Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 60: Thị Trấn Thương Cảm
Mộc Lan sải bước ra khỏi cửa hang tối tăm, đôi mắt tinh anh của nàng khẽ híp trước ánh sáng yếu ớt của Vực Sâu Vô Tình. Khí tức lạnh lẽo, quạnh hiu vẫn bủa vây, nhưng kỳ lạ thay, nó không còn đặc quánh, nuốt chửng mọi sinh khí như trước. Thay vào đó là một sự nhạt đi trông thấy, như thể một tấm màn vô hình vừa được vén lên, để lộ ra một khe hở nhỏ bé của thế giới bên ngoài. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí trong lành hiếm hoi lướt qua cánh mũi, pha lẫn mùi đất ẩm và hương hoa dại mơ hồ.
Đôi mắt tinh quái của Mộc Lan chợt mở to, thay thế vẻ cảnh giác thường trực bằng một sự kinh ngạc tột cùng, xen lẫn chút hoài niệm xa xăm. Nàng đột ngột dừng lại, đôi bàn tay mảnh khảnh đưa lên chỉ về phía trước, giọng nói không nén nổi hân hoan: “Lâm Khải, Sư Huynh, Sư Tỷ, mau nhìn xem… Chúng ta đã đến Thị Trấn Thương Cảm!”
Vương Hạo và Lưu Nguyệt, vốn đang theo sát phía sau, cũng ngẩng đầu lên. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ khiến cả hai kinh ngạc khôn xiết. Không còn là những dãy núi đá trọc lóc, những khe nứt sâu hun hút hay vùng đất xám xịt cằn cỗi như thường thấy trong Vực Sâu Vô Tình. Phía trước họ, trải dài trong thung lũng, là một bức tranh hoàn toàn khác biệt. Một màu xanh tươi bất ngờ trải rộng, những thảm cỏ mềm mại đung đưa trong gió, điểm xuyết vô vàn hoa dại tím biếc, đỏ thắm, vàng tươi, đua nhau khoe sắc. Ẩn hiện giữa màu xanh ấy là một thị trấn cổ kính, những mái ngói rêu phong trầm mặc dưới ánh sáng mờ ảo, những con đường lát đá quanh co dẫn vào sâu bên trong, và những hàng cây cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá xum xuê tựa lọng che.
Vương Hạo cảm nhận một dòng linh lực ấm áp đang dần ổn định trở lại trong kinh mạch, xua đi cảm giác đau nhức rã rời đã lâu. Nỗi bất an mơ hồ từ Vực Sâu cũng dịu đi đáng kể, nhưng thay vào đó là một cảm giác bâng khuâng khó tả, như có một sợi tơ mềm mại vừa chạm vào chốn sâu thẳm trong tâm hồn y. Y quay sang Lâm Khải, ánh mắt vẫn còn nguyên sự kinh ngạc: “Sư đệ, đây… đây là đâu? Sao lại có một nơi như vậy trong Vực Sâu Vô Tình?”
Lưu Nguyệt cũng gật đầu liên tục, dung nhan xanh xao của nàng giờ đây đã có chút hồng hào trở lại. Nỗi trống rỗng trong lòng nàng dường như tạm lắng xuống, thay vào đó là một dòng cảm xúc phức tạp, vừa u buồn xa xăm, vừa thanh khiết diệu kỳ. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo kinh ngạc chân thành: “Thật không thể tin nổi… Một ốc đảo của sự sống giữa cõi hư vô.”
Mộc Lan quay lại nhìn ba người, đôi mắt nàng đượm buồn nhưng cũng ẩn chứa niềm tự hào khôn tả. “Thị Trấn Thương Cảm,” nàng lặp lại, giọng điệu như đang kể một truyền thuyết cổ xưa. “Đây là một trong những Tiên Phàm Chi Cảnh hiếm có nhất, một vùng đất kỳ lạ nằm sâu trong lòng Vực Sâu Vô Tình. Tương truyền, nơi đây được sinh ra từ những giọt lệ của một vị tiên nữ đã vì tình mà đoạn tuyệt Thiên Đạo. Những câu chuyện tình yêu bi kịch, những nỗi đau chia lìa, những lời thề non hẹn biển đã tạo nên linh hồn nơi đây, giúp nó chống lại sự bào mòn của Vực Sâu. Nơi đây không có linh khí dồi dào như những thánh địa tu luyện, nhưng lại tràn ngập một loại năng lượng kỳ lạ… năng lượng của cảm xúc.”
Lâm Khải bước lên phía trước, ánh mắt sâu thẳm của hắn quét qua toàn bộ thị trấn. Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn cùng lúc rung lên dữ dội, tỏa ra ánh sáng xanh biếc và hổ phách dịu nhẹ, như đang cộng hưởng với những gì đang diễn ra. Hắn khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe. Trong không khí, không chỉ có mùi hương của hoa dại, của đất ẩm, mà còn có một dòng cảm xúc mãnh liệt đan xen, cuồn cuộn như một dòng sông vô hình. Hắn cảm nhận được tình yêu cháy bỏng, sự hy sinh vĩ đại, nỗi đau mất mát khôn cùng, nỗi nuối tiếc khôn nguôi… nhưng sâu thẳm hơn tất cả, hắn còn cảm nhận được sự *kiên cường* bất khuất, một ý chí không bao giờ buông bỏ, không bao giờ đầu hàng trước số phận. Những cảm xúc đó không tan biến, không bị bào mòn, mà tồn tại bền bỉ, hóa thành một phần của không gian, của vạn vật nơi đây.
Hắn từ từ mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn sự kinh ngạc, mà tràn đầy sự thấu hiểu sâu xa. “Đây không chỉ là bi kịch, mà là sự kiên cường của ‘tình’. Nó chọn cách sinh tồn, dù phải đối mặt với nỗi đau, dù phải biến đổi hình hài, nhưng vẫn không bao giờ chấp nhận sự hư vô.”

Vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ Lâm Khải bùng lên, bao bọc cả bốn người. Ánh sáng ấm áp không chỉ bảo vệ họ khỏi khí tức lạnh lẽo còn sót lại của Vực Sâu, mà còn giúp Vương Hạo và Lưu Nguyệt cảm nhận rõ hơn những dòng cảm xúc nồng đậm trong thị trấn mà không bị choáng ngợp hay bị chúng nuốt chửng.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận những cảm xúc đó chạm đến sâu thẳm linh hồn, gợi lên những ký ức về người thân, về bạn bè, về những niềm vui và nỗi buồn đã qua. Họ không còn sợ hãi hay bất an, mà thay vào đó là sự đồng cảm sâu xa và một khao khát mãnh liệt muốn bảo vệ những giá trị đó. Vương Hạo nắm chặt tay, giọng nói kiên định: “Đúng vậy, Sư đệ. Tình cảm không phải là gông cùm. Nó là thứ tạo nên chúng ta, là thứ khiến chúng ta là chính mình.”
Lưu Nguyệt gật đầu, đôi mắt nàng rưng rưng nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường. Nàng thì thầm: “Nó là sức mạnh. Sức mạnh để tồn tại, để vượt qua tất cả.”
Mộc Lan nhìn Lâm Khải với vẻ thán phục khó tả. Sự ấm áp từ hào quang của Lâm Khải không chỉ xoa dịu vết thương thể xác, mà còn xoa dịu nỗi đau mất mát đã lâu trong lòng nàng, làm bừng lên một tia hy vọng mới. Nàng cảm thấy một sự bình yên hiếm có, thứ mà nàng đã từng nghĩ sẽ không bao giờ tìm lại được. “Chúng ta vào trong thôi, Lâm Khải. Sẽ có nhiều câu chuyện hơn nữa chờ đợi chúng ta. Những câu chuyện về ‘tình’ không bao giờ chết.”
Lâm Khải gật đầu, ánh mắt hắn hướng về thị trấn, tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ đi, và chúng ta sẽ tìm hiểu. Tìm hiểu cách ‘tình’ tồn tại, cách nó chiến thắng sự vô tình.”
Bốn người bắt đầu bước đi, hào quang “hữu tình” của Lâm Khải vẫn bao bọc họ, rọi sáng con đường dẫn vào Thị Trấn Thương Cảm. Dưới chân họ, những đóa hoa dại tím biếc khẽ đung đưa, tựa hồ đang chào đón những vị khách đặc biệt mang theo ngọn lửa của tình cảm.
***

Bước chân của Lâm Khải, Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan nhẹ nhàng lướt trên những con đường lát đá cổ kính của Thị Trấn Thương Cảm. Khác với sự tĩnh mịch đến ghê người của ngôi làng không tên mà họ vừa đi qua, nơi đây có một dòng sinh hoạt chậm rãi, trầm mặc. Người dân di chuyển lặng lẽ, ánh mắt họ mang nặng nỗi buồn, nỗi hoài niệm, nhưng không hề vô hồn. Mỗi bước chân của họ, mỗi cái liếc nhìn, mỗi tiếng thở dài đều tựa hồ mang theo một câu chuyện, một cảm xúc đã được thời gian gọt giũa và cất giữ. Khí tức “vô tình” của Vực Sâu dường như không thể xâm nhập sâu vào nơi này, hoặc nếu có, nó cũng bị những dòng cảm xúc nồng đậm nơi đây hóa giải, biến đổi thành một thứ gì đó khác biệt, một nỗi buồn sâu lắng nhưng không tuyệt vọng.
Mộc Lan, với sự quen thuộc của mình, dẫn đường. Nàng chỉ vào một cây cầu đá cổ kính bắc qua con suối nhỏ, dòng nước trong vắt róc rách chảy dưới chân cầu. “Nơi này là ‘Cầu Nguyện Ước’,” nàng nói, giọng điệu trầm lắng, như một người kể chuyện. “Tương truyền, hàng ngàn năm trước, một đôi tình nhân đã thề non hẹn biển tại đây. Họ là hai tu sĩ đến từ hai tông môn đối địch, nhưng tình yêu của họ đã vượt qua mọi rào cản thế tục. Tuy nhiên, Thiên Đạo vô tình không dung thứ cho tình yêu đó. Một kiếp nạn ập đến, chia cắt họ mãi mãi. Nàng hóa thành dòng suối trong vắt, chàng hóa thành tảng đá kiên cố bên bờ, vĩnh viễn bên nhau, nhưng không bao giờ có thể chạm vào.”
Lâm Khải bước đến, chạm tay lên lan can cầu đá lạnh lẽo. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực hắn rung lên nhè nhẹ, tựa hồ đang thì thầm những câu chuyện tình yêu cổ xưa vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được dòng chảy của tình yêu vĩnh cửu, nỗi đau chia lìa khắc cốt ghi tâm, nhưng cũng là sự chấp nhận số phận, sự hòa hợp vào vạn vật, biến tình yêu thành một phần của thiên nhiên, của dòng chảy thời gian. Tình yêu đó không biến mất, nó chỉ chuyển hóa, trở thành một lời nhắc nhở vĩnh cửu về sự kiên cường của trái tim con người.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt cũng bước đến gần, cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ cây cầu và dòng suối. Một nỗi buồn bỗng dâng trào trong lòng họ, nhưng không hề khiến họ yếu đuối. Ngược lại, nó khiến họ thêm trân trọng những gì mình đang có, trân trọng tình bạn, tình đồng môn, và cả những ký ức ấm áp. Vương Hạo khẽ nói, ánh mắt xa xăm: “Dù chia cắt, nhưng tình yêu của họ vẫn tồn tại, Sư đệ. Nó đã trở thành một phần của nơi này.”
Lưu Nguyệt nhìn Lâm Khải, đôi mắt nàng đầy vẻ kính phục và thấu hiểu. “Sư đệ, đây chính là sự ‘chuyển hóa’ mà Sư đệ đã nói sao? Biến nỗi đau thành một phần của Đại Đạo, không phải đoạn tuyệt, mà là dung hòa?”
Lâm Khải gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Đúng vậy, Sư Tỷ. Tình yêu không chết đi, nó chỉ thay đổi hình hài, trở thành một phần của vạn vật, của Thiên Đạo. Những nỗi đau này, những bi kịch này, không phải là dấu vết yếu đuối, mà là minh chứng cho sự kiên cường của tình cảm. Chúng nhắc nhở chúng ta rằng, dù Thiên Đạo có vô tình đến đâu, trái tim con người vẫn luôn có thể tìm thấy con đường để yêu thương và tồn tại.”
Họ tiếp tục đi sâu vào thị trấn, Mộc Lan dẫn họ qua những con hẻm nhỏ, những ngôi nhà cổ kính phủ đầy rêu phong và hoa dại. Nàng chỉ vào một ngôi nhà cổ với giàn hoa giấy tím biếc leo kín, rủ xuống như một tấm rèm lụa mềm mại. “Đó là ‘Nhà Tình Hoài’,” nàng kể, giọng nói thì thầm tựa hồ sợ làm vỡ tan bầu không khí linh thiêng. “Một vị phu nhân đã chờ chồng mình trở về sau cuộc chiến tu tiên suốt trăm năm. Chàng là một thiên tài tu luyện, nhưng cũng vì tình mà chấp nhận hy sinh. Mỗi ngày, nàng đều đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn về phía chân trời, hy vọng sẽ thấy bóng dáng chàng. Đến khi nàng hóa đá bên cửa sổ, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, ánh mắt vẫn hướng về nơi chàng đã đi.”

Lâm Khải bước đến gần ngôi nhà, cảm nhận được sự chờ đợi vô vọng nhưng cũng tràn đầy hy vọng, tình yêu thủy chung vượt qua cả sinh tử, vượt qua cả giới hạn của thời gian. Hắn cảm nhận được sự kiên trì, nhẫn nại, và một niềm tin không bao giờ tắt. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lý Thanh Thanh hiện về rõ nét trong tâm khảm hắn, nụ cười rạng rỡ của nàng, ánh mắt quan tâm của nàng. Rồi đến hình ảnh cha mẹ hắn, làng Sương Mộc bị hủy diệt trong thảm họa hồng thủy. Nỗi đau mất mát không làm hắn gục ngã, mà biến thành ngọn lửa ý chí kiên định, rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn thề sẽ không để tình cảm bị lãng quên, không để những giá trị của “tình” bị biến chất hay bị chôn vùi trong sự vô tình của Thiên Đạo.
Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của Lâm Khải bùng sáng rực rỡ, năng lượng “hữu tình” từ hắn lan tỏa, xoa dịu không khí u buồn xung quanh ngôi nhà. Những cánh hoa giấy tím biếc khẽ rụng xuống, tựa những giọt nước mắt vô hình của thời gian, nhưng cũng tựa những lời thì thầm của sự bình yên.
Vương Hạo và Lưu Nguyệt đứng cạnh Lâm Khải, cảm nhận được sự bình yên sâu lắng và sức mạnh toát ra từ hắn. Đạo tâm của họ được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết, như những gốc cây đã tìm thấy nguồn nước. Vương Hạo đặt tay lên vai Lâm Khải, giọng nói trầm ấm đầy tin tưởng: “Sư đệ, con đường của ngươi, chính là con đường chúng ta sẽ đi. Một con đường không bao giờ đoạn tuyệt tình cảm.”
Lưu Nguyệt gật đầu, ánh mắt kiên định. “Vô luận gian nan, vô luận hiểm nguy, chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ cùng ngươi chứng minh, ‘tình’ là chân lý.”
Lâm Khải nở một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu và biết ơn với hai người đồng hành. Hắn cảm thấy không còn đơn độc trên con đường này. Ngọn lửa “hữu tình” trong tim hắn, được chia sẻ và củng cố bởi những người bạn, càng thêm rực cháy.
Bỗng, Mộc Lan nhíu mày, đôi mắt tinh anh của nàng chợt trở nên sắc bén, chỉ vào một con hẻm tối tăm nằm khuất giữa hai ngôi nhà cũ kỹ. “Lâm Khải, Sư Huynh, Sư Tỷ, chờ một chút! Ta cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ từ đó. Nó không phải là sự u buồn tự nhiên của thị trấn, mà là một thứ lạnh lẽo hơn, quen thuộc… như khí tức của Vô Tình Tông.” Giọng nàng trầm xuống, mang theo sự căm phẫn và cảnh giác.
***

Lâm Khải nhìn về phía con hẻm tối tăm mà Mộc Lan vừa chỉ. Ngay lập tức, Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn rung lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tỏa ra ánh sáng xanh biếc và hổ phách rực rỡ, tựa hồ đang cảnh báo về một mối nguy hiểm cận kề. Hắn nhắm mắt lại, tập trung linh giác, cảm nhận một luồng khí tức “vô tình” đang len lỏi từ sâu bên trong con hẻm. Nhưng luồng khí tức này không giống với sự bào mòn tự nhiên của Vực Sâu mà họ từng trải qua. Nó là sự “biến chất”, sự cưỡng ép và lợi dụng những cảm xúc nồng đậm, kiên cường của thị trấn này, biến chúng thành một thứ năng lượng tà ác, lạnh lẽo.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào con hẻm. “Mộc Lan, ngươi có biết Vô Tình Tông có hoạt động gì ở thị trấn này không?”
Mộc Lan gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên căm phẫn, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm. “Ta từng nghe nói, Vô Tình Tông vô cùng ưa thích những nơi có cảm xúc mạnh mẽ như Thị Trấn Thương Cảm. Họ gọi đó là ‘Nguồn Cảm Hứng’. Chúng dùng những cảm xúc đó để tinh luyện ‘Vô Tình Đan’, một loại đan dược có thể phong bế tình cảm hoàn toàn của con người, biến họ thành những cỗ máy vô tri. Thậm chí, ta còn nghe đồn, chúng còn có thể dùng những cảm xúc đó để tạo ra ‘Vô Tình Chi Nguyên’ – dạng năng lượng tinh thuần của sự vô tình, có thể hủy diệt mọi thứ mang theo ‘tình’.”
Vương Hạo và Lưu Nguyệt nghe vậy, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Vương Hạo siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. “Chúng thật tàn nhẫn! Lợi dụng nỗi đau, tình yêu của người khác để đạt được mục đích ích kỷ của mình. Thật không thể chấp nhận được!”
Lưu Nguyệt cũng bày tỏ sự phẫn nộ, đôi mắt nàng ánh lên ngọn lửa căm ghét. “Nếu vậy, có lẽ ‘Ngọc Hồi Ức’ của gia đình ngươi, Mộc Lan, cũng có liên quan đến việc này. Chúng đã cướp đi ký ức, cảm xúc của người thân ngươi, không phải để đoạn tuyệt, mà là để biến chất chúng, để tinh luyện thành thứ tà ác!”
Lâm Khải nhắm mắt lại một lần nữa, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ cộng hưởng mạnh mẽ, truyền cho hắn những luồng thông tin và cảm nhận sâu xa hơn về dòng chảy khí tức “vô tình” đang lan tỏa từ con hẻm. Hắn nhận ra Vô Tình Tông không chỉ muốn đoạn tuyệt cảm xúc, mà còn muốn *kiểm soát* và *biến chất* chúng, biến những ngọn lửa tình yêu thành tro tàn lạnh lẽo, biến những dòng suối cảm xúc thành băng giá vĩnh cửu. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa “tình” và “vô tình”, mà còn là cuộc chiến chống lại sự tha hóa, sự mục ruỗng của một thứ đã từng được gọi là “Đạo”.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như dao, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa ngọn lửa “hữu tình” không thể dập tắt. “Không thể để chúng tiếp tục. Nếu chúng có thể biến những cảm xúc kiên cường, bất diệt nơi đây thành ‘Vô Tình Chi Nguyên’, thì không còn gì là an toàn nữa. Cả Vực Sâu này, và có lẽ cả Phàm Trần, sẽ bị nuốt chửng bởi sự hư vô.”

Lâm Khải lấy ra tấm bản đồ cũ kỹ của Trần Hạo. Lạ thay, tấm bản đồ cũng khẽ rung lên, chấm sáng yếu ớt xuất hiện ở cuối con hẻm tối tăm, bên cạnh một ký hiệu nhỏ của Vô Tình Tông mà hắn chưa từng thấy trước đây. Ký hiệu đó là một bông hoa băng tinh xảo dị thường, nhưng lại tỏa ra khí tức lạnh lẽo, tà ác đến ghê người.
“Tấm bản đồ và các bảo vật đang chỉ dẫn chúng ta đến đó,” Lâm Khải nói, giọng nói đầy quyết đoán, không chút do dự. “Có lẽ chân tướng của âm mưu Vô Tình Tông, và cả tình cảnh của Hàn Liệt, đều nằm ở nơi này. Hắn có lẽ cũng là một nạn nhân của sự biến chất tà ác này.”
Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn nhau, rồi cùng gật đầu dứt khoát. Vương Hạo nói, giọng nói kiên định: “Sư đệ, chúng ta sẽ đi cùng ngươi. Chúng ta sẽ không để những kẻ tàn nhẫn đó lợi dụng ‘tình’ để tạo ra ‘vô tình’!”
Lưu Nguyệt bổ sung, ánh mắt bừng sáng ngọn lửa quyết tâm: “Vén màn bí mật của chúng, và chứng minh con đường ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ là chân lý. Không ai có quyền tước đoạt cảm xúc của người khác.”
Mộc Lan siết chặt tay, ánh mắt nàng bừng lên ngọn lửa căm thù và quyết tâm báo thù cho gia đình. “Ta sẽ dẫn đường. Ta quen thuộc những lối đi bí mật của thị trấn này, và ta biết cách tránh những khu vực nguy hiểm. Chúng ta sẽ tìm ra chúng, và đòi lại những gì thuộc về gia đình ta!”
Từ một đỉnh núi xa xăm, ẩn mình trong làn sương mù mờ ảo, Trần Hạo lặng lẽ quan sát Thị Trấn Thương Cảm. Ông cảm nhận được sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải, ngọn lửa ấm áp đang bùng cháy giữa cõi hư vô. Nhưng ông cũng ưu tư trước luồng khí tức tà ác đang len lỏi, sự biến chất tinh vi mà ông đã từng chứng kiến trong quá khứ.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện và chút nuối tiếc. “Tiểu Khải, ngươi đã tìm thấy nơi ‘tình’ được tôi luyện. Giờ là lúc ngươi chứng minh nó không thể bị biến chất, không thể bị thao túng bởi sự tà ác. Con đường của ngươi… sẽ là con đường dẫn lối cho Phàm Trần.”
Lâm Khải gật đầu, ánh mắt hắn nhìn sâu vào con hẻm tối tăm, nơi ẩn chứa những bí mật và nguy hiểm khôn lường. “Đi thôi.”
Bốn người cùng nhau bước vào con hẻm, hào quang “hữu tình” từ Lâm Khải rực sáng, xua tan bóng tối và lạnh lẽo. Họ sẵn sàng đối mặt với những bí mật và nguy hiểm mà Vô Tình Tông đã gieo rắc trong Thị Trấn Thương Cảm, với niềm tin mãnh liệt rằng ngọn lửa của tình cảm sẽ soi rọi mọi bóng tối và đánh thức những trái tim ngủ quên.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: