn vặt về kho mật của Ma Tộc, về những phù văn cổ xưa mà cô đã vô tình chạm vào, về những tri thức bị phong ấn mà Sư Tôn đã gián tiếp giúp cô khai mở. Và cả lời Sư Tôn đã nói: “Kế hoạch của Ma Tộc là gì thì tự mà đi dọn dẹp đi.”
Dọn dẹp? Dọn dẹp thế nào khi cô yếu ớt thế này?
Nhưng rồi, một gợn sóng linh khí vi diệu, dù yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận, lại lướt qua chiến trường. Nó không đến từ Sư Tôn, mà từ một nơi nào đó xa xôi, như một tiếng vọng. Tư Không Nguyệt chợt nhận ra, đó là thứ gợn sóng cô đã cảm nhận khi Sư Tôn biến Ma Tướng thành pho tượng đất sét. Nó mang theo một ý chí, một sự khó chịu sâu sắc, như thể ai đó đang bị làm phiền một cách tột độ.
“Đúng rồi… Sư Tôn… Người đã giao nhiệm vụ cho mình…” Tư Không Nguyệt lẩm bẩm, đôi mắt phượng vốn tràn ngập tuyệt vọng giờ đây bùng lên một tia sáng kỳ lạ. Cô không thể đánh bại U Ám Tướng Quân, không thể cứu Lạc Vân Phong trực tiếp, nhưng cô có thể… gây thêm phiền phức cho Ma Tộc! Cô có thể làm chậm bước chân của chúng, làm cho chúng phải trả giá đắt hơn, mua thêm thời gian, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tư Không Nguyệt cắn chặt môi, máu tươi rẽ ra. Cô dốc toàn bộ linh lực còn sót lại, không phải để tạo lá chắn, mà để kích hoạt những phù văn cổ xưa mà cô đã học được từ kho mật. Những phù văn này không phải là pháp thuật tấn công, mà là những trận đồ nhỏ, tinh vi, chuyên dùng để gây nhiễu loạn, làm chậm, và đánh lạc hướng.
“Yểm Trận… Khởi!”
Từ lòng bàn tay cô, những sợi linh lực mỏng manh như tơ nhện bắn ra, nhanh chóng bám vào những mảnh tường thành đổ nát, những khối đá vụn, và thậm chí cả thân xác của những Ma Binh vừa bị tiêu diệt. Chúng kết nối với nhau, tạo thành hàng chục, hàng trăm trận đồ nhỏ li ti, ẩn mình trong làn ma khí dày đặc.
Những trận đồ này không phát ra ánh sáng chói lọi, cũng không có sức mạnh hủy diệt. Thay vào đó, chúng tạo ra những ảo ảnh thoáng qua: một bức tường thành đột nhiên hiện ra ngay trước mặt Ma Binh, một con đường bỗng chốc biến thành vũng bùn lầy lội, một tiếng gầm thét của Lạc Vân Phong từ một hướng khác khiến chúng hoang mang. Ma khí xung quanh, vốn đang cuồn cuộn, bỗng chốc trở nên hỗn loạn, không còn tuân theo ý chí của U Ám Tướng Quân nữa.
“Gầm!” Một tên Ma Binh đang lao tới, bỗng nhiên đâm sầm vào một bức tường vô hình, ngã lăn quay. Kẻ khác thấy đồng đội ngã, liền dừng lại, nhìn xung quanh đầy nghi hoặc. Một tên khác nữa, đang giơ vũ khí lên định chém Mộ Linh Nhi, bỗng thấy cô bé biến thành một con linh chuột nhỏ chạy vụt đi, liền chém vào khoảng không, tạo ra một tiếng “xoẹt” vô nghĩa.
“Cái gì?!” U Ám Tướng Quân, đang chuẩn bị giáng quyền trượng kết liễu Lạc Vân Phong, bỗng cảm thấy một sự khó chịu dâng lên. Hắn nhìn thấy những Ma Binh của mình đang trở nên hỗn loạn, chúng tự va vào nhau, tự tấn công lẫn nhau trong những ảo ảnh chập chờn. Hắn thấy một số Ma Binh đột nhiên gào thét, như thể bị một thứ gì đó vô hình tấn công.
Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc, vốn đã được Sư Tôn tạm thời ổn định bằng sương xám tro, giờ đây lại bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt cổng nhấp nháy liên tục, và tiếng gầm gừ quỷ dị từ bên trong trở nên rõ ràng hơn, như thể có vô số quỷ vật đang cố gắng thoát ra. Sự hỗn loạn của trận pháp nhỏ do Tư Không Nguyệt tạo ra đã vô tình kích thích sự bất ổn của chính cánh cổng, khiến nó trở nên khó kiểm soát hơn.
“Tiện nhân!” U Ám Tướng Quân gầm lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tư Không Nguyệt. Hắn nhận ra đây là trò của con nhỏ này. Dù không gây sát thương, nhưng sự nhiễu loạn này lại cực kỳ phiền phức, làm chậm bước tiến của binh đoàn Ma Tộc và gây ảnh hưởng đến sự ổn định của Cổng Dịch Chuyển. Điều này làm hắn tức điên.
Hắn ngừng lại việc kết liễu Lạc Vân Phong, quay phắt người, vung quyền trượng đen kịt của mình. Một luồng ma khí đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt, quét ngang chiến trường, nhắm thẳng vào Tư Không Nguyệt và những trận pháp ảo ảnh.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Vỡ nát!”
“RẦM! RẦM! RẦM!”
Những trận pháp nhỏ của Tư Không Nguyệt, vốn chỉ là những ảo ảnh và rào cản yếu ớt, vỡ vụn từng cái một dưới sức mạnh tuyệt đối của U Ám Tướng Quân. Ma khí đen kịt xé toạc không gian, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Những ảo ảnh tan biến, những Ma Binh đang hỗn loạn lập tức tỉnh táo lại, ánh mắt chúng lại một lần nữa đỏ ngầu và khát máu.
Tư Không Nguyệt bị luồng ma khí đánh bật ra xa, lăn lộn trên đất đá. Linh lực trong người cô đã cạn kiệt hoàn toàn, cơ thể đau nhức, nhưng cô vẫn cố gắng gượng dậy. Cô biết mình đã thất bại. Những trận pháp nhỏ của cô chỉ có thể cầm chân chúng được vài hơi thở mà thôi.
“Sư tỷ… sư tỷ không sao chứ?” Mộ Linh Nhi, vẫn ôm chặt Tiểu Thanh hóa đá, khóc nức nở, nhìn Tư Không Nguyệt với đôi mắt ngấn lệ. Cô bé không hiểu nhiều về trận pháp, nhưng cô bé cảm nhận được sự tuyệt vọng từ sư tỷ.
“Sư muội… chạy đi… chạy đi!” Tư Không Nguyệt ho ra một ngụm máu nhỏ, cố gắng nói. Cô biết mình không thể chống cự thêm được nữa. Ma Tộc đã bao vây chặt chẽ, và U Ám Tướng Quân đang nhìn cô với ánh mắt đầy sát khí.
U Ám Tướng Quân không vội vàng tấn công tiếp. Hắn bước từng bước chậm rãi, quyền trượng đen kịt kéo lê trên mặt đất, tạo ra những vệt xước dài trên đá vụn. Hắn muốn thưởng thức sự tuyệt vọng của con kiến hôi này.
“Ngươi nghĩ những trò vặt vãnh đó có thể ngăn cản được bản tọa sao, con kiến hôi?” Hắn nhếch mép cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh bỉ. “Long Mạch Âu Lạc sẽ bị phá hủy, và ngươi cùng đám đồng bọn của ngươi sẽ là vật tế cho sự trỗi dậy của Ma Tôn U Minh!”
Hắn giơ quyền trượng lên cao một lần nữa, ma khí cuồn cuộn hơn bao giờ hết, tụ lại thành một quả cầu năng lượng đen kịt khổng lồ trên đỉnh quyền trượng. Quả cầu đó phát ra những tia sét ma khí nhỏ, xé toạc không khí, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Sư huynh… Sư tỷ…” Mộ Linh Nhi, trong khoảnh khắc đó, bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, không phải cho bản thân, mà cho những người thân yêu của cô bé. Cô bé nhìn Lạc Vân Phong đang hấp hối, rồi nhìn Tư Không Nguyệt đang tuyệt vọng. Nước mắt không ngừng rơi.
Tiểu Thanh trong tay cô bé, bức tượng rồng đen sần sùi, bỗng nhiên khẽ rung lên. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên lớp vảy đen, và từ bên trong, một ánh sáng xanh biếc yếu ớt nhấp nháy, như một tia hy vọng cuối cùng đang cố gắng thoát ra khỏi bóng tối.
U Ám Tướng Quân chuẩn bị giáng đòn kết liễu. Quả cầu ma khí trên quyền trượng của hắn đã đạt đến đỉnh điểm của sức mạnh. Hắn nhếch mép tàn độc.
“Vĩnh biệt, lũ sâu kiến!”
Trong khoảnh khắc đó, khi mọi thứ dường như đã kết thúc, khi ánh sáng từ Linh Thạch Vương trên tay Mộ Linh Nhi đã mờ đi, và tia sáng yếu ớt trên Tiểu Thanh cũng sắp tắt…
Bỗng nhiên, một làn gió nhẹ lướt qua chiến trường. Không phải cơn gió mang theo ma khí hay bụi bặm, mà là một làn gió trong lành, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm, một mùi hương đã lâu không xuất hiện ở Dã Vy Dạ Lâm này. Làn gió đó, tuy nhẹ nhàng, lại mang theo một áp lực vô hình, khiến quả cầu ma khí khổng lồ trên quyền trượng của U Ám Tướng Quân khẽ rung lên bần bật, như thể gặp phải một thứ gì đó cực kỳ khó chịu.
U Ám Tướng Quân chợt nhíu mày. Hắn cảm thấy một sự bất an khó tả dâng lên trong lòng, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể có một ánh mắt lười biếng nhưng đầy uy áp đang nhìn chằm chằm vào hắn từ một nơi nào đó rất xa. Hắn vội vàng nhìn xung quanh, nhưng không thấy bất cứ ai.
Làn gió đó lướt qua Lạc Vân Phong, vết thương của hắn dường như dịu đi một chút. Nó lướt qua Tư Không Nguyệt, khiến cô bé giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. Nó lướt qua Mộ Linh Nhi, và trên bức tượng Tiểu Thanh, vết nứt nhỏ trên vảy đen bỗng nhiên giãn ra một chút, ánh sáng xanh biếc bên trong trở nên rõ ràng hơn.
Một bí ẩn mới, một hy vọng mong manh, vừa xuất hiện trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8