Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 48: Ma Tôn Kết Ấn, Chiêu Thức Hủy Diệt

Cập nhật lúc: 2026-07-17 18:33:39 | Lượt xem: 12

Chiến trường Loa Thành giờ đây trở nên yên bình đến lạ lùng, thậm chí còn tươi tốt hơn trước. Mùi ma khí, mùi khói lửa, mùi máu tanh biến mất hoàn toàn, thay vào đó là hương thơm thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm, như một lời chào đón bình minh sau cơn bão.
Mộ Linh Nhi khẽ cựa mình, tỉnh dậy. Cô bé ngơ ngác nhìn xung quanh, đôi mắt to tròn chớp chớp. “Tiểu Thanh?” Cô bé gọi khẽ, rồi reo lên vui vẻ khi thấy Tiểu Thanh đã hoàn toàn bình thường, thậm chí còn lanh lợi hơn trước. Cô bé nhìn vị lão giả lười biếng đang đứng đó, đôi mắt ngưỡng mộ sáng rực: “Sư Tôn là siêu nhân!”
Lạc Vân Phong, hoàn toàn bình phục, nhưng toàn thân run rẩy vì kinh ngạc và kính sợ. Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu: “Sư Tôn… Đồ nhi đã gây họa lớn, xin Sư Tôn trách phạt!”
Tư Không Nguyệt, sắc mặt tái mét vì kinh ngạc, nghẹn ngào không nói nên lời. Niềm tin của cô vào Sư Tôn chưa bao giờ sai. Cô cũng quỳ xuống, cúi đầu: “Sư Tôn… Đồ nhi có tội…”
Thánh Tử Thiên Cực, cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn bình phục và mạnh mẽ hơn trước, nhưng sự kiêu ngạo tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự kính sợ tột cùng và hổ thẹn. Hắn cũng quỳ xuống, dập đầu: “Tiền bối… Người… người là ai? Ân đức của người, Thiên Cực nguyện khắc cốt ghi tâm!”
Thanh Huyền Lão Tổ nhìn đám đệ tử và Thánh Tử đang quỳ lạy, khẽ thở dài một hơi thật dài. “Được rồi, được rồi. Không cần phải làm quá lên thế.” Giọng hắn vẫn lười biếng, nhưng có chút nghiêm khắc. “Lần sau tu luyện tử tế vào, đừng có mà gây thêm phiền phức cho lão già này nữa. Nhất là ngươi, Linh Nhi, đừng có mà ‘bung skill’ vô tội vạ thế chứ. Loa Thành này còn bao nhiêu ‘mạng’ mà em cứ phá hoài thế?” Hắn liếc nhìn Thánh Tử Thiên Cực: “Còn ngươi, tiểu tử này, đừng có mà bày trò hãm hại người khác nữa. Rắc rối chồng chất. Lo mà ‘tích công đức’ đi, đừng có mà ‘gây nghiệp’ nữa.”
Hắn lại thở dài một hơi thật dài, rồi chống cây gậy mục nát, khẽ bước một bước. Toàn thân bao phủ bởi làn sương xám tro mờ ảo, hắn cùng cây gậy biến mất không một dấu vết, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm, như một giấc mộng.
Từ một nơi xa xăm, Lão Quái Vô Trần đang điên cuồng ghi chép vào cuốn sổ cổ của mình. “Sức mạnh này… đã vượt xa Hùng Đế Cảnh! Một cái phẩy tay diệt Ma Tộc Chủ Soái, một cái phẩy tay phục hồi Loa Thành, hồi sinh Long Mạch… Vị Thần linh ẩn mình… Tiên Tổ khai thiên lập địa… Kẻ Vô Danh… Tiên Tổ ẩn cư… Rốt cuộc ngươi là ai?!” Ông lẩm bẩm, ánh mắt đầy phấn khích xen lẫn kính sợ, tay vẫn không ngừng ghi chép, như thể muốn ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất của huyền thoại vừa diễn ra.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi nhìn nhau. Chúng biết mình đã gây ra họa lớn đến mức Sư Tôn phải đích thân ra tay. Một tương lai “tăng ca” và “ăn hành” đang chờ đợi chúng ở Thanh Huyền Phong, với “kinh nghiệm tu luyện chép phạt” có lẽ đã lên đến con số khủng khiếp. Nhưng sâu thẳm trong lòng, chúng biết ơn Sư Tôn vô cùng, và một sự kính sợ mới, sâu sắc hơn, đã ăn sâu vào tâm hồn mỗi người.
***

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

**SCENE 1: Loa Thành Tái Sinh & Sự Ngỡ Ngàng Của Các Đệ Tử**
Mặt trời ban mai rải những tia nắng vàng óng ả lên Loa Thành, xua đi mọi bóng tối và tàn dư của ma khí. Từng viên gạch lát nền, từng mảng tường thành sừng sững, giờ đây không chỉ nguyên vẹn mà còn ánh lên vẻ rực rỡ, như thể vừa được tắm mình trong linh khí thuần khiết. Không khí trong lành đến lạ, hương hoa dại và cỏ non thoang thoảng, thay thế hoàn toàn mùi lưu huỳnh, máu tanh và sự mục rữa của địa ngục trần gian vừa qua.
Lạc Vân Phong là người đầu tiên bừng tỉnh, đôi mắt chợt mở to, nhìn chằm chằm vào bầu trời xanh biếc không một gợn mây. Hắn cảm nhận được cơ thể mình nhẹ bẫng, từng thớ thịt, từng khớp xương đều tràn đầy sức sống. Vết bỏng rát, những vết nứt xương cốt, tất cả đều biến mất không một dấu vết. Hắn sờ lên tấm lưng, đôi cánh Lạc Vũ vốn rách tả tơi giờ đây phục hồi hoàn toàn, thậm chí còn rực rỡ sắc xanh lam, linh hoạt đến mức hắn có thể cảm nhận từng luồng gió nhẹ lướt qua. Linh lực trong đan điền cuồn cuộn như thủy triều dâng, mạnh mẽ hơn trước gấp bội, phảng phất dấu hiệu của một cảnh giới cao hơn đang chờ đợi được khai phá. Hắn đứng dậy, nhìn quanh Loa Thành, sự hùng vĩ và thanh bình đến khó tin. Mới giây lát trước, đây còn là chiến trường đổ nát, chìm trong biển lửa và ma khí. Giờ thì… mọi thứ đã trở lại như chưa hề có cuộc chia ly.
Bên cạnh hắn, Tư Không Nguyệt cũng khẽ rùng mình, đôi mắt phượng từ từ hé mở. Cô cảm nhận linh lực trong cơ thể mình như được gột rửa, tinh khiết và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Yểm thuật và khả năng đọc vị linh khí của cô cũng thăng hoa một cách khó hiểu, như thể đã đạt đến một tầng thứ mới. Cô đưa tay chạm vào chiếc quạt lụa, cảm thấy dòng linh lực tuôn chảy trong đó càng thêm dồi dào. Ánh mắt cô dừng lại trên Mộ Linh Nhi đang ôm Tiểu Thanh. Cô bé Tam sư muội vẫn còn ngơ ngác, nhưng Tiểu Thanh thì…
“Tiểu Thanh!” Tư Không Nguyệt thốt lên, giọng nói khẽ run. Con Thanh Long Tử non, từng bị tà khí xâm thực đến mức vảy đen lan rộng, mắt đục ngầu, giờ đây đã hoàn toàn biến đổi. Lớp vảy đen ghê rợn đã biến mất, thay vào đó là những vảy rồng xanh biếc lấp lánh, phản chiếu ánh nắng như những viên ngọc quý. Đôi mắt nó linh hoạt, tinh anh, tràn đầy sức sống, không còn chút dấu vết của sự biến dị tà ác. Nó khẽ rít lên một tiếng vui vẻ, dụi đầu vào lòng Mộ Linh Nhi, như một chú mèo con. Mộ Linh Nhi, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ, ôm chặt lấy Tiểu Thanh, khúc khích cười: “Tiểu Thanh khỏe rồi! Tuyệt vời quá!”
Trong khi đó, Thánh Tử Thiên Cực cũng chật vật ngồi dậy. Hắn cảm nhận cơ thể mình không chỉ hoàn toàn bình phục mà còn mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, linh lực dồi dào hơn cả lúc đỉnh phong. Hắn nhìn Loa Thành tráng lệ, nhìn Lạc Vân Phong với đôi cánh Lạc Vũ rực rỡ, nhìn Tư Không Nguyệt đầy linh khí, và Mộ Linh Nhi hồn nhiên ôm Tiểu Thanh đã biến đổi hoàn toàn. Tâm trí hắn chấn động dữ dội. Hắn nhớ lại khoảnh khắc mình bất lực trước Ma Tộc Chủ Soái, nhớ lại Lạc Vân Phong đã dùng thân mình che chắn cho mọi người, và nhớ lại sự kiêu ngạo, nông cạn của chính mình. Mọi sự tự phụ, ghen tỵ đều tan biến như sương khói, chỉ còn lại sự kính sợ tột cùng và nỗi hổ thẹn không tên. Hắn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ba huynh muội Thanh Huyền Phong, cũng không dám nhìn vào Loa Thành đã được phục hồi một cách thần kỳ.
Bốn người họ, đứng giữa Loa Thành vừa tái sinh, nhìn nhau không nói một lời. Trong ánh mắt Lạc Vân Phong là sự kinh ngạc pha lẫn một tia hy vọng mới, nhưng cũng là sự kính sợ vô bờ bến. Tư Không Nguyệt thì sắc mặt tái mét, nghẹn ngào, như thể vẫn còn chưa thể tin vào những gì vừa xảy ra. Mộ Linh Nhi vẫn hồn nhiên, vui vẻ với Tiểu Thanh, hoàn toàn không ý thức được mình vừa trải qua một trận đại kiếp. Còn Thánh Tử Thiên Cực, hắn chỉ biết cúi đầu, sự hổ thẹn đè nặng lên trái tim, một sự kính phục sâu sắc đã thay thế cho mọi định kiến cũ. Tất cả đều hướng về một “ai đó” vừa xuất hiện và biến mất, một tồn tại mà họ không thể nào hiểu thấu.
**SCENE 2: Lời Trách Mắng Của Sư Tôn & Sự Sám Hối Của Đệ Tử**
Giữa không gian thanh bình của Loa Thành, một làn sương xám tro mờ ảo chợt tụ lại, xoáy nhẹ rồi từ từ hiện hình. Thanh Huyền Lão Tổ chậm rãi bước ra, vẫn với bộ dạng lười biếng ‘signature’ của hắn: râu tóc lơ thơ búi củ tỏi lệch lạc, bộ đạo bào cũ kỹ màu xám tro với vài chỗ vá víu, tay chống cây gậy gỗ mục nát trông như nhặt được ven đường. Hắn lim dim mắt, ngáp một cái thật dài, dài đến mức cả Loa Thành dường như cũng phải nín thở theo.
Hắn liếc nhìn đám đệ tử và Thánh Tử Thiên Cực đang ngơ ngác nhìn mình, rồi lại thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực, mệt mỏi và một chút ‘drama’ khó tả.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

“Haiz… Mấy đứa con nhà ai mà phá làng phá xóm, làm lão già này phải thức giấc giữa chừng thế này?” Giọng hắn lười biếng, nhưng ẩn chứa một uy áp vô hình khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại. “Giấc ngủ ngàn năm của ta bị các ngươi làm hỏng hết rồi. Mấy cái ‘deadline’ cứ dồn dập, ‘raid boss’ thì liên tục ‘spawn’. Lão già này chỉ muốn ‘chill’ thôi mà cũng khó khăn thế sao?”
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi nghe vậy thì toàn thân run rẩy, như bị điểm huyệt.
“Sư Tôn!” Lạc Vân Phong là người đầu tiên phản ứng, quỳ sụp xuống, dập đầu đến mức trán chạm đất. “Đệ tử… đệ tử đáng chết! Đã gây ra đại họa, khiến Sư Tôn phải nhọc lòng. Xin Sư Tôn trách phạt!” Giọng hắn run rẩy, vừa hối hận vừa kính sợ.
Tư Không Nguyệt cũng quỳ xuống, cúi đầu sâu, đôi vai khẽ run. “Sư Tôn… con… con đã quá tự phụ, không nghe lời Sư Tôn dặn dò. Con đã khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn. Xin Sư Tôn giáng tội.” Cô nghẹn ngào, sự tinh ranh thường ngày giờ biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự sám hối chân thành.
Mộ Linh Nhi thì khác. Cô bé nhìn Sư Tôn, đôi mắt to tròn vẫn long lanh vẻ ngây thơ, nhưng giờ đây còn ánh lên sự ngưỡng mộ vô bờ bến. “Sư Tôn… Sư Tôn là siêu nhân! Sư Tôn đã cứu Loa Thành, cứu mọi người!” Cô bé reo lên, hồn nhiên như không hề hay biết mình vừa gây ra một ‘combo’ hủy diệt khủng khiếp.
Thanh Huyền Lão Tổ liếc nhìn Mộ Linh Nhi, khẽ nhíu mày nhưng khóe miệng lại hơi cong lên một chút, một nụ cười bất lực hiếm hoi. Hắn không nói gì thêm với cô bé, quay sang Thánh Tử Thiên Cực.
Thánh Tử Thiên Cực, với sự kiêu ngạo đã tan biến, cũng quỳ sụp xuống, dập đầu một cách thành tâm nhất mà hắn từng làm trong đời. Giọng hắn run rẩy, không còn chút tự phụ nào. “Tiền bối… vãn bối Thánh Tử Thiên Cực vô cùng hổ thẹn. Vãn bối đã quá nông cạn, ngạo mạn, suýt chút nữa đã gây ra đại họa cho Âu Lạc. Ân đức của tiền bối cứu vớt toàn bộ Âu Lạc Thần Châu, vãn bối nguyện khắc cốt ghi tâm, cả đời không dám quên. Xin tiền bối… cho vãn bối biết danh tính?” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khẩn cầu.
Thanh Huyền Lão Tổ phẩy tay áo, giọng cà khịa quen thuộc. “Danh tính cái gì? Lão già này chỉ là một kẻ ‘ẩn cư’ muốn ‘yên tĩnh’ thôi. Các ngươi… (hắn lại liếc nhìn đám đệ tử, ánh mắt như muốn ‘scan’ xem chúng còn ‘drama’ gì nữa không) …đừng có gây thêm phiền phức là được rồi.” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Thánh Tử Thiên Cực, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ. “Còn ngươi, tiểu tử này, đừng có mà bày trò hãm hại người khác nữa. ‘Gây nghiệp’ nhiều quá, coi chừng ‘karma’ quật cho không trượt phát nào đâu. Lo mà ‘tích công đức’, ‘tu luyện tử tế’ vào. Đừng có ‘flex’ mấy cái ‘skill’ lởm khởm của ngươi nữa.”
Hắn lại thở dài một hơi nữa, một tiếng thở dài khiến cả Loa Thành như rung rinh. “Được rồi, dọn dẹp xong thì về Thanh Huyền Phong mau. Lần này ta phải phạt các ngươi chép kinh nghiệm tu luyện… 1000 lần! Mỗi đứa một bản!” Giọng hắn dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
**SCENE 3: Sư Tôn Biến Mất & Tương Lai “Tăng Ca”**

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thanh Huyền Lão Tổ không nói thêm lời nào. Hắn chỉ phẩy nhẹ cây gậy gỗ mục nát. Toàn thân hắn lại bao phủ bởi một làn sương xám tro mờ ảo, rồi cùng cây gậy biến mất không một dấu vết, nhanh như một cơn gió thoảng qua, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm vương vấn trong không gian, như một giấc mộng vừa tan.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi đứng dậy, nhìn về nơi Sư Tôn vừa biến mất. Cả ba đều cảm thấy một sự kính sợ sâu sắc hơn bao giờ hết, như thể vừa được khai sáng về một tầng thứ sức mạnh mà họ chưa từng tưởng tượng. Nhưng đi kèm với sự kính sợ đó là một sự “ám ảnh” không hề nhẹ về hình phạt 1000 bản chép phạt.
“Sư Tôn… thật sự là vô địch.” Lạc Vân Phong thở dài, giọng nói vẫn còn chút run rẩy. “Nhưng… 1000 bản chép phạt… chắc chắn là ‘ăn hành’ không lối thoát rồi.” Hắn nhìn đôi tay mình, cảm thấy chúng sẽ sớm rã rời vì viết lách.
Tư Không Nguyệt khẽ rùng mình, khuôn mặt vẫn còn tái mét. “Chắc chắn là do chúng ta gây họa quá lớn, khiến Sư Tôn phải ‘lộ bài’ lần nữa. Nhưng… ít ra, Loa Thành đã được cứu. Và chúng ta… đã được ‘reset’ lại sức mạnh.” Cô nói, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ lo lắng về ‘đống bài tập’ đang chờ đợi. “Coi bộ ‘tăng ca’ dài dài.”
Mộ Linh Nhi thì vẫn hồn nhiên như không. Cô bé ôm chặt Tiểu Thanh, giọng vẫn vui vẻ, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn trời. “Sư huynh, sư tỷ! Chúng ta đã cứu Loa Thành! Sư Tôn là siêu nhân!” Tiểu Thanh khẽ rít lên đồng tình, vảy rồng xanh biếc lấp lánh dưới nắng, như muốn khẳng định lời của chủ nhân.
Thánh Tử Thiên Cực đứng dậy, cúi đầu sâu về nơi Sư Tôn biến mất. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để thay đổi, để trở nên tốt đẹp hơn, và để bảo vệ Âu Lạc Thần Châu này bằng chính sức lực của mình, không còn sự ngạo mạn hay toan tính. Hắn hiểu rằng thế giới này còn ẩn chứa những tồn tại vĩ đại mà hắn chưa từng biết tới, và hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé.
***
Từ một nơi xa xăm, trong một hang động ẩm thấp đầy sách cổ và văn tự, Lão Quái Vô Trần đang điên cuồng ghi chép vào cuốn sổ cổ của mình. Tay ông run rẩy, nhưng ánh mắt lại rực sáng một cách phấn khích, như thể vừa chứng kiến một kỳ tích không tưởng.
“Sức mạnh này… đã vượt xa Hùng Đế Cảnh! Một cái phẩy tay diệt Ma Tộc Chủ Soái, một cái phẩy tay phục hồi Loa Thành, hồi sinh Long Mạch… Thậm chí còn ‘buff’ cho cả đám tiểu tử kia lên cảnh giới mới!” Ông lẩm bẩm, tóc tai bù xù, mồ hôi nhễ nhại. “Vị Thần linh ẩn mình… Tiên Tổ khai thiên lập địa… Kẻ Vô Danh… Tiên Tổ ẩn cư… Rốt cuộc ngươi là ai?! Ngươi rốt cuộc là ai mà lại có thể ‘gánh team’ cả Âu Lạc Thần Châu mà vẫn chỉ muốn ngủ?!”
Ông thở hổn hển, tay vẫn không ngừng ghi chép, như thể muốn ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất của huyền thoại vừa diễn ra, sợ rằng chỉ một khoảnh khắc lơ là sẽ bỏ lỡ một ‘content’ cực phẩm. Ông biết, câu chuyện về vị ‘Sư Tôn lười biếng nhưng vô địch’ này, về ‘đám đệ tử chuyên gây họa’, sẽ sớm lan truyền khắp Âu Lạc Thần Châu, trở thành một ‘trend’ hot mà không ai có thể bỏ qua.
***
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi nhìn nhau lần cuối. Chúng biết mình đã gây ra họa lớn đến mức Sư Tôn phải đích thân ra tay, không chỉ ‘dọn dẹp’ mà còn ‘nâng cấp’ cho chúng. Một tương lai “tăng ca” và “ăn hành” đang chờ đợi chúng ở Thanh Huyền Phong, với “kinh nghiệm tu luyện chép phạt” có lẽ đã lên đến con số khủng khiếp. Nhưng sâu thẳm trong lòng, chúng biết ơn Sư Tôn vô cùng, và một sự kính sợ mới, sâu sắc hơn, đã ăn sâu vào tâm hồn mỗi người.
Cả ba khẽ gật đầu, rồi cùng nhau ngự khí bay vút lên, hướng thẳng về Thanh Huyền Phong, nơi có một tương lai ‘sáng lạn’ với 1000 bản chép phạt và những lời cằn nhằn ‘thương yêu’ của Sư Tôn đang chờ đón.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8