Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 5: Cánh Cửa Phá Vân Tông
Hơi thở nặng nề của Trần Hạo phả ra từng làn khói mờ ảo trong không khí se lạnh buổi sớm mai, hòa lẫn tiếng lá cây xào xạc theo mỗi bước chân khó nhọc của lão. Vết thương cũ lại nhói lên, âm ỉ như ngọn lửa tà dị đang đốt cháy từng thớ thịt, từng kinh mạch. Lão khẽ rên lên một tiếng, cảm giác như toàn thân đang bị xé toạc, nhưng vẫn cố gắng gượng, thỉnh thoảng lại vịn vào một cành cây khô, hoặc đặt tay lên vai Lâm Khải để giữ thăng bằng.
Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Trần Hạo: một thiếu niên gầy gò khác, cũng mang theo vẻ kiên nghị tương tự, đang cặm cụi bổ củi dưới cái nắng chang chang nơi sân sau Phá Vân Tông. Đó là lão của nhiều năm về trước, khi mới chân ướt chân ráo bước vào tông môn này với bao hoài bão. Phá Vân Tông không phải là nơi hùng mạnh, nhưng nó đã từng là khởi đầu, là cánh cửa đầu tiên mở ra thế giới tu luyện cho một Trần Hạo đầy nhiệt huyết. Lão nhớ Lý Trưởng Lão, khi đó còn là một đệ tử ngoại môn phụ trách tạp vụ, luôn miệng cằn nhằn nhưng chưa bao giờ thực sự bỏ rơi bất kỳ ai. Nơi đây, dù khắc nghiệt, vẫn còn giữ được chút tình người, khác xa với sự lạnh lẽo đến tận xương tủy của những tông môn lớn hơn, đặc biệt là Vô Tình Tông.
“Trần lão, người có vẻ yếu đi. Chúng ta còn bao xa nữa?” Giọng Lâm Khải khẽ vang lên, kéo Trần Hạo trở về thực tại. Đứa bé vẫn luôn cẩn trọng bước bên cạnh lão, ánh mắt trong trẻo ẩn chứa sự lo lắng chân thành.
Trần Hạo lắc đầu, cố gắng nén cơn ho khan đang chực trào. “Sắp rồi… tiểu tử. Đừng lo cho lão phu. Phá Vân Tông từng là nơi lão phu rèn luyện ngoại môn thuở nhỏ… Lý Trưởng Lão vẫn còn ở đó… lão ấy sẽ giúp chúng ta.” Lão không muốn Lâm Khải cảm thấy gánh nặng vì mình, nhưng cũng không thể che giấu hoàn toàn sự suy yếu của bản thân.
Lâm Khải gật đầu, không nói thêm gì. Trong lòng hắn, một cảm giác ấm áp xen lẫn tò mò dâng lên. Trần lão dù trọng thương vẫn lo lắng cho mình, vẫn cố gắng dẫn đường. Điều đó chứng tỏ, thế giới này không hoàn toàn vô tình như hắn đã nghĩ về nhóm tu sĩ áo xám kia. Hắn cảm nhận được luồng linh khí trong không khí dần trở nên dày đặc và ẩm ướt hơn, mang theo mùi đất rừng sau mưa và hương hoa dại thoang thoảng. Những cây cổ thụ hai bên đường cũng trở nên cao lớn và rậm rạp hơn, thân cây phủ đầy rêu phong xanh mướt, như những vị thần gác cổng đang ngủ say. Mỗi bước chân, Lâm Khải lại cảm nhận được sự sống động đang trỗi dậy, một sự khác biệt rõ rệt so với sự chết chóc nơi làng Sương Mộc. Hắn siết chặt chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực, hơi ấm từ nó như tiếp thêm sức mạnh cho hắn.
Hành trình tiếp tục, chậm rãi và đầy thử thách. Trần Hạo thỉnh thoảng lại ho khan, nhưng lão vẫn kiên trì bước đi, ánh mắt kiên định hướng về phía trước. Lâm Khải bước bên cạnh lão, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của trái tim lão nhân, từng vết chai sần trên bàn tay gầy guộc. Hắn biết, đây là một sự khởi đầu không hề dễ dàng, nhưng cũng là cơ hội để hắn thực hiện lời thề của mình.
Sau một quãng đường dài tưởng chừng vô tận, cuối cùng, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt Lâm Khải. Giữa hai vách núi đá dựng đứng, một cánh cổng đá cổ kính, phủ đầy rêu phong hiện lên sừng sững. Phía trên cánh cổng, những phù điêu hình mây đang vần vũ được chạm khắc tinh xảo, như thể chúng sắp sửa bay lên bầu trời. Hai thủ vệ mặc y phục tông môn màu xanh xám, thêu hình mây bạc, đứng nghiêm trang gác cổng, ánh mắt sắc bén quét qua mọi người đi ngang qua.
“Ai đó? Tông môn trọng địa, cấm người ngoài ra vào!” Một thủ vệ cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, cất giọng quát, tay đặt lên chuôi kiếm.
Trần Hạo hít sâu một hơi, cố gắng đứng thẳng người, dù thân thể vẫn còn run rẩy. Lão đưa ra một lệnh bài bằng đồng cũ kỹ, đã bạc màu vì thời gian. “Lão phu là Trần Hạo, đệ tử ngoại môn cũ. Có chuyện cần gặp Lý Trưởng Lão.”

Thủ vệ kia nhận lấy lệnh bài, ánh mắt nghi ngờ quét qua Trần Hạo và Lâm Khải. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, hắn dường như nhận ra thứ gì đó trên lệnh bài. Vẻ mặt hắn dịu đi đôi chút, nhưng vẫn giữ thái độ cung kính. “Thì ra là Trần lão tiền bối. Xin mời vào.” Hắn trả lại lệnh bài cho Trần Hạo, rồi quay sang thủ vệ còn lại ra hiệu. “Ngươi đi báo cáo Lý Trưởng Lão, nói rằng Trần lão tiền bối đã trở về.”
Cánh cổng đá nặng nề từ từ mở ra, để lộ một con đường lát đá dẫn sâu vào bên trong thung lũng. Khí tức linh khí bên trong đậm đặc hơn rất nhiều, khiến Lâm Khải cảm thấy một sự sảng khoái lạ lùng tràn ngập cơ thể phàm nhân của hắn. Hắn hít thở sâu, cố gắng ghi nhớ cảm giác này.
Họ được dẫn đến một khu nhà đơn giản nhưng sạch sẽ, nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ. Trong một căn phòng khách nhỏ, một lão nhân trung niên đang ngồi uống trà, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng quắc, ẩn chứa sự tinh anh. Đó chính là Lý Trưởng Lão.
Lý Trưởng Lão đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn lên khi thấy Trần Hạo bước vào. Ban đầu, lão lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi chuyển sang lo lắng khi thấy Trần Hạo tiều tụy, y phục rách nát. “Trần Hạo đạo hữu! Ngươi sao lại ra nông nỗi này? Còn tên tiểu tử này là ai?” Giọng lão trầm ấm, nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm của một người đứng đầu.
Trần Hạo khẽ khom người, cố gắng giữ lễ. “Lý huynh, đã lâu không gặp. Ta không sao, chỉ là gặp chút rắc rối nhỏ trên đường. Đây là Lâm Khải. Ta mong huynh có thể thu nhận tiểu tử này làm tạp dịch đệ tử.” Lão đẩy nhẹ Lâm Khải về phía trước, ánh mắt đầy hy vọng.
Lý Trưởng Lão nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Khải từ đầu đến chân. “Tạp dịch? Hắn là phàm nhân, không linh căn rõ ràng, ta không thể nhận. Phá Vân Tông ta tuy không phải tông môn lớn, nhưng cũng có quy củ. Đệ tử tạp dịch cũng phải có chút tư chất, chứ không phải ai cũng có thể vào.”
Lâm Khải cảm thấy tim mình chùng xuống. Lại một lần nữa, sự thật khắc nghiệt của thế giới tu luyện hiện rõ trước mắt. Hắn là phàm nhân, không linh căn, không tư chất. Lời thề vấn tâm Thiên Đạo của hắn có phải quá hão huyền?
Trần Hạo biết Lý Trưởng Lão đang nói thật, nhưng lão không bỏ cuộc. “Hắn có ‘Tâm linh căn’, Lý huynh. Ta đã đích thân kiểm tra. Tuy chưa thức tỉnh, nhưng tiềm năng cảm ngộ Đại Đạo của hắn sâu sắc hơn bất kỳ thiên tài nào mà ta từng thấy. Hắn chỉ cần một cơ hội, một nơi để bắt đầu. Huynh hãy cho hắn một cơ hội. Sau này, khi ta hồi phục, ta sẽ có báo đáp lớn cho tông môn.”

Lý Trưởng Lão trầm ngâm. Lão và Trần Hạo có mối giao tình cũ, và lão biết Trần Hạo không phải là người nói suông. Nhưng việc thu nhận một phàm nhân không linh căn làm tạp dịch vẫn là một ngoại lệ hiếm có. Lão thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Khải. “Được thôi, nể mặt đạo hữu và lời hứa của ngươi. Nhưng nó chỉ có thể làm tạp dịch, không được tu luyện công pháp chính thống của tông môn. Nếu không chịu được khổ, ta sẽ đuổi đi. Ngươi hiểu rõ chứ, tiểu tử?”
Lâm Khải ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Vãn bối xin đa tạ Lý Trưởng Lão. Vãn bối nhất định sẽ chăm chỉ, không phụ lòng người.” Hắn cúi đầu thật sâu, lòng biết ơn vô hạn. Đây là cánh cửa đầu tiên, dù nhỏ bé, nhưng là một khởi đầu.
Lý Trưởng Lão gật đầu, rồi quay sang Trần Hạo. “Trần đạo hữu, ngươi cứ ở lại dưỡng thương. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi một căn phòng nhỏ. Còn tiểu tử này, ta sẽ giao cho A Cường, hắn sẽ chỉ dẫn công việc.”
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Trần Hạo ở một căn phòng đơn sơ phía sau, Lý Trưởng Lão dẫn Lâm Khải ra sân sau tông môn, nơi chất đầy củi và có một giếng nước sâu thăm thẳm. Một người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy vẻ bi quan đang cặm cụi bổ củi. Đó là A Cường.
“A Cường, đây là Lâm Khải. Từ giờ nó sẽ làm việc cùng ngươi. Dạy dỗ nó cẩn thận, đừng có lơ là.” Lý Trưởng Lão nói, giọng dứt khoát.
A Cường ngẩng đầu lên, ánh mắt mệt mỏi quét qua Lâm Khải. Hắn thở dài một tiếng, rõ ràng là không vui vẻ gì khi có thêm một người mới. “Lại một tên mới. Nhìn yếu ớt thế này thì làm được gì? Đi theo ta, đừng có lề mề.” Giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ chán chường.
“Vâng, sư huynh.” Lâm Khải cúi đầu đáp, cố gắng tỏ ra lễ phép.
A Cường khịt mũi, không thèm để ý đến cách xưng hô của Khải. Hắn quay lại với đống củi, vung rìu bổ xuống. “Sư huynh cái gì mà sư huynh. Nơi đây chỉ có tạp dịch với tạp dịch. Tu luyện? Mơ đi! Cả đời cũng chỉ bổ củi gánh nước thôi. Nhìn ta đây, già rồi vẫn phải làm lụng. Ngươi còn trẻ, đừng có mơ mộng hão huyền.” Hắn nói, giọng điệu đầy chua chát, như thể đang nói với chính mình hơn là với Lâm Khải.

Lâm Khải lặng lẽ quan sát A Cường. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự chán nản sâu sắc từ người đàn ông này, một nỗi tuyệt vọng đã chai sạn theo năm tháng. Đây cũng là một phần của thế giới tu luyện, một phần của “phàm trần” bị bỏ quên. Những người như A Cường, họ cũng có ước mơ, cũng có khao khát, nhưng hiện thực nghiệt ngã đã bào mòn tất cả, khiến họ trở nên bi quan, vô cảm với chính cuộc đời mình. “Thế giới tu luyện này… cũng có những số phận như vậy. Họ bị Thiên Đạo bỏ quên… nhưng không có nghĩa là họ vô tình.” Lâm Khải thầm nghĩ.
A Cường giao cho Lâm Khải những công việc nặng nhọc, vượt quá sức một đứa trẻ: gánh nước từ giếng sâu lên các khu nhà bằng những chiếc thùng nhỏ, cố gắng bổ những khúc củi khô cứng tưởng chừng không thể tách rời. Cơ thể phàm nhân của Lâm Khải nhanh chóng kiệt sức. Vai hắn đau nhức, bàn tay phồng rộp, và mỗi bước chân đều nặng trĩu. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng hắn không than vãn một lời. Hắn làm việc một cách lặng lẽ, tỉ mỉ, cố gắng hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Trong lúc làm việc, “Tâm linh căn” của Khải bắt đầu hoạt động một cách vô thức. Khi gánh nước, hắn cảm nhận được sự mát lạnh của nước giếng, sự sống động của dòng chảy, như thể nước cũng có linh hồn. Khi bổ củi, hắn không chỉ dùng sức mạnh cơ bắp, mà còn cảm nhận được “khí” của cây cối, sự kháng cự của từng thớ gỗ, tìm ra điểm yếu để rìu bổ xuống chính xác hơn. Dù không có linh lực để tu luyện, hắn vẫn đang “cảm nhận” thế giới này theo cách riêng của mình. Hắn cũng cảm nhận được sự mệt mỏi, sự bi quan từ những tạp dịch khác xung quanh, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sức sống mãnh liệt từ những hàng cây, từ những bông hoa dại mọc ven đường, từ tiếng chim hót líu lo trên cành. Những cảm nhận đó, dù mơ hồ, lại giúp hắn không hoàn toàn bị sự bi quan của môi trường tạp dịch nhấn chìm.
Về phần Trần Hạo, lão được Lý Trưởng Lão sắp xếp cho một căn phòng nhỏ, đơn sơ trong khu nhà dành cho khách. Sắc mặt lão vẫn còn xanh xao, nhưng đã ổn định hơn một chút. Một đệ tử y thuật trẻ tuổi của Phá Vân Tông đến thăm khám, thay thuốc cho lão định kỳ.
“Trần lão, vết thương của ngài đã khá hơn. Cứ tiếp tục dùng thuốc này, nghỉ ngơi vài ngày sẽ hồi phục.” Đệ tử y thuật nói, giọng kính cẩn.
Trần Hạo mỉm cười nhẹ, gật đầu. “Đa tạ tiểu huynh đệ. Ngươi cứ ra ngoài đi.” Lão nhắm mắt lại, cố gắng vận công dưỡng thương, nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ về Lâm Khải. Lão tin tưởng vào tiềm năng của Khải, tin rằng “Tâm linh căn” của hắn sẽ là chìa khóa mở ra một con đường mới, một con đường mà chính lão cũng đang tìm kiếm. “Tiểu tử Khải… con đường của ngươi sẽ đầy chông gai, nhưng lão phu tin, ngươi sẽ không làm lão phu thất vọng. Ngươi sẽ là người vấn tâm Thiên Đạo, chứng minh hữu tình không phải là yếu đuối.” Lão thầm nhủ, một tia hy vọng lóe lên trong ánh mắt mệt mỏi.
Đêm buông xuống, khu nhà tạp dịch tập thể chìm vào tĩnh mịch. Tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió lùa qua khe cửa là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên lặng. Lâm Khải nằm trên chiếc giường gỗ cứng, toàn thân đau nhức sau một ngày làm việc quần quật. Các tạp dịch khác đã say giấc nồng, tiếng ngáy khò khè vang vọng khắp phòng.
Hắn sờ lên chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ nó. Rồi hắn rút mảnh gáo dừa từ túi áo ra, đặt cạnh chiếc vòng. Ánh trăng mờ ảo chiếu qua khe cửa sổ, soi sáng những kỷ vật nhỏ bé nhưng vô giá ấy. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh cha mẹ, ngôi làng Sương Mộc bị tàn phá, và lời thề dưới mây chiều lại ùa về trong tâm trí hắn, rõ ràng và sống động như thể mới chỉ ngày hôm qua.
Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của thế giới tu luyện, sự vô cảm của những kẻ mạnh hơn mình, sự tuyệt vọng của những tạp dịch như A Cường. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự ấm áp từ những kỷ vật, từ những ký ức “hữu tình” về gia đình, về tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lâm Khải – giọt nước mắt không phải của yếu đuối hay than vãn, mà là của nỗi nhớ nhung, của sự kiên định không gì lay chuyển được.
Lâm Khải ôm chặt vòng cổ gỗ và mảnh gáo dừa vào lòng, tự nhủ. “Cha, mẹ… Khải nhi sẽ không quên. Phá Vân Tông này… sẽ là khởi đầu của con đường ‘vấn tâm’ của Khải nhi. Thiên Đạo vô tình… nhưng con người thì không. Con sẽ chứng minh điều đó.” Giọng hắn thì thầm, lạc đi trong màn đêm, nhưng ý chí thì kiên cường như thép. Dù phải bắt đầu từ đáy, dù phải đối mặt với mọi khó khăn, hắn cũng sẽ không bao giờ buông bỏ. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới chỉ đang bắt đầu hé lộ.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: