Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 7: Dao Động Từ Vực Sâu

Cập nhật lúc: 2026-07-18 17:10:32 | Lượt xem: 7

Ánh đèn neon từ những bảng hiệu quảng cáo ngoài kia xuyên qua ô cửa kính của Bình An Trà Quán, đổ bóng loang lổ trên bức tường gỗ trầm mặc. Lục Trần trầm tư nhìn chén trà sen, hương thơm thanh khiết vẫn vương vấn, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh công trường Lạc An đổ nát, những dấu chân kỳ lạ và ánh mắt đỏ rực của Ma Trùng vẫn hiện rõ. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, như vị đắng của trách nhiệm ngàn năm không thể trốn tránh.
Ký ức chợt ùa về, một mảnh vỡ từ quá khứ xa xăm. Hắn nhớ một lần khác, ở một tiểu thế giới đã bị lãng quên, cũng có một luồng năng lượng tương tự trỗi dậy. Đó là “Linh Hạch” của thế giới đó, một trái tim nguyên bản chứa đựng sinh mệnh và quy luật. Khi Ma Quân Hắc Ảnh cố gắng đánh thức và thao túng nó, cả thế giới ấy đã rung chuyển, những vết nứt không gian xé toạc bầu trời, nuốt chửng mọi thứ vào hư vô. Lục Trần khi đó đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thể bảo vệ được nó khỏi sự hủy diệt. Nỗi đau của sự bất lực, cảm giác cô độc khi chứng kiến hàng tỷ sinh linh tan biến, vẫn còn hằn sâu trong linh hồn hắn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh những khuôn mặt hoảng loạn, những lời cầu nguyện vô vọng. Lần này, Thiên Môn Đại Đô không thể đi vào vết xe đổ đó.
Đại Vương Mèo nằm ườn trên quầy, bộ lông xám tro phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn, trông như một cục bông béo ú vô hại. Hồ Ly Nguyệt đang cặm cụi phân loại các loại lá sen khô và linh thạch, ánh mắt hổ phách tập trung vào công việc, chuẩn bị cho trận pháp phong ấn vết nứt Đông Sơn Phố mà Lục Trần đã giao. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá sen khô sột soạt nhẹ nhàng và tiếng nước trà reo khẽ.
Đột nhiên, Lục Trần khẽ nhíu mày, tay cầm chén trà khựng lại giữa không trung. Một luồng dao động năng lượng cực kỳ cổ xưa, nặng nề, mang theo sự u uẩn của hàng ngàn năm phong ấn, bất ngờ trỗi dậy từ sâu thẳm dưới lòng Thiên Môn Đại Đô. Nó không phải ma khí hay linh khí thông thường mà hắn từng cảm nhận. Nó nguyên bản hơn, sâu xa hơn, như tiếng thở dài của chính Thiên Địa, nhưng lại bị cưỡng ép thức tỉnh, mang theo một sự bất hòa, một sự hỗn loạn đến từ cõi sâu nhất của vũ trụ.
Lục Trần cảm thấy một cơn đau nhói nơi đan điền, như thể một phần cơ thể hắn đang bị lay động mạnh mẽ, linh hồn hắn chấn động đến tận gốc rễ. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn áp sự bất thường đang dâng lên từ bên trong, đồng thời dùng thần thức thăm dò xuống lòng đất. Hắn cảm nhận được những mạch ngầm năng lượng khổng lồ đang cuộn trào, những kết cấu đá cổ xưa đang nứt vỡ, và một thứ gì đó vĩ đại, đang dần bừng tỉnh.
Đại Vương Mèo, vốn đang ngủ say sưa, giật mình bừng tỉnh. Đôi mắt xanh biếc của nó mở to hết cỡ, lông dựng đứng lên từng sợi, từ đỉnh đầu đến chót đuôi. Nó nhảy phắt khỏi quầy, đáp xuống sàn với tiếng “phịch” khô khốc, rít lên một tiếng gầm gừ trầm đục, không còn vẻ lười biếng thường ngày. Nó nhìn chằm chằm xuống nền đất lát gạch, đôi tai vểnh cao, như muốn nhìn xuyên qua lớp bê tông dày đặc, xuyên qua tầng đất đá, để thấy được nguồn gốc của sự chấn động.
Hồ Ly Nguyệt đang sắp xếp những phiến linh thạch hình bán nguyệt cũng cảm nhận được. Nàng run rẩy buông rơi một phiến linh thạch quý giá, nó rơi xuống đất tạo tiếng keng nhỏ, lăn vài vòng rồi dừng lại. Sắc mặt nàng tái mét, ánh mắt hổ phách lộ rõ vẻ kinh hoàng, không còn chút tinh ranh nào. “Chủ nhân… đây là…?” Giọng nàng run rẩy, gần như không thành tiếng, mang theo sự sợ hãi bản năng của một yêu tộc đã sống hàng trăm năm, chứng kiến biết bao đổi thay của các tiểu thế giới.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Dao Động Từ Vực Sâu - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Lục Trần đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên kiên nghị, xen lẫn một tia ưu lo sâu sắc mà hiếm khi lộ ra. Hắn biết, điều hắn lo sợ nhất đã bắt đầu. “Là nó… Dao động từ vực sâu. Có kẻ đang đánh thức thứ không nên thức tỉnh.” Hắn không nói rõ “thứ đó” là gì, nhưng sự nghiêm trọng trong giọng điệu của hắn đủ để khiến không khí trong quán trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Dao động mạnh mẽ dần lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến mọi vật dường như nặng nề hơn. Bình An Trà Quán, vốn là ốc đảo bình yên, giờ đây lại mang một vẻ u ám, đầy rẫy những bí ẩn đáng sợ.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở ra. Diệp Linh Chi, vừa trở về từ thư viện thành phố, bước vào. Nàng khoác trên mình chiếc áo khoác mỏng, mái tóc nâu hạt dẻ hơi rối, trông có vẻ mệt mỏi sau một ngày dài tìm kiếm thông tin. Tuy nhiên, khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa, nàng chợt cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh thông thường của đêm khuya, mà là một cái lạnh thấu xương, mang theo sự bất an tột độ. Dù không mạnh mẽ như Lục Trần hay Hồ Ly Nguyệt, nhưng Thiên Phú Linh Cảm của nàng đã khiến nàng cảm nhận được sự bất thường, một thứ gì đó vượt xa những gì nàng có thể giải thích bằng logic.
Nàng nhìn thấy Lục Trần đang đứng, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy vẻ lo lắng. Hồ Ly Nguyệt thì vẫn còn tái mét, đang run rẩy nhặt lại phiến linh thạch bị rơi. Đại Vương Mèo ngồi xổm trên sàn, đôi mắt xanh biếc vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trên nền đất.
“Chủ quán… có chuyện gì vậy?” Diệp Linh Chi khẽ hỏi, giọng nàng không giấu được sự lo lắng. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như thể một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc lên từ vực sâu. “Ta cảm thấy… một thứ gì đó rất lớn, rất cổ xưa vừa trỗi dậy… Nó khiến ta bất an tột độ.”
Lục Trần nhìn Diệp Linh Chi, ánh mắt hắn có phần tán thưởng. Nàng đã tiến bộ nhanh hơn hắn nghĩ. “Ngươi cũng cảm nhận được sao, cô nương? Không hổ là người có Thiên Phú Linh Cảm.” Hắn ra hiệu cho nàng ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc. “Nguyệt Nhi, ngươi có nhận ra loại năng lượng này không?”
Hồ Ly Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi. Nàng ngồi xuống cạnh Diệp Linh Chi, cố gắng ổn định lại hơi thở. “Ta… ta chưa từng cảm nhận loại dao động nào như vậy, Chủ nhân. Nó quá nguyên bản, quá cổ xưa. Nhưng nó mang theo khí tức của sự khởi nguyên, của sự hình thành thế giới, lại pha lẫn một chút… tà ác, của sự hủy diệt. Giống như một thần vật bị ô nhiễm, hoặc một linh mạch cổ xưa bị cưỡng ép thức tỉnh.” Nàng nhìn Lục Trần, ánh mắt đầy lo lắng. “Phải chăng… Ma Quân Hắc Ảnh đã bắt đầu kế hoạch lớn hơn? Không chỉ là những vết nứt nhỏ?”

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Dao Động Từ Vực Sâu - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Lục Trần gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn biết Hồ Ly Nguyệt đã đoán đúng một phần. “Hắn đang cố gắng đánh thức ‘Linh Nguyên Cổ Trận’ – hạch tâm năng lượng của Thiên Môn Đại Đô. Đó là một trận pháp khổng lồ đã bị phong ấn từ hàng ngàn năm trước bởi những Người Gác Đền tiền nhiệm, để duy trì sự cân bằng của các tiểu thế giới va chạm tại đây.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua khuôn mặt bàng hoàng của Diệp Linh Chi. “Nếu hắn thành công, toàn bộ Thiên Môn sẽ bị biến thành vật tế, bị hút cạn sinh khí, cung cấp năng lượng cho ‘Đại Trận Diệt Thế’ của hắn. Nó sẽ trở thành một Ma Vực mới, một phiên bản khác của thế giới đã bị hủy diệt mà ngươi đã thấy ở công trường Lạc An.”
Diệp Linh Chi bàng hoàng, nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng. “Linh Nguyên Cổ Trận? Một hạch tâm năng lượng? Vậy là Thiên Môn không chỉ là một ngã ba thế giới, mà còn có một nguồn năng lượng sống riêng, một linh hồn của chính nó sao?” Nàng không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Khái niệm về một thành phố có “trái tim” vượt xa mọi tưởng tượng của nàng.
Đại Vương Mèo, lúc này đã bình tĩnh hơn một chút, nhảy lên quầy, khịt mũi một cái đầy ngạo mạn. Nó nhìn Lục Trần, đôi mắt xanh biếc chứa đựng một sự nghiêm túc hiếm có, rồi khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục. Lục Trần hiểu ý, Đại Vương Mèo đang cảnh báo rằng Thiên Môn này là do vạn vật tụ lại mà thành, do vô số dòng chảy năng lượng từ các tiểu thế giới khác nhau hội tụ mà nên. Linh Nguyên Cổ Trận chính là trụ cột duy trì sự cân bằng của các tiểu thế giới va chạm tại đây. Một khi nó bị phá vỡ, không chỉ Thiên Môn này, mà vô số tiểu thế giới liên kết với nó cũng sẽ sụp đổ theo, bị nuốt chửng vào hư vô!
Lời nói của Đại Vương Mèo vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời cảnh báo từ tận cõi xa xưa. Diệp Linh Chi cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai. Trách nhiệm của Lục Trần, của Người Gác Đền, không chỉ là bảo vệ một thành phố, mà là bảo vệ sự tồn vong của vô số thế giới.
Đêm khuya đã về khuya, ánh đèn đường ngoài kia bắt đầu thưa thớt. Không khí trong Bình An Trà Quán vẫn nặng trĩu. Lục Trần, Hồ Ly Nguyệt và Diệp Linh Chi ngồi quanh bàn trà, trầm mặc suy nghĩ về những gì vừa xảy ra và lời nói của Đại Vương Mèo.
Diệp Linh Chi, với vẻ mặt suy tư, chợt nhớ ra điều gì đó. Một tia sáng lóe lên trong mắt nàng, như tìm thấy một tia hy vọng trong màn đêm. “Linh Nguyên Cổ Trận… Ta vừa tìm thấy một số ghi chép cũ tại thư viện, trong phần lịch sử Đông Sơn Phố.” Nàng vội vàng lục lọi trong túi xách, lấy ra một cuốn sử ký cũ kỹ, bìa da đã sờn rách, trang giấy ngả vàng. “Nó nói về một ‘linh mạch cổ’ nằm sâu dưới ngôi đền, và những lời cảnh báo về ‘thời khắc thức tỉnh’ khi ‘cánh cổng từ vực sâu’ mở ra. Ta ban đầu chỉ nghĩ nó là những truyền thuyết dân gian, nhưng bây giờ…” Nàng ngẩng đầu nhìn Lục Trần, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. “Có vẻ như ngôi đền cổ ở Đông Sơn Phố là một trong những điểm phong ấn của Linh Nguyên Cổ Trận! Các ghi chép còn nhắc đến những ‘mắt trận’ khác, nằm rải rác ở những linh địa cổ xưa của Thiên Môn.”
Lục Trần nhìn Diệp Linh Chi với vẻ tán thưởng thực sự. Nàng đã không phụ sự kỳ vọng của hắn. Trí tuệ và khả năng liên kết thông tin của nàng, cùng với Thiên Phú Linh Cảm, đã trở thành một công cụ cực kỳ hữu ích. “Rất tốt, cô nương. Vậy là những gì chúng ta đang đối mặt không chỉ là một vết nứt đơn lẻ, mà là một phần trong kế hoạch lớn của Ma Quân Hắc Ảnh để phá vỡ phong ấn Linh Nguyên Cổ Trận, bắt đầu từ điểm yếu ở Đông Sơn Phố.”

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Dao Động Từ Vực Sâu - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Hồ Ly Nguyệt lo lắng, khẽ siết chặt tay. “Vậy trận pháp phong ấn vết nứt ở Đông Sơn Phố liệu có đủ không, Chủ nhân? Nếu hắn đã nhắm vào Linh Nguyên Cổ Trận…”
Lục Trần lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Không đủ. Chúng ta phải hành động nhanh hơn. Nguyệt Nhi, ngươi vẫn tiếp tục chuẩn bị trận pháp. Nhưng lần này, không chỉ là phong ấn vết nứt, mà là củng cố phong ấn của Linh Nguyên Cổ Trận tại Đông Sơn Phố. Đó là một ‘mắt trận’ quan trọng, nếu nó bị phá hủy, toàn bộ Linh Nguyên Cổ Trận sẽ có nguy cơ sụp đổ nhanh chóng.” Hắn quay sang Diệp Linh Chi. “Diệp Linh Chi, những ghi chép của ngươi là chìa khóa. Ngươi phải tìm hiểu sâu hơn nữa về Linh Nguyên Cổ Trận, về cách thức phong ấn nó, và bất kỳ điểm yếu nào mà Ma Quân Hắc Ảnh có thể lợi dụng để phá hủy các ‘mắt trận’ khác.”
Diệp Linh Chi gật đầu kiên quyết, không chút do dự. “Ta hiểu rồi, Chủ quán. Ta sẽ dốc toàn lực.” Nàng biết đây là một nhiệm vụ sống còn, không chỉ cho Thiên Môn mà còn cho vô số thế giới khác.
Lục Trần quay sang Đại Vương Mèo, giọng điệu có chút nghiêm túc. “Đại Vương Mèo, ngươi có biết nhiều về Linh Nguyên Cổ Trận không? Có cách nào khác để củng cố phong ấn, hoặc những thông tin nào về các ‘mắt trận’ khác không?” Đại Vương Mèo vươn vai, một hành động chậm rãi và lười biếng, nhưng ánh mắt xanh biếc của nó lóe lên vẻ suy tư hiếm thấy, như thể nó đang lục lọi trong kho tàng ký ức cổ xưa của mình. Nó khẽ “Meo~” một tiếng, rồi nhìn thẳng vào Lục Trần, đôi mắt xanh biếc như chứa đựng cả ngàn năm mưa gió. Lục Trần hiểu rằng Đại Vương Mèo đang cảnh báo: Linh Nguyên Cổ Trận không chỉ có một điểm phong ấn. Mỗi một ‘mắt trận’ đều là một linh địa cổ xưa, được tạo ra từ những dòng chảy năng lượng mạnh mẽ nhất của Thiên Môn, và Đông Sơn Phố chỉ là một trong số đó. Để thực sự ngăn chặn Ma Quân Hắc Ảnh, hắn phải tìm ra tất cả các mắt trận và củng cố chúng, trước khi hắn kịp phá hủy chúng. Đó sẽ là một hành trình dài và nguy hiểm, Người Gác Đền. Hắn đã sẵn sàng chưa?
Lục Trần khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn biết, lời cảnh báo của Đại Vương Mèo không hề cường điệu. Đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và khốc liệt, một cuộc chạy đua với thời gian để bảo vệ sự cân bằng của vũ trụ. “Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ Đông Sơn Phố. Đây chỉ là khởi đầu.” Hắn nhìn Hồ Ly Nguyệt và Diệp Linh Chi, trong ánh mắt hắn không còn sự cô độc, mà là một tia hy vọng và tin tưởng.
Cả ba người nhìn nhau, tinh thần đã sẵn sàng cho một cuộc chiến cam go hơn nhiều so với dự kiến ban đầu. Con đường phía trước mịt mờ nguy hiểm, nhưng họ không còn đơn độc.
Đại Vương Mèo lại “Meo~” một tiếng, rồi cuộn tròn ngủ tiếp trên quầy, như thể mọi chuyện đã được định đoạt và nó đã hoàn thành vai trò cảnh báo của mình, phó mặc số phận của Thiên Môn Đại Đô cho những kẻ vừa thức tỉnh. Nhưng dưới lòng đất, Linh Nguyên Cổ Trận vẫn đang rung chuyển, âm ỉ báo hiệu một tai họa kinh hoàng đang cận kề, một cuộc chiến vĩ đại mà người phàm không hay biết, sắp sửa bùng nổ giữa lòng thành phố hiện đại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8