Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 2: Dấu Ấn Lời Nguyền

Cập nhật lúc: 2026-07-23 18:43:23 | Lượt xem: 6

Hơi thở Lâm Khải phả ra từng làn khói mờ ảo trong không khí giá lạnh của đêm khuya. Đôi chân trần rã rời, bám đầy bùn đất khô nứt, bước đi nặng nhọc trên con đường mòn gồ ghề. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh, một sự nhắc nhở về nỗi đau và sự mất mát vừa qua. Cậu đã rời khỏi tàn tích làng Sương Mộc từ lúc hoàng hôn buông xuống, và giờ đây, vầng trăng non treo lơ lửng trên cao, đổ một thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo xuống vạn vật, như thể muốn nhấn chìm mọi thứ vào sự tĩnh mịch vô tận.

Trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng bước chân lạo xạo của cậu. Những hàng cây cổ thụ hai bên đường mòn vươn mình sừng sững, thân cây gân guốc, cành lá khẳng khiu, tạo thành những bóng đen kỳ dị đổ dài trên mặt đất. Không khí mang theo mùi đất ẩm, mùi lá khô mục và một chút hương ngai ngái của cỏ dại. Cậu cảm nhận được sự bao la của thế giới bên ngoài làng, một sự bao la không chỉ về không gian mà còn về nỗi cô đơn đang bủa vây lấy cậu.

*Cô độc,* cậu thầm nghĩ, *cô độc đến tận cùng.*

Chiếc vòng cổ gỗ mục nát nằm sát trái tim, mang theo chút hơi ấm còn vương vấn từ ký ức về mẹ. Mỗi khi cảm thấy đôi chân muốn khuỵu xuống, cảm thấy nỗi trống rỗng muốn nuốt chửng lấy mình, cậu lại vô thức siết nhẹ chiếc vòng. Hơi ấm đó, dù mỏng manh, lại như một sợi dây vô hình níu giữ cậu lại với thực tại, với lời thề mà cậu đã khắc sâu vào tâm khảm dưới vầng mây đỏ rực chiều qua.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Ấn Lời Nguyền

“Cha, Mẹ…” Giọng cậu khẽ khàng, chỉ đủ cho gió nghe thấy. “Con sẽ không quên. Con sẽ không chấp nhận.”

Cậu nhắm mắt lại, một thoáng hình ảnh ngôi nhà tranh ấm cúng hiện lên trong tâm trí, tiếng cười của cha, ánh mắt dịu dàng của mẹ. Rồi tất cả lại vụt tắt, nhường chỗ cho cảnh hoang tàn, đổ nát của làng Sương Mộc. Nỗi đau vẫn còn đó, sâu hoắm, nhưng nó không còn là nỗi đau khiến cậu gục ngã, mà đã biến thành một sức mạnh, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi.

Cậu tự hỏi, con đường phía trước sẽ dẫn cậu đến đâu? Cái giá phải trả để tìm kiếm chân lý, để vấn tâm Thiên Đạo, sẽ là gì? Liệu cậu có phải từ bỏ những tình cảm này, những ký ức ấm áp này, để trở nên mạnh mẽ? Không, một giọng nói vang vọng trong tâm trí cậu, mạnh mẽ và dứt khoát. *Không bao giờ.* Cậu đã thề sẽ chứng minh điều ngược lại.

Bất chấp sự mệt mỏi thể xác và nỗi đau tinh thần, Lâm Khải vẫn tiếp tục bước đi. Đôi mắt cậu, dù vô định, vẫn ánh lên sự kiên nghị. Cậu không biết mình đang đi đâu, nhưng cậu biết mình phải đi. Cậu phải tìm kiếm câu trả lời, phải chứng minh rằng tình cảm phàm tục không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh, một phần của Đại Đạo mà Thiên Đạo đã lãng quên.

Con đường mòn dần dần dẫn cậu ra khỏi vùng đất bị hồng thủy tàn phá nặng nề. Cảnh vật bắt đầu thay đổi. Thay vì những cây cối đổ nát, những mảng bùn khô nứt, giờ đây là những hàng cây xanh tốt hơn, những bụi rậm um tùm và những tảng đá lớn rêu phong. Linh khí trong không khí, dù vẫn còn mỏng manh, nhưng đã không còn cái vẻ tiêu điều, chết chóc như ở làng Sương Mộc. Cậu cảm nhận được điều đó, một cách mơ hồ, qua từng hơi thở, qua từng tế bào trong cơ thể.

Lâm Khải dừng chân dưới một gốc cây cổ thụ khổng lồ, thân cây xù xì, tán lá rộng lớn như một chiếc ô che phủ cả một khoảng không gian. Cậu ngồi phịch xuống, lưng tựa vào thân cây mát lạnh, cố gắng lấy lại sức. Đôi mắt cậu dõi về phía tàn tích làng Sương Mộc xa xa, giờ đã bị màn đêm nuốt chửng, chỉ còn là một chấm đen mờ ảo trên đường chân trời.

Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, vô hình lướt qua cậu. Nó không phải là gió, mà là một cảm giác kỳ lạ, như có thứ gì đó đang đến gần. Lâm Khải theo bản năng ngẩng đầu. Từ phía xa, trên con đường mòn, ba bóng người dần hiện ra.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Ấn Lời Nguyền

Họ là hai nam, một nữ, đều vận y phục màu xám tro đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát, không dính bụi trần. Bộ đồ ôm sát cơ thể, không hoa văn cầu kỳ, chỉ có một phù hiệu hình đám mây xám bạc được thêu nổi bật trên ngực áo. Dáng đi của họ nhẹ nhàng, gần như lướt trên mặt đất, không một tiếng động. Trên tay tu sĩ nam đi đầu là một vật phẩm hình cầu phát sáng mờ ảo, ánh sáng xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục, dường như đang dò tìm hoặc thu thập thứ gì đó trong không khí.

Lâm Khải nín thở, bất động. Cậu chưa bao giờ gặp những người như thế này. Có lẽ đây là những tu sĩ mà cậu từng nghe nói đến trong những câu chuyện cổ tích. Nhưng họ không hề giống những vị tiên nhân hiền lành, nhân từ mà cậu từng hình dung.

Khi nhóm tu sĩ đến gần, Lâm Khải cảm nhận được một luồng khí chất lạnh lẽo, vô cảm tỏa ra từ họ. Nó không phải là sát ý, không phải là sự thù địch, mà là một sự dửng dưng đến ghê người, như thể mọi thứ xung quanh họ đều không tồn tại, đều không đáng để họ bận tâm. Ánh mắt của họ, dù không nhìn thẳng vào Lâm Khải, nhưng khi lướt qua cậu, lại mang một vẻ trống rỗng, vô hồn, như thể cậu chỉ là một hòn đá ven đường.

Họ điềm nhiên lướt qua tàn tích của làng Sương Mộc, nơi vừa trải qua một bi kịch kinh hoàng, mà không một cái nhìn, không một biểu cảm. Họ đi trên con đường mòn, vượt qua những dấu vết của trận hồng thủy như cây đổ, bùn đất khô nứt, và rải rác những vật dụng phàm tục bị cuốn trôi, như thể đang đi trên một con đường bình thường, hoàn toàn bỏ qua sự tàn phá và bi kịch của vùng đất này.

Lâm Khải dõi theo họ, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Sự vô cảm này… nó quá giống với những gì cậu đã chất vấn Thiên Đạo.

“Nơi này linh khí khô cằn, vật liệu cũng chẳng còn gì đáng giá.” Tu sĩ nam đi đầu nói, giọng điệu lạnh nhạt, không chút cảm xúc, như một cỗ máy đang đọc một bản báo cáo. “Nhiệm vụ thu thập ‘Hồng Thủy Tinh’ không có tiến triển.”

“Hồng thủy chỉ là quy luật tự nhiên của phàm trần, phàm nhân yếu ớt không chống lại được.” Tu sĩ nữ, người đi giữa, đáp lời. Giọng cô ta không chút gợn sóng, như một con sông đóng băng, không chút bận tâm đến sự sống hay cái chết. “Chuyện sinh diệt của họ không đáng bận tâm.”

Một mảnh gáo dừa, thứ mà Lâm Khải từng dùng để múc nước uống khi còn bé, nằm lẫn trong bùn đất, vô tình bị tu sĩ nữ đá phải. Nó lăn lông lốc vài vòng rồi dừng lại gần chân cậu. Cô ta chỉ lạnh nhạt liếc qua, đôi lông mày khẽ nhíu lại vì bị vướng chân, sau đó tiếp tục bước đi mà không dừng lại, không một chút bận tâm.

“Đừng để những tạp niệm phàm tục làm chậm trễ hành trình.” Tu sĩ nam còn lại, người đi cuối cùng, thúc giục, giọng nói cũng lạnh lùng như hai người kia. “Chúng ta cần nhanh chóng đến ‘Vực Sâu Vô Tình’ để hoàn thành khảo nghiệm.”

Ba người họ tiếp tục bước đi, bóng dáng dần khuất sau khúc quanh của con đường mòn, để lại Lâm Khải một mình trong màn đêm tĩnh mịch.

Cậu vẫn ngồi yên, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía họ vừa đi qua. Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy cậu, không phải vì giá rét của đêm khuya, mà vì sự vô tình đến cực điểm của những người này. Hình ảnh mảnh gáo dừa bị đá lăn đi, bị khinh miệt như một vật vô tri, như một nhát dao cứa vào lòng cậu. Nó nhắc nhở cậu về sự mong manh của tình cảm phàm tục trong mắt kẻ mạnh, trong mắt những người đã chọn con đường “vô tình”.

Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực cậu bỗng trở nên ấm nóng lạ thường, như muốn truyền đi hơi ấm của mẹ, hơi ấm của phàm trần, để xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy cậu. Cậu siết chặt chiếc vòng vào ngực, lời thề của cậu lại vang vọng trong tâm trí, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết.

*Đây chính là “Thiên Đạo Vô Tình” mà mình muốn chất vấn,* cậu nghĩ. *Nó không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là những con người, những kẻ đã đoạn tuyệt mọi tình cảm, trở nên lạnh lùng như băng giá.*

Cậu đứng dậy, bước đến nhặt mảnh gáo dừa lên. Lớp bùn đất khô nứt bám vào nó, nhưng cậu vẫn nhẹ nhàng phủi đi. Cậu đặt nó vào túi áo, gần trái tim, bên cạnh chiếc vòng cổ. Vật phẩm này, giờ đây, không chỉ là một kỷ vật của tuổi thơ, mà còn là một biểu tượng của sự phàm tục bị khinh miệt, một lời nhắc nhở về con đường mà cậu đã chọn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Dấu Ấn Lời Nguyền

Cậu ngẩng đầu nhìn vầng trăng non lạnh lẽo, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, nơi thế giới tu luyện đang chờ đợi. Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời phía tây đã biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa đã được nhóm lên và bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Con đường tu luyện có thể sẽ ép buộc cậu phải lựa chọn giữa sức mạnh và tình cảm. Nhưng cậu sẽ không bao giờ buông bỏ tình cảm phàm tục của mình. Nỗi đau, tình yêu thương, ký ức về gia đình… tất cả sẽ không phải là xiềng xích, không phải là gánh nặng. Chúng sẽ là sức mạnh. Hình ảnh lạnh lùng của nhóm tu sĩ Vô Tình Tông đã khắc sâu vào tâm trí cậu, trở thành một “dấu ấn” – một lời nguyền về sự vô cảm mà cậu quyết tâm phá bỏ.

*Mình sẽ tìm ra con đường,* Lâm Khải tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. *Mình sẽ tìm ra con đường để giữ lấy “tâm” của phàm trần, dù phải đối đầu với cả Thiên Đạo, dù phải đi con đường riêng biệt. Mình sẽ chứng minh rằng hữu tình không phải là yếu đuối, mà là ngọn lửa sưởi ấm thế gian này.*

Bóng dáng Lâm Khải nhỏ bé nhưng kiên cường, tiếp tục bước đi trên con đường mòn gồ ghề. Mỗi bước chân đều mang theo một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Cậu hướng về phía những ngọn núi xa xăm, nơi thế giới tu luyện đang chờ đợi, nơi cậu sẽ tìm kiếm câu trả lời cho những day dứt nội tâm, cho sự vô tình của trời đất, và cho giá trị vĩnh cửu của tình cảm phàm tục.

Vầng trăng vô tình vẫn dõi theo cậu, nhưng trong lòng cậu, ngọn lửa của “phàm trần hữu tình” đã được nhóm lên và bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8