Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 74: Cái Bẫy Của Vô Tình Tông

Cập nhật lúc: 2026-07-27 12:21:00 | Lượt xem: 5

Luồng khí tức ấm áp, tinh thuần từ đường hầm bí mật, thứ đã xoa dịu tâm hồn Lâm Khải ở cuối chương trước, chợt tan biến như sương khói gặp nắng. Thay vào đó, một luồng lạnh lẽo thấu xương ập đến, không chỉ là cái lạnh của băng giá mà còn là sự trống rỗng, vô vị đến lạnh người, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng kinh mạch. Một áp lực vô hình đè nặng tâm trí, bóp nghẹt linh lực, khiến không khí trở nên đặc quánh, u ám ngột ngạt.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cái Bẫy Của Vô Tình Tông

Mộc Lan khẽ rùng mình, từng sợi lông tơ dựng đứng. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị áp chế mạnh mẽ, như có một bàn tay băng giá đang siết chặt. Nỗi căm phẫn Vô Tình Tông bấy lâu bỗng chốc bị kìm hãm bởi cảm giác trống rỗng vô cớ, khiến nàng hụt hẫng khôn tả. Nàng quét mắt qua đường hầm tối tăm, nheo lại đầy cảnh giác.

Lý Thanh Thanh nhíu mày, linh khí thanh khiết vốn cuồn cuộn trong nàng giờ đây cũng bị ảnh hưởng, có phần trì trệ. Nàng nhận ra ngay điều bất thường. Đây không phải là khí tức của Thiên Tâm Ngọc, cũng chẳng phải là luồng năng lượng dẫn lối chân lý. Ngược lại, nó giống như một kết giới phong cấm, một cái bẫy được giăng ra tinh vi, chờ đợi con mồi sa lưới. “Tiểu Khải, cẩn thận!” Nàng khẽ gọi, giọng nói đầy căng thẳng.

Lâm Khải, được bao bọc bởi vầng hào quang hổ phách dịu dàng từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc, cũng cảm nhận rõ rệt sự thay đổi đột ngột này. Linh giác y cảnh báo nguy hiểm cận kề, một cảm giác bất an dâng lên nơi đáy lòng. Y nhớ lại lời Tố Tâm từng cảnh báo về “lời nguyền” và “nút thắt” cảm xúc, liệu đây có phải là nơi chúng đang chờ đợi?

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo khinh miệt tột cùng, vang vọng khắp đường hầm, như một bản án tử hình vừa tuyên: “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, cuối cùng cũng tự chui vào lưới.”

Từ sâu trong bóng tối, những bóng người dần hiện rõ. Một nhóm tu sĩ Vô Tình Tông, với đạo bào xám tro và ánh mắt vô hồn quen thuộc, bước ra. Chúng không còn im lặng như những bóng ma nữa, mà toát ra sát khí lạnh lẽo, mỗi bước chân đều mang theo áp lực Vô Tình Chi Nguyên nặng nề. Và dẫn đầu bọn chúng, là một thân ảnh quen thuộc đến nhói lòng.

Hàn Liệt.

Hắn khoác trên mình đạo bào xám tro, ngực thêu đóa băng hoa tinh xảo, biểu tượng của Vô Tình Tông. Đôi mắt hắn không còn là vẻ vô cảm thường ngày, mà đỏ rực như máu, lóe lên sát khí kinh người, vô nhân tính. Toàn thân hắn toát ra luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, mạnh mẽ hơn hẳn lúc bị giam trong khối băng ở đại điện. Hắn đứng đó, như một pho tượng băng sống, một pho tượng băng biết giết chóc, vô cùng đáng sợ.

Lý Thanh Thanh kinh ngạc tột độ, không thể tin vào mắt mình. “Hàn Liệt! Sao hắn lại ở đây?” Nàng thốt lên, giọng run rẩy. “Không phải hắn đang bị giam trong đại điện sao? Đây… đây là bí thuật Dịch Chuyển của Vô Tình Tông!” Nàng nhận ra sự dịch chuyển bất thường này là một bí thuật cao cấp, một thủ đoạn mà chỉ những trưởng lão quyền uy nhất của Vô Tình Tông mới có thể thi triển.

Từ phía sau Hàn Liệt, một bóng hình cao lớn, uy nghiêm bước ra. Đó chính là Huyền Ảnh, kẻ chủ mưu của Vực Sâu Vô Tình. Dung nhan y lạnh lẽo như băng, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh miệt ghê tởm. “Để chào đón ngươi, kẻ mang ‘tình’ yếu đuối,” y nói, giọng nói vang vọng khắp đường hầm, “ta đã đặc biệt chuẩn bị một ‘món quà’. Hàn Liệt đã được ‘thanh tẩy’ hoàn toàn, và nơi đây sẽ là mồ chôn cho tất cả những kẻ ngu muội tin vào ‘tình’!”

Lâm Khải cảm thấy nỗi đau nhói trong tim, tựa ngàn mũi kim đâm. Chứng kiến Hàn Liệt hoàn toàn bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế, biến thành cỗ máy giết chóc vô hồn, khiến y đau đớn hơn mọi vết thương thể xác. Nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, không chút nao núng. Vầng hào quang từ vòng cổ gỗ mục nát và Uẩn Tình Ngọc bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như lời thách thức gửi Huyền Ảnh, tuyên ngôn về sức mạnh của “tình” trước “vô tình” cực đoan.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cái Bẫy Của Vô Tình Tông

Hàn Liệt không nói một lời, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy Lâm Khải. Hắn vung tay ra hiệu, và ngay lập tức, các tu sĩ Vô Tình Tông cùng chính Hàn Liệt lao vào tấn công nhóm Lâm Khải, không chút do dự, không chút tình cảm.

Trận chiến bùng nổ trong đường hầm chật hẹp. Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn từ Hàn Liệt và các tu sĩ Vô Tình Tông, cố gắng bào mòn linh lực và tình cảm của nhóm Lâm Khải. Hàn Liệt, dưới sự khống chế hoàn toàn, tấn công Lâm Khải bằng những chiêu thức mạnh mẽ, tàn bạo, không chút nương tay. Mỗi đòn đánh đều mang theo hơi lạnh thấu xương và ý chí diệt tuyệt, nhắm thẳng vào đạo tâm Lâm Khải.

Lâm Khải né tránh, chỉ phòng thủ, tìm cách hóa giải, không hề ra đòn tấn công. Y không muốn làm Hàn Liệt bị thương. Từng tia linh lực hữu tình ấm áp từ vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc được y khéo léo truyền vào những khe hở trong đòn đánh của Hàn Liệt, cố gắng thấm sâu vào tâm khảm hắn, tìm kiếm một tia hy vọng, một chút tình cảm còn sót lại. Y cảm nhận được sự giằng xé bên trong Hàn Liệt, nỗi đau âm ỉ bị Vô Tình Chi Nguyên đè nén.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cái Bẫy Của Vô Tình Tông

Lý Thanh Thanh, với linh khí thanh khiết và kiến thức cổ truyền của Lý gia, nhanh chóng phối hợp cùng Mộc Lan để cầm chân các tu sĩ Vô Tình Tông khác. Nàng vung tay, những luồng linh khí xanh biếc tựa dải lụa mềm mại nhưng ẩn chứa sức mạnh kiên cường, quấn lấy đối thủ, ngăn chúng tiếp cận Lâm Khải. Trong lúc chiến đấu, nàng cố gắng quan sát, tìm kiếm điểm yếu trong bí thuật Dịch Chuyển và khống chế Hàn Liệt của Vô Tình Tông, hy vọng tìm ra cách giải thoát hắn.

Mộc Lan chiến đấu với nỗi căm phẫn cực độ. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo oán hận dành cho Vô Tình Tông, nhưng nàng nhận ra sự vô cảm của đối thủ khiến nàng khốn đốn. Những tu sĩ Vô Tình Tông này không biết sợ hãi, không biết đau đớn, chúng chỉ là cỗ máy chiến đấu được điều khiển bởi Vô Tình Chi Nguyên. Nàng chợt nhớ đến lời của Lâm Khải về “tình là cội nguồn sức mạnh”, và nàng cố gắng tập trung tình cảm của mình vào từng chiêu thức, biến căm phẫn thành động lực.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cái Bẫy Của Vô Tình Tông

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi Lâm Khải truyền một luồng hữu tình mạnh mẽ hơn, tinh thuần hơn vào Hàn Liệt, đôi mắt đỏ rực của Hàn Liệt bỗng thoáng rung động. Một tia ký ức yếu ớt, mơ hồ lướt qua, tựa hình ảnh thoáng hiện rồi biến mất. Nhưng ngay lập tức, Vô Tình Chi Nguyên trong hắn bùng lên dữ dội, dập tắt tia sáng mong manh đó, khiến Hàn Liệt gầm gừ dữ tợn, tấn công điên cuồng hơn.

Huyền Ảnh quan sát toàn bộ trận chiến với thần sắc lạnh lùng, hài lòng. Y nhận thấy Lâm Khải vẫn cố chấp với “tình”, vẫn không chịu buông bỏ. Y cười khẩy, giọng nói mang theo sự chế giễu: “Ngươi càng cố chấp, càng yếu đuối. Tình cảm chỉ là xiềng xích, là tử huyệt! Ngươi nghĩ thứ ‘tình’ rẻ mạt đó có thể chống lại Đại Đạo Vô Tình sao?”

Y vung tay, Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn từ cơ thể y, tạo ra áp lực vô hình bao trùm toàn bộ đường hầm, khiến nhóm Lâm Khải cảm thấy linh lực bị siết chặt hơn, tình cảm bị bào mòn nhanh hơn.

Lý Thanh Thanh, trong lúc chiến đấu kịch liệt, chợt phát hiện ra những phù văn cổ xưa trên vách hầm mộ. Chúng không chỉ là hình trang trí, mà đang hấp thụ một phần Vô Tình Chi Nguyên từ Hàn Liệt và các tu sĩ Vô Tình Tông, tựa những sinh vật đói khát. Nàng nhận ra đây không phải là một đường hầm bình thường, mà là một kết giới cổ xưa, một phần của cơ quan nào đó, có thể liên quan đến Thiên Tâm Ngọc hoặc một bí mật sâu xa hơn.

Nàng lập tức thông báo cho Lâm Khải, giọng nói đầy cấp bách: “Tiểu Khải! Nhìn những phù văn này! Chúng đang phản ứng với Vô Tình Chi Nguyên! Có thể đây là lối thoát, hoặc một bí mật khác của Thiên Tâm Ngọc!”

Huyền Ảnh nhận ra ý đồ của Lý Thanh Thanh, y cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp đường hầm, đầy ngạo nghễ: “Vô dụng! Kết giới đó chỉ là một phần của đại trận bẫy lớn hơn! Nó sẽ nghiền nát tất cả các ngươi, cùng cái gọi là ‘tình’ yếu đuối của các ngươi!” Y tăng cường Vô Tình Chi Nguyên, khiến Hàn Liệt tấn công dữ dội hơn, đồng thời các tu sĩ Vô Tình Tông khác cũng dồn ép mạnh mẽ, không cho nhóm Lâm Khải có cơ hội tiếp cận phù văn.

Nhóm Lâm Khải bị đẩy vào thế khó. Hầm mộ chật hẹp, những đòn tấn công dồn dập, áp lực từ Vô Tình Chi Nguyên ngày càng gia tăng. Lâm Khải cảm nhận tình hình đại điện đang trở nên nguy cấp hơn bao giờ hết qua rung động yếu ớt của Uẩn Tình Ngọc, và y biết họ không thể ở lại đây quá lâu. Thời gian đang cạn kiệt.

Lâm Khải nhìn về phía phù văn trên tường, ánh mắt y lóe lên quyết đoán, không còn chút do dự. “Sư Tỷ, Mộc Lan! Chúng ta phải tìm cách phá vỡ kết giới này, hoặc tìm lối đi khác! Không thể để bị mắc kẹt tại đây!”

Cùng lúc đó, trong đại điện phía sau, tình hình đã trở nên tồi tệ cực điểm.

Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong đang kiệt sức, cố gắng duy trì kết giới tạm thời. Linh lực của bọn họ đã cạn kiệt đến mức đáng sợ, thân thể run rẩy bần bật, từng thớ thịt đau nhức tựa bị xé toạc. Các tu sĩ Vô Tình Tông khác từ bên ngoài đang dồn ép, và tiếng gầm rú điên loạn của Huyền Ảnh vẫn vang vọng khắp đại điện, tựa tiếng trống tử thần.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Cái Bẫy Của Vô Tình Tông

Vương Hạo ho ra một ngụm máu tươi, dung nhan y trắng bệch tựa tờ giấy, đôi mắt trũng sâu vì kiệt quệ. Y siết chặt tay, nói với Lưu Nguyệt, giọng thều thào, đứt quãng: “Linh lực của ta… sắp cạn rồi! Sư đệ Tiểu Khải… hy vọng… sư đệ sẽ thành công!”

Lưu Nguyệt dung nhan xanh xao, run rẩy bám víu Vương Hạo. Nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị xóa sổ tình cảm dâng lên tột cùng, nhưng nàng cố gắng kìm nén. “Nhất định… Tiểu Khải sẽ làm được…” Nàng nhìn về phía lối đi bí mật mà Lâm Khải đã vào, ánh mắt đầy lo lắng, xen lẫn tia hy vọng mong manh.

Lý Trưởng lão nhìn kết giới đang nứt toác từng mảng lớn, biết rằng thời gian của họ đã không còn nhiều. Nỗi đau xót hiện rõ trên dung nhan già nua của ông, nhưng ông vẫn đứng thẳng, quyết không lùi bước.

Một tiếng “RẦM” long trời lở đất vang vọng, kết giới tạm thời cuối cùng cũng vỡ vụn thành vô số mảnh linh quang. Các tu sĩ Vô Tình Tông, với ánh mắt vô hồn và sát khí lạnh lẽo, lập tức ùa vào đại điện như lũ dữ. Huyền Ảnh, với dung nhan lạnh lẽo như băng, xuất hiện ngay giữa trung tâm đại điện, ánh mắt y quét qua những người đang kiệt sức, tràn đầy sát khí và khinh miệt.

Đại điện chìm trong hỗn loạn. Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong bị bao vây, đối mặt với nguy hiểm cận kề, tựa những ngọn đèn dầu trước gió. Trong khi đó, Lâm Khải và những người đồng hành vẫn đang mắc kẹt trong cái bẫy chết người của Vô Tình Tông, đối mặt với Hàn Liệt và Huyền Ảnh. Số phận của tất cả, của cả “tình” và “vô tình”, đang treo lơ lửng trên sợi chỉ mỏng manh, chờ đợi quyết định, một phép màu…

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8