Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 64: Cuộc Gặp Gỡ Với Lục Phong
Mộc Lan khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh lẽo quen thuộc của Vực Sâu Vô Tình, mà là một luồng khí tức kỳ dị, tựa như hàng vạn sợi tơ vô hình đang siết chặt lồng ngực nàng. Từ khi rời khỏi Thị Trấn Thương Cảm, bước chân vào vùng biên giới giữa sự sống và sự tiêu điều này, nàng đã cảm nhận được sự biến đổi vi tế của linh khí xung quanh. Nó không hoàn toàn vô vị như khí tức Vực Sâu, cũng chẳng nồng nàn sinh động như Thị Trấn Thương Cảm, mà là một sự giao thoa quái lạ, ẩn chứa những bí mật không lời.



Đôi mắt sắc bén của nàng lướt qua những bụi cây khô héo, những tảng đá xám xịt nhấp nhô dọc con đường mòn hoang vắng. Mỗi ngọn gió thoảng qua đều mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một thoáng hương mục rữa khó gọi tên, khiến lòng nàng dấy lên cảm giác bất an. Ký ức về gia đình, về những hồi ức bị Vô Tình Tông cướp đi, lại dâng lên, như một vết sẹo nhức nhối trong tâm hồn. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, linh lực trong cơ thể tự động vận chuyển, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào.

Phía trước nàng, Lâm Khải vẫn bước đi vững chãi, vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát cùng Uẩn Tình Ngọc trên ngực cậu vẫn bao bọc lấy cả nhóm, tựa như một tấm chăn ấm áp xua đi cái lạnh lẽo đang xâm thực. Nhưng Mộc Lan có thể thấy, đôi mắt trong trẻo của Lâm Khải vẫn ẩn chứa một tầng ưu tư. Cậu đang trầm tư, nhớ lại lời Tố Tâm về “phúc duyên” và “lời nguyền”, về “nút thắt” cảm xúc đang chờ được giải thoát.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: