Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 47: Linh Nhi Sợ Hãi, Sức Mạnh Bùng Nổ

Cập nhật lúc: 2026-07-17 18:28:57 | Lượt xem: 8

Loa Thành, vốn đã là một đống đổ nát ngổn ngang, giờ đây lại chìm sâu hơn vào biển lửa ma quái và hơi thở tanh tưởi của tà khí. Từng mảng tường thành khổng lồ sụp đổ, bụi đá và khói đen cuộn lên như những con quỷ đói, vẽ nên một bức tranh tận thế ảm đạm. Giữa khung cảnh hoang tàn ấy, một luồng sương xám tro mờ ảo đột ngột bao phủ toàn bộ chiến trường, đông cứng vạn vật trong khoảnh khắc. Ma Binh cấp cao và Ma Tộc Chủ Soái, vốn đang gầm thét hung hãn, giờ đây đứng sững sờ, bất động như những bức tượng đá vô tri.
Ma Tộc Chủ Soái, với Bá Vương Khí Tức đang bị đè nén đến mức run rẩy, cảm thấy một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng đang siết chặt lấy hắn. Làn sóng ma khí đen kịt mà hắn vừa phóng ra, thứ có thể san bằng cả một ngọn núi, giờ đây bị đông cứng giữa không trung rồi tan biến thành bụi ma mị, như chưa từng tồn tại. Linh tính mách bảo hắn rằng một tồn tại vượt xa mọi cảnh giới mà hắn từng biết đã xuất hiện. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo bò dọc sống lưng Ma Tộc Chủ Soái. Hắn muốn gầm lên, muốn phản kháng, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không một âm thanh nào có thể thoát ra.
Thánh Tử Thiên Cực, dù toàn thân trọng thương, xương cốt rạn nứt, nhưng cảm nhận được một luồng khí ấm áp quen thuộc đang lan tỏa khắp cơ thể. Đó là cảm giác từ viên đan dược kẹo mút màu xanh lá cây mà hắn đã từng được Sư Tôn của đám đệ tử Thanh Huyền Phong ban cho. Luồng khí đó không chỉ giúp hắn tạm ngừng mọi đau đớn, mà còn nhen nhóm một tia hy vọng le lói trong tâm hồn đang tuyệt vọng. Hắn ngước nhìn về phía làn sương xám tro mờ ảo, nơi vị lão giả lười biếng vừa xuất hiện. Sự kiêu ngạo, tự phụ của hắn tan biến như sương khói, chỉ còn lại sự kính phục tột cùng và một nỗi hổ thẹn không tên.
Lạc Vân Phong, nằm bất động giữa đống đổ nát, đôi cánh Lạc Vũ rách tả tơi, ý thức mơ hồ như ngọn đèn trước gió. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, hắn cảm nhận được luồng linh khí quen thuộc, an toàn, thứ đã nhiều lần kéo hắn từ cõi chết trở về. Đó là linh khí của Sư Tôn. Một cảm giác bình yên lạ lùng bao trùm lấy hắn, xoa dịu mọi vết thương và nỗi đau đớn. Khóe môi hắn khẽ mấp máy, như muốn gọi tên vị ân nhân: “Sư Tôn…” Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt mờ đục của hắn.
Tư Không Nguyệt, vừa ngất lịm với nụ cười nhạt nhẽo trên môi, giờ đây cũng cảm nhận được luồng linh khí ấm áp đó. Nụ cười của cô càng thêm rõ ràng, như một lời khẳng định cho niềm tin tuyệt đối của cô vào Sư Tôn. Cô biết, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, bởi vì “người đó” đã đến.
Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non đang thoi thóp trong vòng tay Mộ Linh Nhi, khẽ rên rỉ. Ánh sáng xanh biếc từ vảy của nó bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Những vảy đen ghê rợn, biểu hiện của tà khí xâm thực, đang co rút lại một cách thần kỳ, nhường chỗ cho vẻ xanh biếc lấp lánh vốn có. Nó dụi đầu vào lòng Mộ Linh Nhi, rên rỉ nhẹ nhàng như đang gọi tên chủ nhân, như thể muốn xoa dịu nỗi sợ hãi vẫn còn âm ỉ trong cô bé.
Và rồi, giữa sự đông cứng của vạn vật và sự bùng nổ của những cảm xúc trái ngược, một tiếng thở dài “Haiz…” đầy vẻ bất đắc dĩ và phiền phức vang vọng khắp không gian. Tiếng thở dài đó, dù nhẹ nhàng, lại mang theo một sức mạnh trấn áp vạn vật, khiến Ma Tộc Chủ Soái phải rùng mình, hố đen ma khí đang ngưng tụ cũng phải khựng lại, như một con thú khổng lồ bị đánh thức bởi một tiếng động bất ngờ. Tiếng thở dài đó như một lời than vãn về việc “lại phải tăng ca”, về “đám oắt con” chuyên gia gây họa của hắn.
Mộ Linh Nhi vẫn bất tỉnh, nhưng trong tiềm thức, cô bé cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Lạc Vân Phong, cảm nhận được sự đau đớn đến tột cùng của sư huynh. Cô bé nhớ lại khoảnh khắc Lạc Vân Phong dang rộng vòng tay, dùng thân mình che chắn cho cô và sư tỷ khỏi làn sóng ma khí hủy diệt.
*Flashback trong tiềm thức của Mộ Linh Nhi:*

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Sư huynh! Đừng mà!” Mộ Linh Nhi như nghe thấy tiếng mình thét lên. Hình ảnh Lạc Vân Phong, đôi cánh Lạc Vũ rách tả tơi, cơ thể rệu rã nhưng vẫn kiên cường đứng vững trước làn sóng ma khí đen kịt khổng lồ, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô bé. “Sư huynh sẽ chết mất… Sư huynh sẽ chết mất…” Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim non nớt của Mộ Linh Nhi. Cô bé không hiểu cái chết là gì, nhưng cô biết nó sẽ khiến sư huynh không còn chơi với cô nữa, không còn khen cô bé đáng yêu nữa, không còn cõng cô bé đi hái linh quả nữa.
Rồi hình ảnh sư tỷ Tư Không Nguyệt, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây tràn ngập nước mắt và tuyệt vọng, ôm chặt lấy mình, run rẩy trong bất lực. “Sư Tôn… ngài sẽ không để yên đâu…” Lời thì thầm của sư tỷ như một tia hy vọng yếu ớt, nhưng cũng như một lời cầu cứu tuyệt vọng. Mộ Linh Nhi không muốn sư tỷ khóc, không muốn sư huynh đau. Cô bé muốn bảo vệ họ, như họ đã luôn bảo vệ cô.
“Không… không được!” Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ tiềm thức của Mộ Linh Nhi. Nỗi sợ hãi tột cùng cho Lạc Vân Phong, kết hợp với cảm giác bị đe dọa bởi Ma Tộc Chủ Soái (dù hắn đang bị trấn áp), đã kích hoạt một thứ gì đó sâu thẳm trong huyết mạch cô bé. Đó là năng lượng Lôi Nguyên Tố ẩn sâu, thứ đã được Sư Tôn phong ấn để bảo vệ cô, giờ đây đang bùng nổ không kiểm soát, như một phản ứng tự vệ vô thức của một linh thú bị dồn vào đường cùng. Cô bé không muốn ai phải chịu đau đớn nữa. Cô bé muốn… bảo vệ!
*Kết thúc Flashback*
Mộ Linh Nhi trong vô thức khẽ rên rỉ, nước mắt vẫn còn đọng trên khuôn mặt bầu bĩnh. Ánh sáng xanh biếc từ vảy của Tiểu Thanh, giờ đây đã hồi phục một phần, bùng lên mãnh liệt, hòa vào dòng nước mắt của Mộ Linh Nhi. Vết nứt trên vảy đen của Tiểu Thanh giãn ra, và ánh sáng xanh biếc bùng nổ thành một cột sáng chói lọi, xuyên thẳng lên bầu trời ma khí đang bị đông cứng. Cột sáng đó, như một sợi dây liên kết vô hình, kéo theo luồng Lôi Nguyên Tố màu xanh tím thuần khiết từ cơ thể nhỏ bé của Mộ Linh Nhi.
