Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 69: Cuộc Gặp Lại Lý Thanh Thanh

Cập nhật lúc: 2026-07-26 17:12:43 | Lượt xem: 3

Luồng khí tức lạnh lẽo, vô vị từ đỉnh đồi siết chặt tim gan, khiến từng thớ thịt của Vương Hạo đau nhức, khí huyết trì trệ, linh lực hao hụt như cát chảy qua kẽ tay. Một nỗi sợ hãi mơ hồ, sự quên lãng đang len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí, đe dọa xóa nhòa những ký ức ấm áp nhất. Y nhíu chặt mày, cố gắng vận chuyển linh lực chống lại sự bào mòn này, nhưng cảm giác bất lực vẫn nặng trĩu.

Bên cạnh y, Lưu Nguyệt run rẩy khẽ siết chặt tay Vương Hạo. Gương mặt nàng xanh xao như tờ giấy, đôi mắt trũng sâu, mệt mỏi và sợ hãi khôn nguôi. Nàng cảm thấy mọi cảm xúc bị hút cạn, một nỗi trống rỗng lớn dần trong lòng. Những hình ảnh về gia đình, về những người thân yêu đang mờ nhạt dần, tựa như bị một bàn tay vô hình xóa sổ. Nỗi tuyệt vọng dâng lên, nhưng ngay cả nó cũng bị bóp nghẹt, chỉ còn lại sự thờ ơ băng lãnh thấu xương.

Mộc Lan, với thanh kiếm siết chặt trong tay, đôi mắt rực lên ngọn lửa căm phẫn. Nàng nghiến răng, cố gắng chống lại vô tình chi khí đang cố xóa sổ ký ức và cảm xúc của mình. Mỗi ký ức về gia đình bị Vô Tình Tông hủy hoại, về những hồi ức bị cướp đi, lại bùng lên trong nàng như một ngọn lửa, nuôi dưỡng sự phản kháng. Nàng biết, nếu để mình bị nuốt chửng bởi sự vô cảm này, nàng sẽ chẳng còn là chính mình nữa.

Đứng vững chãi phía trước họ, Lâm Khải dường như không bị ảnh hưởng bởi áp lực đang bao trùm đại điện. Vầng hào quang hổ phách ấm áp từ chiếc vòng cổ gỗ mục trên ngực cậu, cùng ánh sáng xanh biếc dịu dàng từ Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật, bùng sáng mãnh liệt, tạo thành một lá chắn kiên cố, bảo vệ cả ba người khỏi sự bào mòn của vô tình chi khí. Lâm Khải quay lại, khẽ gật đầu trấn an Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan. Ngay lập tức, hơi ấm từ hữu tình chi khí lan tỏa mạnh mẽ hơn, xoa dịu phần nào nỗi đau và nỗi sợ hãi trong lòng họ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Lại Lý Thanh Thanh

Ánh mắt Lâm Khải kiên định, không hề nao núng khi nhìn thẳng vào Huyền Ảnh, kẻ đang đứng trên bệ đá đối diện khối băng, gương mặt khắc khổ, ánh mắt sắc lạnh như băng. “Ngươi muốn đoạn tuyệt ‘tình’?” Giọng Lâm Khải vang vọng, trầm tĩnh nhưng chứa đựng sức mạnh lay động lòng người. “Ngươi sẽ chỉ thấy nó bùng cháy mạnh mẽ hơn thôi!”

Huyền Ảnh nhếch mép, một nụ cười khẩy băng lãnh không chạm đến đáy mắt. “Kẻ mang ‘tình’ yếu hèn! Ngươi vẫn chưa hiểu sao? Tình là gông cùm, là sự yếu hèn, là thứ cản trở chúng sinh đạt tới Đại Đạo tối thượng.” Hắn vung tay, vô tình chi khí từ hắn và đám thuộc hạ bùng lên mạnh mẽ hơn, tựa một cơn bão băng giá muốn nghiền nát ngọn lửa hữu tình nhỏ bé. Huyền Ảnh chuẩn bị ra đòn quyết định, ánh mắt hắn băng lãnh chứa đầy sự khinh miệt. “Để ta cho ngươi thấy, ‘tình’ của ngươi vô dụng đến mức nào!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Lại Lý Thanh Thanh

***

Đúng khoảnh khắc Huyền Ảnh chuẩn bị ra tay, Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ trên ngực Lâm Khải đột nhiên rung động dữ dội hơn bao giờ hết. Ánh sáng hổ phách và xanh biếc từ chúng không chỉ bảo vệ mà còn như đang “kêu gọi” một điều gì đó, một tiếng vọng từ sâu thẳm của thời gian.

