Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 65: Sức Mạnh Của Lòng Kiên Định

Cập nhật lúc: 2026-07-26 16:30:33 | Lượt xem: 4

Mộc Lan khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh lẽo quen thuộc của Vực Sâu Vô Tình, mà là một luồng khí tức kỳ dị, tựa như hàng vạn sợi tơ vô hình đang siết chặt lồng ngực nàng. Từ khi rời khỏi Thị Trấn Thương Cảm, bước chân vào vùng biên giới giữa sự sống và sự tiêu điều này, nàng đã cảm nhận được sự biến đổi vi tế của linh khí xung quanh. Nó không hoàn toàn vô vị như khí tức Vực Sâu, cũng chẳng nồng nàn sinh động như Thị Trấn Thương Cảm, mà là một sự giao thoa quái lạ, ẩn chứa những bí mật không lời.

Đôi mắt sắc bén của nàng lướt qua những bụi cây khô héo, những tảng đá xám xịt nhấp nhô dọc con đường mòn hoang vắng. Mỗi ngọn gió thoảng qua đều mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một thoáng hương mục rữa khó gọi tên, khiến lòng nàng dấy lên cảm giác bất an. Ký ức về gia đình, về những hồi ức bị Vô Tình Tông cướp đi, lại dâng lên, như một vết sẹo nhức nhối trong tâm hồn. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, linh lực trong cơ thể tự động vận chuyển, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào.

Phía trước nàng, Lâm Khải vẫn bước đi vững chãi, vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát cùng Uẩn Tình Ngọc trên ngực cậu vẫn bao bọc lấy cả nhóm, tựa như một tấm chăn ấm áp xua đi cái lạnh lẽo đang xâm thực. Nhưng Mộc Lan có thể thấy, đôi mắt trong trẻo của Lâm Khải vẫn ẩn chứa một tầng ưu tư. Cậu đang trầm tư, nhớ lại lời Tố Tâm về “phúc duyên” và “lời nguyền”, về “nút thắt” cảm xúc đang chờ được giải thoát.

Vương Hạo đi bên cạnh Mộc Lan, gương mặt y trắng bệch, linh lực trong người đang bị bào mòn nhanh chóng. Nỗi bất an vô cớ và cảm giác buồn bã trống rỗng lại dấy lên, nhưng y cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định nhìn theo bóng lưng Lâm Khải. “Sư đệ Lâm Khải… đệ ấy luôn là niềm tin của chúng ta,” y thầm nhủ, cố gắng đẩy lùi những ý nghĩ tiêu cực. Lưu Nguyệt cũng không khá hơn, dung nhan nàng xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì sự tiêu hao tinh thần. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, nhưng khi nhìn thấy vầng hào quang ấm áp từ Lâm Khải, nỗi sợ đó lại dịu đi đôi chút. “Tiểu Khải… liệu đệ có thể vượt qua tất cả?” nàng tự hỏi, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần tin tưởng.

Bỗng, Lâm Khải đột ngột dừng lại. Vầng hào quang bảo vệ quanh cậu bùng lên mạnh mẽ hơn, như một phản ứng tự nhiên với mối đe dọa vô hình đang đến gần. Khí tức “vô tình” trong không khí bỗng dày đặc hơn gấp bội, không còn là sự bào mòn từ từ nữa, mà là một áp lực mạnh mẽ, trực tiếp tấn công vào tâm hồn.

“Dư nghiệt tình cảm! Ta được lệnh ‘thanh tẩy’ mọi dấu vết của sự yếu đuối trên vùng đất này. Các ngươi không nên bước chân vào Tiên Phàm Chi Cảnh.”

