Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 26: Quyết Định Của Chưởng Môn
“Vô Tình Kiếp…”
Trần Hạo khẽ nhắm mắt, hình ảnh người lão yêu thương, nụ cười rạng rỡ và ánh mắt chan chứa tình yêu, lại hiện về rõ nét như ngày hôm qua. Nhưng rồi, tất cả tan biến trong màn sương lạnh lẽo của Vô Tình Kiếp, để lại lão với một tâm hồn khô cằn, giá lạnh. Lão từng tin rằng, chỉ có đoạn tuyệt tình cảm, mới có thể thoát ly khỏi nỗi đau. Nhưng rồi, chính sự đoạn tuyệt đó lại trở thành xiềng xích vĩnh hằng, giam cầm lão trong hối tiếc, cô độc. Lão đã mất đi tất cả, mất đi cả ý nghĩa tồn tại, chỉ vì nghe theo tiếng vọng lạnh lẽo của Tâm Ma, tin vào sự buông bỏ tình cảm là lẽ duy nhất.

Giờ đây, trong Đại Điện Phá Vân Tông, không khí căng như dây cung, lão mở mắt, ánh nhìn xuyên qua đám đông đệ tử và Trưởng Lão, dừng lại nơi Lâm Khải. Tiểu Khải, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa ưu tư nhưng vẫn bừng lên ngọn lửa kiên định, là hình bóng của chính lão ngày xưa, nhưng mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Hắn không chấp nhận số phận, không chấp nhận sự vô tình của Thiên Đạo. Lão từng thất bại, từng gục ngã trước sự tàn khốc của Vô Tình Kiếp, nhưng Lâm Khải… liệu Tiểu Khải có thể làm được điều mà lão hằng mơ ước? Liệu ngọn lửa hữu tình trong tim hắn có đủ sức soi rọi bóng tối vĩnh cửu, làm bừng sáng con đường lão đã lầm lỡ bỏ qua?
“Tình hình phàm trần đang trở nên bất ổn trầm trọng.” Giọng nói trầm thấp của Chưởng Môn vang vọng khắp Đại Điện, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Hạo. Giọng ông trầm đục, dứt khoát, mang theo một nỗi lo lắng sâu sắc mà hiếm khi thể hiện.

Đại Điện Phá Vân Tông, thường ngày trang nghiêm, thanh tịnh, giờ đây lại mang một không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Hàng trăm ánh mắt, từ các Trưởng Lão uy nghi đến các đệ tử ưu tú đứng hai bên, đều đổ dồn về Chưởng Môn đang ngồi ở vị trí cao nhất. Khuôn mặt ông khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu hơn thường lệ, và ánh mắt sắc bén quét qua từng người, tựa hồ tìm kiếm một tia hy vọng giữa biển cả hỗn loạn.
Lâm Khải đứng ở hàng sau cùng Lý Thanh Thanh, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng đang bao trùm. Hắn siết nhẹ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực, hơi ấm quen thuộc từ nó mang lại cho hắn sự trấn an nhất định, nhưng cũng không thể xua đi nỗi bất an đang trỗi dậy trong lòng. Hắn đã cảm nhận được điều gì đó không ổn từ khi tiếng chuông cảnh báo vang lên ba hồi dồn dập, một sự hỗn loạn không chỉ đến từ yêu thú, mà còn từ chính linh khí và cảm xúc của con người.
“Không chỉ là yêu thú hoành hành, mà còn là sự bùng phát dịch bệnh kỳ lạ, tâm tính con người trở nên cực đoan, và những khu vực nhỏ bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của ‘Vực Sâu Vô Tình’.” Chưởng Môn tiếp tục, mỗi lời nói tựa tảng đá nặng nề, đè nén tâm trí mọi người. “Các linh mạch quanh tông môn cũng đang bị ảnh hưởng, nguồn tài nguyên hao hụt, và sự ổn định lâu dài của Phá Vân Tông đang lâm nguy trầm trọng.”
Lý Trưởng Lão, người phụ trách tình báo tông môn, bước lên phía trước, cung kính cúi đầu. Giọng ông cũng trầm trọng không kém: “Bẩm Chưởng Môn, các báo cáo từ tiền tuyến cho thấy sự hỗn loạn này có vẻ bắt nguồn từ một loại ‘Tâm Ma’ đặc biệt, đang lợi dụng sự yếu đuối, tuyệt vọng của phàm nhân để khuếch đại cảm xúc tiêu cực. Những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất không chỉ mất đi linh khí mà còn khiến con người trở nên vô tri vô giác, hoặc bùng nổ thành cơn thịnh nộ không kiểm soát. Chúng ta đã cử nhiều đội đệ tử đi trấn áp yêu thú, nhưng đó chỉ là giải quyết phần ngọn. Gốc rễ vấn đề nằm ở sự biến đổi của ‘tâm’ và ‘linh khí’.”
Lời Lý Trưởng Lão vừa dứt, một làn sóng tranh luận nhỏ nổi lên giữa các Trưởng Lão. Một Trưởng Lão lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, giọng cứng nhắc, cất lời: “Chưởng Môn, bần đạo cho rằng tông môn ta không nên can thiệp quá sâu vào chuyện phàm trần. Đạo tâm sẽ bị ảnh hưởng bởi hỉ nộ ái ố nhân gian. Chỉ cần phái đệ tử mạnh trấn áp yêu thú là đủ, còn vấn đề ‘tâm ma’ của phàm nhân, ấy là chuyện của phàm nhân. Ta là tu sĩ, phải đoạn tuyệt hồng trần để truy cầu Đại Đạo.”
Vài Trưởng Lão khác cũng gật gù tán đồng quan điểm này. Họ tin rằng giữ khoảng cách với phàm trần là cách tốt nhất để bảo vệ tông môn và đạo tâm của đệ tử. Lâm Khải lắng nghe những lời đó, lòng hắn khẽ nhói. Hắn hiểu nỗi lo lắng của họ, nhưng cũng cảm thấy sự bất lực, sự vô tình đang thấm nhuần trong tư tưởng giới tu luyện. Phải chăng, đây chính là “Thiên Đạo Vô Tình” mà hắn vẫn luôn chất vấn?
Ánh mắt hắn vô thức tìm kiếm Lý Trưởng Lão và Trần Hạo. Hai vị Trưởng Lão vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt họ không ngừng hướng về Lâm Khải, tựa hồ có điều muốn nói. Trong ánh nhìn của họ, Lâm Khải cảm nhận được sự tin tưởng sâu sắc, niềm hy vọng thầm lặng đặt lên vai hắn. Lòng hắn dâng lên cảm giác trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy quyết tâm. Hắn biết, con đường hắn cùng Sư Tỷ Lý Thanh Thanh đang theo đuổi, con đường “Thiên Đạo Hữu Tình”, chính là câu trả lời cho những hỗn loạn này.
Chưởng Môn trầm ngâm, ánh mắt lướt qua Lâm Khải rồi dừng lại ở Lý Trưởng Lão và Trần Hạo. Ông là một vị lãnh đạo tài ba, không chỉ nhìn vào hiện tại mà còn tính toán cho tương lai tông môn. Ông hiểu ý hai vị Trưởng Lão này. Phương pháp cũ đã không còn hiệu quả. Sự hỗn loạn đang lan rộng, không chỉ là mối đe dọa cho phàm trần mà còn là vết nứt lớn trong nền móng Phá Vân Tông. Nếu không giải quyết tận gốc, một ngày nào đó, chính tông môn cũng sẽ bị nuốt chửng bởi sự “vô tình” đang lan tràn.
“Trấn áp bạo lực chỉ là ngọn. Chúng ta cần giải quyết gốc rễ.” Chưởng Môn tuyên bố, giọng điệu mạnh mẽ hơn, tựa tiếng sấm vang dội khắp Đại Điện. “Tông môn sẽ phái một đội xuống phàm trần để điều tra và hóa giải nguyên nhân sâu xa của hỗn loạn này.”
Các Trưởng Lão khác kinh ngạc, không nghĩ Chưởng Môn sẽ đích thân can thiệp sâu đến vậy. Vài người bắt đầu thì thầm bàn tán, ánh mắt lộ rõ sự hoài nghi, bất mãn. Đây là một quyết định hiếm hoi, đi ngược lại với nhiều giáo điều truyền thống giới tu luyện.
Chưởng Môn không để ý đến lời thì thầm đó, ánh mắt ông kiên định nhìn về phía Lâm Khải: “Nhiệm vụ này đòi hỏi sự thấu hiểu, khả năng cảm nhận sâu sắc, không chỉ sức mạnh tu vi đơn thuần. Ta quyết định, Lâm Khải cùng Lý Thanh Thanh sẽ là nòng cốt của đội. Khả năng ‘Tâm linh căn’ của Tiểu Khải, cùng ‘Tâm Cảnh Quyết’ của Thanh Thanh là chìa khóa để đối phó với biến động cảm xúc, linh khí bất thường này.”

Lời tuyên bố của Chưởng Môn khiến cả Đại Điện im bặt trong giây lát, sau đó lại bùng nổ tiếng xì xào lớn hơn. Lâm Khải, một đệ tử mới, tu vi vỏn vẹn Luyện Khí tầng ba, lại được giao trọng trách lớn đến vậy? Hơn nữa, còn là nòng cốt của nhiệm vụ trọng yếu đến mức Chưởng Môn đích thân ra lệnh!
“Chưởng Môn lại tin vào thứ ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ viển vông đó sao?” một đệ tử nhỏ giọng thì thầm với kẻ bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ ghen tị, khinh thường. Tuy nhiên, lời thì thầm đó nhanh chóng bị dập tắt bởi ánh mắt uy nghiêm của Chưởng Môn.
“Ngoài ra,” Chưởng Môn tiếp tục, “ta chỉ định thêm hai đệ tử khác đi cùng: **Vương Hạo** – đệ tử Luyện Khí tầng 4, giỏi trận pháp, tâm tính trầm ổn. Và **Lưu Nguyệt** – đệ tử Luyện Khí tầng 3, giỏi y thuật, tâm tính hiền lành. Bốn người các ngươi sẽ tạo thành một đội, hỗ trợ lẫn nhau.”
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh bước lên phía trước, cùng Vương Hạo, Lưu Nguyệt. Lâm Khải cúi đầu thật sâu, giọng nói cung kính nhưng dứt khoát: “Chưởng Môn, đệ tử xin lĩnh nhiệm!”
Lý Thanh Thanh đứng bên cạnh Lâm Khải, ánh mắt kiên định không hề dao động. Nàng cũng cúi đầu, nói rõ ràng: “Đệ tử cũng xin lĩnh nhiệm!”
Vương Hạo và Lưu Nguyệt, dù có chút bất ngờ về vai trò Lâm Khải, cũng nhanh chóng điều chỉnh lại thái độ, cung kính lĩnh nhiệm.
Chưởng Môn gật đầu hài lòng, ánh mắt ông nhìn Lâm Khải đầy vẻ tin tưởng: “Tốt. Đây là một nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm. Vực Sâu Vô Tình không phải trò đùa. Các ngươi phải hết sức cẩn trọng, đặc biệt Tiểu Khải, ngươi phải giữ vững đạo tâm của mình. Đừng để cảm xúc lấn át lý trí, nhưng cũng đừng đánh mất trắc ẩn.”
Ông lấy ra từ trong tay áo một tấm lệnh bài ngọc phỉ thúy, chạm khắc hình mây, một chữ “Phá” cổ kính. Tấm lệnh bài tỏa ra luồng linh khí ôn hòa nhưng vững chắc. “Đây là Phá Vân Lệnh. Nó sẽ cho các ngươi quyền hạn nhất định khi hành sự ở phàm trần, là vật tín để các tông môn hữu hảo khác trợ giúp nếu cần. Ta đặt niềm tin vào các ngươi.” Chưởng Môn trao tấm Phá Vân Lệnh vào tay Lâm Khải.
Lâm Khải cảm nhận sự nặng trĩu, đầy vinh dự từ tấm lệnh bài. Hắn siết chặt nó trong tay, cảm nhận hơi ấm từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực mình tựa lời nhắc nhở không ngừng về con đường hắn đã chọn.
Lý Trưởng Lão và Trần Hạo tiến đến gần, ánh mắt họ đầy vẻ tự hào, mong đợi. Lý Trưởng Lão đặt tay lên vai Lâm Khải, giọng nói trầm ấm: “Tiểu Khải, Thanh Thanh, hãy nhớ, con đường của các ngươi là độc đáo. Đừng hoài nghi bản thân. Hãy tin vào tâm mình.”
Trần Hạo, vẻ mặt đầy suy tư, thì thầm riêng với Lâm Khải, giọng lão khẽ khàng, đầy ý nghĩa: “Tiểu Khải, hãy nhớ bài học về ‘vô tình đan’. Thấu hiểu, dung hòa, không phải đối kháng mù quáng. Đó là ý nghĩa thực sự của bài học về ‘vô tình đan’ mà lão đã truyền dạy cho ngươi, và cũng là con đường mà ‘Tâm Cảnh Quyết’ hướng tới. Vực Sâu Vô Tình không chỉ là một nơi, mà là thử thách cho chính tâm hồn ngươi.”
Lâm Khải ngẩng đầu, ánh mắt kiên định giao với ánh mắt Trần Trưởng Lão, khẽ gật đầu. Hắn hiểu, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là cuộc vấn tâm lớn lao, cơ hội để hắn chứng minh giá trị của “Thiên Đạo Hữu Tình”. Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, mỉm cười trấn an, truyền đi sự ủng hộ, niềm tin vững chắc của nàng.
***
Ánh bình minh nhuộm vàng cổng tông môn Phá Vân Tông, xua tan màn sương sớm còn vương vấn trên rặng cây cổ thụ. Nhóm bốn người Lâm Khải, Lý Thanh Thanh, Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt đã tập hợp đầy đủ, trang bị hành lý gọn gàng. Hàng chục đệ tử khác đã đến tiễn, ánh mắt họ không còn chỉ là tò mò mà đã pha lẫn kính trọng sau quyết định Chưởng Môn.
“Chúc Lâm Khải sư huynh cùng Lý Thanh Thanh sư tỷ thuận lợi, sớm ngày trở về!” một đệ tử cất tiếng nói, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Vương Hạo, đệ tử giỏi trận pháp, quay sang Lâm Khải, giọng trầm ổn: “Lâm Khải sư huynh, chúng ta nên đi hướng nào trước? Phía Tây Nam có vài ngôi làng nhỏ đang bị ảnh hưởng nặng nề nhất.”
Lâm Khải nhìn về phía phàm trần, nơi dãy núi trùng điệp dần hiện rõ dưới ánh nắng ban mai. Ánh mắt hắn xa xăm, đầy quyết tâm, không còn chút bối rối hay hoài nghi nào. Hắn siết chặt tấm Phá Vân Lệnh trong tay, cảm nhận hơi ấm từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát, tựa la bàn vô hình đang dẫn lối.
“Chúng ta sẽ đi đến nơi ‘tình’ đang bị thử thách nhiều nhất, nơi ‘vô tình’ đang lan tràn.” Lâm Khải nói, giọng hắn vang lên rõ ràng, kiên định. “Ta tin rằng, đó cũng là nơi mà ngọn lửa hữu tình của ta có thể soi rọi rõ nhất. Chúng ta sẽ đi về phía Tây Bắc, đến những vùng đất gần Vực Sâu Vô Tình nhất.”
Lý Thanh Thanh nắm chặt tay Lâm Khải, ánh mắt nàng ánh lên tin tưởng tuyệt đối, gật đầu đồng tình. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin vào Lâm Khải, tin vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” họ đã cùng nhau lựa chọn.
Bốn người cùng nhau bước qua cổng tông môn, hòa vào con đường mòn dẫn xuống chân núi. Mỗi bước chân của họ đều mang theo hy vọng, quyết tâm, hướng về phía phàm trần rộng lớn, nơi thử thách đang chờ đợi, cũng là nơi ngọn lửa hữu tình của họ sẽ được tôi luyện, tỏa sáng. Một hành trình mới đã bắt đầu, không chỉ vì tông môn, không chỉ vì phàm nhân, mà còn vì chân lý của “Thiên Đạo Hữu Tình” Lâm Khải đang khao khát vấn tâm đến tận cùng.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: