Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 7: Nụ Cười Của Sư Tỷ

Cập nhật lúc: 2026-07-24 12:36:56 | Lượt xem: 12

A Cường trở mình trên chiếc giường gỗ cứng, tấm lưng đau nhức như bị hàng chục cây búa tạ giã nát. Hắn rên khẽ, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Linh hồn hắn dường như cũng héo mòn theo từng ngày tháng làm tạp dịch ở Phá Vân Tông này. Hắn mở mắt, ánh nhìn vô định lướt qua khoảng không mờ tối của căn phòng chung, rồi dừng lại ở một bóng hình đang cặm cụi buộc dây gánh nước. Lâm Khải. Kẻ mới đến này, vẫn giữ cái vẻ kiên định đến đáng ghét ấy.

“Cố gắng làm gì chứ, tiểu tử?” A Cường lầm bầm, giọng nói khản đặc như tiếng lá khô cọ vào nhau. “Rồi cũng như ta thôi. Tu luyện là chuyện của kẻ có linh căn, có tiền bạc. Chúng ta, chỉ là lũ tạp dịch, sống qua ngày đoạn tháng, chờ đợi một ngày bị tông môn vứt bỏ như cỏ rác.” Hắn nhắm mắt lại, cảm giác bất lực và bi quan bao trùm lấy hắn như một chiếc chăn ẩm ướt. Ngọn lửa nhỏ nhoi từng le lói trong lòng hắn khi mới bước chân vào đây, giờ đã tắt ngúm tự bao giờ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Nụ Cười Của Sư Tỷ

Lâm Khải không nghe thấy lời lầm bầm của A Cường, nhưng hắn cảm nhận được. Cái cảm giác nặng nề, u uất toát ra từ hơi thở của những tạp dịch khác, nó dường như đã trở thành một phần của không khí nơi đây. Hắn siết chặt chiếc vòng cổ gỗ dưới lớp áo, cảm nhận mảnh gáo dừa vỡ trong túi áo, như những lời nhắc nhở không ngừng về cội nguồn của mình. Hắn không muốn trở thành một A Cường thứ hai. Hắn không thể.

Trong ký ức của hắn, vẫn còn vẹn nguyên hình ảnh những tu sĩ Vô Tình Tông lạnh lùng lướt qua tàn tích làng Sương Mộc, ánh mắt vô cảm như nhìn những hạt bụi. Và rồi, cuốn sách cũ kỹ không tiêu đề trong Tàng Thư Các, với dòng chữ “Vấn Tâm… Hữu Tình… Sẽ có một ngày… ánh sáng sẽ trở lại.” Những ký ức đó, những lời thề đó, là ngọn lửa duy nhất sưởi ấm tâm hồn hắn giữa sự khắc nghiệt của Phá Vân Tông. Hắn muốn tìm ra con đường của riêng mình, con đường mà “hữu tình” không phải là xiềng xích.

Hắn thức dậy sớm nhất, khi sương đêm còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ. Cơ thể hắn đau nhức ê ẩm, từng thớ thịt như bị xé toạc sau những ngày gánh nước, bổ củi không ngơi nghỉ. Nhưng tinh thần hắn thì kiên định lạ thường. Hắn hoàn thành phần việc gánh nước từ giếng sâu lên khu nhà bếp và vườn dược. Mỗi bước đi nặng nhọc, đôi vai gầy của hắn hằn đỏ những vết dây gánh, thỉnh thoảng lại nhói lên từng cơn đau buốt. Hắn nghiến răng chịu đựng, tự nhủ đây là cái giá phải trả cho con đường hắn đã chọn.

Khi gánh thùng nước thứ ba lên con dốc cao dẫn đến khu nhà bếp, chân Lâm Khải bỗng trượt nhẹ trên một tảng đá ẩm ướt. Hắn loạng choạng, thùng nước đầy ắp chao đảo, nước bắn tung tóe. Hắn cố gắng giữ thăng bằng, mồ hôi đầm đìa trên trán, chảy xuống khóe mắt, cay xè. Sức lực dường như đã cạn kiệt. Hắn cảm thấy mình sắp ngã quỵ.

“Cẩn thận đó, Tiểu Khải!”

Một giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo vang lên, xua tan đi sự mệt mỏi và cảm giác bất lực đang bao trùm Lâm Khải. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt ẩn chứa sự ưu tư bỗng mở to vì kinh ngạc.

Lý Thanh Thanh xuất hiện. Nàng mặc đạo bào màu xanh nhạt của đệ tử nội môn, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Khuôn mặt nàng rạng rỡ với một nụ cười tươi tắn, như một tia nắng ban mai vừa xuyên qua màn sương mờ. Nàng đang đi ngang qua, có lẽ để kiểm tra vườn dược gần đó, nhưng khi thấy Lâm Khải gặp khó khăn, nàng không chút do dự, nhanh nhẹn bước đến.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Nụ Cười Của Sư Tỷ

“Thùng nước này nặng thật, ngươi mới đến nên chưa quen sức phải không?” Thanh Thanh nói, bàn tay mềm mại nhưng đầy sức mạnh đỡ lấy một bên thùng nước, giúp Lâm Khải giữ thăng bằng. Hơi thở nàng phả ra một làn hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc, khác hẳn mùi ẩm mốc và mồ hôi ở khu tạp dịch.

Lâm Khải sững sờ. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một Sư Tỷ đệ tử nội môn lại hạ mình giúp đỡ một tạp dịch như hắn. Đôi mắt nàng trong veo, không chút khinh miệt hay xem thường, chỉ có sự quan tâm chân thành. Hắn cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường lan tỏa từ bàn tay nàng qua thùng nước, xua đi cái lạnh lẽo của buổi sớm và cả sự lạnh giá trong tâm hồn hắn.

“Vâng… Sư Tỷ,” hắn ngập ngừng đáp, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và xúc động.

Thanh Thanh cùng Lâm Khải gánh thùng nước đến nơi. Nàng không vội rời đi mà đặt thùng nước xuống cẩn thận, rồi quay sang hỏi han: “Ngươi tên là Lâm Khải phải không? Ta là Lý Thanh Thanh, là đệ tử nội môn.” Nụ cười của nàng vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời, khiến những giọt sương còn đọng trên lá cây cũng trở nên lấp lánh.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Nụ Cười Của Sư Tỷ

Lâm Khải gật đầu, lòng dâng lên một sự cảm kích khó tả. “Vãn bối là Lâm Khải. Đa tạ Sư Tỷ đã giúp đỡ.” Hắn cúi đầu, một hành động tự nhiên xuất phát từ tận đáy lòng.

Thanh Thanh lắc đầu, mái tóc búi gọn khẽ đung đưa. “Không có gì đâu. Ta thấy ngươi làm việc rất chăm chỉ, nhưng đừng quá sức. Tông môn không thiếu người, nhưng lại thiếu người biết giữ gìn bản thân.” Nàng nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Khải, đôi mắt ẩn chứa quá nhiều tâm sự, quá nhiều nỗi buồn mà một thiếu niên ở tuổi này không nên có. “Ngươi có vẻ có nhiều tâm sự, Tiểu Khải.”

Lâm Khải giật mình. Hắn không ngờ một Sư Tỷ lại tinh tế đến vậy, lại quan tâm đến một tạp dịch như hắn. Những tu sĩ Vô Tình Tông mà hắn từng gặp, hay cả những tạp dịch khác trong tông môn, đều chỉ nhìn hắn với ánh mắt thờ ơ hoặc đầy sự phán xét. Nụ cười của Thanh Thanh, lời hỏi thăm của nàng, như một tia nắng xua tan mây mù trong lòng Lâm Khải, khiến trái tim hắn khẽ rung động. Hắn cảm thấy chiếc vòng cổ gỗ trên cổ mình ấm lên, một hơi ấm dịu dàng lan tỏa, như một lời nhắc nhở rằng “hữu tình” vẫn tồn tại, vẫn hiện hữu giữa thế giới tu luyện lạnh lẽo này.

Từ xa, A Cường vừa vươn vai ngáp ngắn ngáp dài bước ra, chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Hắn há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt lờ đờ bỗng mở to. “Sư Tỷ Lý Thanh Thanh… lại nói chuyện với tiểu tử tạp dịch đó ư? Chuyện lạ đời!” Hắn lẩm bầm, không thể hiểu nổi. Sư Tỷ Thanh Thanh là một trong những đệ tử nội môn nổi bật, được nhiều người kính trọng. Việc nàng chủ động bắt chuyện và giúp đỡ một tạp dịch như Lâm Khải là điều chưa từng có tiền lệ. A Cường lắc đầu, lòng đầy nghi hoặc.

Những ngày tiếp theo, sự xuất hiện của Lý Thanh Thanh không chỉ là một lần duy nhất. Thỉnh thoảng, nàng lại đi ngang qua khu tạp dịch, hoặc khi Lâm Khải đang làm việc ở vườn dược. Nàng không còn trực tiếp giúp đỡ hắn gánh nước hay bổ củi, nhưng luôn dành cho hắn một lời chào hỏi ấm áp, một câu động viên nhẹ nhàng. Đôi khi, nàng còn đưa cho hắn một quả linh quả nhỏ, ngọt lịm và thanh mát, hoặc một bình trà thảo mộc do nàng tự tay pha chế, giúp xua tan mệt mỏi. Những hành động nhỏ nhặt ấy, đối với những tu sĩ khác có lẽ chẳng đáng kể, nhưng đối với Lâm Khải, chúng lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn.

Những lần gặp gỡ Thanh Thanh trở thành điểm sáng trong cuộc sống đơn điệu, khắc nghiệt của hắn. Hắn bắt đầu mong chờ những khoảnh khắc đó, dù chỉ là một cái gật đầu, một nụ cười, hay một lời hỏi thăm. Sự hiện diện của nàng là nguồn động lực tinh thần to lớn, giúp hắn vượt qua những cơn đau nhức thể xác và sự cô độc trong tâm hồn. Hắn quan sát Thanh Thanh và nhận ra rằng nàng đối xử với mọi người đều ôn hòa, tốt bụng, nhưng với hắn, có một sự quan tâm đặc biệt, một ánh nhìn đầy thấu hiểu. Nàng không hề che giấu sự tử tế của mình dù địa vị giữa họ có sự khác biệt rõ ràng.

A Cường vẫn giữ thái độ bi quan, nhưng đôi khi hắn cũng tò mò hỏi Lâm Khải: “Sư Tỷ Thanh Thanh sao lại chiếu cố ngươi vậy? Cẩn thận đó, tiểu tử. Người tu luyện thường không quan tâm đến phàm nhân đâu, huống hồ là một tạp dịch như chúng ta.” Hắn vẫn giữ thái độ dè chừng, không tin tưởng hoàn toàn vào sự tử tế của người khác, nhưng ít nhất, hắn không còn hoàn toàn thờ ơ và lạnh nhạt như trước. Trong sâu thẳm, A Cường có lẽ cũng đang tự hỏi liệu có tồn tại một điều gì đó khác biệt so với những gì hắn đã biết.

Lâm Khải chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn biết, Thanh Thanh là minh chứng sống cho “hữu tình” mà hắn đang tìm kiếm. Nàng không nói nhiều về Đại Đạo hay tu luyện, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Sự tử tế của nàng, sự quan tâm chân thành của nàng, là một sức mạnh.

Đêm khuya, căn phòng tạp dịch chìm trong bóng tối và tiếng ngáy đều đều của những người khác. Lâm Khải nằm trên chiếc giường gỗ cứng, cơ thể mệt mỏi nhưng tâm trí tỉnh táo lạ thường. Hắn sờ vào chiếc vòng cổ gỗ mục nát, rồi đến mảnh gáo dừa đã được hắn cất giữ cẩn thận. Hắn nhớ lại nụ cười của Thanh Thanh, lời hỏi thăm ấm áp, và những quả linh quả ngọt ngào. Nàng không chỉ giúp đỡ hắn công việc, mà còn sưởi ấm trái tim hắn, xua đi bóng tối của nỗi đau mất mát và sự cô độc.

Hắn nghĩ về cuốn sách không tiêu đề trong Tàng Thư Các, về dòng chữ “Vấn Tâm… Hữu Tình… Sẽ có một ngày… ánh sáng sẽ trở lại.” Nụ cười của Thanh Thanh, sự tử tế của nàng, chính là ánh sáng mà cuốn sách đã nhắc đến. Hắn nhận ra, sự tử tế của nàng không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh nội tâm, một sự kiên cường khác biệt hoàn toàn so với con đường vô tình mà giới tu luyện chính thống đang theo đuổi. Nó là sự kiên cường của một trái tim biết yêu thương, biết sẻ chia.

Lâm Khải cảm thấy một ngọn lửa nhỏ, ấm áp bùng cháy trong lồng ngực. Hắn không còn cảm thấy cô độc nữa. Hắn có Thanh Thanh, người đã gieo vào lòng hắn hạt giống của hy vọng và niềm tin vào con đường “Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Hữu Tình”. Hắn thầm hứa với chính mình, với cha mẹ đã khuất, và với người viết cuốn sách kia, rằng hắn sẽ không phụ lòng tin của mình. Hắn sẽ không bao giờ buông bỏ tình cảm phàm tục, bởi vì chính những tình cảm đó đã mang lại cho hắn sức mạnh, mang lại cho hắn lý do để tiếp tục bước đi trên con đường đầy chông gai phía trước. Con đường mà hắn tin rằng, sẽ dẫn đến một Đại Đạo không chỉ vô tình, mà còn hữu tình.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8