Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 28: Sức Mạnh Của Sự Bảo Vệ

Cập nhật lúc: 2026-07-25 11:29:39 | Lượt xem: 6

“Tiếng gì vậy?” Lưu Nguyệt hỏi, giọng nàng run rẩy, phá tan sự tĩnh mịch bao trùm con đường mòn. Một làn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo mùi khói khét lẹt và thứ mùi tanh tưởi nồng nặc, xộc thẳng vào mũi, khiến người ta buồn nôn. Xa xa, tiếng kêu thảm thiết của phàm nhân xen lẫn tiếng gầm gừ dữ tợn của yêu thú vọng lại, dồn dập, đầy vẻ kinh hoàng.

Vương Hạo ngừng bước, tay hắn siết chặt chuôi kiếm, cau mày nhìn về phía trước. “Là tiếng yêu thú… và cả tiếng phàm nhân.” Giọng hắn trầm đục, ẩn chứa sự cảnh giác tột cùng. Linh khí quanh thân hắn đã vận chuyển, sẵn sàng ứng chiến.

Lý Thanh Thanh không nói gì, nàng chỉ khẽ nắm lấy tay Lâm Khải, ánh mắt nàng lộ vẻ lo lắng khôn nguôi. “Tiểu Khải…” Nàng cảm nhận được khí tức bất ổn trong không khí, một luồng khí tức nặng nề, u ám đang bao trùm.

Lâm Khải khẽ nhắm mắt, đặt tay lên chiếc vòng cổ gỗ cũ kỹ trên ngực. Hơi ấm quen thuộc từ vòng cổ lập tức lan tỏa, nhưng không phải là sự bình yên như mọi khi. Lần này, nó mang theo một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng khôn cùng, trộn lẫn với sự hỗn loạn của linh khí cùng sự điên loạn, khát máu của yêu thú đang dâng trào. Hắn cảm nhận được những luồng tà niệm đang va đập dữ dội trong không gian, như một cơn bão sắp ập đến. Chiếc vòng cổ ấm nóng lạ thường, như một ngọn lửa phẫn nộ chính đáng đang âm ỉ cháy sâu trong tâm khảm hắn.

Không chút do dự, cả nhóm tăng tốc, lao nhanh về phía phát ra tiếng động. Chỉ sau vài hơi thở, họ đến được đỉnh một con dốc thoai thoải. Trước mắt họ, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra, khiến ai nấy đều kinh hãi tột độ.

Bên dưới là một thôn trang nhỏ, ban đầu có lẽ yên bình, nhưng giờ đây đang chìm trong biển lửa cùng hỗn loạn. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ vài căn nhà gỗ, nhuộm xám một góc trời. Mùi máu tanh nồng nặc lan khắp nơi, quyện với mùi khói và mùi tanh tưởi đặc trưng của yêu thú. Hàng chục con yêu thú đủ loại – từ những con yêu lang gầy trơ xương, mắt đỏ ngầu, đến những con yêu hổ tuy nhỏ nhưng hung tợn, và cả những con yêu quái hình thù kỳ dị, móng vuốt sắc nhọn, đang điên cuồng tấn công phàm nhân. Chúng hung hãn hơn bội phần, đông đảo hơn gấp bội so với đám yêu thú mà họ từng đối mặt ở thôn Sương Hà. Tiếng kêu la, khóc than, tiếng gầm gừ, tiếng đồ vật đổ vỡ hòa quyện thành một bản hợp xướng tử vong.

Vương Hạo và Lưu Nguyệt không thể nhịn được nữa. Thấy cảnh tượng thảm khốc, họ lập tức rút kiếm, vận pháp khí. “Không thể đứng nhìn!” Vương Hạo gầm lên, mắt hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ, hắn lao xuống con dốc như một mũi tên. Lưu Nguyệt tuy mặt mày trắng bệch vì sợ hãi, nhưng vẫn kiên quyết theo sau.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Bảo Vệ

Họ cố gắng chiến đấu, vung kiếm, phóng pháp khí về phía đàn yêu thú. Những công pháp cơ bản của Phá Vân Tông tuy mạnh mẽ nhưng chỉ đủ để đẩy lùi vài con yêu thú nhỏ. Đám yêu thú kia quá đông đảo và hung hãn, chúng nhanh chóng lấp vào khoảng trống, vây kín lấy hai người. Vương Hạo và Lưu Nguyệt chật vật chống trả, linh khí trong cơ thể tiêu hao nhanh chóng. Chỉ trong chốc lát, trên đạo bào của hai người đã xuất hiện vài vết xước, máu tươi rỉ ra, báo hiệu vết thương đã xuất hiện. Họ bắt đầu bị áp đảo, dần lùi lại phía phàm nhân đang co cụm tìm nơi ẩn nấp.

Lý Thanh Thanh đứng bên cạnh Lâm Khải, nàng không vội vã lao vào trận chiến. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Khải, thấy trong đôi mắt sâu thẳm của hắn một sự trầm tĩnh lạ thường. Nàng biết, Lâm Khải đang chuẩn bị làm điều gì đó đặc biệt, một điều mà chỉ hắn mới có thể thi triển.

Lâm Khải vẫn đứng yên trên đỉnh dốc, ánh mắt sâu thẳm của hắn quét qua toàn bộ cảnh tượng tàn khốc bên dưới. Hắn nhìn những khuôn mặt sợ hãi tột độ của phàm nhân, những đứa trẻ đang gào khóc trong vòng tay cha mẹ, những tráng đinh cố gắng chống trả trong vô vọng. Mùi máu tanh, tiếng kêu thảm thiết xé lòng, và những hình ảnh đổ nát kia… Chúng như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm can hắn, tái hiện lại ký ức kinh hoàng về thôn Sương Mộc thân yêu của hắn bị hủy diệt. Nỗi đau cũ, nỗi mất mát vĩnh viễn lại trỗi dậy dữ dội. Nhưng lần này, nó không còn là sự tuyệt vọng vô biên, không còn là sự bất lực tê dại. Thay vào đó, nó bùng lên thành một ngọn lửa rực cháy của ý chí bảo vệ kiên cường, một sự phẫn nộ chính đáng trước sự tàn bạo. Chiếc vòng cổ gỗ cũ kỹ trên ngực hắn tỏa ra một vầng sáng hổ phách mờ nhạt, như đang cộng hưởng với từng rung động trong tâm hồn hắn.

***

Vương Hạo và Lưu Nguyệt bị dồn vào đường cùng. Một con yêu lang khổng lồ, lông đen nhánh, mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, đang gầm gừ, nhắm thẳng vào một nhóm phàm nhân đang co cụm dưới một gốc cây cổ thụ, trong đó có vài đứa trẻ đang sợ hãi đến ngất đi. Chúng gần như đã không còn đường thoát.

Đúng lúc đó, Lâm Khải bước lên phía trước. Hắn đặt cả hai tay lên chiếc vòng cổ gỗ cũ kỹ, cảm nhận từng đường vân thô ráp, từng vết hằn của thời gian. Hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi thật chậm, để tâm hồn mình hoàn toàn hòa vào vạn vật. “Tâm Quyết… Thủ Hộ Chi Lực…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định, như một lời thề nguyện vang vọng từ thâm tâm.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Bảo Vệ

Linh khí trong cơ thể Lâm Khải không bùng nổ hung hãn như những công pháp tấn công thông thường. Thay vào đó, nó tuôn trào ôn hòa nhưng mạnh mẽ, như dòng suối ngầm chảy xiết, kết nối trực tiếp với chiếc vòng cổ gỗ. Chiếc vòng cổ bỗng chói lòa, ánh sáng hổ phách ấm áp lan tỏa, bao trùm lấy Lâm Khải.

Từ Lâm Khải, một vầng sáng dịu nhẹ nhưng kiên cố, không phải màu xanh lam lạnh lẽo của linh lực thuần túy, mà là sắc hổ phách ấm áp, óng ánh tựa mật ong, dần hình thành một lá chắn trong suốt. Lá chắn này không ngừng mở rộng, bao bọc lấy toàn bộ nhóm phàm nhân đang hoảng loạn dưới gốc cây, và cả Vương Hạo, Lưu Nguyệt đang chật vật chiến đấu. Nó vươn cao, tạo thành một mái vòm bảo vệ vững chắc, lấp lánh tựa pha lê nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển.

Những phàm nhân đang kêu la, khóc lóc trong tuyệt vọng bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường lan tỏa khắp cơ thể, thấm sâu vào tận tâm hồn. Một cảm giác bình yên khó tả bao trùm lấy họ, xoa dịu nỗi sợ hãi đang gặm nhấm. Tiếng khóc dần nhỏ lại, ánh mắt họ từ sợ hãi tột độ chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần lóe lên tia hy vọng. Họ nhìn lên lá chắn hổ phách, rồi nhìn Lâm Khải, người đang đứng vững chãi tựa một ngọn núi.

Khi yêu thú lao vào lá chắn, chúng không thể xuyên thủng. Thay vào đó, chúng rít gào đau đớn, không phải vì bị thương vật lý, mà vì cảm thấy bị một năng lượng đối lập thiêu đốt. Đó là một cảm giác nóng rát, khó chịu, như thể tà niệm trong chúng đang bị thanh tẩy bởi một ngọn lửa tinh khiết. Sức mạnh của “hữu tình” từ lá chắn khiến chúng bối rối, mất đi bản năng hung hãn, như thể bị một lực vô hình đẩy lùi. Mắt đỏ ngầu của chúng giờ đây ánh lên sự hoảng loạn và khó hiểu. Mùi máu tanh cùng sự hỗn loạn trong không khí dường như bị lá chắn hổ phách thanh lọc, trả lại một không gian trong lành đến lạ thường.

Lý Thanh Thanh nhanh chóng hiểu được ý định của Lâm Khải. Nàng đặt tay lên lưng hắn, truyền linh khí ôn hòa của mình vào để củng cố lá chắn. Đồng thời, nàng vận dụng “Tâm Cảnh Quyết”, khuếch đại sự bình yên, trấn an phàm nhân và giúp Lâm Khải tập trung hoàn toàn vào việc duy trì lá chắn. Mái tóc đen nhánh của nàng khẽ bay trong gió, gương mặt thanh tú lộ vẻ kiên định.

Vương Hạo và Lưu Nguyệt đang chật vật chiến đấu, linh lực đã gần cạn kiệt, bỗng thấy mình được bao bọc bởi lá chắn hổ phách ấm áp. Đám yêu thú trước mặt chúng đột nhiên rên rỉ, tháo chạy tứ tán. Họ nhìn chằm chằm vào Lâm Khải, kinh ngạc vô cùng. “Đây… đây là gì?” Lưu Nguyệt thì thầm, giọng nàng lạc đi vì kinh ngạc. Vương Hạo không nói nên lời, chỉ có thể trừng mắt nhìn Lâm Khải, tâm trí hắn hoàn toàn bị chấn động bởi thứ sức mạnh phi thường vừa chứng kiến. Trong khoảnh khắc đó, mọi giáo điều về tu luyện mà họ từng biết đều bị lung lay.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Bảo Vệ

***

Đàn yêu thú vẫn hung hãn tấn công lá chắn, nhưng chúng không thể phá thủng. Sự bối rối dần thay thế sự điên loạn trong mắt đỏ ngầu của chúng. Chúng gầm gừ, cào cấu trong vô vọng vào bức tường ánh sáng hổ phách.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang vọng, chấn động không gian. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một Thủ Lĩnh Yêu Thú khổng lồ, lông đen như mun, với mắt đỏ rực như than hồng và cặp sừng nhọn hoắt uốn cong đáng sợ, xuất hiện từ trong rừng. Nó là một con yêu ngưu cấp cao, thân hình đồ sộ tựa một ngọn đồi nhỏ, tỏa ra yêu khí cực mạnh. Nó gầm lên một tiếng, xua đuổi đám yêu thú nhỏ hơn đang bám víu vào lá chắn, và tự mình lao thẳng vào.

Con yêu ngưu thủ lĩnh dồn toàn bộ sức mạnh, dùng cặp sừng sắc bén tựa thép rèn húc mạnh vào lá chắn hổ phách. Một tiếng “Rầm!” vang vọng, lá chắn rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết nứt nhỏ tựa tơ nhện, lan rộng tựa mạng nhện trên bề mặt trong suốt.

Lâm Khải, người đang dồn hết tâm trí và linh lực để duy trì lá chắn, cảm thấy một luồng xung lực khổng lồ va đập vào thân. Mặt hắn tái mét, mồ hôi vã ra như mưa, thấm ướt cả đạo bào. Hắn cảm thấy linh lực và tinh thần bị rút cạn nhanh chóng, thân thể như muốn vỡ vụn. Nỗi đau từ ký ức thôn Sương Mộc lại ập về, những hình ảnh cha mẹ, mái nhà thân yêu bị nhấn chìm trong biển nước. Nhưng lần này, nó không phải là nỗi tuyệt vọng vô biên nuốt chửng hắn. Thay vào đó, nỗi đau ấy biến thành một nguồn sức mạnh bùng nổ, một tiếng gầm thầm lặng vang vọng trong thâm tâm: *Ta sẽ không để điều đó lặp lại! Ta sẽ bảo vệ tất cả!*

Chiếc vòng cổ hổ phách trên ngực hắn bùng lên ánh sáng chói lòa, kết nối sâu sắc với tâm mạch đang đập mạnh mẽ của Lâm Khải. Hắn dồn nén toàn bộ ý chí, lòng trắc ẩn, sự phẫn nộ chính đáng trước cái ác, và quyết tâm bảo vệ những sinh linh yếu ớt vào lá chắn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Bảo Vệ

Lá chắn hổ phách không chỉ kiên cố trở lại mà còn phát ra một làn sóng phản chấn mãnh liệt, đẩy lùi Thủ Lĩnh Yêu Thú. Con yêu ngưu khổng lồ rên rỉ thống khổ, lùi lại vài bước, chân nó cào xuống đất tạo thành những rãnh sâu. Mắt đỏ rực của nó ánh lên sự hoảng sợ bản năng trước thứ sức mạnh “không thể hiểu” này – một sức mạnh không có sát ý hủy diệt, nhưng lại khiến nó cảm thấy bị thiêu đốt từ bên trong, như thể tà niệm trong nó đang bị thanh tẩy.

Thủ Lĩnh Yêu Thú loạng choạng, sau đó quay đầu bỏ chạy vào rừng, tiếng gầm gừ đầy hoảng sợ và thống khổ của nó dần xa. Toàn bộ yêu thú còn lại cũng lập tức hoảng loạn, không còn chút hung hãn nào, chúng quay đầu tháo chạy tứ tán, biến mất vào màn đêm đang buông xuống.

Lá chắn hổ phách từ từ tan biến vào không khí, trả lại không gian yên tĩnh đến bất ngờ.

Lâm Khải loạng choạng, thân thể hắn run rẩy dữ dội, linh lực cạn kiệt đến mức hắn suýt ngã quỵ. Lý Thanh Thanh nhanh chóng đỡ lấy hắn, vòng tay đỡ lấy eo hắn để giữ hắn đứng vững.

***

Lâm Khải dựa vào Lý Thanh Thanh, thở dốc, kiệt quệ hoàn toàn. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, pha chút bình yên sau cơn phong ba, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa nỗi ưu tư về nhân thế.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Sự Bảo Vệ

Những phàm nhân trong thôn từ từ ra khỏi nơi ẩn nấp, ánh mắt họ nhìn Lâm Khải không còn là sợ hãi hay ngạc nhiên, mà là sự sùng kính và lòng biết ơn sâu sắc. Một đứa trẻ nhỏ, mái tóc bù xù, mắt to tròn long lanh, tay cầm một bông hoa dại còn vương sương sớm, rụt rè tiến lại gần Lâm Khải. Đứa bé ngước nhìn hắn, không nói một lời nào, chỉ nhẹ nhàng đặt bông hoa vào bàn tay run rẩy của Lâm Khải.

“Ân nhân… tiên nhân cứu thế!” Tiếng nói đồng thanh vang lên từ những phàm nhân, giọng họ nghẹn ngào, tràn đầy cảm xúc.

Lý Thanh Thanh mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Lâm Khải, mắt nàng lấp lánh sự tự hào và yêu thương. “Tiểu Khải, đệ đã làm được rồi.” Nàng nhẹ nhàng xoa lưng hắn, truyền đi sự ấm áp và an ủi.

Lâm Khải nắm chặt bông hoa dại trong tay, cảm nhận hơi ấm từ cánh hoa mềm mại. Giọng hắn khàn đặc, đầy mệt mỏi nhưng kiên định. “Đây chính là… Thủ Hộ Chi Lực. Con đường Thiên Đạo Hữu Tình.”

Vương Hạo và Lưu Nguyệt tiến đến gần, ánh mắt họ không còn sự e dè hay kinh sợ nữa, mà là sự kính phục sâu sắc. Họ nhìn Lâm Khải, rồi nhìn bông hoa dại trong tay hắn, rồi nhìn nhau, tâm trí vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa được cảnh tượng vừa chứng kiến.

Vương Hạo trầm giọng, ánh mắt hắn đầy suy tư. “Lâm Khải sư đệ… đây… đây là đạo gì? Tại sao… tại sao nó lại mạnh mẽ đến vậy?”

Lưu Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng phức tạp. “Ta… ta chưa từng thấy sức mạnh nào như vậy… không phải là để hủy diệt, mà là để bảo vệ… Thật không thể tin nổi.”

Lâm Khải ngước nhìn về phía Tây Bắc, nơi Vực Sâu Vô Tình được cho là ngự trị. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chút bối rối hay hoài nghi nào, chỉ còn lại sự kiên định sắt đá. “Đây là con đường của chúng ta, Vương Hạo sư huynh, Lưu Nguyệt sư muội. Con đường của ‘tình’.”

Lý Thanh Thanh siết chặt tay Lâm Khải, mỉm cười rạng rỡ. “Chúng ta sẽ cùng nhau chứng minh nó.”

Cả nhóm bắt đầu giúp đỡ phàm nhân dựng lại làng, chữa trị vết thương. Lâm Khải, dù kiệt quệ, vẫn dùng linh khí ôn hòa của mình để xoa dịu những vết thương thể xác và tinh thần. Trong lòng Vương Hạo và Lưu Nguyệt, một hạt giống mới đã được gieo về ý nghĩa thực sự của tu luyện, về một con đường khác, nơi sức mạnh không đến từ sự đoạn tuyệt mà từ lòng trắc ẩn và tình yêu thương. Lâm Khải cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết về con đường mình đã chọn. Ngọn lửa hữu tình trong hắn càng thêm rực cháy, sẵn sàng soi rọi vào nơi tăm tối nhất, nơi sự vô tình ngự trị: Vực Sâu Vô Tình.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8