Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 59: Đồng Hành Bất Đắc Dĩ
Khí tức lạnh lẽo, vô tình từ đỉnh đồi như một bàn tay vô hình siết chặt lấy tâm mạch Vương Hạo, khiến y đau nhức rã rời toàn thân. Linh lực trong đan điền vốn dồi dào nay cũng trì trệ đến đáng sợ, như bị rút cạn từng chút một. Một nỗi bất an mơ hồ, một nỗi buồn trống rỗng không rõ nguyên nhân len lỏi vào tâm trí, gặm nhấm những ký ức tươi đẹp, biến chúng thành những mảnh vụn mờ nhạt. Y cố gắng bám víu vào hình ảnh thôn trang Sương Hà tan hoang, vào sức mạnh “Thủ Hộ Chi Lực” bùng nổ của Lâm Khải, nhưng ngay cả những ký ức ấy cũng dần trở nên xa xôi, vô thực.

Bên cạnh Vương Hạo, Lưu Nguyệt cũng không khá hơn. Dung nhan nàng xanh xao nhợt nhạt, đôi mắt trũng sâu vì sự bào mòn liên tục của Vực Sâu Vô Tình. Thân thể nàng run rẩy nhẹ, không phải vì cái lạnh vật lý, mà là vì cảm giác tình cảm trong lòng đang dần mờ nhạt, tan biến. Những kỷ niệm về gia đình, về Phá Vân Tông, thậm chí cả hình ảnh Lý Thanh Thanh sư tỷ rạng rỡ, cũng trở nên nhạt nhòa, như những bức họa cũ kỹ bị thời gian bào mòn. Nỗi tuyệt vọng vô cớ dâng lên, muốn nhấn chìm nàng vào vực sâu của sự hư vô.
Lâm Khải đứng giữa hai người, thân hình thư sinh nhưng vững chãi như ngọn núi. Hắn cảm nhận rõ ràng áp lực từ luồng khí tức “vô tình” đang gia tăng gấp bội, như hàng ngàn mũi kim băng giá đâm vào linh hồn, cố gắng xóa nhòa đi mọi cảm xúc, mọi ký ức ấm áp. Hình ảnh mẫu thân mỉm cười, nụ cười của Lý Thanh Thanh sư tỷ, mái nhà tranh ở làng Sương Mộc… tất cả đều cố gắng trỗi dậy, nhưng rồi lại bị một lớp sương mù lạnh lẽo bao phủ, khiến chúng trở nên mờ nhạt, xa vời.
Tuy nhiên, chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn và Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật đồng thời bùng sáng. Ánh sáng hổ phách ấm áp từ vòng cổ và ánh xanh biếc dịu dàng từ ngọc bội hòa quyện, tạo thành một vầng hào quang vững chắc, một lá chắn vô hình bao bọc lấy cả ba người. Hào quang này không chỉ chống lại sự bào mòn của Vực Sâu, mà còn truyền một luồng hơi ấm thanh tịnh vào tâm mạch của Vương Hạo và Lưu Nguyệt, giúp họ ổn định tinh thần, chống lại sự xâm lấn của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

“Sư đệ, nơi này… càng vào sâu càng đáng sợ. Ta cảm thấy mọi thứ… đang dần tiêu tán,” Vương Hạo khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc, cố gắng bám víu vào chút ý thức còn sót lại.
Lưu Nguyệt cũng run rẩy tiếp lời, “Thậm chí cả ký ức về Sư tỷ Lý Thanh Thanh… cũng trở nên mờ nhạt. Ta… ta không muốn quên…”
Lâm Khải siết chặt tay Vương Hạo và Lưu Nguyệt, truyền hơi ấm từ vòng cổ sang họ. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang dần trở nên trống rỗng của hai người, giọng nói trầm tĩnh nhưng tràn đầy sức mạnh: “Sư huynh, sư tỷ, hãy giữ vững tâm trí. Tình cảm không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn sức mạnh của chúng ta. Đừng để chúng mê hoặc các ngươi. Ký ức vẫn ở đó, chỉ là đang bị phong ấn bởi những kẻ vô tình.” Hắn ngừng lại, ánh mắt đột nhiên tập trung vào một khu vực khuất giữa những khối đá tảng lởm chởm phía trước. Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ trên ngực khẽ rung lên, chỉ về hướng đó.
“Sư đệ, có chuyện gì sao?” Vương Hạo bất ngờ hỏi, ánh mắt cảnh giác theo hướng nhìn của Lâm Khải.
Lâm Khải nhíu mày, cảm nhận một luồng khí tức yếu ớt nhưng kiên cường, xen lẫn sự tinh quái và một nỗi hoảng sợ mơ hồ, đang di chuyển nhanh chóng trong khu vực đó. Luồng khí tức này hoàn toàn khác biệt với sự lạnh lẽo vô tình của Vực Sâu Vô Tình, nó mang theo sinh khí, dù đã bị đè nén đến cực hạn.
“Có một luồng khí tức lạ… mang theo ‘tình’, nhưng cũng đầy cảnh giác và nguy hiểm. Có vẻ như… đang có rắc rối,” Lâm Khải đáp, giọng nói trầm lắng, không giấu nổi sự tò mò và một chút lo lắng. Hắn biết, trong Vực Sâu Vô Tình này, bất cứ dấu hiệu của “tình” nào cũng đều là mục tiêu của Vô Tình Tông, và cũng là một cơ hội để hắn tìm hiểu sâu hơn về chúng.
***
Lâm Khải dẫn Vương Hạo và Lưu Nguyệt men theo những tảng đá lởm chởm, tiến sâu vào khu vực mà hắn cảm nhận được luồng khí tức lạ. Càng đến gần, âm thanh giao đấu yếu ớt cùng những tiếng quát tháo lạnh lùng càng trở nên rõ ràng.
Họ nấp sau một khối đá lớn, nhìn ra một tiền đồn cũ kỹ của Vô Tình Tông, được xây dựng tạm bợ từ những khối đá xám xịt, ẩn mình trong màn sương mờ ảo của Vực Sâu. Ba tu sĩ Vô Tình Tông, khoác đạo bào xám tro thêu phù hiệu hoa băng, đang dồn một thiếu nữ nhỏ nhắn vào chân tường. Cô nàng thân pháp nhanh nhẹn, liên tục né tránh những đòn tấn công vô cảm, nhưng rõ ràng đã bị thương. Một vết máu khô vương trên cánh tay áo rách rưới, và hơi thở của cô trở nên gấp gáp. Đôi mắt lanh lợi, cảnh giác của cô nàng quét khắp xung quanh, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn không khuất phục. Trong tay cô, một viên ngọc bội nhỏ màu xanh ngọc bích đang được siết chặt, như báu vật sinh mệnh.

“Kẻ trộm vặt! Dám cả gan đánh cắp Ngọc Hồi Ức của chúng ta! Mau giao ra!” Một tu sĩ Vô Tình Tông lạnh lùng quát, vung kiếm chém xuống, lưỡi kiếm mang theo khí tức vô tình sắc lạnh.
Cô nàng nhanh nhẹn lách người, né tránh đường kiếm hiểm độc, nhưng không gian chật hẹp khiến cô không thể thoát thân hoàn toàn. “Tuyệt đối không! Thứ này là của ta! Các ngươi đã cướp đi ký ức của gia đình ta, ta tuyệt đối sẽ không để các ngươi đoạt thêm bất cứ thứ gì!” Giọng cô nàng vang lên đầy phẫn nộ và kiên cường, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo của Vực Sâu.
Lâm Khải không chần chừ. Lòng trắc ẩn trong hắn bùng lên mạnh mẽ. Hắn không thể đứng nhìn một sinh linh mang “tình” bị những kẻ vô cảm này áp bức. Chiếc vòng cổ gỗ mục và Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn đồng thời bừng sáng rực rỡ, hào quang hổ phách và xanh biếc hòa quyện, tạo thành một luồng linh khí “hữu tình” ấm áp. Hắn bước lên phía trước, thân hình thư sinh nhưng lại vững chãi như bức tường thành, che chắn cho thiếu nữ.

“Các ngươi là kẻ nào? Tại sao lại tấn công một cô nương yếu thế?” Lâm Khải cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa uy lực khiến ba tu sĩ Vô Tình Tông khẽ giật mình. Luồng linh khí “hữu tình” ấm áp từ hắn lan tỏa, đẩy lùi chúng một bước.
“Kẻ ngoại lai to gan lớn mật! Chớ xen vào chuyện của Vô Tình Tông! Tiện tì này dám đánh cắp Ngọc Hồi Ức của chúng ta, nó đáng bị trừng phạt!” Tu sĩ Vô Tình Tông dẫn đầu gầm lên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Lâm Khải, như thể hắn chỉ là một chướng ngại vật nhỏ bé.
“Đánh cắp? Hay là các ngươi cướp đi thứ thuộc về cô ấy?” Lâm Khải chất vấn, ánh mắt sắc bén. Hắn cảm nhận được nỗi đau và sự phẫn nộ bị kìm nén trong viên ngọc bội nhỏ mà thiếu nữ đang nắm giữ, cùng với sự vô cảm tột độ từ những tu sĩ Vô Tình Tông.
***
Cuộc chiến bùng nổ. Lâm Khải không nói nhiều lời, hắn thi triển bí thuật “Tâm Ngữ” từ chiếc vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc. Một làn sóng năng lượng “hữu tình” ấm áp, thanh khiết lan tỏa, trực tiếp va chạm với linh lực “vô tình” lạnh lẽo của ba tu sĩ Vô Tình Tông.
“Aaaarrrggghhh!”
Các tu sĩ Vô Tình Tông thống khổ co giật. Linh lực “vô tình” trong người chúng như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa ấm áp, trở nên hỗn loạn, cuồng bạo. Chiêu thức của chúng trở nên rời rạc, không còn sự ăn ý hay lạnh lùng vốn có. Chúng ôm lấy đầu, gào thét trong đau đớn, như thể “tình” là thứ độc dược khủng khiếp nhất đối với chúng.
Lợi dụng sơ hở đó, thiếu nữ nhỏ nhắn thân pháp như tia chớp, ném ra vài quả cầu khói tự chế. “Phụt! Phụt!” Những làn khói màu xám đặc quánh bùng lên, che khuất tầm nhìn của các tu sĩ Vô Tình Tông. Cô nàng còn nhanh tay đặt vài cái bẫy nhỏ được ngụy trang khéo léo dưới chân chúng. “Rắc! Rắc!” Hai tu sĩ Vô Tình Tông vấp ngã, té lăn quay, càng làm chúng thêm hoảng loạn.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt, được vầng hào quang của Lâm Khải bảo vệ, cảm thấy linh lực trong người được củng cố, nỗi sợ hãi giảm đi đáng kể. Họ cũng không chần chừ, lao lên hỗ trợ Lâm Khải. Vương Hạo vung kiếm, linh lực Phá Vân Tông thuần túy đánh bật một tu sĩ Vô Tình Tông đang cố gắng đứng dậy. Lưu Nguyệt cũng thi triển pháp quyết, tạo ra những luồng gió xoáy nhỏ, quấy rối kẻ địch.
“Chết tiệt! Là khí tức hữu tình! Mau rút lui!” Một tu sĩ Vô Tình Tông nhận ra sự nguy hiểm, gào lên trong kinh hoàng. Chúng không dám đối đầu trực diện với luồng năng lượng “hữu tình” mà Lâm Khải tỏa ra, nhanh chóng rút lui vào màn sương dày đặc của Vực Sâu, để lại tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng.
Sau khi đẩy lùi Vô Tình Tông, thiếu nữ thở phào một hơi dài, nhưng ánh mắt lanh lợi vẫn cảnh giác quét khắp xung quanh. Cô nhìn Lâm Khải với vẻ kinh ngạc và một chút ngưỡng mộ khó giấu.
“Các ngươi là ai? Tại sao lại có sức mạnh như vậy? Ngươi… không giống những kẻ tu luyện Vô Tình Tông mà ta từng thấy,” cô nàng hỏi, giọng điệu có chút khàn đặc vì kiệt sức.
Lâm Khải thu lại linh khí, vầng hào quang ấm áp trên người hắn cũng dịu đi. “Ta là Lâm Khải. Chúng ta đang truy tìm chân lý của ‘Thiên Đạo Hữu Tình’, để chứng minh rằng tình cảm không phải là gông cùm. Cô nương là ai? Tại sao Vô Tình Tông lại truy đuổi cô nương, và thứ ngọc bội đó là gì?”
Thiếu nữ siết chặt viên ngọc bội nhỏ trong tay, ánh mắt cô đượm buồn. “Ta là Mộc Lan. Vô Tình Tông… đã cướp đi Ngọc Hồi Ức của gia đình ta. Chúng phong ấn những ký ức đẹp đẽ nhất của họ, biến họ thành những kẻ vô hồn, chỉ biết tu luyện ‘vô tình’. Ta chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về mình, thứ mà chúng đã cướp đi. Thứ này… là Ngọc Hồi Ức, nó chứa đựng những kỷ niệm, những cảm xúc bị phong ấn của người thân ta. Chúng ta có chung kẻ thù.” Mộc Lan chia sẻ thêm, giọng cô đầy căm phẫn, “Vô Tình Tông lợi dụng Vực Sâu này, lợi dụng sự tuyệt vọng của con người để thao túng cảm xúc, biến họ thành những công cụ vô tri.”
“Ngọc Hồi Ức? Vô Tình Tông quả nhiên tà ác đến thế!” Vương Hạo nghiến răng, vẻ mặt phẫn nộ.
Lưu Nguyệt cũng gật đầu, ánh mắt kiên nghị. “Vậy ra, cô nương bị cuốn vào rắc rối vì thứ này… Chúng thật độc ác.”
Mộc Lan nhìn Lâm Khải, rồi nhìn Vương Hạo và Lưu Nguyệt. Cô nhận thấy sức mạnh độc đáo của Lâm Khải, sự ấm áp từ linh khí “hữu tình” của hắn đã xoa dịu vết thương và nỗi sợ hãi trong cô. Mục tiêu của họ, dù khác nhau về cách thể hiện, nhưng lại cùng hướng về một kẻ thù chung. Cô cũng nhận ra, trong Vực Sâu đầy rẫy nguy hiểm này, có Lâm Khải bên cạnh sẽ an toàn hơn rất nhiều.
“Lâm Khải… Ngươi và ta xem ra cùng chung một con đường. Ta không muốn làm gánh nặng, nhưng… nếu ngươi không ngại, ta có thể đồng hành cùng các ngươi một đoạn? Ta quen thuộc địa hình Vực Sâu này hơn các ngươi, biết nhiều lối đi bí mật và những nơi Vô Tình Tông thường ẩn náu. Ta có thể giúp ích.” Mộc Lan đề nghị, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái và hy vọng.
Lâm Khải nhìn Vương Hạo và Lưu Nguyệt. Vương Hạo gật đầu dứt khoát, “Một người quen thuộc địa hình sẽ giúp chúng ta rất nhiều, Sư đệ.” Lưu Nguyệt cũng khẽ gật, dù vẫn còn chút e dè nhưng cũng nhận ra sự hữu ích của Mộc Lan.
Lâm Khải mỉm cười nhẹ. “Hoan nghênh Mộc Lan. Chúng ta cùng nhau đi, con đường của ‘tình’ sẽ không bao giờ đơn độc.”

Mộc Lan nở một nụ cười tinh quái nhưng chân thành, vẻ mệt mỏi trên mặt cũng giảm đi phần nào. Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn cô, dù vẫn còn chút cảnh giác, nhưng đã chấp nhận sự gia nhập của đồng minh mới này.
***
Từ một đỉnh núi xa, Trần Hạo lặng lẽ chứng kiến toàn bộ sự việc. Ông nhìn Lâm Khải dùng sức mạnh “hữu tình” đánh lui Vô Tình Tông, nhìn Mộc Lan gia nhập vào nhóm. Nụ cười nhẹ nở trên môi ông, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên và mãn nguyện. “Tiểu Khải… lại tìm được một người đồng hành mang ‘tình’ nữa rồi. Con đường của ngươi… quả nhiên không đơn độc.”
Ông cảm nhận được luồng khí tức “tình” kiên cường từ Mộc Lan, một ngọn lửa nhỏ nhưng không dễ dập tắt. Tuy nhiên, ánh mắt ông cũng chất chứa thêm chút ưu tư. “Nhưng Vực Sâu này ẩn chứa quá nhiều bí mật… và kẻ chủ mưu kia, sức mạnh của hắn không hề đơn giản. Hãy cẩn trọng, Tiểu Khải.” Ông quay lưng, biến mất vào màn đêm, tiếp tục vai trò hộ đạo thầm lặng, nhưng trong lòng tràn đầy niềm tin vào Lâm Khải, người đang gieo mầm hy vọng cho một kỷ nguyên mới.
Lâm Khải, Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan tiếp tục hành trình sâu hơn vào Vực Sâu Vô Tình. Mộc Lan đi phía trước một đoạn, đôi mắt lanh lợi quan sát xung quanh, chỉ dẫn đường đi, tránh né những cạm bẫy tiềm ẩn và những khu vực có khí tức “vô tình” dày đặc nhất. Đôi khi, cô liếc nhìn Lâm Khải với vẻ tò mò và một chút thán phục khó tả.
Lâm Khải vẫn điềm nhiên, nhưng ánh mắt hắn có thêm sự ấm áp khi nhìn Mộc Lan. Hắn cảm nhận luồng khí tức “tình” kiên cường từ cô, một sự sống động hiếm hoi trong cõi hư vô này. Vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ Lâm Khải bao bọc cả bốn người, không chỉ bảo vệ họ khỏi sự bào mòn của Vực Sâu, mà còn giúp Mộc Lan cảm thấy bớt bị ảnh hưởng hơn, dần cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ “hữu tình” mà cô đã đánh mất từ lâu.
Bốn người cùng nhau tiến vào một khu vực hang động tối tăm, sâu hun hút. Ánh sáng “hữu tình” từ Lâm Khải vẫn soi rọi con đường, xua tan đi sự tăm tối và lạnh lẽo. Một chặng đường mới đã mở ra, đầy hứa hẹn, nhưng cũng không kém phần hiểm nguy, khi họ tiến gần hơn đến chân tướng của Vô Tình Tông và bí mật của Vực Sâu Vô Tình.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: