Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 4: Gặp Gỡ Bên Suối Cạn

Cập nhật lúc: 2026-07-24 12:07:52 | Lượt xem: 6

Cơn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của màn đêm. Lâm Khải giật mình mở mắt, cảm giác bất an vẫn vương vấn trong lòng. Mùi lạ lẫm của đá ẩm và kim loại, thứ y từng thoáng ngửi thấy trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn, nay càng nồng nặc hơn, xen lẫn một thứ mùi tanh nồng khó chịu và một hơi thở hoang dã, nặng nề. Cảm giác xao động trong không khí cũng rõ ràng hơn, như thể có một dòng chảy vô hình đang cuộn trào, mang theo cả sự sống và hiểm nguy.

Bình minh vẫn chưa rạng, nhưng màn đêm đã bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng xám xịt, mờ ảo. Lâm Khải chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận từng thớ cơ trên thân thể mình đang đau nhức. Đêm đầu tiên trong rừng hoang, không có mái nhà che chở, không có hơi ấm của gia đình, chỉ có sự lạnh lẽo và nỗi cô đơn bủa vây. Y siết chặt chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực, hơi ấm từ nó như một lời nhắc nhở khôn nguôi về những gì đã mất, và cả lời thề y đã tự hứa với bản thân.

Y nhặt hành trang đơn sơ lên, tiếp tục bước đi trên con đường mòn gồ ghề. Càng đi sâu vào rừng, linh khí trong không khí càng trở nên dày đặc hơn, nhưng cũng hỗn loạn hơn. Nó không còn là sự trong lành, tĩnh lặng như y từng cảm nhận thoáng qua, mà pha lẫn những luồng khí tức gai góc, những rung động khó hiểu. Đó là dấu hiệu của thế giới tu luyện, một thế giới mà y đang khao khát tìm hiểu, nhưng cũng là một thế giới đầy rẫy những điều chưa biết, những hiểm nguy tiềm ẩn.

Mỗi bước chân của Lâm Khải đều thận trọng, đôi mắt cảnh giác không ngừng quét qua những lùm cây rậm rạp, những tảng đá phủ rêu phong. Y lắng nghe mọi âm thanh, từ tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng côn trùng rỉ rả, cho đến tiếng lá cây xào xạc dưới chân. Y đang học cách hòa mình vào tự nhiên, học cách tồn tại trong một môi trường khắc nghiệt mà y chưa từng trải qua.

Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ phía trước, phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Tiếng gầm gừ đó không phải của một con thú săn mồi thông thường, nó mang theo một sự hung tàn và tà ác mà Lâm Khải chưa từng nghe thấy. Kèm theo đó là một tiếng rên nhẹ, đầy đau đớn của con người.

Lâm Khải khựng lại, lòng chợt thắt lại. Một cảm giác sợ hãi dâng lên, khiến chân y muốn chùn lại. Những hình ảnh tan hoang của làng Sương Mộc, khuôn mặt hiền từ của cha mẹ, cảm giác bất lực khi không thể làm gì để cứu họ, tất cả ùa về như một cơn thủy triều. Y đã trải qua sự mất mát, y hiểu rõ nỗi đau của sự bất lực. Liệu y có thể bỏ mặc một sinh mạng đang gặp nạn ngay trước mắt mình?

*Không,* một giọng nói vang vọng trong tâm trí y. *Ta không thể.*

Lòng trắc ẩn bẩm sinh, thứ mà y đã thề sẽ giữ lấy, không cho phép y quay lưng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự tê liệt. Nó biến thành một ngọn lửa thúc đẩy, một lời nhắc nhở rằng y phải hành động. Y siết chặt chiếc vòng gỗ trên cổ, hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đôi mắt y lóe lên vẻ kiên định lạ thường, dù thân hình nhỏ bé vẫn còn run rẩy.

Lâm Khải thận trọng bước từng bước về phía âm thanh. Mỗi tiếng động nhỏ đều khiến y giật mình, nhưng y không dừng lại. Mùi tanh nồng của máu càng lúc càng rõ, báo hiệu rằng cảnh tượng phía trước sẽ không hề dễ chịu.

Cuối cùng, y đến một con suối cạn. Lòng suối chỉ còn lổn nhổn những tảng đá cuội xám xịt, trơ trọi. Cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Khải sững sờ, gần như quên cả thở.

Một lão nhân râu tóc bạc phơ, khoác y phục xám tro rách nát, đang nằm gục bên một tảng đá lớn. Máu nhuộm đỏ một mảng đất ẩm ướt xung quanh ông, tạo thành một vệt dài kinh hoàng. Ánh mắt ông ta nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, thân thể run rẩy. Rõ ràng, ông đã bị trọng thương từ trước, không phải do con yêu thú đang rình rập kia gây ra. Có lẽ là một trận chiến ác liệt hơn, một cuộc đối đầu mà Lâm Khải không thể tưởng tượng nổi.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Gặp Gỡ Bên Suối Cạn

Và con yêu thú. Nó có hình dạng một con sói lớn, với bộ lông đen bóng mượt mà và đôi mắt đỏ ngầu rực tà quang. Răng nanh sắc nhọn phô bày ra ngoài, móng vuốt cào cấu đất đá. Đó là một con Yêu Lang cấp thấp, một kẻ săn mồi cơ hội, chuyên lợi dụng sự yếu thế của con mồi để ra tay. Nó đang gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào lão nhân, chuẩn bị vồ lấy kết liễu.

Lão nhân, dù đã cố gắng, nhưng chỉ còn chút khí lực yếu ớt. Ông ta khẽ rên lên một tiếng, cánh tay cố gắng nâng lên nhưng rồi lại rơi phịch xuống, vô lực. Yêu Lang nhận thấy con mồi đã hoàn toàn suy yếu, nó nhe nanh cười gằn, bước từng bước chậm rãi, chắc chắn về phía lão nhân.

Thời gian như ngừng lại. Lâm Khải cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Y không có tu vi, không có vũ khí, chỉ là một đứa trẻ phàm tục yếu ớt. Nhưng y không thể đứng nhìn. Lòng trắc ẩn của y, thứ mà những tu sĩ Vô Tình Tông kia coi là yếu đuối, giờ đây lại bùng cháy thành một ngọn lửa mạnh mẽ trong tâm y.

Trong khoảnh khắc quyết định, Lâm Khải cúi xuống, nhặt vội một hòn đá vừa tay. Y dùng hết sức bình sinh, dồn hết sức lực vào cánh tay nhỏ bé, ném thẳng hòn đá vào con Yêu Lang.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Gặp Gỡ Bên Suối Cạn

“A!” Y hét lớn, một tiếng hét không phải của sự dũng cảm mà là của nỗi sợ hãi bị kìm nén, của sự tuyệt vọng muốn cứu lấy một sinh linh.

Hòn đá bay vụt qua không khí, va vào một tảng đá gần Yêu Lang với một tiếng “Rầm!” khô khốc. Con Yêu Lang bị bất ngờ. Nó khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu quay phắt về phía Lâm Khải. Một tiếng gầm gừ giận dữ thoát ra từ cổ họng nó, hàm răng nhe ra đầy đe dọa. Nó đánh giá “con mồi” mới, một đứa trẻ gầy gò, không có chút linh lực nào.

Lâm Khải không lùi bước. Y tiếp tục cúi xuống, nhặt thêm những hòn đá khác, liên tục ném về phía Yêu Lang, dù biết chúng khó có thể gây thương tích cho nó. Y hét lớn, cố gắng tạo ra càng nhiều tiếng động càng tốt, thu hút sự chú ý của con yêu thú.

Yêu Lang lưỡng lự. Nó không muốn lãng phí sức lực cho một con mồi không đáng giá khi đã có “bữa tiệc” trước mắt, một con mồi đã gần như chết. Sau một hồi quắc mắt nhìn Lâm Khải đầy vẻ khinh miệt và giận dữ, nó gầm lên một tiếng cuối cùng, rồi quay đầu bỏ chạy vào rừng sâu, biến mất trong màn sương sớm.

Lâm Khải thở phào nhẹ nhõm, toàn thân rã rời, quỵ xuống. Y không biết mình đã lấy đâu ra sức lực và lòng dũng cảm đó. Nhưng giờ đây, con yêu thú đã đi.

Không chút chần chừ, y vội vàng chạy đến bên Trần Hạo. Vết thương của lão nhân rất sâu, máu vẫn chảy không ngừng. Khuôn mặt ông tái nhợt, đôi môi khô khốc. Lâm Khải run rẩy mở bầu da của mình, đổ một ít nước uống ít ỏi lên vết thương để rửa qua, cố gắng làm sạch bùn đất và máu khô bằng những ngón tay bé xíu. Sau đó, y không ngần ngại xé một phần vạt áo của mình, dùng nó làm băng bó tạm thời, dù biết rằng nó chỉ là chút ít, không thể cầm máu hoàn toàn. Y cố gắng hết sức, nhẹ nhàng đỡ Trần Hạo dựa vào tảng đá, để ông có thể nằm thoải mái hơn một chút.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Gặp Gỡ Bên Suối Cạn

Trần Hạo khẽ rên lên một tiếng. Ông chầm chậm mở mắt, nhìn Lâm Khải. Ánh mắt ông ta không phải sự kinh ngạc thông thường, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấu điều gì đó vượt xa hành động cứu mạng đơn thuần của y. Một nụ cười yếu ớt, nhưng ấm áp, nở trên đôi môi khô nứt của ông. Ông khẽ gật đầu, như một lời cảm ơn không cần nói.

Mặt trời dần lên, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống bờ suối cạn, xua đi màn sương mờ ảo và cái lạnh giá của đêm. Lâm Khải ngồi bên cạnh Trần Hạo, cẩn thận quan sát ông. Y vẫn cảnh giác, nhớ về sự lạnh lẽo của nhóm tu sĩ Vô Tình Tông, nhưng ánh mắt của lão nhân này lại khác biệt. Nó không hề có sự khinh miệt hay vô cảm, mà đầy vẻ bao dung và thấu hiểu.

Sau một lúc nghỉ ngơi và được Lâm Khải chăm sóc tận tình, Trần Hạo dần hồi phục chút sức lực. Ông ta cố gắng ngồi thẳng dậy, dựa lưng vào tảng đá, nhìn Lâm Khải với ánh mắt đầy suy tư.

“Tiểu tử,” giọng ông ta khàn khàn nhưng chứa đựng một sự ấm áp lạ thường, “ngươi tại sao lại cứu lão phu? Giữa rừng hoang này, một phàm nhân như ngươi lẽ ra nên tránh xa những nơi nguy hiểm, không nên xen vào chuyện tu sĩ.”

Lâm Khải hơi ngập ngừng. Y nhớ lại những tu sĩ Vô Tình Tông đã lướt qua làng Sương Mộc đổ nát mà không hề bận tâm, nhớ lại lời nói vô tình của họ. Nhưng ánh mắt của Trần Hạo lại khác, nó mời gọi sự tin tưởng.

“Vãn bối… vãn bối thấy lão trượng gặp nạn, không nỡ bỏ mặc.” Lâm Khải đáp, giọng nói hơi run rẩy nhưng kiên định. Y khẽ sờ vào chiếc vòng gỗ mục nát trên cổ, cảm nhận hơi ấm từ nó. “Mạng người… không nên bị xem nhẹ, dù là phàm nhân hay tu sĩ.”

Trần Hạo cười nhẹ, nụ cười ấy xua đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt ông. “Mạng người không nên bị xem nhẹ… Một câu nói tưởng chừng đơn giản, lại là điều mà nhiều kẻ tu luyện mạnh mẽ đã lãng quên, thậm chí cố tình chối bỏ. Ngươi tên là gì? Đến từ đâu?”

Lâm Khải kể vắn tắt về thân thế, về làng Sương Mộc bị hồng thủy tàn phá, về sự mất mát gia đình. Y không giấu giếm nỗi đau khôn nguôi, không che giấu sự chất vấn trong lòng về Thiên Đạo vô tình, về lý do tại sao sinh mệnh lại mong manh đến vậy. Y kể về lời thề sẽ vấn tâm Thiên Đạo, tìm kiếm câu trả lời và chứng minh rằng tình cảm phàm tục không phải là yếu đuối. Mỗi lời nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, từ những day dứt mà y mang theo.

Trần Hạo lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ gật đầu, ánh mắt ông lộ vẻ đồng cảm sâu sắc. Ông đưa tay, khẽ chạm nhẹ vào chiếc vòng gỗ mục nát trên cổ Lâm Khải. “Chiếc vòng này… mang theo tình cảm phàm tục nồng đậm. Lão phu đã nhìn thấu… Ngươi có một linh căn rất đặc biệt, tiểu tử. Không phải là linh căn mạnh mẽ về công pháp, không phải loại linh căn giúp ngươi dễ dàng hấp thụ linh khí hay điều khiển nguyên tố. Nhưng nó lại là linh căn của ‘Tâm’ – khả năng cảm ngộ Đại Đạo sâu sắc, thấu triệt vạn vật huyền cơ, và quan trọng hơn cả, là khả năng giữ vững ‘tình’ giữa cõi đời vô tình này.”

Lâm Khải kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên có người nói về linh căn của y theo cách này. Y đã nghĩ mình chỉ là một phàm nhân bình thường, không có tư chất tu luyện.

Trần Hạo tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Thế giới tu luyện không chỉ có những tông phái hùng mạnh như Vô Tình Tông mà ngươi từng gặp. Họ tin rằng đoạn tuyệt tình cảm, buông bỏ mọi chấp niệm phàm tục, mới là cách duy nhất để thành tiên, để đạt đến cảnh giới tối cao của Đại Đạo. Họ gọi đó là ‘Thiên Đạo Vô Tình’.” Ông ta khẽ thở dài. “Nhưng cũng có những kẻ như lão phu… những tán tu, những người đã từng lầm đường, hoặc những người từ bỏ giáo điều cũ. Chúng ta tin rằng tình cảm phàm tục, nhân tính, những hỉ nộ ái ố của con người, mới là cội nguồn của Đại Đạo chân chính. Chúng ta gọi đó là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’.”

Ánh mắt Trần Hạo nhìn Lâm Khải đầy vẻ khích lệ. “Phàm Trần Vấn Tâm, chất vấn Thiên Đạo Vô Tình… đó là con đường mà ngươi đã thề sẽ đi. Ngươi có muốn theo lão phu, bước vào con đường tu luyện? Lão phu là một tán tu, không môn không phái, cũng không có nhiều tài nguyên. Nhưng lão phu tin rằng con đường của ngươi, sẽ không giống bất kỳ ai khác, và có lẽ… đó mới là con đường chân chính, con đường có thể thay đổi cả Thiên Đạo.”

Lâm Khải ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của Trần Hạo. Y nhớ lại sự lạnh lẽo, vô cảm của nhóm tu sĩ Vô Tình Tông, những kẻ đã lướt qua nỗi đau của y như không khí. Rồi y lại nhìn thấy sự ấm áp, thấu hiểu và tin tưởng trong mắt Trần Hạo. Y cảm nhận được một tia hy vọng, một cánh cửa đã mở ra cho con đường mà y đã lựa chọn, một con đường không yêu cầu y phải từ bỏ những gì quý giá nhất.

Sự do dự thoáng qua, nhưng rồi biến mất. Tâm y đã mách bảo.

“Vãn bối… nguyện ý!” Lâm Khải hít sâu một hơi, gật đầu dứt khoát. Giọng nói y vang lên mạnh mẽ, đầy quyết tâm, như một lời khẳng định cho con đường mà y sẽ đi.

Trần Hạo mỉm cười. Nụ cười ấy không chỉ là sự chấp thuận, mà còn là một lời hứa, một sự khởi đầu. Ông khẽ vỗ vai Lâm Khải. “Tốt lắm, tiểu tử. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, hiểm trở, nhưng lão phu tin, ngươi sẽ không hối hận với lựa chọn này.”

Lâm Khải nhìn về phía những ngọn núi linh thiêng xa xăm, nơi mà y biết rằng vô số thử thách đang chờ đợi. Nhưng giờ đây, y không còn đơn độc nữa. Y có một người dẫn đường, một người hiểu được nỗi lòng y, và một con đường để theo đuổi. Con đường “Phàm Trần Vấn Tâm, chất vấn Thiên Đạo Vô Tình” giờ đây đã có một người đồng hành, và một tia hy vọng mới vừa chớm nở trong tâm y. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8