Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 11: Thoáng Thấy Phép Thuật

Cập nhật lúc: 2026-07-18 17:31:14 | Lượt xem: 4

Ánh đèn neon từ những bảng hiệu quảng cáo ngoài kia xuyên qua ô cửa kính của Bình An Trà Quán, đổ bóng loang lổ trên bức tường gỗ trầm mặc. Lục Trần trầm tư nhìn chén trà sen, hương thơm thanh khiết vẫn vương vấn, nhưng trong tâm trí y, hình ảnh công trường Lạc An đổ nát, những dấu chân kỳ lạ và ánh mắt đỏ rực của Ma Trùng vẫn hiện rõ. Y khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, như vị đắng của trách nhiệm ngàn năm không thể trốn tránh.
Ký ức chợt ùa về, một mảnh vỡ từ quá khứ xa xăm, nơi một tiểu thế giới khác đã bị Ma Quân Hắc Ảnh hủy diệt, những vết sẹo không gian hằn sâu vào dòng chảy thời gian, không bao giờ lành lặn hoàn toàn. Cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền lại trỗi dậy, linh hồn y chấn động nhẹ, một dấu hiệu rõ ràng của sự suy yếu sau khi liên tục phải trấn áp những vết nứt và ổn định linh khí hỗn loạn.
Y khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt điều tức. Luồng linh lực trong cơ thể y vận chuyển chậm rãi, cố gắng chữa lành những tổn tổn vi tế. Dù vậy, y vẫn cảm nhận được dòng linh khí hỗn loạn và những dao động năng lượng lạ lùng đang không ngừng len lỏi dưới lòng Thiên Môn, như những mạch máu bị tắc nghẽn, gây ra sự bất ổn ngày càng lớn cho Linh Nguyên Cổ Trận.
Hồ Ly Nguyệt, lúc này không còn ở trong quán, nàng đang bận rộn tại Đông Sơn Phố, sắp xếp những phiến linh thạch đã được khắc phù văn cổ xưa. Nàng cẩn trọng đặt từng phiến đá xuống theo một đồ án phức tạp, từng nét phù văn cổ đại lóe lên ánh sáng nhạt, hòa vào dòng linh khí mỏng manh của khu phố cổ. Nàng biết, Đông Sơn Phố là điểm yếu nhất của Linh Nguyên Cổ Trận, nơi ma khí đang không ngừng xâm thực, và cũng là mục tiêu đầu tiên của Ma Quân Hắc Ảnh. Trận pháp nàng đang bố trí tuy chỉ là một phần nhỏ, nhưng lại là nền móng quan trọng để củng cố phong ấn, chống lại sự xói mòn từ bên trong. Mỗi khi đặt xuống một phiến linh thạch, nàng lại cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt từ ma khí dưới lòng đất, khiến đôi mày nàng khẽ nhíu lại.
Diệp Linh Chi ngồi trước chiếc laptop đặt ở góc bàn quen thuộc. Màn hình chia thành nhiều cửa sổ: một bên là bản đồ cổ về Tháp Đồng Hồ Cổ với những chú thích mờ nhạt, một bên là các bài báo nghiên cứu về “năng lượng sạch” và “công nghệ sinh học tiên tiến” của Tập đoàn Thiên Khải. Ngón tay nàng thoăn thoắt trên bàn phím, nhưng tâm trí lại không ngừng hiện lên hình ảnh những tinh linh bé nhỏ bị giam cầm trong lồng kính, ánh mắt hoảng loạn của chúng khi năng lượng bị “chiết xuất”. Nàng nhớ lại cảm giác hỗn loạn ở Công viên Thiên Đình, sự héo úa của cây cối, và nỗi sợ hãi của những sinh linh bé nhỏ.
Thiên Phú Linh Cảm của nàng, sau những lần bùng phát dữ dội, giờ đây đã trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Nó không còn chỉ là những linh cảm mơ hồ, mà là một “la bàn vô hình”, liên tục chỉ hướng đến những luồng năng lượng “lạnh lẽo, sạch sẽ một cách bất thường” từ Tập đoàn Thiên Khải. Nàng cảm thấy một sự bất an mơ hồ lan tỏa khắp thành phố, như một mạng lưới vô hình đang bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng đứt gãy bất cứ lúc nào. Cảm giác khó chịu, như có điều gì đó đang cào xé trong tâm trí, khiến nàng phải tạm dừng công việc.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Thoáng Thấy Phép Thuật - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Nàng chợt nhớ lại lời Lục Trần đã nói: “Thiên Môn không chỉ có ma khí”. Câu nói đó giờ đây mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Ma Quân Hắc Ảnh muốn hủy diệt, nhưng Tập đoàn Thiên Khải lại muốn thao túng, biến Linh Nguyên Cổ Trận thành công cụ của mình. Cả hai mối đe dọa đều nguy hiểm theo những cách riêng, và chúng đều đang nhắm vào những điểm yếu chí tử của thành phố. Một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai nàng, không chỉ là trách nhiệm của một phóng viên, mà còn là trách nhiệm của một người đang dần thấu hiểu bí mật của Thiên Môn.
Đại Vương Mèo nằm cuộn tròn trên quầy, bộ lông xám tro phập phồng theo từng nhịp thở đều đều. Đôi khi, đôi tai xanh biếc của nó khẽ giật giật, như thể nó cũng cảm nhận được những dao động tinh vi mà người thường không hay biết, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, vẻ mặt ngạo mạn không thay đổi.
Lục Trần khẽ mở mắt. Ánh mắt sâu thẳm của y quét một vòng quanh quán, dừng lại một chút ở Diệp Linh Chi, rồi hướng ra phía cửa. Y đứng dậy, bước ra từ sau quầy, định đi ra ngoài kiểm tra một mắt trận phụ hoặc một điểm giao thoa nhỏ gần đó. Linh Nguyên Cổ Trận đang suy yếu nhanh hơn dự kiến, và y không thể chỉ ngồi yên điều tức.
Khi Lục Trần bước ngang qua một bức tường cũ kỹ gần cửa ra vào, nơi có một bức tranh phong cảnh đã bạc màu theo năm tháng, Diệp Linh Chi chợt cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, gai người chạy dọc sống lưng. Thiên Phú Linh Cảm của nàng bùng phát mạnh mẽ, tập trung vào một điểm trên bức tường. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo xuyên qua lớp sơn bong tróc và lớp bụi thời gian.
Trong mắt nàng, nhờ Linh Cảm được cường hóa, nàng “thấy” một vết nứt vô hình. Nó nhỏ đến mức mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng lại đang uốn cong không gian một cách quỷ dị. Từ khe nứt đó, một luồng năng lượng hỗn tạp đang rò rỉ ra ngoài. Nàng cảm nhận rõ ràng sự pha trộn của linh khí yếu ớt, ma khí âm u, và một loại năng lượng “công nghệ” lạnh lẽo, xa lạ — dấu vết của sự thăm dò từ cả Ma Quân Hắc Ảnh lẫn Tập đoàn Thiên Khải. Nó như một vết thương đang rỉ máu của thành phố, một lỗ hổng nhỏ nhưng tiềm ẩn nguy cơ sụp đổ toàn bộ.
Lục Trần dừng lại trước vết nứt. Y không nói gì, chỉ khẽ liếc nhìn nó, ánh mắt trầm tĩnh nhưng thấu triệt. Rồi, y đưa ngón trỏ phải lên, nhẹ nhàng gõ một cái vào không khí ngay trước vết nứt.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Thoáng Thấy Phép Thuật - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Không có ánh sáng chói lòa, không có âm thanh vang dội, cũng không có bất kỳ hiệu ứng hoành tráng nào như những gì nàng từng chứng kiến khi Lục Trần chiến đấu với Ma Trùng hay trấn áp bão linh khí. Nhưng trong mắt Diệp Linh Chi, nàng “thấy” một dòng linh khí thuần khiết, cổ xưa, tuôn ra từ ngón tay Lục Trần. Dòng linh khí đó không ồ ạt, mà nhẹ nhàng như sương khói, len lỏi vào từng kẽ hở của vết nứt không gian.
Nó không chỉ “vá” vết nứt một cách thô bạo. Dòng linh khí tinh khiết đó như một dòng nước trong lành chảy qua, không ngừng cuốn trôi đi những tạp chất ma khí và năng lượng công nghệ lạnh lẽo, thanh tẩy chúng, trả lại sự trong sạch cho không gian. Vết nứt không gian không biến mất hoàn toàn, nhưng nó được “khâu vá” lại một cách hoàn hảo, từng đường nét của không gian được sắp đặt lại một cách tinh xảo, che giấu khỏi mọi giác quan phàm tục và ổn định dòng năng lượng hỗn loạn.
Diệp Linh Chi cảm nhận được sự tinh xảo đến mức khó tin. Đó không còn là sức mạnh thuần túy, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của không gian, của năng lượng, và của Đại Đạo. Như thể Lục Trần đang điều khiển từng phân tử không gian, từng sợi linh khí, hòa quyện chúng vào nhau một cách hoàn hảo. Nàng còn cảm nhận được một sự mệt mỏi sâu thẳm, một sự cô độc ngàn năm ẩn chứa trong động tác nhẹ nhàng đó. Mỗi hành động “vá” vết nứt, dù nhỏ bé, đều là một gánh nặng, một sự tiêu hao vô hình.
Lục Trần khẽ thở hắt ra, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại chất chứa một gánh nặng vô tận, một sự kiệt sức mà y không thể hiện ra. Y dường như không hề tiêu hao nhiều linh lực, nhưng cái thở dài đó lại nói lên tất cả.
Diệp Linh Chi “rùng mình”. Cái rùng mình này không phải là nỗi sợ hãi sức mạnh hủy diệt, mà là sự choáng ngợp trước sự mong manh của trật tự thế giới mà nàng vẫn luôn tin tưởng. Nàng choáng ngợp trước sự vĩ đại nhưng cũng bi ai của Người Gác Đền, kẻ phải đơn độc gánh vác trách nhiệm vá víu những vết thương của vũ trụ, không một lời than vãn. Nàng kinh ngạc trước sự tinh tế khôn cùng của phép thuật duy trì, một loại phép thuật mà nàng chưa từng hình dung. Nàng nhận ra rằng ngay cả những hành động “nhỏ” nhất của Lục Trần cũng là một phần của cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc chiến vô hình mà người phàm không hay biết, một cuộc chiến mà Lục Trần đã gánh vác suốt ngàn năm cô độc.
Ánh mắt nàng nhìn Lục Trần không còn chỉ là sự tò mò hay kính phục đơn thuần, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về gánh nặng vô hình mà y đang mang, về nỗi cô độc mà y phải chịu đựng.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Thoáng Thấy Phép Thuật - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Lục Trần quay lại nhìn Diệp Linh Chi. Ánh mắt y có chút kinh ngạc khi thấy biểu cảm của nàng, như thể y không ngờ nàng có thể “nhìn thấy” nhiều đến vậy, thấu hiểu sâu sắc đến vậy.
Y khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ấm áp, khác hẳn vẻ trầm tĩnh thường ngày, tựa như băng tan trong nắng sớm.
“Xem ra, Thiên Phú Linh Cảm của cô nương đã thức tỉnh hoàn toàn rồi.” Giọng y vẫn trầm, nhưng ẩn chứa sự công nhận và một chút hài lòng khó nhận ra.
Diệp Linh Chi không nói nên lời, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc và thấu hiểu.
“Ta ra ngoài một lát. Nguyệt Nhi đang ở Đông Sơn Phố, nếu có chuyện gì, cứ tìm nàng ấy.” Lục Trần dặn dò, giọng điệu có chút mềm mại hơn.
Lục Trần khẽ vuốt ve Đại Vương Mèo đang ngủ trên quầy, rồi chậm rãi bước ra khỏi quán. Bóng lưng y vẫn gầy gò, nhưng trong mắt Diệp Linh Chi, nó hiện lên một sự vĩ đại và cô độc đến tột cùng, như một ngọn núi sừng sững gánh vác cả bầu trời.
Diệp Linh Chi nhìn theo bóng Lục Trần khuất dần, rồi lại quay về phía bức tường. Nàng cố gắng cảm nhận lại vết nứt, nhưng giờ đây nó đã hoàn toàn vô hình, không còn chút dao động nào. Sự yên bình đã trở lại, nhưng nàng biết, đó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.
Nàng ngồi xuống, cảm giác gánh nặng trên vai mình dường như cũng tăng lên gấp bội. Nàng hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là điều tra, không chỉ là thu thập thông tin, mà còn là học cách “nhìn thấy” những điều vô hình, “cảm nhận” những dao động tinh vi, và cùng Lục Trần gánh vác trách nhiệm bảo vệ Thiên Môn. Đó là một gánh nặng mà nàng sẵn lòng đón nhận.
Đại Vương Mèo khẽ “Meo~” một tiếng nhỏ, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rồi lại cuộn mình ngủ tiếp, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều là lẽ thường tình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8