Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 73: Lời Nguyền Của Tiên Phàm

Cập nhật lúc: 2026-07-27 12:09:36 | Lượt xem: 7

Mùi ẩm mốc của đất đá, hòa lẫn với một thoáng hương mục rữa từ những phù văn cổ xưa, len lỏi vào khứu giác nàng khi Mộc Lan bước sâu vào lối đi bí mật. Con hẻm hẹp, tối tăm như một miệng vực thẳm nuốt chửng ba người, từng bước chân vang vọng trong sự tĩnh mịch đến rợn người. Linh lực trong nàng cảm thấy bị đè nén, như vạn sợi tơ vô hình siết chặt lồng ngực, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Vô Tình Chi Nguyên từ ngoại giới vẫn không ngừng ập đến, dù đã bị bức tường đá ngăn cản phần nào, nhưng những chấn động kịch liệt từ đại điện vẫn truyền thẳng xuống đây, khiến vách đá khẽ rung bần bật. Nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông, nỗi lo lắng cho Hàn Liệt và sự bất an mơ hồ về những gì đang chờ đợi phía trước, tất cả hòa quyện thành một dòng cảm xúc phức tạp trong lòng Mộc Lan. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, linh lực trong nàng tự động vận chuyển, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Nguyền Của Tiên Phàm

Lâm Khải vẫn điềm nhiên bước đi phía trước, vầng hào quang hổ phách dịu nhẹ từ chiếc vòng cổ gỗ mục, cùng ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc, bao bọc lấy y và tỏa ra hơi ấm thanh tịnh, xua tan khí tức “vô tình” còn vương vấn trong lối đi. Đôi mắt trong trẻo của y ẩn chứa nỗi ưu tư sâu sắc, nhưng bước chân lại vô cùng kiên định. Y đang trầm tư, hồi tưởng lời Tố Tâm cô nương về “phúc duyên” hiếm có và “lời nguyền” nghiệt ngã của Tâm Ngữ Tộc, về “nút thắt” cảm xúc đang chờ được giải thoát.

Lý Thanh Thanh đi ngay sau Lâm Khải, dung nhan thanh tú lộ rõ vẻ căng thẳng. Nàng cảm nhận luồng khí tức cổ xưa trong lối đi, xen lẫn những tàn dư cảm xúc bị phong ấn, khiến nàng khẽ nhíu mày. Tiếng gầm rú điên loạn của Hàn Liệt cùng luồng Vô Tình Chi Nguyên từ đại điện phía sau ngày càng rõ rệt, mạnh mẽ đến mức khiến lối đi khẽ rung chuyển, những hạt bụi li ti rơi lả tả từ trần đá.

“Chẳng lành rồi, Tiểu Khải!” Lý Thanh Thanh thốt lên, giọng nàng pha lẫn lo lắng và thúc giục. “Tốc độ của Vô Tình Chi Nguyên quá nhanh, Huyền Ảnh đang dồn toàn lực phá hủy nơi đây! Chúng ta không còn nhiều thời gian!”

Lâm Khải dừng bước, lắng nghe tiếng gầm rú và cảm nhận sự rung chuyển kịch liệt từ phía sau. Y biết Lý Thanh Thanh sư tỷ nói đúng, Huyền Ảnh đang hành động quyết liệt, không hề cho bọn họ chút thời gian nào để chần chừ. Nhưng y cũng tin rằng, càng vội vã, càng dễ mắc sai lầm.

“Sư tỷ đừng lo, chúng ta sẽ nhanh chóng tìm thấy Thiên Tâm Ngọc. Nó là hy vọng duy nhất của chúng ta.” Lâm Khải nhẹ nhàng nói, giọng y mang theo một sự bình tĩnh kỳ lạ, như dòng nước mát xoa dịu nỗi bất an. Y nắm chặt tay Mộc Lan và Lý Thanh Thanh, truyền hơi ấm từ chiếc vòng cổ gỗ, như lời trấn an vô hình. Hơi ấm đó không chỉ làm dịu đi sự lạnh lẽo trong không khí, mà còn xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn trong lòng hai nàng.

Ba người tiếp tục tiến sâu vào đường hầm. Càng đi, không gian càng mở rộng, cho đến khi họ đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi có một Tổ Bia cổ kính, cao lớn, rêu phong, sừng sững giữa đường hầm. Tổ Bia được làm từ một loại đá đen tuyền, trên bề mặt khắc đầy những phù văn và ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm, bí ẩn, gợi cảm giác về một lịch sử bị lãng quên.

Lý Thanh Thanh giật mình khi trông thấy Tổ Bia. Nàng tiến lại gần, ánh mắt nàng quét qua những phù văn cổ. “Đây… đây là Tổ Bia của một tông môn cổ đại, có lẽ là tiền thân của Lý gia ta, hoặc một tông môn đã thất lạc trong lịch sử.” Nàng nhẹ nhàng chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của bia đá, khẽ nhắm mắt. “Ta cảm thấy có một luồng khí tức bi thương và tuyệt vọng từ nó, như thể nó đang kể một câu chuyện đau lòng đã bị chôn vùi qua thiên niên vạn tải.”

Lâm Khải cũng tiến đến gần Tổ Bia, đặt bàn tay ấm áp của y lên bề mặt lạnh lẽo. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực y rung động mạnh mẽ, tỏa ra ánh sáng ấm áp, như đang cố gắng “thấu hiểu” những gì được khắc ghi trên bia đá. Y cảm nhận được những dòng cảm xúc hỗn loạn, nỗi đau và sự hối tiếc từ những ký tự cổ xưa, như thể Tổ Bia là một trái tim khổng lồ đang thổn thức.

Lý Thanh Thanh bắt đầu giải mã những phù văn cổ. Dung nhan nàng dần tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng khi nàng đọc được những dòng chữ cuối cùng. Toàn thân nàng run rẩy, đôi môi mấp máy, như không thể tin vào những gì vừa đọc.

“Nó… nó chép rằng: ‘Thiên Đạo vô tình, vạn vật đều hư không. Kẻ nào chấp niệm tình cảm, sẽ bị Thiên Đạo từ chối, linh hồn tiêu tán, vĩnh viễn không thể thành tiên, chỉ có thể chìm đắm trong luân hồi đau khổ.’ Nó… nó gọi đó là ‘Lời Nguyền Của Tiên Phàm’…” Giọng Lý Thanh Thanh run rẩy, yếu ớt, như thể nàng vừa chứng kiến một sự thật kinh thiên động địa.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Nguyền Của Tiên Phàm

Mộc Lan nghe xong, nỗi căm phẫn bùng lên mạnh mẽ trong lòng. Nàng không thể chấp nhận những lời lẽ đó. “Vô nghĩa! Những kẻ Vô Tình Tông đó thật tàn ác, dám định nghĩa cả Đại Đạo! Tình cảm làm sao có thể là lời nguyền? Chúng chỉ là những kẻ yếu hèn, sợ hãi chính cảm xúc của mình!” Nàng siết chặt thanh kiếm, ánh mắt rực lửa hận thù bừng cháy. “Ta sẽ không bao giờ chấp nhận cái ‘lời nguyền’ vô lý này!”

Lâm Khải cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo, tuyệt vọng từ Tổ Bia xâm nhập tâm thần. Những ký ức về nỗi đau mất mát gia đình, hình ảnh song thân nằm dưới đống đổ nát của làng Sương Mộc, lời hứa với Lý Thanh Thanh sư tỷ, dung nhan vô hồn của Hàn Liệt… tất cả như bị lời nguyền này thách thức, muốn dập tắt ngọn lửa “hữu tình” trong tim y. Một thoáng dao động, một tia nghi ngờ yếu ớt lướt qua ánh mắt y. Liệu con đường y chọn có thực sự là sai lầm? Liệu tình cảm có thực sự là gông cùm, là xiềng xích như những gì Tổ Bia này chép?

Nhưng ngay lập tức, Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên ngực y bùng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, không phải để trấn an, mà là để “khẳng định”. Một luồng tri thức cổ xưa, ấm áp, tràn đầy tình cảm tuôn vào tâm thần Lâm Khải, giúp y nhìn thấu bản chất của lời nguyền. Lâm Khải nhận ra đây không phải là lời nguyền của Thiên Đạo chân chính, mà là một giáo điều bị bóp méo, một sự phong ấn tư tưởng do những kẻ sợ hãi tình cảm tạo ra, những kẻ đã lầm tưởng rằng đoạn tuyệt cảm xúc mới là con đường duy nhất để siêu thoát. Đây là sự dối trá, là sự tàn nhẫn mà Vô Tình Tông đã lợi dụng để duy trì quyền lực và định nghĩa về sự thành tiên của chúng.

Ánh mắt Lâm Khải trở nên kiên định hơn bao giờ hết, sâu thẳm nhưng bừng cháy ngọn lửa bất diệt. Y siết chặt tay, nhìn thẳng vào Tổ Bia, giọng nói vang vọng, tràn đầy sức mạnh và niềm tin. “Không! Tình cảm không phải là xiềng xích, cũng không phải là lời nguyền. Nó là cội nguồn của sức mạnh, là ánh sáng soi rọi bóng tối. Nó là thứ duy nhất khiến chúng ta là chính mình, là thứ duy nhất có thể chống lại sự hư vô của ‘vô tình’!” Y ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nơi có Thiên Tâm Ngọc và tương lai của Phàm Trần. “Nếu Thiên Đạo Vô Tình từ chối chúng ta, vậy ta sẽ tự mình mở ra một con đường mới, một ‘Thiên Đạo Hữu Tình’!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Nguyền Của Tiên Phàm

Lý Thanh Thanh nhìn Lâm Khải, ánh mắt nàng tràn đầy ngưỡng mộ và hy vọng. Dung nhan nàng rạng rỡ, như đóa sen vừa thoát khỏi bùn lầy. “Đúng vậy, Tiểu Khải! Gia tộc Lý của ta đã từng cố gắng, nhưng lại thất bại trong việc chống lại ‘Lời Nguyền Của Tiên Phàm’ này. Nhưng ngươi… ngươi chính là hy vọng để hoàn thành sứ mệnh cổ xưa đó, để chứng minh rằng tình cảm không phải là yếu đuối!”

Mộc Lan cũng gật đầu mạnh mẽ, nỗi căm phẫn trong nàng giờ đã chuyển hóa thành quyết tâm sắt đá. “Ta sẽ đi cùng Lâm Khải! Những kẻ Vô Tình Tông đó sẽ phải trả giá cho những gì chúng đã gây ra, và chúng ta sẽ cho chúng thấy sức mạnh thật sự của ‘tình’!”

Ngay sau lời tuyên bố của Lâm Khải, Tổ Bia cổ kính khẽ rung chuyển. Một phù văn cổ xưa, hình đóa hoa sen nở rộ, bỗng bừng sáng trên nền bia, tỏa ra ánh sáng ấm áp, bao dung. Phù văn đó không chỉ là một biểu tượng, mà còn là một manh mối, chỉ dẫn đến một khe nứt bí mật dưới chân bia.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Lời Nguyền Của Tiên Phàm

“Đây là manh mối!” Lý Thanh Thanh thốt lên, ánh mắt nàng lấp lánh. “Có lẽ nó chỉ xuất hiện khi có người thực sự thấu hiểu và chấp nhận con đường ‘hữu tình’!”

Lâm Khải chạm tay vào phù văn hoa sen. Khe nứt dưới chân bia mở rộng, để lộ một đường hầm nhỏ, uốn lượn sâu vào lòng đất. Từ bên trong đường hầm, một luồng khí tức ấm áp, thuần khiết hơn, hoàn toàn khác biệt với những gì bọn họ đã trải qua từ khi đặt chân vào Cổ Miếu Vô Danh, nhẹ nhàng tỏa ra.

“Thiên Tâm Ngọc đang ở phía trước.” Lâm Khải nói, giọng y bình tĩnh nhưng đầy uy lực. “Dù có là lời nguyền hay hiểm nguy, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

“Ta tin Lâm Khải!” Mộc Lan dứt khoát nói, nàng đã hoàn toàn đặt niềm tin vào Lâm Khải và con đường y chọn.

“Tiểu Khải, chúng ta đi thôi!” Lý Thanh Thanh mỉm cười, dung nhan đầy kiên cường và tin tưởng.

Cùng lúc đó, trong đại điện phía sau, tình hình đang trở nên cực kỳ nguy cấp. Vương Hạo và Lưu Nguyệt đang chật vật cùng Lý Trưởng lão và Lý Phong giữ vững kết giới tạm thời. Linh lực của bọn họ đã gần cạn kiệt, dung nhan trắng bệch vì kiệt sức và nỗi sợ hãi. Hàn Liệt trong khối băng đã bắt đầu giãy giụa kịch liệt, tiếng gầm rú điên loạn vang vọng khắp nơi, khiến kết giới rung lắc kịch liệt, như sắp vỡ tan. Huyền Ảnh đứng ngoài kết giới, dung nhan lạnh lẽo như băng, đang tăng cường sức mạnh Vô Tình Chi Nguyên, ép bức kết giới đến giới hạn cuối cùng.

“Khí tức vô tình quá mạnh!” Vương Hạo ho ra một ngụm máu, thân thể y run rẩy. “Sư đệ Lâm Khải, mau lên!”

“Tiểu Khải… phải nhanh lên!” Lưu Nguyệt thốt lên, dung nhan nàng xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì lo lắng.

Lý Trưởng lão nhìn về phía lối đi bí mật với ánh mắt lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng, biết rằng số phận của tất cả đang nằm trong tay Lâm Khải.

Lâm Khải cảm nhận được sự tuyệt vọng và nguy hiểm đang bủa vây đại điện. Ánh mắt y bừng lên ngọn lửa quyết tâm sắt đá, không còn chút do dự nào. Y đẩy nhanh bước chân vào đường hầm mới, theo sát Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Thiên Tâm Ngọc, và hy vọng của Phàm Trần, đang chờ đợi bọn họ ở phía trước, và y biết, y không thể thất bại.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8