Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 40: Vân Phong Xung Trận, Kiếm Khí Ngút Trời
Ánh lửa đỏ rực liếm láp bầu trời, nhuộm một màu tang tóc lên Phong Châu Thần Đô xa xăm. Loa Thành, biểu tượng của sự kiên cố và hùng mạnh của Âu Lạc, giờ đây đang chìm trong biển lửa và ma khí. Từng mảng tường thành hình xoáy ốc khổng lồ đổ nát tan hoang, như những mảnh vỡ của một giấc mơ vĩ đại, rơi lả tả xuống mặt đất. Khói đen cuồn cuộn lên ngút trời, che khuất cả một góc chân trời, biến ban ngày thành hoàng hôn vĩnh cửu. Tiếng la hét thảm thiết của binh lính, tiếng gầm rú man rợ của Ma Binh, tiếng vũ khí va chạm chan chát, và tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng của Long Mạch Âu Lạc tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, xuyên thẳng vào tâm can của bất cứ ai còn có thể cảm nhận. Sương độc lục lam đặc quánh, bao phủ tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, quỷ dị, như thể cả thế giới đang hòa tan vào địa ngục.
Trên một gò đất cao, cách Loa Thành không xa, ba bóng người đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to, ánh lên sự bàng hoàng và kinh hãi tột cùng. Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, và Mộ Linh Nhi, cùng với Tiểu Thanh đang run rẩy trong vòng tay Linh Nhi, chứng kiến cảnh tượng trước mắt mà không thể thốt nên lời.
“Không thể nào… Loa Thành…!” Lạc Vân Phong siết chặt nắm đấm, khớp ngón tay trắng bệch. Đôi cánh Lạc Vũ sau lưng hắn khẽ run lên bần bật, không phải vì tốc độ, mà vì sự kinh hoàng và bất lực. Một cảm giác tội lỗi và hối hận dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của mình, của sư muội Nguyệt, đã bị phớt lờ, bị coi thường. Giờ đây, hậu quả thật tàn khốc, tàn khốc đến mức hắn không dám tin vào mắt mình. Từng lời Sư Tôn dạy về việc “tích công đức”, về “không gây họa”, giờ đây vang vọng trong tâm trí hắn như một bản án. Hắn đã cố gắng, nhưng mọi thứ lại thành ra thế này. Đúng là “nghiệp quật” không chừa một ai!
Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng. Cô nàng ôm chặt Linh Thạch Vương vào lòng. Viên đá quý, vốn chỉ tỏa ánh sáng xanh tím yếu ớt sau màn yểm thuật “tạm bợ” của cô, giờ đây rung lên dữ dội, ánh sáng bùng lên chói lọi hơn bao giờ hết, như cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Long Mạch Âu Lạc. Linh lực trong người cô hỗn loạn, yểm thuật gần như bị ma khí nồng đậm áp chế hoàn toàn. Cô cảm nhận được một luồng sức mạnh hắc ám khủng khiếp từ trung tâm Loa Thành – đó là U Ám Tướng Quân, kẻ đang gieo rắc tai ương.
“Ma Tôn U Minh… Hắn đã đến rồi!” Giọng cô run rẩy, đầy sự hối hận vì không thể thuyết phục Hùng Vương, vì đã không thể làm được gì khác để ngăn chặn thảm họa này. Những thông tin về âm mưu Ma Tộc mà cô đã thu thập được ở Dã Vy Dạ Lâm, giờ đây như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí cô. Tất cả những kế hoạch, những tính toán của cô, giờ đây đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh hủy di diệt này. Đúng là “người tính không bằng trời tính”, mà cái “trời” này chắc là “trời quật” của Sư Tôn.
Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, khóc nức nở. Tiếng khóc của cô bé nghe thật thảm thiết, nhưng lại bị át đi bởi âm thanh hỗn loạn của chiến trường. Tiểu Thanh trên tay cô bé giãy giụa kịch liệt, thân hình nó co rút lại, vảy đen trên người nó lại xuất hiện và lan rộng hơn bao giờ hết, như một mầm bệnh tà ác đang gặm nhấm. Đôi mắt đục ngầu của nó phát ra tiếng rít chói tai đầy sợ hãi và đau đớn, như đang cố gắng cảnh báo về một điều gì đó còn khủng khiếp hơn.
“Sư huynh… Sư tỷ… Tiểu Thanh đau… Loa Thành… nhà của mọi người bị phá rồi!” Lời nói ngây thơ, đơn giản của cô bé lại càng nhấn mạnh sự tàn khốc của cảnh tượng, như một cú “final blow” vào tâm trạng của hai sư huynh sư tỷ.
Ba huynh muội nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Họ đã cố gắng hết sức, đã bay nhanh nhất có thể, nhưng vẫn… đến quá muộn. Cảm giác bất lực nuốt chửng lấy họ, nặng nề hơn cả nghìn ngọn núi.
***
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một tia sáng bừng lên trong đôi mắt của Lạc Vân Phong. Hối hận thì hối hận thật, nhưng giờ không phải lúc để “emo” hay “check-in” cảm xúc. Loa Thành đang chìm trong biển lửa, binh lính Âu Lạc đang ngã xuống như rạ, và Ma Tộc đang càn quét. Hắn là Đại Đệ Tử của Thanh Huyền Phong, là người được Sư Tôn “đầu tư” đan dược, là người đã hứa sẽ “tích công đức”. Hắn không thể đứng nhìn.
“Không!” Lạc Vân Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên định. Ánh mắt hắn từ bàng hoàng chuyển sang phẫn nộ tột độ, như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đen. Hắn hít sâu một hơi, mùi lưu huỳnh và máu tanh xộc thẳng vào buồng phổi, nhưng lại càng kích thích ý chí chiến đấu trong hắn. “Ma Tộc… Ta sẽ không để các ngươi phá hủy Âu Lạc… không bao giờ!”
Hắn tháo thanh trường kiếm sau lưng, một luồng kiếm khí Phong hệ cuồn cuộn bùng nổ, bao phủ lấy hắn, xua tan làn sương độc lục lam xung quanh. Đôi cánh Lạc Vũ sau lưng Lạc Vân Phong bỗng trở nên mạnh mẽ và kiên cố hơn bao giờ hết, tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, như một lời thề nguyện. Hắn không còn là “thánh thiện gây họa” nữa, hắn là một chiến binh, một ngọn lửa nhỏ giữa bão tố.
“Sư huynh!” Tư Không Nguyệt lo lắng gọi, nhưng Lạc Vân Phong không quay đầu lại. Hắn đã quyết định.
Với một tiếng gầm nhẹ, Lạc Vân Phong lao thẳng vào đám Ma Binh, như một tia chớp xanh lam xuyên qua màn đêm đen kịt. Hắn không còn bốc đồng như trước, mỗi bước chân, mỗi nhát kiếm đều tính toán kỹ lưỡng, không chỉ để giết địch mà còn để bảo vệ những binh sĩ Long Vệ Quân còn sống sót đang chật vật chống đỡ.
Kiếm Đạo Lạc Vũ Cảnh được hắn thi triển đến cảnh giới mới, uyển chuyển nhưng không kém phần sắc bén. Mỗi nhát kiếm mang theo sức mạnh của gió bão, chém tan rã từng tên Ma Binh cấp thấp thành tro bụi. Hắn di chuyển nhanh như chớp, né tránh những đòn tấn công thô bạo, kiếm khí tạo thành những luồng xoáy sắc bén, cắt đôi cả không khí lẫn kẻ địch. Hắn tạo thành một vòng tròn kiếm khí phòng thủ, bảo vệ những Long Vệ Quân bị thương đang co cụm.
“Bảo vệ Long Mạch! Bảo vệ Loa Thành!” Lạc Vân Phong gầm lên, giọng hắn khàn đặc nhưng đầy sức mạnh, như một lời hiệu triệu. Các binh sĩ Long Vệ Quân, vốn đang tuyệt vọng, bỗng như được tiếp thêm sức mạnh, gào thét đáp lại, cùng hắn chiến đấu.
Từ trên đỉnh một tòa tháp đổ nát, U Ám Tướng Quân, kẻ đang lãnh đạo cuộc tấn công, nhìn thấy Lạc Vân Phong đang càn quét hàng ngũ Ma Binh của mình. Hắn nhếch mép khinh thường, đôi mắt đỏ rực như máu ánh lên vẻ tàn độc.
“Ha ha ha! Một con kiến hôi dám cản đường Long Tộc Hắc Ám của ta sao? Ngươi quá tự phụ rồi, tiểu tử!” Giọng hắn khàn đục, vang vọng khắp chiến trường như sấm. Hắn phất tay.
Ngay lập tức, hàng chục Ma Binh cấp cao hơn, thân hình to lớn, vạm vỡ, mang theo ma khí nồng đậm hơn gấp bội, lao về phía Lạc Vân Phong. Chúng không còn là những con tốt thí yếu ớt mà hắn vừa càn quét. Chúng là những chiến binh thực thụ của Ma Tộc, mỗi tên đều có sức mạnh ngang ngửa một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh.
Lạc Vân Phong bị bao vây. Dù hắn đã đạt đến ngưỡng cửa Chúc Đồng Cảnh, nhưng đối mặt với số lượng và sức mạnh áp đảo của Ma Binh cấp cao, hắn bắt đầu kiệt sức. Kiếm khí của hắn dần yếu đi, đôi cánh Lạc Vũ bắt đầu rách nát, từng vết thương nhỏ xuất hiện trên người hắn, dù chưa nguy hiểm nhưng đủ để làm hắn chậm lại. Hắn như một ngọn nến đứng trước phong ba bão táp, lung lay nhưng vẫn chưa tắt.
Từ xa, Tư Không Nguyệt thấy Lạc Vân Phong lâm nguy. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô cố gắng dùng yểm thuật để tạo ra ảo ảnh đánh lạc hướng Ma Binh gần Lạc Vân Phong, nhưng ma khí quá nồng đậm, yểm thuật của cô chỉ có tác dụng trong chốc lát rồi bị phá vỡ. Những ảo ảnh vừa hiện lên đã tan biến như bong bóng xà phòng. Cô cắn môi, bất lực nhìn sư huynh mình đang chật vật.
“Sư huynh…! Đệ xin lỗi…!” Giọng cô lạc đi trong tiếng gió và tiếng gầm rú. Cô cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp, như thể tất cả những nỗ lực của mình đều chỉ là trò đùa trước sức mạnh tuyệt đối của Ma Tộc.
Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, khóc to hơn. Cô bé cảm thấy một luồng năng lượng Lôi Nguyên Tố cuồn cuộn trong người, như muốn bùng nổ để giúp sư huynh. Cô bé định phóng thích Lôi Nguyên Tố, nhưng Tư Không Nguyệt, dù đang tuyệt vọng, vẫn kịp thời ngăn lại:
“Đừng, sư muội! Lôi Nguyên Tố sẽ chỉ làm ma khí bùng phát mạnh hơn thôi! U Ám Tướng Quân sẽ lợi dụng nó!” Tư Không Nguyệt hét lên, giọng cô đầy sự căng thẳng và mệt mỏi. Lời giải thích này cho thấy Tư Không Nguyệt đã suy nghĩ và trưởng thành hơn một chút, không còn chỉ biết “gây họa” một cách vô tri nữa. Cô đã học được cách phân tích tình hình.
Mộ Linh Nhi càng khóc to hơn, sợ hãi ôm chặt Tiểu Thanh. Cô bé không hiểu nhiều, nhưng cô bé tin lời sư tỷ. Cô bé chỉ biết rằng mình đang bất lực nhìn sư huynh mình gặp nguy hiểm, và điều đó khiến cô bé đau đớn hơn bất cứ vết thương nào.
***
Trận chiến tiếp diễn, và Lạc Vân Phong, dù kiên cường đến đâu, cũng không thể chống lại số lượng và sức mạnh áp đảo. Hắn chống đỡ một cách yếu ớt, mỗi nhát kiếm đều nặng trĩu. Hắn đã chém giết hàng trăm Ma Binh, nhưng chúng vẫn cứ tràn lên như thủy triều đen tối, không ngừng nghỉ.
Một Ma Binh cấp cao, thân hình đồ sộ như một ngọn núi nhỏ, dùng quyền trượng đen kịt đập mạnh vào thanh trường kiếm của Lạc Vân Phong.
“RẮC!”
Một âm thanh chói tai vang lên, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Thanh trường kiếm của Lạc Vân Phong, vốn dĩ đã cùng hắn trải qua bao trận chiến, giờ đây vỡ vụn thành từng mảnh, văng ra xa. Kiếm khí Phong hệ trong hắn tan biến, để lại một khoảng trống rỗng và cảm giác tuyệt vọng.
“Không!” Lạc Vân Phong gầm lên, nhưng đã quá muộn.
U Ám Tướng Quân, như một bóng ma, xuất hiện ngay trước mặt Lạc Vân Phong. Hắn không nói một lời, chỉ tung ra một cú đấm mạnh mẽ, mang theo ma khí cuồn cuộn, hóa thành một đầu Hắc Long dữ tợn.
“RẦM!”
Lạc Vân Phong bị đánh văng xa, đập mạnh vào bức tường thành đổ nát. Toàn thân hắn đau nhức, như thể xương cốt đã vỡ vụn. Máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ bộ chiến bào của hắn. Đôi cánh Lạc Vũ hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại những vệt sáng xanh mờ ảo cuối cùng, rồi cũng chìm vào hư vô. Hắn cố gắng gượng dậy nhưng không thể, nằm bẹp giữa đống đổ nát, đôi mắt mờ đi. Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, bị ma khí xâm thực.
U Ám Tướng Quân chậm rãi tiến đến, nhấc cao quyền trượng đen kịt của mình, ma khí cuồn cuộn trên đầu trượng, nhắm thẳng vào Lạc Vân Phong.
“Kết thúc rồi, con kiến hôi. Ngươi sẽ là vật tế cho Long Mạch Âu Lạc!” Giọng hắn tàn độc, như một bản án tử hình.
Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi hét lên kinh hoàng khi thấy Lạc Vân Phong sắp bị kết liễu.
“Sư huynh!!!” Tư Không Nguyệt, trong cơn tuyệt vọng tột cùng, lao về phía Lạc Vân Phong, bất chấp nguy hiểm, cố gắng tạo ra một lá chắn yểm thuật cuối cùng. Nhưng lá chắn ấy yếu ớt và vô vọng, như một tấm màn mỏng manh trước cơn bão hủy diệt. Cô biết nó sẽ không có tác dụng, nhưng cô không thể đứng nhìn.
Mộ Linh Nhi khóc thét. Nước mắt cô bé rơi lã chã, hòa lẫn với bụi bẩn và ma khí. Tiểu Thanh trên tay cô bé rít lên một tiếng cuối cùng, một tiếng rít đầy đau đớn và tuyệt vọng, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía Lạc Vân Phong, rồi hoàn toàn hóa đá, không còn chút sự sống. Tà khí đã xâm thực nó đến mức không thể chịu đựng được nữa, biến nó thành một bức tượng rồng đen sần sùi, vô tri.
Cùng lúc đó, Linh Thạch Vương trong tay Mộ Linh Nhi bùng lên một ánh sáng xanh tím chói lọi, không thể kìm nén. Ánh sáng đó mạnh mẽ đến mức xuyên phá màn đêm và ma khí, như một ngọn hải đăng tuyệt vọng, hướng thẳng lên bầu trời, như một tiếng kêu cứu cuối cùng, một tín hiệu khẩn cấp gửi đi khắp Âu Lạc Thần Châu.
Lạc Vân Phong, ho ra một ngụm máu lớn, thều thào, ánh mắt đầy hối hận và mệt mỏi. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn chỉ có một điều muốn nói.
“Sư… Tôn… Con… con xin lỗi…”
“Chết đi!” U Ám Tướng Quân gầm lên, quyền trượng của hắn vung xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt.
“Sư Tôn… Sư Tôn cứu mạng!!!” Tiếng kêu cầu xé lòng của Tư Không Nguyệt vang vọng, hòa cùng ánh sáng chói lọi của Linh Thạch Vương.
“Sư Tôn ơi!!!” Tiếng khóc thét của Mộ Linh Nhi hòa lẫn vào tiếng hỗn loạn của chiến trường, cũng hướng lên bầu trời.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Mọi hy vọng dường như đã tắt. U Ám Tướng Quân nhếch mép tàn độc, quyền trượng của hắn sắp giáng xuống. Ánh sáng chói lọi từ Linh Thạch Vương và tiếng kêu cứu tuyệt vọng của các đệ tử là tín hiệu cuối cùng cho một sự kiện sắp xảy ra, một sự kiện mà không ai trong Ma Tộc có thể ngờ tới.