Một giọng nói băng giá, lạnh lẽo như lưỡi đao xuyên qua màn khí tức u ám, vang vọng khắp con đường mòn hoang vắng. Từ phía trước, một bóng người khoác đạo bào Vô Tình Tông, với phù hiệu hoa băng tinh xảo thêu trên ngực, chậm rãi hiện ra. Đó chính là Lục Phong, kẻ từng gây sự với Lâm Khải và Lý Thanh Thanh ở Phá Vân Tông. Gương mặt hắn giờ đây hoàn toàn vô cảm, ánh mắt khinh miệt quét qua nhóm Lâm Khải, tỏa ra linh lực mạnh mẽ của một tu sĩ cấp cao.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Lòng Kiên Định

“Cái gọi là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ chỉ là lời ngụy biện của kẻ yếu đuối, tình cảm là xiềng xích trói buộc các ngươi.” Lục Phong khinh miệt nói, giọng hắn không một chút dao động. Hắn liếc nhìn Mộc Lan, ánh mắt sắc lạnh: “Đặc biệt là ngươi, nữ nhân ngu muội. Việc loại bỏ ký ức của ngươi là một sự ban ơn, một giải thoát khỏi gông cùm tình cảm. Ngươi nên biết ơn Vô Tình Tông.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng điệu đầy mỉa mai: “Ngươi sẽ không muốn giống như Hàn Liệt, kẻ đã từng bị tình cảm làm cho yếu mềm, nhưng giờ đã được ‘thanh tẩy’ và trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”

Những lời nói của Lục Phong như những mũi kim băng xuyên thẳng vào tim Mộc Lan. Ký ức về gia đình, về những hồi ức bị cướp đi, bỗng chốc hiện rõ mồn một. Nàng phẫn nộ tột cùng, định xông lên, thanh kiếm trong tay run lên bần bật: “Đồ khốn! Ngươi dám nói vậy về gia đình ta, về hồi ức của ta sao?!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Lòng Kiên Định

Nhưng Vương Hạo và Lưu Nguyệt đã kịp thời giữ nàng lại. “Sư đệ, bình tĩnh!” Vương Hạo vội vàng nói, cố gắng trấn an Lâm Khải, người đang đứng thẳng, đôi mắt trong trẻo giờ đây đã bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ có ý thức. Lưu Nguyệt cũng lo lắng: “Tiểu Khải, đừng nóng vội!”

Lâm Khải không đáp lời. Toàn bộ cơ thể cậu rung lên nhè nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà là vì một dòng năng lượng mạnh mẽ đang trào dâng trong tim. Nỗi đau mất mát gia đình, sự tàn khốc ở thôn Sương Hà, và hình ảnh Hàn Liệt bị giam cầm trong sự vô cảm—tất cả những ký ức đó ùa về, không làm cậu yếu đuối mà ngược lại, lại biến thành một ngọn lửa ý chí kiên định. Cậu không đàn áp cảm xúc, mà để nỗi phẫn nộ đó bùng lên, chuyển hóa thành quyết tâm sắt đá để bảo vệ những giá trị mình tin tưởng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Lòng Kiên Định

“Ngươi! Kẻ vô tình tàn nhẫn!” Lâm Khải cất tiếng, giọng nói không hề run rẩy mà lại vang vọng một cách mạnh mẽ, đầy uy lực.

Lục Phong không nói thêm lời nào, hắn tấn công trước. Công pháp “Vô Tình Đoạn Diệt” được hắn thi triển, tạo ra những luồng linh khí lạnh lẽo, sắc bén như hàng ngàn lưỡi dao băng. Chúng lao vun vút về phía nhóm Lâm Khải, cắt xé không khí, mang theo sát ý lạnh lẽo. Linh lực của Vương Hạo và Lưu Nguyệt lung lay dữ dội, vầng hào quang từ Lâm Khải phải cố gắng lắm mới chống đỡ được. Mộc Lan bị một luồng khí sượt qua vai, một vết cắt sâu hiện ra, máu tươi rỉ ra thấm ướt vạt áo. Nàng cắn răng chịu đựng, đôi mắt hằn lên sự căm hờn.

Lâm Khải không lùi bước. Hào quang từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát và Uẩn Tình Ngọc trên ngực cậu bùng nổ dữ dội, không chỉ bảo vệ mà còn phản công. Cậu vận dụng bí thuật “Tâm Ngữ” mà vòng cổ đã truyền dạy, chuyển hóa nỗi phẫn nộ và quyết tâm bảo vệ thành một luồng năng lượng “hữu tình” mãnh liệt, rực rỡ như mặt trời vừa mọc, mang theo hơi ấm và sự sống.

Linh khí “hữu tình” của Lâm Khải va chạm trực diện với linh khí “vô tình” của Lục Phong. Một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả con đường mòn. Điều kỳ lạ là, linh khí “hữu tình” của Lâm Khải không chỉ hóa giải những luồng dao băng lạnh lẽo, mà còn xuyên phá sự vô cảm của chúng, trực tiếp tấn công vào đạo tâm của Lục Phong. Hắn gào lên trong thống khổ, ôm lấy đầu, lùi lại mấy bước, gương mặt lộ rõ vẻ thống khổ tột cùng. Linh lực trong người hắn trở nên hỗn loạn, chiêu thức của hắn trở nên rời rạc, mất đi sự sắc bén vốn có.

“Không thể nào! Tình cảm là yếu đuối! Ngươi là quái vật gì?!” Lục Phong gào lên trong đau đớn, ánh mắt hắn tràn ngập sự kinh ngạc và hoảng sợ. Hắn không thể tin được sức mạnh này, một sức mạnh đến từ chính những cảm xúc mà hắn cho là yếu đuối. Hắn cố gắng phản công bằng những chiêu thức tàn độc hơn, nhưng mỗi đòn đánh của hắn đều bị Lâm Khải dùng “tình” hóa giải và phản phệ. Mỗi lần như vậy, Lục Phong lại cảm thấy linh lực và tâm trí bị xáo trộn, đầu óc quay cuồng, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào thức hải.

“Tình không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của sức mạnh và chân lý!” Lâm Khải cất tiếng, giọng nói kiên định, vang vọng khắp không gian u ám. Cậu tung ra đòn kết liễu, một luồng ánh sáng “hữu tình” mạnh mẽ, rực rỡ, mang theo ý chí kiên định và lòng trắc ẩn, không phải sát ý hủy diệt. Đòn này không giết chết Lục Phong, mà đánh thẳng vào đạo tâm của hắn, khiến hắn ngã gục xuống đất, không còn khả năng chiến đấu. Gương mặt hắn tràn ngập sự kinh hoàng và nghi ngờ, đôi mắt trống rỗng của hắn thoáng hiện lên một tia dao động, rồi lại nhanh chóng chìm vào sự vô định.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Lòng Kiên Định

“Sư đệ… sức mạnh này… thật không thể tin được!” Vương Hạo kinh ngạc tột độ, nhìn Lâm Khải với ánh mắt tràn đầy kính phục. Lưu Nguyệt cũng vậy, nàng đưa tay lên che miệng, nước mắt rưng rưng: “Tiểu Khải đã làm được! Cậu ấy đã chứng minh được!”

Sau trận chiến, Lục Phong nằm gục trên nền đất lạnh lẽo, thân thể co quắp, linh lực hỗn loạn. Nhóm Lâm Khải đứng vững giữa vầng hào quang “hữu tình” còn vương vấn, cảm nhận sự ấm áp và bình yên lan tỏa. Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan chạy đến bên Lâm Khải, ánh mắt họ tràn ngập kính phục và niềm tin tuyệt đối. Nỗi sợ hãi hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự kiên cường và quyết tâm.

Mộc Lan nhìn Lục Phong nằm gục, đôi mắt nàng ánh lên sự căm hờn, nhưng sau đó nàng nhìn Lâm Khải, ánh mắt nàng thấu hiểu rằng sức mạnh thật sự không đến từ sự tàn nhẫn mà từ sự bảo vệ và tình cảm. “Lâm Khải, ta hiểu rồi… ngươi đã cho ta thấy sức mạnh thật sự. Ta sẽ đi với ngươi,” nàng khẽ nói, giọng nói kiên định.

Lâm Khải nhìn Lục Phong, ánh mắt cậu không có sự đắc thắng, chỉ có sự thấu hiểu và một chút thương cảm. Cậu không giết Lục Phong, để hắn sống với sự nghi ngờ và kinh hoàng, với mầm mống dao động trong đạo tâm đã bị “tình” của cậu chạm đến. Cậu biết, đây mới là sự trừng phạt đích đáng nhất đối với một kẻ tôn thờ sự vô tình.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sức Mạnh Của Lòng Kiên Định

Từ xa, trên đỉnh núi khuất, Trần Hạo cảm nhận được sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải. Ông nở nụ cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm dường như đã được trút bỏ hoàn toàn. “Tiểu Khải, ngươi đã tìm thấy con đường của mình, và nó rực rỡ hơn ta từng tưởng tượng,” ông thầm nhủ, niềm tin vào Lâm Khải càng thêm vững chắc.

Cùng lúc đó, ở một hang động băng giá sâu trong Vực Sâu Vô Tình, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa. Một luồng linh khí lạnh lẽo từ ngọc giản đột ngột truyền đến, mang theo báo cáo về thất bại của Lục Phong và sự xuất hiện của “sức mạnh tình cảm” đặc biệt. Hắn phá nát ngọc giản trong tay, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên sự tức giận và cảnh giác cao độ. “Kẻ này… không thể để sống!” Huyền Ảnh gầm lên, giọng nói vang vọng trong hang động băng giá, “Truy lùng gắt gao. Phải diệt trừ kẻ này bằng mọi giá!”

Lâm Khải cất chiếc vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc vào túi trữ vật, nhưng vầng hào quang ấm áp vẫn còn vương vấn xung quanh nhóm. Cậu quay sang nhìn Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Sư huynh, sư tỷ, Mộc Lan,” cậu nói, “con đường phía trước vẫn còn nhiều hiểm nguy, nhưng chúng ta sẽ không đơn độc.”

“Sư đệ Lâm Khải, huynh tin vào con đường của đệ hơn bao giờ hết!” Vương Hạo khẳng định, giọng nói đầy kiên cường.

“Tiểu Khải, chúng ta sẽ đi cùng đệ đến cùng! Không bao giờ lùi bước!” Lưu Nguyệt nói, ánh mắt rực cháy niềm tin.

Nhóm Lâm Khải bỏ lại Lục Phong nằm gục, tiếp tục tiến sâu vào Tiên Phàm Chi Cảnh. Bước chân của Lâm Khải vững chãi, không còn ưu tư, thay vào đó là sự kiên định sắt đá và một ngọn lửa hy vọng rực cháy trong tim. Vầng hào quang “hữu tình” vẫn bao bọc lấy cả bốn người, xua tan khí tức “vô tình” xung quanh, tạo thành một lá chắn ấm áp. Lâm Khải cảm nhận “nút thắt” cảm xúc càng ngày càng gần, một luồng khí tức hỗn độn nhưng quen thuộc đang chờ đợi. Cậu sẵn sàng đối mặt với bí mật và sứ mệnh của Tâm Ngữ Tộc, cũng như giải thoát Hàn Liệt.

“Hàn Liệt, ta sẽ đến cứu ngươi. Ta sẽ chứng minh, tình cảm không phải là xiềng xích, mà là ánh sáng dẫn lối.” Lâm Khải thầm nhủ, ánh mắt cậu hướng về phía sâu thẳm của Tiên Phàm Chi Cảnh, nơi ẩn chứa những bí mật về “nút thắt” cảm xúc và số phận đang chờ đợi.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8