Một luồng Lôi Nguyên Tố màu xanh tím thuần khiết bùng nổ dữ dội như một cơn bão điện từ vừa được giải phóng khỏi xiềng xích ngàn năm. Nó không chỉ là những tia sét đơn thuần, mà là những luồng năng lượng điện xoáy tròn, mang theo sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng. Cột sáng xanh biếc từ Tiểu Thanh và luồng Lôi Nguyên Tố từ Mộ Linh Nhi hòa quyện, tạo thành một vòng xoáy điện màu tím than khổng lồ, bao trùm lấy Mộ Linh Nhi. Vòng xoáy này không ngừng giãn nở, biến vùng đất đổ nát xung quanh cô bé thành một lò phản ứng hạt nhân thu nhỏ, với những tia sét xanh tím bắn phá tứ tung, xé toạc không gian.
Vòng xoáy điện khổng lồ đó không chỉ tiêu diệt hàng loạt Ma Binh cấp thấp đang bị đông cứng xung quanh, biến chúng thành tro đen mà còn lan rộng, không chỉ hướng về Ma Tộc Chủ Soái mà còn bắn phá hỗn loạn, phá hủy thêm những mảng tường thành còn sót lại của Loa Thành. Những khối đá khổng lồ, vốn đã rạn nứt, giờ đây bị Lôi Nguyên Tố đánh tan thành bột mịn, bụi đá cuộn lên mù mịt.
“Sư muội… Dừng lại đi!” Tư Không Nguyệt, vừa tỉnh dậy trong cơn choáng váng, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Linh lực trong người cô bé không ngừng dao động, nhưng cơ thể vẫn tê liệt. Cô gắng sức thét lên, giọng khản đặc trong vô vọng. “Linh Nhi! Em đang làm gì vậy?!”
Lạc Vân Phong, dù ý thức vẫn còn mơ hồ, cũng mở to đôi mắt mờ đục, kinh hoàng nhìn sức mạnh hủy diệt của sư muội. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Mộ Linh Nhi, cô bé ngây thơ, hậu đậu, lại có thể giải phóng ra một nguồn năng lượng khủng khiếp đến vậy. Cơ thể hắn rệu rã, nhưng một nỗi lo lắng tột cùng cho sư muội trỗi dậy.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thánh Tử Thiên Cực, vẫn đang nằm trên đất, chứng kiến cảnh tượng đó mà sững sờ. Hắn chưa từng thấy một sức mạnh nào hỗn loạn và vô tri đến mức này. Sức mạnh của Ma Tộc Chủ Soái là tàn bạo, nhưng vẫn có quy luật. Còn sức mạnh của Mộ Linh Nhi, nó giống như một cơn thịnh nộ của tự nhiên, không có mục đích, không có kiểm soát. “Quái vật… Con bé đó là quái vật sao?” Hắn thầm nghĩ, một nỗi kinh hãi còn lớn hơn cả khi đối mặt với Ma Tộc Chủ Soái dâng lên trong lòng.
Ma Tộc Chủ Soái, dù đang bị luồng sương xám tro của Thanh Huyền Lão Tổ trấn áp, vẫn cảm thấy một luồng áp lực Lôi Nguyên Tố thô bạo, hỗn loạn đập vào mình. Bá Vương Khí Tức của hắn dao động dữ dội, như một ngọn lửa bị gió giật. Hắn nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khó chịu và có chút kinh hãi. Hắn không thể hiểu được tại sao một đứa trẻ lại có thể giải phóng ra một sức mạnh như vậy, và tại sao nó lại tấn công cả hắn khi hắn đang bị khống chế.
Loa Thành Trận Địa, vốn đã bị tổn hại nặng nề, giờ đây càng thêm khốn đốn. Linh khí của nó bị luồng Lôi Nguyên Tố của Mộ Linh Nhi làm cho hỗn loạn, bị hút vào và bùng phát trở lại một cách vô định, gây thiệt hại lớn hơn cho một thành trì vốn đã tan hoang. Từng mảng trận văn trên tường thành bị xé toạc, ánh sáng xanh tím chớp nháy liên hồi, như một mạch điện bị chập cháy.
Long Mạch Âu Lạc, vốn đã bị tổn thương nghiêm trọng, rên rỉ đau đớn đến cực điểm. Giờ đây, nó càng thêm rạn nứt vì những chấn động Lôi Nguyên Tố hỗn loạn và không kiểm soát của Mộ Linh Nhi. Cả Âu Lạc Thần Châu như đang run rẩy, đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.
Giữa cơn hỗn loạn đó, Thanh Huyền Lão Tổ chậm rãi hiện ra từ làn sương xám tro mờ ảo. Hắn vẫn với bộ dạng lười biếng thường ngày: râu tóc lơ thơ, búi củ tỏi lệch lạc, khoác đạo bào cũ kỹ màu xám tro, tay chống cây gậy gỗ mục nát. Hắn lim dim mắt, liếc nhìn Mộ Linh Nhi đang bị bao bọc trong vòng xoáy Lôi Nguyên Tố khổng lồ, rồi nhìn bãi chiến trường Loa Thành càng thêm tan hoang, khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
“Haiz… Đám oắt con này đúng là chỉ giỏi gây phiền phức.” Giọng hắn lười biếng, nhưng ẩn chứa một uy áp vô biên, đủ để trấn áp mọi âm thanh hỗn loạn trên chiến trường. “Lão già này chỉ muốn ngủ bù thôi mà cũng không yên. Vừa dọn xong bãi này, lại bày ra bãi khác. Đúng là muốn ‘bóc lột’ lão già này đến tận xương tủy mà.”
Hắn giơ cây gậy gỗ mục nát lên, không gõ mạnh xuống đất như lần trước, mà chỉ khẽ phẩy một cái trong không trung. Một luồng linh khí xám tro vô hình, nhưng mạnh mẽ đến không tưởng, lập tức bao trùm lấy vòng xoáy Lôi Nguyên Tố của Mộ Linh Nhi. Vòng xoáy điện khổng lồ đó, thứ vừa hủy diệt hàng trăm Ma Binh và xé nát Loa Thành, giờ đây co rút lại, bị thu nhỏ vào lòng bàn tay Sư Tôn, như một đứa trẻ ngoan ngoãn. Sư Tôn khẽ búng tay, luồng Lôi Nguyên Tố đó biến mất không một dấu vết, như chưa từng tồn tại, trả lại sự yên bình cho Mộ Linh Nhi đang bất tỉnh.
Cùng lúc đó, hắn liếc nhìn Ma Tộc Chủ Soái đang bị đông cứng, ánh mắt lim dim nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương. “Kẻ này… dám động vào Long Mạch của ta, còn làm phiền giấc ngủ của ta?” Hắn khẽ bĩu môi, như thể đang đối mặt với một con ruồi vo ve khó chịu. “Ngươi phiền phức quá.” Hắn lại phẩy tay một cái nữa.
Ma Tộc Chủ Soái không kịp kêu một tiếng, thân thể khổng lồ của hắn tan biến thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi thế gian, không để lại chút ma khí nào. Toàn bộ Ma Binh còn sót lại, những kẻ vừa bị đông cứng bởi làn sương xám tro, cũng hóa thành cát bụi trong nháy mắt. Cả binh đoàn Ma Tộc, kẻ vừa đe dọa nuốt chửng Âu Lạc Thần Châu, giờ đây đã tan biến như bong bóng xà phòng.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thanh Huyền Lão Tổ lại thở dài một hơi thật dài. “Làm hỏng hết cả nơi đây. Đúng là ‘đám phá hoại có tổ chức’ mà.” Hắn lại phẩy tay lần nữa. Một làn sóng linh khí xám tro dịu nhẹ lan tỏa khắp Loa Thành. Loa Thành Trận Địa đổ nát lập tức được phục hồi hoàn toàn, từng viên gạch, từng mảng tường thành trở lại nguyên vẹn, thậm chí còn vững chắc và rực rỡ hơn trước. Linh khí dồi dào và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể được ban cho một sức sống mới. Long Mạch Âu Lạc rên rỉ một tiếng nhẹ nhàng, như một con thú được chữa lành vết thương, rồi ổn định trở lại, còn mạnh mẽ và hùng vĩ hơn xưa.
Cùng lúc đó, Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi và Thánh Tử Thiên Cực đều cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết lan tỏa khắp cơ thể. Vết thương của họ hoàn toàn lành lặn, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể được tẩy rửa và thăng hoa. Đôi cánh Lạc Vũ rách nát của Lạc Vân Phong phục hồi hoàn toàn, còn rực rỡ và linh hoạt hơn. Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi hoàn toàn biến đổi, lớp vảy đen biến mất, thay vào đó là những vảy rồng xanh biếc lấp lánh, ánh mắt linh hoạt và tràn đầy sức sống. Linh Thạch Vương trong tay Mộ Linh Nhi cũng tỏa ra ánh sáng xanh tím dịu nhẹ, ổn định hoàn toàn, không còn chút tà khí nào.
Chiến trường Loa Thành giờ đây trở nên yên bình đến lạ lùng, thậm chí còn tươi tốt hơn trước. Mùi ma khí, mùi khói lửa, mùi máu tanh biến mất hoàn toàn, thay vào đó là hương thơm thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm, như một lời chào đón bình minh sau cơn bão.
Mộ Linh Nhi khẽ cựa mình, tỉnh dậy. Cô bé ngơ ngác nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn chớp chớp. “Tiểu Thanh?” Cô bé gọi khẽ, rồi reo lên vui vẻ khi thấy Tiểu Thanh đã hoàn toàn bình thường, thậm chí còn lanh lợi hơn trước. Cô bé nhìn vị lão giả lười biếng đang đứng đó, đôi mắt ngưỡng mộ sáng rực: “Sư Tôn là siêu nhân!”
Lạc Vân Phong, hoàn toàn bình phục, nhưng toàn thân run rẩy vì kinh ngạc và kính sợ. Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu: “Sư Tôn… Đồ nhi đã gây họa lớn, xin Sư Tôn trách phạt!”
Tư Không Nguyệt, sắc mặt tái mét vì kinh ngạc, nghẹn ngào không nói nên lời. Niềm tin của cô vào Sư Tôn chưa bao giờ sai. Cô cũng quỳ xuống, cúi đầu: “Sư Tôn… Đồ nhi có tội…”
Thánh Tử Thiên Cực, cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn bình phục và mạnh mẽ hơn trước, nhưng sự kiêu ngạo tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự kính sợ tột cùng và hổ thẹn. Hắn cũng quỳ xuống, dập đầu: “Tiền bối… Người… người là ai? Ân đức của người, Thiên Cực nguyện khắc cốt ghi tâm!”
Thanh Huyền Lão Tổ nhìn đám đệ tử và Thánh Tử đang quỳ lạy, khẽ thở dài một hơi thật dài. “Được rồi, được rồi. Không cần phải làm quá lên thế.” Giọng hắn vẫn lười biếng, nhưng có chút nghiêm khắc. “Lần sau tu luyện tử tế vào, đừng có mà gây thêm phiền phức cho lão già này nữa. Nhất là ngươi, Linh Nhi, đừng có mà ‘bung skill’ vô tội vạ thế chứ. Loa Thành này còn bao nhiêu ‘mạng’ mà em cứ phá hoài thế?” Hắn liếc nhìn Thánh Tử Thiên Cực: “Còn ngươi, tiểu tử này, đừng có mà bày trò hãm hại người khác nữa. Rắc rối chồng chất. Lo mà ‘tích công đức’ đi, đừng có mà ‘gây nghiệp’ nữa.”
Hắn lại thở dài một hơi thật dài, rồi chống cây gậy mục nát, khẽ bước một bước. Toàn thân bao phủ bởi làn sương xám tro mờ ảo, hắn cùng cây gậy biến mất không một dấu vết, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm, như một giấc mộng.
Từ một nơi xa xăm, Lão Quái Vô Trần đang điên cuồng ghi chép vào cuốn sổ cổ của mình. “Sức mạnh này… đã vượt xa Hùng Đế Cảnh! Một cái phẩy tay diệt Ma Tộc Chủ Soái, một cái phẩy tay phục hồi Loa Thành, hồi sinh Long Mạch… Vị Thần linh ẩn mình… Tiên Tổ khai thiên lập địa… Kẻ Vô Danh… Tiên Tổ ẩn cư… Rốt cuộc ngươi là ai?!” Ông lẩm bẩm, ánh mắt đầy phấn khích xen lẫn kính sợ, tay vẫn không ngừng ghi chép, như thể muốn ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất của huyền thoại vừa diễn ra.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi nhìn nhau. Chúng biết mình đã gây ra họa lớn đến mức Sư Tôn phải đích thân ra tay. Một tương lai “tăng ca” và “ăn hành” đang chờ đợi chúng ở Thanh Huyền Phong, với “kinh nghiệm tu luyện chép phạt” có lẽ đã lên đến con số khủng khiếp. Nhưng sâu thẳm trong lòng, chúng biết ơn Sư Tôn vô cùng, và một sự kính sợ mới, sâu sắc hơn, đã ăn sâu vào tâm hồn mỗi người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8