Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 6: Mùi Hương Của Sách Cũ
A Cường rên khẽ, trở mình trên chiếc giường gỗ cứng, tấm lưng đau nhức như bị hàng chục cây búa tạ giã vào. Tiếng ngáy đều đều của những tạp dịch khác vang vọng khắp phòng, nhưng không át được tiếng thở dài thườn thượt của hắn. Một ngày nữa lại trôi qua, một ngày nữa hắn lại gánh nước, bổ củi, lau dọn, và cảm thấy linh hồn mình dần héo mòn dưới gánh nặng của công việc không tên. Hắn liếc mắt sang chiếc giường bên cạnh, nơi Lâm Khải đang nằm im lìm, vòng cổ gỗ mục nát nổi bật trên làn da xanh xao dưới ánh trăng mờ.
Thằng nhóc này… A Cường lắc đầu. Nó đến đây chưa đầy một ngày, đã phải làm những công việc nặng nhọc nhất, nhưng chưa một lời than vãn. Thậm chí, khi hắn giao việc, đôi mắt sâu thẳm của Lâm Khải vẫn ánh lên một vẻ gì đó kiên định, một ngọn lửa âm ỉ mà A Cường đã đánh mất từ lâu. Có lẽ là sự ngây thơ của kẻ mới đến, hắn nghĩ thầm, trong lòng xen lẫn chút chua chát. Rồi nó cũng sẽ bị cái thực tại phũ phàng này mài mòn thôi. Ai rồi cũng vậy. Giới tu luyện này, không có thiên phú, không có hậu thuẫn, thì chỉ là một hạt bụi, sớm muộn cũng bị gió cuốn đi.
Lâm Khải không ngủ. Dù cơ thể rã rời, mệt mỏi đến cực điểm, tâm trí hắn vẫn tỉnh táo lạ thường. Hắn lắng nghe tiếng ngáy của những người xung quanh, cảm nhận sự nặng nề, u uất toát ra từ mỗi hơi thở. Những cảm xúc đó len lỏi vào tâm hồn hắn, khiến hắn nhớ lại hình ảnh những tu sĩ Vô Tình Tông lạnh lẽo đã lướt qua tàn tích làng Sương Mộc, và cả cái vẻ bi quan cố hữu của A Cường. Phải chăng đây là số phận của những kẻ yếu đuối trong giới tu luyện? Phải chăng đó là cái giá của sự sống sót trong một thế giới vô tình?
Hắn siết chặt chiếc vòng cổ gỗ trên ngực, hơi ấm từ nó như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Mảnh gáo dừa trong túi áo cũng khẽ cọ vào da thịt, mang theo ký ức về một thời đã qua, về một tình yêu thương ấm áp không gì có thể thay thế. Hắn không muốn trở thành một A Cường thứ hai, không muốn bị sự vô cảm của thế giới này nuốt chửng. Hắn đến đây, không phải để sống qua ngày, mà để tìm kiếm câu trả lời, để vấn tâm Thiên Đạo. Và để làm được điều đó, hắn cần kiến thức.
Sáng hôm sau, Lâm Khải vẫn dậy sớm nhất. Sau khi hoàn thành xong phần việc gánh nước, bổ củi của mình, hắn đi đến chỗ A Cường.
“A Cường huynh, huynh có thể chỉ cho ta biết, trong tông môn này có nơi nào chứa sách không?” Lâm Khải hỏi, giọng hắn tuy mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự lễ phép.
A Cường đang ngồi nghỉ dưới gốc cây, nhấm nháp chiếc bánh bao khô cứng, ngẩng đầu nhìn Lâm Khải với ánh mắt ngạc nhiên. “Sách? Ngươi muốn đọc sách làm gì? Chúng ta là tạp dịch, chỉ cần làm tốt việc của mình là được rồi. Đọc sách… đó là chuyện của những đệ tử nội môn, những người có linh căn, có hy vọng tu luyện.” Hắn nhún vai, vẻ mặt đầy chán nản.
“Ta… ta chỉ muốn tìm hiểu thêm về thế giới này.” Lâm Khải đáp, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia khao khát. “Ta muốn biết tại sao lại có hồng thủy, tại sao lại có những người tu luyện có thể bay lượn trên trời, và tại sao… Thiên Đạo lại vô tình đến vậy.”
A Cường nghe vậy thì bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng mùa đông. “Hồng thủy là thiên tai, tu sĩ là người có duyên với Đại Đạo, còn Thiên Đạo vô tình… đó là chuyện hiển nhiên. Ngươi hỏi mấy thứ đó làm gì? Đọc sách cũng không làm ngươi mạnh hơn được đâu.” Hắn nói, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một thoáng tò mò. Hắn đã thấy nhiều người đến Phá Vân Tông này, nhưng chưa ai lại có ý nghĩ lạ lùng như Lâm Khải.
“Ta vẫn muốn đọc.” Lâm Khải kiên định. “Nếu A Cường huynh biết, xin hãy chỉ giúp ta.”
A Cường nhìn thẳng vào đôi mắt của Lâm Khải, đôi mắt ấy không hề có sự nản lòng hay sợ hãi, mà chỉ có sự kiên trì đến lạ. Hắn chợt nhớ lại một góc khuất trong tông môn, nơi mà ngay cả những đệ tử nội môn cũng ít khi đặt chân tới. “Được rồi, nếu ngươi muốn biết đến vậy… thì có một nơi.” Hắn chỉ tay về phía một tòa nhà cũ kỹ, nằm khuất sau những rặng tre xanh rì, gần bờ suối. “Đó là Tàng Thư Các. Trước đây cũng có vài tạp dịch được phân công đến đó dọn dẹp, nhưng bây giờ thì chẳng ai thèm ngó ngàng tới nữa. Sách vở cũ kỹ, mục nát, chẳng có công pháp quý giá gì đâu. Toàn là những điển tịch cổ xưa, những ghi chép vớ vẩn về lịch sử, triết lý… Ngươi muốn đọc thì cứ đến đó mà đọc, nhưng coi chừng bụi bẩn và chuột bọ.”
“Đa tạ A Cường huynh!” Lâm Khải mừng rỡ, cúi đầu cảm ơn.

A Cường phẩy tay, vẻ mặt vẫn thờ ơ. “Đi đi, coi chừng Lý Trưởng Lão mà thấy ngươi lơ là công việc tạp dịch thì đừng trách ta không nhắc nhở.”
Lâm Khải không để ý đến lời cảnh báo của A Cường. Hắn cảm thấy một luồng sinh khí mới bùng lên trong lòng, một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn nhanh chóng hoàn thành phần việc còn lại của buổi sáng, sau đó, với trái tim đập rộn ràng, hắn rảo bước về phía Tàng Thư Các.
Tòa nhà hiện ra trước mắt Lâm Khải là một công trình cũ kỹ, tường gạch rêu phong, mái ngói xám xịt, có vẻ như đã bị thời gian và sự lãng quên bỏ lại. Cánh cửa gỗ lim đã bạc màu, kẽo kẹt như tiếng thở dài của người già. Mùi ẩm mốc, mùi giấy cũ, và một chút hương trầm thoang thoảng từ bên trong phảng phất ra, như mời gọi hắn bước vào một thế giới đã ngủ quên. Lâm Khải đẩy nhẹ cánh cửa, nó mở ra với tiếng kêu ken két chói tai, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Bên trong, Tàng Thư Các rộng hơn hắn tưởng. Hàng loạt kệ sách bằng gỗ mun cao vút, xếp san sát nhau, tạo thành những lối đi hẹp, hun hút. Ánh sáng từ những ô cửa sổ nhỏ trên cao khó khăn lắm mới len lỏi vào, chỉ đủ soi sáng những vệt bụi nhảy múa trong không khí. Hàng ngàn cuốn sách, từ những cuộn trúc cổ xưa đến những bộ điển tịch dày cộp đóng bìa da, nằm im lìm trên kệ, phủ một lớp bụi dày đặc, như những chứng nhân im lặng của thời gian.
Mùi hương của sách cũ, một mùi hương đặc trưng của giấy, mực, và thời gian, xộc thẳng vào mũi Lâm Khải. Đó là một mùi hương khô khan nhưng cũng đầy cuốn hút, gợi lên cảm giác về một kho tàng kiến thức rộng lớn đang chờ được khám phá. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Đây không phải là nơi của linh khí hay công pháp, mà là nơi của tri thức, của những câu chuyện, những suy tư đã được ghi lại qua bao thế hệ.
Lâm Khải bắt đầu đi dọc theo các kệ sách, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ, từng tiêu đề. Hắn không vội vàng, mà chậm rãi, như một người đang thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn. Hắn chạm tay vào những cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của bìa da, sự mềm mại của giấy, như thể đang chạm vào chính linh hồn của chúng. “Tâm linh căn” của hắn, dù không thể giúp hắn tu luyện linh lực, lại giúp hắn cảm nhận được “khí” của những cuốn sách, những dòng năng lượng vô hình của tri thức và cảm xúc mà người viết đã gửi gắm vào đó.
Ban đầu, hắn tìm kiếm những cuốn sách nói về công pháp tu luyện cơ bản, hy vọng có thể hiểu rõ hơn về cách thế giới này vận hành. Hắn tìm thấy vài cuốn “Nhập Môn Luyện Khí Quyết”, “Căn Cơ Dẫn Khí Pháp”, nhưng những từ ngữ chuyên môn và biểu đồ phức tạp khiến hắn cảm thấy khó hiểu. Hắn không có ai để chỉ dẫn, và những cuốn sách này dường như được viết cho những người đã có nền tảng. Hắn không nản lòng, chỉ đơn giản là đặt chúng trở lại vị trí cũ, và tiếp tục tìm kiếm.
Hắn chuyển sang những khu vực khác, nơi chứa những điển tịch về lịch sử, địa lý, và cả những ghi chép về các tông môn. Hắn đọc về sự hình thành của các vương triều phàm tục, về những trận chiến tranh giành lãnh thổ, về những vị anh hùng và những kẻ phản bội. Hắn cũng đọc về sự phát triển của giới tu luyện, về những tông môn lớn mạnh, những tán tu ẩn dật. Mỗi trang sách mở ra một phần của thế giới rộng lớn mà hắn đang đặt chân vào, khiến hắn nhận ra sự nhỏ bé của bản thân, nhưng cũng nung nấu khao khát muốn hiểu biết nhiều hơn.
Trong một góc khuất, phủ đầy mạng nhện, hắn tìm thấy một kệ sách chứa đầy những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã bong tróc, giấy đã ngả màu ố vàng. Tiêu đề của chúng thường là “Luận Về Đại Đạo”, “Giải Nghĩa Thiên Cơ”, “Tâm Cảnh Chi Khảo”. Hắn biết, đây chính là những gì hắn đang tìm kiếm: những điển tịch về triết lý tu luyện.
Hắn rút một cuốn sách dày cộp ra, phủi đi lớp bụi dày đặc. Cuốn sách có tên “Tâm Ma Biện Giải”. Hắn mở ra, những dòng chữ cổ xưa hiện lên trước mắt. Cuốn sách nói về “Tâm Ma Kiếp” – những khảo nghiệm nội tâm sâu sắc mà mỗi tu sĩ đều phải đối mặt trên con đường truy cầu Đại Đạo.
“Tâm Ma… không phải là ngoại vật xâm nhập, mà là chấp niệm, là nỗi sợ hãi, là hối tiếc sâu thẳm nhất trong tâm hồn người tu luyện. Nó bùng phát khi linh lực đạt đến một ngưỡng nhất định, buộc người tu luyện phải đối mặt với chính bản ngã yếu đuối của mình. Vượt qua được, tâm cảnh sẽ thăng hoa. Không vượt qua được, sẽ rơi vào trầm luân, hóa thành ma, hoặc trở nên trống rỗng, vô vị.”

Lâm Khải đọc đi đọc lại đoạn này, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. “Chấp niệm… nỗi sợ hãi… hối tiếc…” Hắn nghĩ về làng Sương Mộc, về cha mẹ, về nỗi đau mất mát không thể gọi thành lời. Đó chính là Tâm Ma của hắn. Hắn đã luôn mang theo nó, như một phần không thể tách rời của bản thân. Những đêm hắn nằm mơ thấy cảnh tượng hồng thủy cuồn cuộn, tiếng kêu cứu thảm thiết của người dân, và gương mặt mờ nhạt của cha mẹ… Đó chẳng phải là Tâm Ma đang dằn vặt hắn sao?
Nhưng cuốn sách cũng nói rằng, Tâm Ma không phải là kẻ thù duy nhất. Nó còn là một phần của chính con người, là sự phản chiếu của nội tâm. Hắn lại nhớ về lời Trần Hạo nói về “Thiên Đạo Hữu Tình”, về việc giữ vững tình cảm phàm tục. Liệu những chấp niệm, những nỗi sợ hãi này, có phải là thứ cần phải đoạn tuyệt để thành tiên, như Vô Tình Tông vẫn tin? Hay chúng có thể được chuyển hóa, được dung hòa, để trở thành một phần của sức mạnh?
Hắn lật sang trang khác, đọc về những cách đối phó với Tâm Ma. Đa số các phương pháp đều nhấn mạnh vào việc “thanh lọc tâm hồn”, “đoạn tuyệt trần duyên”, “vô dục vô cầu”. Những lời lẽ đó khiến Lâm Khải cảm thấy lạnh buốt. Nếu phải đoạn tuyệt mọi tình cảm, mọi ký ức, thì hắn còn là hắn nữa không? Hắn còn có thể nhớ về cha mẹ, về ngôi làng Sương Mộc ấm áp không? Hắn còn có thể giữ vững lời thề của mình không?
Hắn đặt cuốn “Tâm Ma Biện Giải” xuống, cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc dâng lên trong lòng. Giới tu luyện này, dường như đang đi ngược lại với những gì hắn tin tưởng. Hắn tiếp tục tìm kiếm, và không lâu sau, hắn tìm thấy một cuốn sách khác, bìa da đã cũ nát, không có tên, chỉ có một ký hiệu hình đám mây bạc và một mũi tên chỉ xuống, giống như phù hiệu của nhóm tu sĩ Vô Tình Tông mà hắn từng gặp.
Hắn mở ra, những dòng chữ bên trong được viết bằng một loại mực đen sâu thẳm, như thể nó được chiết xuất từ chính sự vô cảm. Cuốn sách này, không nghi ngờ gì nữa, là một điển tịch của Vô Tình Tông. Hắn đọc, và từng lời, từng chữ như những mũi kim sắc nhọn đâm vào trái tim hắn.
“Thiên Đạo Vô Tình, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Sinh diệt luân hồi, tự nhiên chi lý. Phàm nhân hỉ nộ ái ố, giai vi trần cấu, chướng ngại Đại Đạo. Đoạn tuyệt tình cảm, vô dục vô cầu, phương khả siêu thoát phàm trần, chứng đắc trường sinh.”
(Thiên Đạo Vô Tình, coi vạn vật như chó rơm. Sinh diệt luân hồi, là lẽ tự nhiên. Hỉ nộ ái ố của phàm nhân, đều là bụi trần, chướng ngại Đại Đạo. Đoạn tuyệt tình cảm, không dục vọng không cầu mong, mới có thể siêu thoát phàm trần, chứng đắc trường sinh.)
Lâm Khải cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đây chính là triết lý mà nhóm tu sĩ kia tin tưởng, đây chính là cái “vô tình” mà hắn đã cảm nhận được từ họ. “Dĩ vạn vật vi sô cẩu”… coi vạn vật như chó rơm. Nghĩa là, sinh mệnh, tình cảm của phàm nhân, đều không đáng giá, đều chỉ là những thứ tạm bợ, vô nghĩa. Hồng thủy cướp đi gia đình hắn, đó chỉ là “tự nhiên chi lý”, không đáng để bận tâm.
Hắn nhớ lại lời thề dưới mây chiều, “Con sẽ tìm ra lý do tại sao Thiên Đạo vô tình, và con sẽ chứng minh tình cảm phàm tục không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh.” Giờ đây, hắn đã tìm thấy một phần câu trả lời. Thiên Đạo vô tình, bởi vì những kẻ tu luyện mạnh mẽ này tin rằng đó là con đường duy nhất để trường sinh. Họ đã tự biến mình thành những cỗ máy vô cảm, đoạn tuyệt mọi hỉ nộ ái ố, chỉ để theo đuổi một cảnh giới mà hắn không thể nào chấp nhận.
Hắn cảm nhận chiếc vòng cổ gỗ trên ngực mình bỗng ấm lên mạnh mẽ, như một sự phản kháng vô hình trước những dòng chữ lạnh lẽo kia. Mảnh gáo dừa trong túi áo cũng như đang rung nhẹ, gợi nhắc về những bữa cơm gia đình ấm cúng, về tiếng cười của cha, về vòng tay dịu dàng của mẹ. “Phàm nhân hỉ nộ ái ố, giai vi trần cấu…” Không! Hắn gầm lên trong tâm trí. Những cảm xúc đó, chính là thứ tạo nên hắn, là thứ khiến hắn là con người. Chúng không phải là bụi trần, mà là cội nguồn của sự sống, của tình yêu thương.
Lâm Khải tiếp tục đọc, cố gắng hiểu sâu hơn về triết lý này. Cuốn sách miêu tả chi tiết về cách các tu sĩ Vô Tình Tông “luyện hóa cảm xúc”, “tinh lọc chấp niệm”, biến chúng thành những viên đan dược vô tình để củng cố tu vi. Họ tin rằng, chỉ khi hoàn toàn trống rỗng, không còn vướng bận bất cứ điều gì, họ mới có thể hòa mình vào Đại Đạo, trở thành một phần của nó, và đạt được sự bất tử thực sự.

“Nhưng nếu trở nên trống rỗng, thì còn ý nghĩa gì nữa?” Lâm Khải thầm hỏi. “Nếu ta quên đi cha mẹ, quên đi nỗi đau, quên đi tình yêu thương, thì ta có còn là ta không? Trường sinh như vậy, liệu có đáng giá?”
Hắn cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Một bên là con đường “vô tình” mà giới tu luyện chính thống đang theo đuổi, con đường hứa hẹn sức mạnh và trường sinh. Một bên là con đường “hữu tình” mà Trần Hạo đã nhắc đến, con đường mà hắn tin rằng sẽ giữ vững nhân tính, nhưng lại đầy chông gai và chưa rõ ràng.
Hắn đứng dậy, bước đến một ô cửa sổ nhỏ, nhìn ra bên ngoài. Ánh nắng ban trưa đã xuyên qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và cả tiếng cười đùa của vài đệ tử ngoại môn đang tập luyện ngoài sân. Những âm thanh, hình ảnh ấy, đều mang theo sự sống động, sự “hữu tình” mà cuốn sách kia đang cố gắng phủ nhận.
Lâm Khải biết, con đường của hắn sẽ khác. Hắn sẽ không đoạn tuyệt. Hắn sẽ không buông bỏ. Hắn sẽ tìm cách dung hòa, tìm cách biến những cảm xúc phàm tục này thành sức mạnh, để chứng minh rằng Thiên Đạo không chỉ có thể vô tình, mà còn có thể hữu tình.
Hắn quay trở lại kệ sách, tiếp tục tìm kiếm. Hắn không muốn chỉ đọc về sự vô tình, hắn muốn tìm kiếm những tia hy vọng, những dấu vết của “Thiên Đạo Hữu Tình” mà Trần Hạo đã nói đến. Hắn lật qua từng cuốn sách cũ kỹ, từng cuộn trúc đã ố màu. Hắn không bỏ qua bất kỳ một mảnh giấy nào, dù nó có vẻ vô nghĩa đến đâu.
Thời gian trôi qua, ánh sáng bên ngoài dần chuyển sang màu cam đỏ của hoàng hôn. Lâm Khải vẫn miệt mài đọc, đôi mắt hắn đã mỏi nhừ, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Hắn đã đọc được rất nhiều, hiểu được rất nhiều. Hắn đã thấy được sự đối lập gay gắt giữa hai triết lý tu luyện, và càng kiên định hơn với con đường mình đã chọn.
Khi ánh nắng cuối cùng lụi tàn, Lâm Khải tìm thấy một cuốn sách nhỏ, bìa da đã bong tróc gần hết, chỉ còn lại những sợi chỉ mục nát. Nó nằm khuất sâu trong một góc tối, như thể cố tình lẩn tránh mọi ánh nhìn. Cuốn sách không có tiêu đề, nhưng khi hắn chạm vào, một luồng cảm xúc mơ hồ, ấm áp và có chút buồn bã, len lỏi vào tâm trí hắn.
Hắn mở ra. Bên trong, không phải là những dòng chữ ngay ngắn, mà là những nét vẽ tay nguệch ngoạc, những hình ảnh đơn giản nhưng đầy cảm xúc, xen kẽ với những ghi chú viết bằng một loại ngôn ngữ cổ xưa mà hắn chưa từng thấy. Hắn không hiểu được ý nghĩa của những ký tự đó, nhưng hắn có thể cảm nhận được thông điệp ẩn chứa bên trong: đó là những câu chuyện về tình yêu, về sự hy sinh, về nỗi nhớ nhung, và về một khao khát cháy bỏng muốn giữ lại những gì đã mất.
Hắn lật đến trang cuối cùng. Ở đó, có một hình vẽ đơn giản của một chiếc vòng cổ bằng gỗ, giống hệt chiếc vòng hắn đang đeo, và bên cạnh nó là một dòng chữ viết bằng ngôn ngữ hiện đại, tuy đã phai mờ nhưng vẫn có thể đọc được:
“Vấn Tâm… Hữu Tình… Sẽ có một ngày… ánh sáng sẽ trở lại.”
Lâm Khải sững sờ. Chiếc vòng cổ của mẹ hắn… Nó có liên quan đến cuốn sách này? Và dòng chữ đó… “Vấn Tâm… Hữu Tình…” Nó như một lời tiên tri, một lời nhắn nhủ dành cho hắn. Hắn ôm chặt cuốn sách vào lòng, cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với người đã viết nó. Hắn biết, đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một manh mối, một lời dẫn đường. Con đường “Phàm Trần Vấn Tâm” của hắn, có vẻ như, đã từng có người đi qua. Và người đó, cũng đã tin vào “Hữu Tình”.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao trùm Phá Vân Tông. Gió lạnh lùa vào qua khe cửa, nhưng trong lòng Lâm Khải lại bừng lên một ngọn lửa ấm áp. Hắn không còn cảm thấy cô độc nữa. Hắn có một mục tiêu rõ ràng hơn bao giờ hết, và có vẻ như, hắn không phải là người duy nhất tin vào sức mạnh của tình cảm. Hắn sẽ phải tìm hiểu thêm về cuốn sách này, về người đã viết nó, và về những ký tự cổ xưa kia. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm một tia hy vọng, một niềm tin vững chắc.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: