Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 10: Phép Thử Của Sức Mạnh
Sau sự kiện Trần Phong, Thanh Tâm Quán không còn là một nơi bị coi thường hay nghi ngờ một cách công khai nữa. Dù vẫn có những kẻ mang tâm địa bất chính, nhưng không khí bên trong quán đã trở nên trật tự hơn rất nhiều. Sáng sớm, hàng dài Tiên Nhân vẫn nối đuôi nhau, nhưng không còn cảnh chen lấn, xô đẩy hay ồn ào. Thay vào đó là những tiếng thì thầm khe khẽ, những ánh mắt kính sợ và tò mò hướng về phía Diệp Vô Ưu.
Lạc Lạc thoăn thoắt di chuyển giữa các bàn, tay cầm khay đựng chén đĩa rỗng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuy vương chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại ánh lên niềm hân hoan. Danh tiếng của quán đã lan xa, mỗi ngày đều có vô số khách từ các Tiên Thành lân cận đổ về, khiến cô bé bận rộn không ngơi tay. Cô bé nghe được những lời bàn tán về Kiếm Tiên Thanh Phong, người đã đột phá Đại La Kim Tiên chỉ sau một ly cà phê, và cả câu chuyện về Trần Phong, kẻ kiêu ngạo đã bị sư phụ trấn áp chỉ bằng một ánh mắt. Mỗi lần nghe đến, lòng cô bé lại trào dâng niềm tự hào, xen lẫn chút kính sợ đối với Diệp Vô Ưu.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản đứng sau quầy, tay cầm chiếc khăn sạch, chậm rãi lau chùi chiếc cối đá pha cà phê. Động tác của y không nhanh, không chậm, mỗi lần lau đều như đang hòa mình vào một loại Đạo pháp nào đó. Ánh mắt y thỉnh thoảng quét qua đám đông Tiên Nhân đang xếp hàng, giữ cho luồng Đạo Vận vô hình bao trùm quán luôn ổn định. Áp lực đó không phải là uy năng của pháp lực, mà là một loại quy tắc tự nhiên cổ xưa, khiến không khí trong quán luôn trang nghiêm và mọi người đều không dám vượt quá giới hạn đã được đặt ra.
Đúng lúc đó, một luồng khí tức hùng hậu, mang theo cảm giác sắc bén và dò xét, bất ngờ lướt qua đám đông Tiên Nhân đang xếp hàng. Các Tiên Nhân cấp thấp cảm thấy Thần Hồn như bị kim châm, vô thức lùi lại nhường lối. Một nam nhân cao lớn, thân mặc hắc bào thêu hoa văn vũ dực màu bạc, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt thâm thúy, lạnh lẽo, sải bước vào quán. Hắn ta không thèm xếp hàng, đi thẳng vào giữa quán, ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy Diệp Vô Ưu. Đây là Hắc Vũ Tiên Quân, một cường giả Đại La Kim Tiên nổi danh khắp Cửu U Tiên Vực. Hắn ta sở hữu bí thuật “Hắc Vũ Thần Mục” – một loại nhãn thuật thượng thừa có thể nhìn thấu vạn vật, phá giải mọi cấm chế và trận pháp.
Hắc Vũ Tiên Quân đứng đó, không nói lời nào, nhưng đôi mắt hắn ta đã khẽ lóe lên những phù văn phức tạp, lặng lẽ thi triển “Hắc Vũ Thần Mục”. Một luồng Thần Thức vô hình, sắc bén như lưỡi dao, không gây ra bất kỳ dao động pháp lực nào, lặng lẽ tấn công về phía Diệp Vô Ưu, cố gắng xuyên phá cấm chế của quán và dò xét tu vi thật sự của chủ quán.
“Hắc Vũ Tiên Quân!” Một Tiên Nhân cấp thấp đứng gần đó vội vàng thì thầm, giọng run rẩy. “Hắn ta nổi tiếng là kẻ ngạo mạn và có Thần Mục nhìn thấu vạn vật!”

“Hắn ta dám cả gan dùng Thần Mục dò xét chủ quán ư? Quá lỗ mãng!” Một Tiên Nữ diễm lệ khác lo lắng nói, không khí trong quán đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ.
Trong tâm trí Hắc Vũ Tiên Quân, một suy nghĩ kiêu ngạo đang cuộn trào: Một cấm chế cổ quái. Mạnh mẽ như trận pháp cấp Tiên Vương. Nhưng ta muốn xem rốt cuộc kẻ đứng sau ngươi là ai, chủ quán cà phê, liệu có thể che giấu được Hắc Vũ Thần Mục của ta! Hắn ta tự tin vào “Hắc Vũ Thần Mục” của mình, tin rằng không có gì trên đời có thể che giấu được nhãn lực của hắn.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi cối đá, động tác không hề dừng lại. Khi luồng Thần Thức sắc bén của Hắc Vũ Tiên Quân chạm đến, y ngừng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu thẳm của y khẽ liếc nhìn thẳng vào Hắc Vũ Tiên Quân.
Cái liếc mắt đó không mang theo bất kỳ pháp lực hay uy áp vật lý nào. Nó chỉ là một ánh nhìn bình thường, nhưng lại trực tiếp phản phệ “Hắc Vũ Thần Mục” của Hắc Vũ Tiên Quân. Luồng Đạo Vận vô hình, cổ xưa và hùng vĩ, từ ánh mắt Diệp Vô Ưu lập tức xuyên thấu mọi phòng ngự Thần Thức của Hắc Vũ Tiên Quân, chạm thẳng vào Thần Hồn và bản nguyên Đạo của hắn ta.
Hắc Vũ Tiên Quân lập tức cảm thấy Thần Hồn như bị vạn mũi kim lửa xuyên thấu, đau đớn tột cùng, Hắc Vũ Thần Mục như bị xé toạc. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng hắn, nhưng nhanh chóng bị nuốt ngược trở lại. Đồng thời, một hình ảnh kinh hoàng hiện lên trong tâm trí hắn, rõ ràng đến mức không thể tin được: bản thân hắn ta, một Tiên Quân hùng mạnh, đang cố gắng bay cao, bay vút lên bầu trời, nhưng lại bị vô số sợi dây vô hình làm từ “chấp niệm”, “kiêu ngạo”, “dục vọng” của chính mình kéo ghì xuống. Hắn ta thấy rõ từng sợi dây đó, chúng là những ảo ảnh của danh vọng, của quyền lực, của sự tự mãn vào Hắc Vũ Thần Mục, những thứ mà hắn ta tưởng chừng đã buông bỏ trong con đường tu luyện. Hắn ta nhận ra, cái cấm chế này không phải là một trận pháp, mà là một bức tường vô hình được dựng nên từ chính những khuyết điểm trong Đạo của hắn, một thứ mà Hắc Vũ Thần Mục của hắn không thể nhìn thấu, bởi vì nó xuất phát từ chính bản tâm của hắn.
Không khí xung quanh Hắc Vũ Tiên Quân đột nhiên đặc quánh lại, không phải do pháp lực mà là do sự đè nén của một loại Đạo Vận siêu việt, khiến hắn ta không thể thở, pháp lực trong người hỗn loạn, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma. Máu từ khóe mắt hắn ta bắt đầu rỉ ra, do Thần Mục bị phản phệ quá mạnh. Hắn ta lảo đảo, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân thể run rẩy.

Giữa sự im lặng chết chóc của quán, giọng Diệp Vô Ưu vang lên bình thản, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Hắc Vũ Tiên Quân như tiếng sấm nổ, đánh thẳng vào bản chất của hắn ta: “Vị khách nhân, Đạo vốn vô hình, sao có thể dùng mắt thường mà nhìn thấu? Kẻ ngạo mạn tìm kiếm hư vọng, chỉ thấy bóng hình mình trong đó.”
Cả quán im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Hắc Vũ Tiên Quân. Hắn ta mồ hôi lạnh vã ra như tắm, khuôn mặt tái mét, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng và xấu hổ. Hắn ta không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự run rẩy và một nỗi sợ hãi tột độ. Hắn ta không dám ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Ưu nữa, lảo đảo lùi lại.
Không kịp gọi cà phê hay nói lời nào, Hắc Vũ Tiên Quân vội vã quay người, bước nhanh ra khỏi Thanh Tâm Quán. Từng bước chân của hắn nặng nề, lảo đảo, như một kẻ vừa thoát khỏi địa ngục. Hắn ta không còn là Tiên Quân kiêu ngạo ban nãy, mà chỉ là một kẻ phàm tục đang hoảng loạn, cố gắng giữ lại chút phẩm giá cuối cùng. Khi hắn ta biến mất khỏi con hẻm, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, cuốn đi chút tàn dư khí tức căng thẳng trong không khí.
Các Tiên Nhân khác trong quán chứng kiến toàn bộ sự việc. Không ai dám cười nhạo hay bàn tán, chỉ có sự kính sợ tột độ dâng trào trong lòng mỗi người. Họ nhìn Diệp Vô Ưu, người vẫn bình thản lau chùi cối đá, với ánh mắt như nhìn thấy một vị thần ẩn mình.
Lạc Lạc nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa kính sợ. Cô bé chưa từng thấy sư phụ thể hiện sức mạnh đến mức này. Sau đó, cô bé nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hít thở sâu và tiếp tục phục vụ các vị khách đang xếp hàng, nhưng với một sự thận trọng và tôn kính mới. Cô bé biết, Thanh Tâm Quán không chỉ là một quán cà phê, mà là một nơi ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa, và sư phụ của cô bé là một tồn tại vượt xa mọi tưởng tượng.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản tiếp tục lau chùi cối đá, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mùi hương cà phê thoang thoảng lan tỏa, giờ đây mang theo một sự bình yên kỳ lạ, xoa dịu những tâm hồn đang căng thẳng.

Trong cung điện hùng vĩ của mình, Cổ Thiên Đế đột nhiên mở bừng mắt. Một luồng chấn động Thần Hồn mạnh mẽ vừa lướt qua, kèm theo một tia Đạo Vận vô cùng cổ xưa vừa lóe lên rồi biến mất. Ông ta biết đó là từ Hắc Vũ Tiên Quân, và phản ứng đó không thể nào là do một trận pháp thông thường gây ra. Ông ta trầm ngâm, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Tụ Tiên Thành.
“Hắc Vũ Thần Mục… lại bị phản phệ thê thảm đến vậy.” Cổ Thiên Đế lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng. “Chủ quán Thanh Tâm Quán, rốt cuộc ngươi đã đạt đến cảnh giới Tổ Tiên kia sao? Ngươi có thể kiểm soát Đạo Vận đến mức tận cùng, thu hồi Đạo Vận ẩn chứa trong vật chất chỉ bằng một ý niệm, khiến ngay cả Thần Mục cũng bị phản phệ từ chính chấp niệm của kẻ thi triển. Thời đại này, xem ra thật sự sắp thay đổi rồi.” Khuôn mặt ông ta lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc, xen lẫn một chút mong chờ.
Trong một tòa tháp khác, Vạn Pháp Thánh Chủ nhận được báo cáo từ thuộc hạ về sự tháo chạy của Hắc Vũ Tiên Quân. Hắn ta đập nát chiếc chén ngọc trên tay, tạo ra một tiếng động chói tai. Khuôn mặt hắn ta dữ tợn, ánh mắt đầy tơ máu.
“Hắc Vũ Thần Mục cũng vô dụng? Hắc Vũ Tiên Quân, một Đại La Kim Tiên nổi danh mà cũng bị dọa chạy thục mạng?” Hắn ta gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp đại điện. “Hắn ta không chỉ là truyền nhân của Thanh Tâm Tông, hắn ta là một quái vật! Thanh Tâm Tông rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì mà lại có thể kiểm soát Đạo Vận đến mức đó? Ta nhất định phải tìm ra bí mật đó, hoặc… tiêu diệt hắn ta trước khi hắn ta trở thành mối đe dọa không thể kiểm soát!” Sự tham lam và sợ hãi trong hắn ta đã lên đến đỉnh điểm, một âm mưu đen tối hơn, phức tạp hơn đang hình thành trong tâm trí hắn.
Ở Ma Vực xa xôi, Ma Tôn Huyết Ảnh đang ngồi trên ngai vàng bằng xương, đôi mắt đỏ như máu khẽ nheo lại. Hắn ta cảm nhận được sự hỗn loạn trong Thần Hồn của Hắc Vũ Tiên Quân, và cả luồng Đạo Vận cổ xưa vừa lóe lên ở Tiên Giới. Hắn ta khẽ nhếch mép cười đầy hứng thú.
“Hắc Vũ… kẻ đó cũng dám dùng Thần Mục dò xét sao? Thật thú vị.” Ma Tôn Huyết Ảnh lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn vang vọng trong không gian tối tăm. “Cái quán cà phê nhỏ bé đó… lại có thể khiến một Tiên Quân phải hoảng loạn đến vậy. Ta càng lúc càng mong chờ được ghé thăm.” Một tia huyết quang lóe lên trong mắt hắn, không phải sát ý, mà là sự tò mò và khao khát một thử thách mới, một sự kích thích mà hắn đã lâu không cảm nhận được.
Diệp Vô Ưu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chiếu rọi qua những hàng người đang xếp hàng dài, trật tự đến lạ thường. Y khẽ thở dài, dường như cảm nhận được những ánh mắt đang dò xét và những âm mưu đang dệt nên trong bóng tối của Tiên Giới. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một làn sóng lớn hơn. Những sóng gió mà y đã dự đoán, giờ đây, đã thực sự bắt đầu lan rộng khắp Chư Giới. Quán cà phê của hắn, sẽ không còn yên bình nữa.