Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 58: Đồ Đệ Của Vô Tình Tông
Khí tức lạnh lẽo, vô tình từ đỉnh đồi như một bàn tay vô hình siết chặt tâm can Vương Hạo, khiến tâm mạch hắn trở nên trì trệ, khó khăn. Dung mạo hắn trắng bệch, linh lực trong thân thể tiêu hao nhanh chóng, cảm giác hư vô vô cớ dâng lên trong tâm thần, tựa như có thứ gì đó đang cố gắng rút cạn ý chí cùng sinh lực. Nỗi sợ hãi mông lung len lỏi, không phải sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự quên lãng, sự tan biến của những cảm xúc đã định hình nên bản ngã hắn. Hắn cố gắng siết chặt quyền, móng tay cắm sâu vào da thịt, cơn đau nhói giúp hắn giữ được chút thanh tỉnh cuối cùng, chống cự lại sự xâm thực của luồng khí tức quỷ dị kia.
Bên cạnh hắn, Lưu Nguyệt cũng chẳng khá hơn là bao. Thân thể nàng khẽ run rẩy, đôi môi mím chặt đến tái nhợt, cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ yếu ớt. Tình cảm trong nàng mờ nhạt dần, một nỗi tuyệt vọng mông lung dâng lên, như thể mọi hy vọng, mọi khát khao đều bị nghiền nát thành tro tàn. Nàng cắn chặt môi, ánh mắt kiên nghị vẫn cố gắng hướng về phía Lâm Khải, người đang đứng vững chãi giữa hai người, như một ngọn hải đăng duy nhất giữa màn sương vô tình. Trong khoảnh khắc đó, Lưu Nguyệt cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Liệu những gì nàng tin tưởng, những tình cảm nàng trân quý, có thực sự yếu ớt như lời của kẻ chủ mưu đang vọng tới?
Lâm Khải đứng giữa Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt, thân hình thư sinh của hắn vẫn vững chãi như bàn thạch giữa dòng thác lũ. Chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực cùng Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật đồng thời bùng sáng rực rỡ. Ánh sáng hổ phách ấm áp từ vòng cổ cùng ánh xanh biếc thanh tịnh từ ngọc bội hòa quyện, kết thành một vầng hào quang kiên cố, che chắn cả ba khỏi luồng khí tức “vô tình” đang cuộn trào mãnh liệt. Lâm Khải cảm nhận rõ ràng không chỉ là sự thiếu vắng tình cảm, mà là một sự “vô tình” được trau chuốt đến cực đoan, một triết lý được rèn giũa từ sự đoạn tuyệt, ẩn chứa sự hư vô tận cùng, không phải bẩm sinh mà là do lựa chọn, do cưỡng cầu. Đó là một thứ vô tình còn đáng sợ hơn cả sự tàn độc thuần túy, bởi nó mang theo sự lý trí, sự tính toán, và trên hết, là sự kiên định trong việc chối bỏ mọi giá trị nhân sinh.
Từ trong bóng tối mờ ảo trên đỉnh đồi, kẻ chủ mưu khoác hắc bào vẫn đứng đó, dung mạo bị che khuất hoàn toàn, chỉ có đôi mắt lạnh lẽo, dò xét lướt qua Lâm Khải. Một nụ cười nhạt, đầy khinh miệt thoáng hiện trên môi hắn, như thể đang nhìn một trò hề, một vở kịch con trẻ mà hắn đã quá quen thuộc. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để khiến không khí trở nên ngột ngạt đến tột cùng.
Đột nhiên, kẻ chủ mưu khẽ vung tay. Từ hai bên sườn đồi, hắc ảnh xẹt qua, vô thanh vô tức. Một nhóm hắc y nhân, chừng năm đến bảy người, lao tới. Chúng di chuyển nhanh như chớp, chiêu thức lạnh lẽo, vô tình, không mang theo chút sinh cơ nào, chỉ có sự tàn nhẫn cùng hiệu quả trí mạng. Đây rõ ràng không phải là những kẻ đã bị Lâm Khải đẩy lui hoàn toàn ở chân đồi. Chúng mạnh hơn, nhanh hơn, và dường như còn được gia cố bởi chính khí tức “vô tình” đang bao trùm nơi đây, biến thành những cỗ máy chiến đấu vô cảm, vô úy.
Lâm Khải không chần chừ. Ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong tâm hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tàn bạo cùng vô nhân tính của những kẻ này. Hắn kích hoạt bí thuật “Tâm Ngữ” từ chiếc vòng cổ gỗ cùng Uẩn Tình Ngọc. Một làn sóng năng lượng “hữu tình” ấm áp cùng mạnh mẽ bùng phát, không chỉ là công kích vật lý thuần túy, mà còn tác động trực tiếp lên tâm thần cùng tình cảm của các hắc y nhân. Đó là một luồng sức mạnh mang theo sự thấu hiểu, sự đồng cảm, nhưng cũng là sự phản kháng mãnh liệt đối với sự hư vô mà chúng đại diện.
Khi làn sóng “hữu tình” va chạm, các hắc y nhân thống khổ co giật. Linh lực trong thân thể chúng hỗn loạn, chiêu thức bỗng chốc trở nên rời rạc. Một số kẻ ngã vật xuống đất, ôm lấy đầu, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, như thể đang phải đối mặt với nỗi đau mà chúng đã cố gắng chôn giấu. Trong khoảnh khắc một hắc y nhân bị đẩy lui, đạo bào của hắn hơi xộc xệch, để lộ một phù hiệu hoa băng tinh xảo được thêu trên ngực áo. Đó là biểu tượng đặc trưng của Vô Tình Tông mà Lâm Khải đã từng nghe đến, từng thấy thấp thoáng trên đạo bào của nhóm tu sĩ lạnh lùng năm xưa đi ngang qua Sương Mộc thôn đổ nát.
*Quả nhiên là Vô Tình Tông!* Lâm Khải thầm nghĩ, ngọn lửa phẫn nộ cùng ý chí kiên định bùng cháy mạnh mẽ hơn trong lòng hắn. *Chúng không chỉ đoạn tuyệt tình cảm, mà còn biến chất, lợi dụng sự vô tình để tạo ra những cỗ máy chiến đấu, lan truyền sự hư vô này khắp nơi! Biến nhân loại thành những vỏ bọc vô hồn, chỉ biết tuân lệnh!*
Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt, chứng kiến sức mạnh của Lâm Khải và sự đau đớn của kẻ địch, nỗi sợ hãi trong tâm họ giảm đi đáng kể. Đạo tâm của họ được củng cố, ánh mắt nhìn Lâm Khải tràn đầy tin tưởng cùng kính phục.
“Sư đệ…” Vương Hạo thì thầm, giọng hắn đầy ngưỡng mộ.
“Tiểu Khải, Sư đệ…” Lưu Nguyệt khẽ gọi, trong ánh mắt nàng không còn sự sợ hãi, chỉ còn sự kiên nghị cùng niềm tin tuyệt đối.
Kẻ chủ mưu, vẫn đứng trong bóng tối, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt hắn vẫn không chút dao động, như thể mọi sự đều nằm trong dự liệu. Hắn khẽ gật đầu với một bóng người đứng cạnh mình, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự ra hiệu rõ ràng.
Bóng người đó chính là Hàn Liệt. Hắn khoác đạo bào xám tro của Vô Tình Tông, ngực thêu đóa hoa băng, giống hệt phù hiệu trên người các hắc y nhân. Dung mạo Hàn Liệt vô cảm, đôi mắt băng giá, không chút gợn sóng. Nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua Lâm Khải, Lâm Khải cảm nhận được một tia dao động cực kỳ nhỏ, một nỗi đau âm ỉ, một sự hư vô sâu thẳm mang theo sự cô độc mà chỉ Lâm Khải, người thấu hiểu “tình”, mới có thể cảm nhận. Đó không phải là sự vô tình thuần túy của kẻ chủ mưu, mà là sự vô tình bị cưỡng ép, bị giam cầm, bị bào mòn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Lâm Khải thấy một tia sáng le lói trong đôi mắt băng giá của Hàn Liệt, như một linh hồn đang cố gắng vùng vẫy trong ngục tù tình cảm. Nhưng rồi, tia sáng đó vụt tắt. Hàn Liệt lập tức quay mặt đi, tránh né ánh mắt của Lâm Khải, như thể không muốn đối mặt với điều gì đó trong ánh mắt của hắn, không muốn để lộ ra bất kỳ sự yếu đuối hay dấu vết của “tình” nào còn sót lại.
“Tình là xiềng xích, là gánh nặng kìm hãm con đường Đại Đạo chân chính. Ngươi sẽ sớm nhận ra sự ngu xuẩn của mình. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.” Giọng nói trầm thấp của kẻ chủ mưu vang vọng, như tiếng chuông từ địa ngục, xuyên thẳng vào tâm thần ba người, mang theo sự khinh miệt sâu sắc đối với “tình”. Hắn vung tay ra hiệu, các hắc y nhân, dù vẫn còn đau đớn, nhanh chóng rút lui vào màn sương dày đặc. Hàn Liệt theo sau hắn, bóng dáng cả hai dần khuất vào màn sương mờ ảo trên đỉnh đồi, để lại một khoảng hư vô lạnh lẽo cùng một nỗi ám ảnh dai dẳng.
Lâm Khải đứng thẳng dậy, nhìn theo bóng dáng kẻ chủ mưu cùng Hàn Liệt. Nỗi đau cùng sự bất lực thoáng qua trong ánh mắt, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng quyết tâm sắt đá, không gì lay chuyển nổi. Hắn thấu hiểu sâu sắc hơn về âm mưu của Vô Tình Tông. Chúng không chỉ muốn đoạn tuyệt tình cảm, mà còn muốn thanh tẩy nó, biến nó thành công cụ cho mục đích tà ác của chúng.
*Hàn Liệt… Ngươi không phải là kẻ vô tình, ngươi chỉ là nạn nhân của sự lừa dối này. Ta sẽ không để ngươi bị chôn vùi trong bóng tối. Ta sẽ chứng minh rằng tình cảm không phải gông cùm, mà là cội nguồn của sức mạnh cùng trí tuệ chân chính! Ta sẽ không để bi kịch của Lý Thanh Thanh, của song thân, của Sương Mộc thôn lặp lại!* Ngọn lửa “hữu tình” trong tâm hắn bùng cháy mạnh mẽ, thắp sáng cả không gian mờ ảo.
Lâm Khải quay sang Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt, ánh mắt kiên định, rực cháy niềm tin. “Sư Huynh, Sư Tỷ. Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng ‘tình’ để soi rọi bóng tối này, để cứu lấy những trái tim đang ngủ quên, cùng để vạch trần bộ mặt thật của Vô Tình Tông.”
Vương Hạo cùng Lưu Nguyệt nhìn Lâm Khải với ánh mắt tràn đầy kính phục cùng niềm tin tuyệt đối. Họ gật đầu dứt khoát, không một chút do dự. “Sư đệ Lâm Khải nói đúng! Dù có phải đối mặt với cả Vô Tình Tông, chúng ta cũng sẽ không sợ hãi! Huynh sẽ luôn kề vai sát cánh cùng đệ!” Vương Hạo khẳng định, giọng hắn vang dội, đầy khí phách.
Lưu Nguyệt cũng tiến lên một bước, ánh mắt kiên nghị chưa từng thấy. “Tiểu Khải, Sư đệ! Con đường của đệ cũng là con đường của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng đệ đi đến cùng!” Lời nói của nàng như một lời thề, chắc nịch cùng không thể lay chuyển.
Từ xa, trên một đỉnh núi khuất, Trần Hạo lặng lẽ quan sát. Ông cảm nhận được sự bùng cháy mãnh liệt của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải, một ngọn lửa không thể dập tắt. Nụ cười mãn nguyện hiếm hoi nở trên môi ông. “Tiểu Khải, ngươi cuối cùng đã tìm thấy con đường của mình. Hy vọng của Phàm Trần, của Thiên Đạo… nằm trong tay ngươi.” Ông biến mất vào bóng đêm, tiếp tục vai trò hộ đạo thầm lặng, nhưng trong tâm tràn đầy niềm tin tuyệt đối vào người đệ tử mà ông đã đặt trọn vẹn hy vọng.
*Ta sẽ không phụ lòng mọi người. Ta sẽ mang ánh sáng của “tình” đến tận cùng Vực Sâu.* Lâm Khải tự nhủ, siết chặt Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật cùng chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực. Chúng cùng tỏa sáng rực rỡ, ánh hổ phách cùng xanh biếc hòa quyện, như một lời đáp lại lời thề của hắn, một sự khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
Ba người cùng nhau tiếp tục bước đi, ánh sáng “hữu tình” từ Lâm Khải soi rọi con đường tăm tối phía trước, hướng sâu hơn vào Vực Sâu Vô Tình. Ngọn đồi u ám, bức tượng quỷ dữ cùng bóng dáng kẻ chủ mưu vừa khuất xa không còn là nỗi sợ hãi, mà là mục tiêu rõ ràng cho cuộc hành trình “vấn tâm” đầy gian nan của họ. Cuộc đối đầu định mệnh với Vô Tình Tông, cùng cả với chính “Thiên Đạo Vô Tình”, chỉ mới thực sự bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: