Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 13: Yêu Hồ Tìm Người Gác Đền
Sâu dưới lòng đất khu phố cổ Đông Sơn Phố, trong một không gian ngầm ẩm thấp, đầy rễ cây cổ thụ và đá tảng phủ rêu phong, Lục Trần trầm tư nhìn vào một phiến linh thạch đang được Hồ Ly Nguyệt củng cố. Hương trà sen thanh khiết vẫn vương vấn trong tâm trí y, nhưng hình ảnh công trường Lạc An đổ nát, những dấu chân kỳ lạ và ánh mắt đỏ rực của Ma Trùng vẫn hiện rõ. Y khẽ nhấp một ngụm trà sen (từ bình trà mang theo), cảm nhận vị chát nhẹ nơi đầu lưỡi, như vị đắng của trách nhiệm ngàn năm không thể trốn tránh.
Ký ức chợt ùa về, một mảnh vỡ từ quá khứ xa xăm, về một tiểu thế giới đã bị Ma Quân Hắc Ảnh hủy diệt. Sự tan rã không chỉ là thể xác, mà là linh hồn, là Đại Đạo của cả một thế giới. Cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền lại tái phát, linh hồn chấn động nhẹ, nhắc nhở y về sự suy yếu của bản thân. Lục Trần đã ở lại Đông Sơn Phố để hỗ trợ Hồ Ly Nguyệt củng cố phong ấn, và y cần thời gian để điều tức, chữa lành những tổn thương vi tế đang gặm nhấm cơ thể, đồng thời cảm nhận dòng linh khí hỗn loạn cùng những dao động năng lượng lạ lùng dưới lòng Thiên Môn. Y biết Đông Sơn Phố là điểm yếu nhất, và sự hiện diện của y là cần thiết.
Đại Vương Mèo khẽ “Meo~” một tiếng nhỏ, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, rồi lại cuộn mình ngủ tiếp trên một phiến đá gần đó, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều là lẽ thường tình.
Sâu dưới lòng đất khu phố cổ Đông Sơn Phố, trong không gian ngầm ẩm thấp đó, Hồ Ly Nguyệt đang miệt mài duy trì và củng cố trận pháp. Nàng đã làm việc không ngừng nghỉ, truyền yêu lực vào từng phiến linh thạch đã được đặt vào vị trí, theo đúng đồ án phức tạp mà Lục Trần đã chỉ dẫn. Hàng chục vòng phù văn cổ xưa được khắc lên bề mặt đá, lấp lánh ánh sáng yếu ớt trong bóng tối, nhưng giờ đây chúng cần được liên tục kích hoạt để chống lại sự xâm thực. Trán nàng lấm tấm mồ hôi, mái tóc bạc kim hơi rối bời, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn tập trung cao độ.
Nàng khẽ thở phào, cảm nhận luồng ma khí dưới lòng đất, vốn đã từng dữ tợn khiến các cổ vật “sống dậy”, giờ đây có vẻ đã dịu đi một chút nhờ vào những lớp phong ấn ban đầu và sự hỗ trợ của Lục Trần. Một tia hy vọng le lói trong lòng yêu hồ. Nàng nghĩ, có lẽ Chủ nhân đã đánh giá đúng, ta vẫn có thể chống đỡ được.

Nhưng rồi, một âm thanh trầm đục, như tiếng trống trận dội từ vực sâu, bất ngờ vang lên, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Không phải là rung động thông thường, mà là một chấn động đến từ sâu thẳm dưới chân, mang theo một lực lượng cổ xưa, hùng vĩ đến mức khiến linh hồn phải run rẩy. Các phiến linh thạch mà nàng đang duy trì bắt đầu nứt vỡ, phù văn trên đó chớp tắt điên loạn.
Luồng ma khí trước đó đã dịu đi bỗng bùng lên mạnh mẽ gấp bội, kèm theo một hơi thở lạnh lẽo, tà ác và cổ xưa hơn, như thể một thứ gì đó đã bị đánh thức từ giấc ngủ ngàn năm. Nó không còn là ma khí đơn thuần, mà pha lẫn một loại ý chí hủy diệt, một sự khao khát nuốt chửng mọi thứ.
Một âm thanh “rắc rắc” đáng sợ vang lên, không phải từ đá tảng, mà từ chính không gian. Ngay trước mắt Hồ Ly Nguyệt, một vết nứt không gian màu đen kịt, rộng hơn và dữ tợn hơn bất kỳ vết nứt nào nàng từng thấy, đột nhiên xé toạc không khí. Nó không còn là một vết rò rỉ, mà là một cánh cổng đang bị cưỡng ép mở ra, để lộ một phần của một thế giới khác.
Từ bên trong, những ma vật hình thù quái dị, gớm ghiếc, thân thể cấu thành từ ma khí đen đặc, bắt đầu rướn mình chui ra. Chúng không có hình dạng cố định, lúc là bóng ma không xương, lúc lại hóa thành những con quái vật có chi chít mắt và nanh vuốt sắc nhọn. Chúng phát ra tiếng gầm gừ ghê rợn, ánh mắt đỏ ngầu như máu, mang theo sự khát máu và hủy diệt. Khí tức của Ma Quân Hắc Ảnh, vốn đã nồng đậm ở Đông Sơn Phố, giờ đây càng trở nên rõ ràng và áp đảo hơn bao giờ hết, như một bàn tay vô hình đang đẩy những sinh vật này ra khỏi vực thẳm.
Hồ Ly Nguyệt hoảng hốt, yêu lực toàn thân bùng phát. Nàng biết rõ sự nguy hiểm của những ma vật này, chúng là những kẻ tiên phong cho sự xâm lấn của Ma Giới. Nàng nhanh chóng thi triển yêu thuật, hai tay kết ấn, một kết giới màu xanh lam mờ ảo, được dệt từ yêu lực thuần túy, tức thì bao quanh vết nứt, cố gắng ngăn chặn dòng ma vật đang ồ ạt tràn ra. Đồng thời, nàng điều khiển các phiến linh thạch đã bố trí, cố gắng trấn áp ma khí, biến chúng thành những chốt chặn vô hình.

Tuy nhiên, sức mạnh của những ma vật quá lớn, chúng cứ thế va đập vào kết giới, khiến nó lay động dữ dội, như một tấm lụa mỏng manh trước cơn bão. Các phiến linh thạch cũng bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, một vài phiến nứt toác rồi vỡ vụn, ánh sáng phù văn tắt ngấm. Yêu lực của Hồ Ly Nguyệt tiêu hao nhanh chóng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Nàng cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mình, như thể cả một thế giới đang cố gắng đè bẹp nàng.
Yêu hồ biết rõ sức ta không thể chống đỡ lâu. Nàng đã cố gắng hết sức, nhưng đây không phải là thứ mà một mình ta có thể đối phó. Nếu cứ tiếp tục, không chỉ trận pháp bị phá hủy, mà chính ta cũng sẽ bị ma khí xâm thực, hoặc bị những ma vật kia xé xác. Ánh mắt nàng lóe lên sự kiên quyết xen lẫn hoảng sợ.
“Không được! Sức ta không đủ! Phong ấn không giữ được nữa!” Nàng cắn răng, cảm nhận yêu lực đang cạn kiệt. “Chủ nhân!” Nàng quay phắt lại, nhìn về phía Lục Trần đang ngồi thiền cách đó không xa. “Tình hình… tình hình rất tệ! Đông Sơn Phố… ma khí bùng phát, vết nứt lớn hơn, có… có ma vật từ Ma Giới chui ra rồi! Trận pháp của ta không giữ được nữa!” Giọng nàng xen lẫn sự gấp gáp, lo lắng tột độ, và một chút oán trách không thể che giấu. “Chủ nhân cứ để ta một mình ở đây… suýt nữa thì ta… ta thành mồi cho chúng rồi!” Nàng đưa đôi mắt hổ phách ngấn nước nhìn Lục Trần, như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa bầy sói.
Lục Trần vẫn bình tĩnh, không hề tỏ ra ngạc nhiên hay vội vã. Nhưng bình trà trên tay y khẽ rung động, một gợn sóng cực nhỏ lan ra mặt nước. Y khẽ nhắm mắt, cảm nhận luồng hỗn nguyên khí cường đại và hỗn loạn mà Hồ Ly Nguyệt đang phải đối mặt, cùng với dao động ma khí dữ tợn từ vết nứt, một luồng năng lượng quen thuộc nhưng giờ đây mạnh mẽ và tà ác hơn gấp bội. Ánh mắt y dần trở nên sắc bén, không còn vẻ lười biếng thường ngày. Sự điềm tĩnh của y không phải là vô cảm, mà là sự tập trung cao độ, một thói quen đã được rèn giũa qua ngàn năm đối mặt với hiểm nguy.
Đại Vương Mèo, từ nãy giờ vẫn giả vờ ngủ, khẽ “Meo~” một tiếng, mở một mắt nhìn Hồ Ly Nguyệt, đôi tai khẽ giật giật. Lông mao trên lưng nó khẽ dựng lên, một dấu hiệu rõ ràng của sự cảnh giác cao độ. Nó biết, tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát của Hồ Ly Nguyệt.

Lục Trần đặt bình trà xuống, đứng dậy. Y không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên nghị, không còn chút ưu tư hay mệt mỏi nào. Khí tức của y, vốn dĩ trầm ổn và ẩn giấu, giờ đây như một thanh kiếm sắc bén vừa được rút ra khỏi vỏ, tuy không lộ liễu nhưng lại mang theo một áp lực vô hình. “Dẫn đường.” Giọng y trầm thấp, dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Hồ Ly Nguyệt chưa kịp thở phào nhẹ nhõm hoàn toàn, thì đúng lúc đó, điện thoại của Lục Trần (đặt trên một phiến đá gần đó) rung lên một tiếng “ting” nhẹ. Đó là tin nhắn của Diệp Linh Chi. Lục Trần liếc nhìn màn hình, một hàng chữ hiện lên: “Chủ quán, ta phát hiện dấu vết của Tập đoàn Thiên Khải đang thăm dò quanh Tháp Đồng Hồ Cổ. Có vẻ chúng đang tìm cách kích hoạt một thiết bị nào đó. Luồng năng lượng rất lạ, lạnh lẽo nhưng cực kỳ tinh vi.”
Lục Trần trầm tư trong giây lát, ánh mắt ẩn chứa sự mệt mỏi và gánh nặng ngàn năm lại thoáng hiện. Một bên là Đông Sơn Phố đang đứng trên bờ vực sụp đổ, ma khí từ Ma Giới đang tràn ra, đe dọa trực tiếp đến sự an nguy của Thiên Môn. Một bên là Tháp Đồng Hồ Cổ, mắt trận quan trọng khác, đang bị Tập đoàn Thiên Khải nhắm tới, với ý đồ lợi dụng và thao túng Linh Nguyên Cổ Trận. Cả hai mối đe dọa đều hiểm ác, một muốn hủy diệt, một muốn bóp méo. Gánh nặng của Người Gác Đền giờ đây như một ngọn núi đè nặng lên vai y.
Lục Trần hít sâu một hơi, điều hòa lại khí tức. “Tình hình Đông Sơn Phố cấp bách hơn.” Y đưa ra quyết định nhanh chóng, không chút do dự. Dù Tháp Đồng Hồ Cổ quan trọng, nhưng Đông Sơn Phố đang đối mặt với sự sụp đổ ngay lập tức.
Y nhìn Hồ Ly Nguyệt. “Hồ Ly Nguyệt, mau dẫn ta đi.” Y quay sang Đại Vương Mèo. “Đại Vương Mèo, ngươi ở lại đây. Nếu cô nương Diệp Linh Chi gọi lại, báo cho nàng biết ta đã đến Đông Sơn Phố, và bảo nàng hết sức cẩn trọng. Tập đoàn Thiên Khải không hề đơn giản.”
Hồ Ly Nguyệt gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ hoảng sợ chuyển sang kiên định hơn khi có Lục Trần bên cạnh. Niềm tin vào Chủ nhân đã xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi. “Vâng, Chủ nhân!” Nàng quay người, lao về phía vết nứt, dẫn đường. Lục Trần bước theo sau, khí tức trầm ổn nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, như một cơn bão đang cuộn mình dưới lớp vỏ bình yên.
Đại Vương Mèo, từ nãy giờ vẫn nằm im, khẽ “Meo~” một tiếng đầy lo lắng, đôi mắt xanh biếc nhìn theo bóng Lục Trần và Hồ Ly Nguyệt biến mất vào màn đêm. Nó biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Người Gác Đền sẽ không còn được an nhàn nữa. Thiên Môn Đại Đô, dưới lớp vỏ phồn hoa, đang chuẩn bị đối mặt với một cơn bão chưa từng có.