Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 43: Thánh Tử Thiên Cực, Sự Hối Hận Muộn Màng
Tại một góc khuất trên không trung Loa Thành, một luồng sáng trắng xé toạc màn đêm đầy ma khí, mang theo khí tức kiêu ngạo và tự phụ của Thánh Tử Thiên Cực. Hắn đáp xuống một tảng đá đổ nát, y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh vẫn không dính một hạt bụi, khuôn mặt tuấn tú nhếch mép khinh thường.
“Hừ! Đám tiểu bối Thanh Huyền Phong này đúng là rắc rối!” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua chiến trường hoang tàn. “Đã bảo chúng đừng gây họa rồi mà cứ thích làm màu. Giờ thì hay rồi, chọc giận Ma Tôn U Minh, để bản Thánh Tử phải ra tay dọn dẹp. Đúng là lũ trẻ ranh không biết trời cao đất rộng.”
Hắn vẫn đinh ninh mình sẽ đến kịp để “cứu vớt” tình hình, sau đó dễ dàng đổ tội cho ba đệ tử Thanh Huyền Phong, chứng minh sự vô dụng của chúng và lấy lại danh tiếng đã mất. Trong tâm trí hắn, Ma Tôn U Minh chỉ là một tên Ma Tướng mạnh hơn bình thường một chút, và hắn, Thánh Tử Thiên Cực, là thiên tài của chính đạo, là niềm hy vọng của Âu Lạc. Hắn đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn hùng hồn để khiển trách đám “phá hoại” kia.
Nhưng rồi, ánh mắt hắn chợt sững sờ.
Cảnh tượng trước mắt không hề giống với những gì hắn tưởng tượng. Loa Thành Trận Địa không chỉ “rung chuyển” hay “bị tấn công” như những lời báo cáo vội vã. Nó đã đổ nát hoàn toàn, từng khối tường thành khổng lồ vỡ vụn như những mảnh gốm nung, nằm ngổn ngang dưới biển lửa và ma khí cuồn cuộn. Khắp nơi là tiếng binh lính gào thét, tiếng kiếm khí va chạm, và mùi máu tanh nồng nặc đến ghê tởm. Hàng vạn Ma Binh không ngừng lao tới, chúng không còn là những con tốt thí yếu ớt mà là những cỗ máy hủy diệt, mang theo hơi thở của địa ngục.
Và trên hết, là hình bóng khổng lồ của Ma Tộc Chủ Soái. Hắn đứng sừng sững giữa không trung, đôi mắt đỏ rực như hai hố dung nham, tỏa ra uy áp khủng khiếp đến mức khiến cả không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Tiếng gầm long trời lở đất của hắn vẫn còn vang vọng, và làn sóng xung kích ma khí màu đen kịt mà hắn vừa tung ra đã nuốt chửng hoàn toàn khu vực mà Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi đang đứng.
“RẦM!!!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, bụi đất và ma khí bùng nổ, tạo thành một đám mây hình nấm khổng lồ, che khuất cả bầu trời. Thánh Tử Thiên Cực cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Hắn vừa chứng kiến một chiêu thức hủy diệt đến mức độ này.
Khi đám bụi dần tan, hắn nhìn thấy ba đệ tử Thanh Huyền Phong. Lạc Vân Phong nằm bẹp giữa đống đổ nát, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng đã rách nát tả tơi, thân thể đầy vết thương cháy xém, máu tươi nhuộm đỏ cả bộ chiến bào. Kiếm khí trong hắn đã tiêu tán hoàn toàn, chỉ còn là một luồng hơi thở yếu ớt. Tư Không Nguyệt nằm gục bên cạnh, y phục cháy xém, tay vẫn run rẩy cố gắng che chắn cho Mộ Linh Nhi. Đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ tràn ngập kinh hoàng và tuyệt vọng, nước mắt hòa lẫn bụi bẩn chảy dài trên khuôn mặt. Mộ Linh Nhi thì bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem nước mắt và tro bụi, vẫn ôm chặt lấy Tiểu Thanh đang run rẩy kịch liệt. Tiểu Thanh, con rồng non, giờ đây toàn thân bị vảy đen bao phủ gần hết, ánh sáng xanh biếc từ vết nứt trên vảy chớp tắt yếu ớt, hơi thở đứt quãng, như một ngọn nến trước gió. Linh Thạch Vương trong tay cô bé cũng đã tắt lịm, không còn chút ánh sáng nào.