Và rồi, một điều kỳ diệu xảy ra.

Từ sâu trong khối băng khổng lồ, nơi Hàn Liệt bị giam cầm, một tia cảm xúc yếu ớt, mong manh như sợi tơ, lướt qua đôi mắt vô hồn của y. Đó là một thoáng bối rối, một chút giằng xé, rồi biến mất nhanh chóng, nhưng nó đã đủ để Lâm Khải cảm nhận được. Một tia hy vọng, dù nhỏ bé, vẫn còn tồn tại.

Ngay sau đó, một luồng linh khí mạnh mẽ, thanh khiết, mang theo khí vị cổ kính và một chút phong trần, đột ngột xé toạc không gian phía trên đại điện. Tiếng không gian bị xé rách vang vọng, chấn động cả đại điện, khiến Huyền Ảnh và đám thuộc hạ phải ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc.

Ánh sáng chói lòa từ vết nứt không gian tan đi, để lộ một bóng người thanh thoát, vận đạo bào màu xanh nhạt của đệ tử nội môn, đứng vững chãi giữa không trung. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt phượng của nàng sáng ngời, kiên định như tinh tú, ẩn chứa nét dịu dàng khó phai mà Lâm Khải đã khắc sâu vào tâm khảm. Khuôn mặt nàng rạng rỡ, như một tia nắng ban mai giữa không gian u ám.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Lại Lý Thanh Thanh

Đó chính là Lý Thanh Thanh!

Nàng không một mình. Phía sau nàng là một vị Trưởng lão Lý gia, tuổi đã lục tuần thất tuần, râu tóc bạc phơ. Vẻ mặt ông hiền từ nhưng ánh mắt lại sắc bén, ẩn chứa khí chất của một cao sĩ từng trải. Kề bên ông là một đệ tử Lý gia trẻ tuổi, dung mạo trầm tĩnh, ánh mắt cảnh giác quét khắp đại điện.

Lý Thanh Thanh quét mắt qua đại điện, ánh mắt nàng dừng lại trên khối băng giam Hàn Liệt. Nàng khẽ nhíu mày, rồi ánh nhìn nàng lướt qua Lâm Khải và nhóm bạn đang đứng bên dưới. Một tia kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt nàng khi thấy Lâm Khải, sư đệ mà nàng đã ly biệt bấy lâu, nay lại đứng vững chãi giữa vòng vây kẻ thù.

Không một lời nói, nàng vung tay. Một làn sóng linh lực thanh khiết, tinh thuần lan tỏa, mang theo khí tức cổ kính, đẩy lùi đám hắc y nhân đang vây hãm nhóm Lâm Khải. Thậm chí, một số tu sĩ Vô Tình Tông, vốn được gia cố bằng vô tình chi khí cực đoan, cũng phải lùi bước, gương mặt lộ vẻ kinh hãi và thống khổ.

“Sư đệ…” Lý Thanh Thanh khẽ thầm thì, giọng nói nàng mang theo sự kinh ngạc và một chút xúc cảm, nhưng đủ để Lâm Khải nghe thấy.

Lâm Khải ngẩng đầu, ánh mắt cậu rạng rỡ, trong trẻo như hồ thu, tràn đầy hân hoan và nhẹ nhõm khi nhìn thấy nàng. “Sư Tỷ!” Cậu gọi, giọng nói vang vọng khắp đại điện, phá tan sự căng thẳng đang bao trùm.

Huyền Ảnh, vốn đang kinh ngạc trước sự xuất hiện bất ngờ này, lập tức lấy lại vẻ băng lãnh. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Thanh. “Ngươi là ai? Dám ngăn cản đại sự của Vô Tình Tông?” Giọng hắn vang lên đầy tức giận và cảnh giác.

***

Lý Thanh Thanh không trả lời Huyền Ảnh ngay lập tức. Nàng nhẹ nhàng đáp xuống, đứng chắn trước nhóm Lâm Khải, mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng khẽ phiêu dật, tạo thành một vầng sáng dịu dàng giữa không gian u ám của đại điện. Ánh mắt nàng vẫn kiên định, không chút nao núng trước sự uy hiếp của Huyền Ảnh.

Huyền Ảnh nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Thanh, ánh mắt hắn bỗng lóe lên một tia minh bạch. “Khí tức này… linh lực thanh khiết mang theo dấu ấn cổ xưa… Ngươi là tàn dư của Lý gia! Kẻ phản nghịch đã phong ấn ‘Vô Tình Chi Nguyên’!” Giọng hắn vang lên đầy căm ghét, như thể đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung.

Lý Thanh Thanh lạnh lùng đáp, không chút sợ hãi: “Huyền Ảnh, ngươi vẫn không thay đổi. Lý gia ta chưa từng phản bội Thiên Đạo. Ta chỉ bảo vệ ‘tình’ khỏi sự ô uế của các ngươi.” Từng lời nàng nói ra đều mang theo khí chất của bậc thấu hiểu chân lý, kiên định bất di.

Lâm Khải đứng phía sau Lý Thanh Thanh, kinh ngạc khi nghe về Lý gia và “Vô Tình Chi Nguyên”. Những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí cậu dần hợp lại. “Lý gia… Tiên Phàm Chi Cảnh… Thiên Tâm Ngọc…” Cậu thầm nhủ, những bí ẩn về nguồn gốc của vô tình và hữu tình dần hé lộ.

Lý Thanh Thanh quay sang Lâm Khải, ánh mắt dịu lại, chứa đựng thân tình và tự hào. Nàng mỉm cười nhẹ, nụ cười như xua đi phần nào băng lãnh của đại điện. “Sư đệ, không ngờ lại gặp đệ nơi đây. Đệ vẫn kiên trì với con đường của mình.”

Lâm Khải nhìn nàng, trong lòng dâng lên vạn ngàn cảm xúc. “Sư Tỷ… đệ cũng không ngờ. Tỷ đến đây vì lẽ gì?”

Lý Thanh Thanh nhìn về phía khối băng giam Hàn Liệt, ánh mắt nàng thoáng ưu sầu. “Ta đến để tìm kiếm ‘Thiên Tâm Ngọc’, bảo vật của Lý gia. Nó là chìa khóa giải phong ấn ‘Vô Tình Chi Nguyên’ và liên quan đến số phận của những người bị giam cầm nơi đây… tựa như Hàn Liệt.”

Vị Trưởng lão Lý gia, người đồng hành cùng Lý Thanh Thanh, bước lên một bước, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Huyền Ảnh. “Huyền Ảnh, Vô Tình Tông các ngươi đã đi quá giới hạn. Các ngươi lợi dụng vô tình để hủy hoại nhân tính, giam cầm cảm xúc, biến chúng sinh thành những con rối vô hồn!”

Huyền Ảnh cười gằn, giọng hắn khinh miệt đến tột cùng. “Lý gia các ngươi chỉ là lũ yếu hèn bám víu vào ‘tình’ vô dụng. ‘Thiên Tâm Ngọc’ của các ngươi cũng chỉ là một món đồ chơi vô bổ. Hôm nay, ta sẽ đoạn tuyệt tất cả tàn dư của ‘tình’, và giải phóng ‘Vô Tình Chi Nguyên’ hoàn toàn!” Hắn dứt lời, vô tình chi khí từ hắn bùng lên dữ dội, một luồng hắc khí cuộn xoáy, nhắm thẳng vào Lý Thanh Thanh và nhóm Lâm Khải.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Lại Lý Thanh Thanh

***

Huyền Ảnh không chần chừ thêm. Hắn ra lệnh thuộc hạ đồng loạt tấn công. Hai tu sĩ Vô Tình Tông cùng đám hắc y nhân lao tới, mang theo vô tình chi khí mạnh mẽ. Tuy nhiên, Huyền Ảnh vẫn giữ khoảng cách, ánh mắt sắc lạnh liên tục dò xét Lý Thanh Thanh, không dám liều lĩnh toàn lực tấn công. Hắn đã nhận ra sự thay đổi ở nàng, và những lời Trưởng lão Lý gia vừa nói càng khiến hắn phải thận trọng.

Lý Thanh Thanh cùng vị Trưởng lão Lý gia và đệ tử của mình lập tức phản công. Linh lực của Lý Thanh Thanh thanh khiết và mạnh mẽ, mang theo khí vị cổ kính, nhẹ nhàng hóa giải hoặc làm suy yếu vô tình chi khí của đối thủ. Mỗi chiêu thức của nàng đều tựa như một làn gió xuân, xua tan đi băng lãnh, khiến các hắc y nhân thống khổ co giật, linh lực hỗn loạn.

Lâm Khải cùng Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Mộc Lan cũng không hề nao núng, lập tức tham chiến, phối hợp ăn ý với Lý Thanh Thanh. Vầng hữu tình chi khí từ vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc của Lâm Khải bùng cháy rực rỡ, kết hợp với linh lực thanh khiết của Lý Thanh Thanh, tạo thành một trường bảo vệ kiên cố, vừa chống đỡ vô tình chi khí, vừa phản công hiệu quả.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cuộc Gặp Lại Lý Thanh Thanh

Trong lúc chiến đấu, Lý Thanh Thanh và Lâm Khải có một khoảnh khắc giao tiếp bằng ánh mắt. Một cái gật đầu nhẹ nhàng của Lý Thanh Thanh, một ánh mắt kiên định của Lâm Khải. Không cần lời nói, cả hai đều ngầm hiểu sự hợp tác tạm thời này. Cả nhóm cùng nhau đẩy lùi từng đợt tấn công của địch, tạo thành một bức tường vững chắc giữa sinh và tử.

Huyền Ảnh nhận thấy Lý Thanh Thanh mạnh hơn hắn nghĩ, và sự phối hợp giữa hữu tình chi khí của Lâm Khải cùng linh lực thanh khiết của Lý Thanh Thanh tạo ra một sức mạnh đáng gờm, vượt xa dự đoán của hắn. Hắn không muốn mạo hiểm để lộ thêm bí mật hay tổn thất lực lượng. Ánh mắt hắn lóe lên tia băng lãnh, ra lệnh triệt thoái. “Tốt lắm, Lý Thanh Thanh! Lâm Khải! Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự cản trở này! Vô Tình Tông sẽ không bỏ qua!”

Huyền Ảnh cùng đám thuộc hạ tan biến vào hắc ám của đại điện, để lại không gian trong sự tĩnh mịch đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng thở dốc của nhóm Lâm Khải và Lý Thanh Thanh, cùng vô tình chi khí còn vương vấn trong không khí.

Trên đỉnh núi xa xôi, Trần Hạo chứng kiến toàn bộ sự tình. Ông mỉm cười mãn nguyện, một nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt lão nhân. “Thiên Đạo Hữu Tình… đã tìm thấy minh hữu.” Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp thân thể ông, gánh nặng ngàn năm tựa như được trút bỏ phần nào. Nhưng ánh mắt ông vẫn còn ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Huyền Ảnh sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Chân chính đại chiến chỉ mới bắt đầu.

***

Đại điện dần trở lại sự tĩnh mịch, chỉ còn lại những vệt vô tình chi khí còn vương vấn và tiếng vọng của trận chiến vừa qua. Nhóm Lâm Khải và Lý Thanh Thanh tập hợp lại. Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan thở phào nhẹ nhõm, gương mặt vẫn còn chút xanh xao nhưng ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và kính phục trước thần uy của Lý Thanh Thanh.

Lâm Khải bước đến gần Lý Thanh Thanh, ánh mắt cậu chất chứa ngưỡng mộ và hân hoan khi tái ngộ. “Sư Tỷ, tỷ đã mạnh lên rất nhiều.” Giọng cậu trầm ấm, chân thành.

Lý Thanh Thanh mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng nhìn Lâm Khải đầy vẻ thân tình và tự hào. Nụ cười của nàng rạng rỡ như một tia nắng xua tan đi u ám của đại điện. “Đệ cũng vậy, Tiểu Khải. Hữu tình chi đạo của đệ đã rực sáng. Đệ đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi.”

Nàng quay sang giới thiệu vị Trưởng lão và đệ tử Lý gia đồng hành cùng nàng. “Đây là Lý Trưởng lão, người đã dẫn dắt ta tìm lại di sản Lý gia. Và đây là Lý Phong, đệ tử cùng ta trên hành trình này.”

Trưởng lão Lý gia khẽ gật đầu với Lâm Khải, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. “Tiểu Khải đạo hữu, lão phu đã nghe danh đệ từ lâu. Hữu tình chi đạo của đệ chính là hy vọng của Phàm Trần này.”

Lý Thanh Thanh tiếp lời, giải thích kỹ hơn về gia tộc mình. “Lý gia ta là một gia tộc cổ xưa, từng là hộ vệ của ‘Thiên Tâm Ngọc’ và có nhiệm vụ cân bằng ‘tình’ và ‘vô tình’ trong thế gian này. Nhưng sau Đại chiến ngàn năm trước, ta đã suy tàn và phải ẩn mình để tránh sự truy sát của Vô Tình Tông. Ta đã tìm ra dấu vết về sứ mệnh của gia tộc mình thông qua một cổ tịch, và nó đã dẫn ta đến ngôi đền này, nơi ‘Thiên Tâm Ngọc’ được cho là đang phong ấn ‘Vô Tình Chi Nguyên’.”

Nàng nhìn khối băng giam Hàn Liệt, ánh mắt nàng thoáng ưu sầu. “Thiên Tâm Ngọc chính là chìa khóa để giải thoát y, nhưng nó bị Vô Tình Tông giấu kín nơi nào đó trong ngôi đền này. Và ta cảm nhận được, nó đang ở rất cận.”

Lâm Khải nhìn Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật và chiếc vòng cổ gỗ trên ngực mình. Chúng vẫn rung nhẹ, như đồng cảm với lời nàng, và cùng tỏa ra một luồng khí tức dẫn lối mờ ảo. “Sư Tỷ, ta sẽ cùng tỷ tìm kiếm Thiên Tâm Ngọc và giải thoát Hàn Liệt.” Giọng cậu kiên quyết.

Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Mộc Lan gật đầu dứt khoát, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và kiên quyết. Mộc Lan siết chặt thanh kiếm, nỗi căm phẫn và khao khát đòi lại công đạo càng thêm mạnh mẽ.

Lý Thanh Thanh nhìn Lâm Khải, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ hơn bao giờ hết, tựa một đóa sen nở rộ giữa băng giá. “Tốt lắm, Sư đệ. Ta sẽ cùng đệ chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ không phải là yếu hèn, mà là cội nguồn của sức mạnh chân chính!”

Nhóm Lâm Khải và Lý Thanh Thanh cùng nhìn về phía khối băng giam Hàn Liệt. Tiền đồ vẫn đầy hiểm nguy, Vô Tình Tông vẫn đang rình rập, nhưng giờ đây, họ đã có thêm một minh hữu mạnh mẽ, một gia tộc cổ xưa cùng chung chí hướng, và những manh mối quan trọng về “Thiên Tâm Ngọc” cùng “Vô Tình Chi Nguyên”. Ngọn lửa hữu tình trong tim họ bùng cháy mạnh mẽ, sẵn sàng soi rọi hắc ám, giải thoát những trái tim bị giam cầm và thay đổi vận mệnh Phàm Trần.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8