Nội tâm Thánh Tử Thiên Cực chấn động dữ dội. Toàn bộ kiêu ngạo, tự phụ, những âm mưu nhỏ nhen mà hắn đã ấp ủ bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng. Hắn nhận ra sự nông cạn của những suy nghĩ và hành động của mình. “Đây… đây là thứ gì vậy? Ma Tôn U Minh… Hắn… hắn mạnh đến mức này sao?” Giọng hắn khàn đặc, run rẩy, “Những chuyện ta làm… những lời ta nói… thật vô nghĩa. Trước sức mạnh này… ta chỉ là một hạt bụi.”
Hắn nhìn những Long Vệ Quân và tu sĩ triều đình, những người mà hắn từng coi thường là “đám sâu kiến Âu Lạc” – hắn nhớ lại lời của Ma Tộc Chủ Soái. Họ vẫn đang liều mạng chống cự, dù biết không có hy vọng, rồi ngã xuống dưới chân Ma Binh, máu đỏ tươi chảy lênh láng trên nền đất Loa Thành. Những gương mặt đau đớn, những ánh mắt tuyệt vọng. Hắn chợt thấy một ông lão bán bánh bao mà hắn từng không thèm liếc mắt tới, giờ đang cố gắng che chắn cho một đứa trẻ, rồi bị một tên Ma Binh đâm xuyên qua.
Một cảm giác sợ hãi tột cùng, xen lẫn hối hận và tủi hổ, dâng lên trong lòng Thánh Tử Thiên Cực. Hắn đã từng nghĩ mình là người bảo vệ Âu Lạc, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một kẻ ngạo mạn, nhỏ bé, và hoàn toàn bất lực.
Ma Tộc Chủ Soái không thèm để ý đến ba đệ tử đang thoi thóp hay những Ma Binh cấp thấp đang càn quét. Đối với hắn, chúng chỉ là những con kiến không đáng bận tâm. Hắn gầm lên một tiếng, giơ quyền trượng lên cao. Một hố đen ma khí khổng lồ, sâu thẳm như vũ trụ, bắt đầu xoáy tròn trên bầu trời, phát ra những tiếng hú rợn người, chuẩn bị nuốt chửng toàn bộ Loa Thành và Long Mạch Âu Lạc.
Thánh Tử Thiên Cực, với nỗi hối hận và chút lý tưởng chính đạo còn sót lại, không thể đứng yên nhìn cảnh tượng đó. Hắn không còn nghĩ đến danh lợi hay sự tự phụ. Hắn chỉ muốn làm một điều gì đó, dù là nhỏ nhoi nhất, để ngăn chặn thảm họa này.

Hắn gầm lên một tiếng, rút thanh kiếm ngọc quý giá ra. Tiên quang trắng sáng bùng lên quanh thân hắn, kiếm khí sắc bén như muốn xé toạc không gian. “Ma Tôn U Minh! Dù chết… cũng không thể để ngươi thành công!” Hắn lao thẳng về phía Ma Tộc Chủ Soái, như một con thiêu thân lao vào lửa, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ khinh miệt hay tự tin, mà là sự tuyệt vọng và quyết tử.
Ma Tộc Chủ Soái chỉ liếc mắt khinh thường. “Hừ! Đám sâu kiến nhỏ bé!” Hắn không cần bất kỳ chiêu thức phức tạp nào. Hắn chỉ phẩy tay áo một cái. Một luồng ma khí vô hình, mang theo sức mạnh của sự hủy diệt tuyệt đối, đánh trúng Thánh Tử Thiên Cực.
“Phụt!”
Thánh Tử Thiên Cực phun ra một ngụm máu lớn, thân thể văng ngược lại như một con diều đứt dây, đập mạnh vào một bức tường đổ nát, tạo thành một hố sâu hoắm. Toàn thân hắn đau nhức như bị xé toạc, xương cốt kêu răng rắc. Tiên quang quanh hắn tan biến hoàn toàn, thanh kiếm ngọc quý giá cũng rơi khỏi tay, cắm sâu xuống đất. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng hoàn toàn bất lực. Ngay cả việc nhấc một ngón tay cũng trở nên khó khăn.
Hắn ngước nhìn Ma Tộc Chủ Soái, kẻ đang cười khẩy đầy khinh miệt. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra sự yếu kém của mình. Trước sức mạnh hủy diệt của Ma Tộc Chủ Soái, hắn không khác gì một con kiến đang cố gắng lay chuyển một ngọn núi. Mọi sự tu luyện, mọi tài năng, mọi danh vọng của hắn đều trở nên vô nghĩa.
“Hừm, chỉ là một tên nhãi nhép mà cũng dám cản đường.” Ma Tộc Chủ Soái lẩm bẩm, rồi lại tập trung vào việc triệu hồi hố đen ma khí.
Một tốp Ma Binh cấp cao hơn, với đôi mắt đỏ ngầu và thân hình cường tráng, gầm gừ lao về phía ba đệ tử Thanh Huyền Phong đang bất tỉnh. Thánh Tử Thiên Cực cố gắng bò tới, muốn bảo vệ họ, nhưng cơ thể hắn không nghe lời. Hắn chỉ có thể nằm đó, nhìn cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.

Long Mạch Âu Lạc rên rỉ đau đớn. Những vết nứt lớn hơn, sâu hoắm hơn xuất hiện trên mặt đất Loa Thành, từ đó tà khí cuồn cuộn bốc lên, ăn mòn linh khí xung quanh. Loa Thành, biểu tượng của sự kiên cường, đang sụp đổ hoàn toàn. Cả Âu Lạc Thần Châu đang đứng trước bờ vực diệt vong.
Đúng lúc hố đen ma khí của Ma Tộc Chủ Soái chuẩn bị nuốt chửng Loa Thành, và tốp Ma Binh cấp cao đã đến gần ba đệ tử, một luồng sương xám tro mờ ảo, mang theo hơi thở của sự lười biếng và bình yên đến lạ thường, bất ngờ xuất hiện. Nó không đến từ một hướng cụ thể, mà như thể từ hư vô mà ra, xuyên qua không gian và thời gian.
Luồng sương xám tro lướt qua chiến trường, không gây ra bất kỳ chấn động hay tiếng động nào, nhưng tất cả Ma Binh trong phạm vi của nó đều cứng đờ, không thể cử động. Chúng như những bức tượng, đứng yên giữa cơn hỗn loạn, đôi mắt đỏ ngầu vẫn mở trừng trừng trong sự kinh hoàng tột độ.
Ma Tộc Chủ Soái đang cười ngạo nghễ, bỗng nhíu mày. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình nhưng kinh khủng ập đến, khiến hắn thoáng giật mình. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, một thứ gì đó vượt ra ngoài sự hiểu biết của hắn. Hắn không thể nhìn thấy nguồn gốc của luồng sương xám tro đó, nhưng linh tính của một tồn tại đỉnh cao mách bảo hắn rằng, một kẻ thù đáng sợ hơn đã xuất hiện.
Thánh Tử Thiên Cực, đang tuyệt vọng nằm bẹp dưới đống đổ nát, bỗng cảm thấy một luồng khí ấm áp quen thuộc bao phủ lấy mình. Đó là cảm giác của viên đan dược kẹo mút mà Lạc Vân Phong từng nhận từ Sư Tôn, thứ đã chữa lành vết thương của hắn trong nháy mắt. Luồng khí đó giúp hắn tạm thời ngừng đau đớn, và một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt đầy tuyệt vọng. Hắn ngước nhìn lên bầu trời, nơi luồng sương xám tro đang nhẹ nhàng lan tỏa, một cảm giác quen thuộc đến rợn người, nhưng lại mang đến sự an tâm kỳ lạ.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi, dù đang bất tỉnh hoặc ý thức mơ hồ, đều cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, an toàn, như tiếng ru của người thân. Một cảm giác bình yên đến lạ thường, như thể mọi đau đớn và sợ hãi đều tan biến. Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt, ánh sáng xanh biếc trên vảy lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một lời chào đón, một lời cầu cứu cuối cùng.
Từ sâu thẳm hư không, giữa tiếng gầm rú của Ma Tộc Chủ Soái và sự hỗn loạn của chiến trường, một tiếng thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ và phiền phức vang vọng khắp không gian.
“Haiz…”
Tiếng thở dài đó, dù nhẹ nhàng, lại mang theo một sức mạnh trấn áp vạn vật, khiến cả Ma Tộc Chủ Soái cũng phải rùng mình. Thế giới dường như dừng lại. Vị Sư Tôn “bất đắc dĩ vô địch” đã đến.