Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 75: Đối Đầu Giữa Hai Con Đường
Luồng khí tức ấm áp từ phù văn hoa sen, thứ vừa nhen nhóm hy vọng và dẫn lối nhóm Lâm Khải, đột ngột tiêu tán. Ngay lập tức, một luồng lạnh lẽo, trống rỗng và áp lực vô hình mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập đến, tựa băng thủ khổng lồ siết chặt tâm can. Không khí trong đường hầm vốn đã âm u, giờ đây càng trở nên ngột ngạt, mang theo mùi tanh tưởi của Vô Tình Chi Nguyên nồng nặc và sự tĩnh mịch rợn người.
Mộc Lan khẽ rùng mình, linh lực trong cơ thể nàng bị áp chế mạnh mẽ, tựa vạn sợi tơ vô hình trói buộc. Nỗi căm phẫn Vô Tình Tông vốn đã thấm sâu cốt tủy nàng, giờ đây lại bị một lực lượng vô hình kìm hãm, khiến nàng cảm thấy bức bối khôn nguôi. Một cảm giác trống rỗng đáng sợ bắt đầu xâm chiếm tâm trí, đe dọa nuốt chửng những ký ức và cảm xúc mà nàng đang cố gắng gìn giữ. Nàng nắm chặt trường kiếm trong tay, ánh mắt cảnh giác, bất an lướt qua bóng tối.
Lý Thanh Thanh nhíu mày sâu sắc, dung nhan nàng thoáng tái nhợt. Linh khí thanh khiết vốn cuồn cuộn trong nàng giờ đây cũng bị ảnh hưởng, thoáng trì trệ. Nàng quả không hổ danh là người Lý gia cổ xưa, nhanh chóng nhận ra đây không chỉ là một luồng khí tức “vô tình” thông thường, mà là một kết giới phong cấm hoặc cạm bẫy tinh vi do Vô Tình Tông giăng bày, mạnh hơn nhiều so với dự đoán của Lý Trưởng lão. Nguy hiểm rình rập, nàng cảm nhận rõ rệt tử khí đang cận kề.
Lâm Khải đứng giữa hai người, thân hình vẫn sừng sững như thái sơn. Vầng hào quang hổ phách ấm áp từ vòng cổ gỗ mục trên ngực cùng ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ từ Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật bùng sáng mãnh liệt. Hai luồng sáng hòa quyện, kết thành một lá chắn vô hình kiên cố, bao bọc ba người, che chắn họ khỏi sự bào mòn của khí tức “vô tình”. Linh giác chàng cảnh báo nguy hiểm cận kề, nhưng ánh mắt chàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Tâm chàng đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một thôi thúc mãnh liệt muốn đối mặt với sự thật.
Từ sâu trong bóng tối thăm thẳm của đường hầm, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, mang theo vẻ khinh miệt tột cùng vang vọng: “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, cuối cùng cũng tự chui vào lưới.” Giọng nói này không phải của Huyền Ảnh đang ở đại điện, mà tựa một lời nhắn khắc sâu vào hư không, một lời tiên tri nghiệt ngã đã được an bài từ trước, khiến người nghe rợn tóc gáy.
Ngay sau đó, một nhóm tu sĩ Vô Tình Tông, khoác đạo bào xám tro thêu đóa băng hoa tinh xảo, xuất hiện từ bóng tối. Ánh mắt họ vô hồn, bước chân lạnh lẽo, tựa những u linh. Dẫn đầu là một bóng hình quen thuộc, khiến tâm Lâm Khải đau nhói: Hàn Liệt. Y khoác đạo bào tương tự, nhưng đóa băng hoa trên ngực y lại ánh lên vẻ chết chóc, u ám hơn. Đôi mắt y đỏ rực, vô hồn, toát ra sát khí kinh người, tựa một chiến binh băng giá vô tình, một cỗ máy giết chóc hoàn hảo.
Lý Thanh Thanh kinh ngạc thốt lên, giọng nàng đầy vẻ lo lắng: “Hàn Liệt!” Nàng nhanh chóng nhận ra đây là bí thuật Dịch Chuyển của Vô Tình Tông, đã đưa y đến đây thần tốc, biến y thành con tốt thí để đối phó với bọn họ. Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng nàng khi nhìn thấy cố hữu đã hoàn toàn bị tha hóa.
Hàn Liệt không nói một lời, gương mặt vô cảm như đá tảng vạn năm. Y vung tay ra hiệu lệnh. Ngay lập tức, y cùng ba đến năm tu sĩ Vô Tình Tông khác lao vào tấn công nhóm Lâm Khải. Mỗi đòn đánh của Hàn Liệt đều mang theo Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, lạnh lẽo thấu xương, nhắm thẳng vào cảm xúc và linh hồn, không chút do dự hay lưu tình. Luồng khí tức đó không chỉ tấn công vật lý, mà còn cố gắng bào mòn ý chí, xóa nhòa ký ức và tình cảm của bọn họ.

Lâm Khải cảm thấy đau nhói trong tâm khi chứng kiến Hàn Liệt, cố hữu của chàng, giờ đây hoàn toàn bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế, trở thành một cỗ máy giết chóc vô hồn. Chàng liên tục né tránh các đòn đánh uy lực của Hàn Liệt, không muốn ra tay làm tổn thương y. Tâm chàng gào thét, không thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này.
***
Đường hầm bí mật chật hẹp bỗng trở thành chiến trường hỗn loạn. Linh lực giao tranh dữ dội, khí tức “vô tình” và “hữu tình” va chạm, tạo nên những luồng sóng xung kích vô hình, khiến vách đá rung chuyển kịch liệt.
Lâm Khải liên tục né tránh những đòn đánh uy lực của Hàn Liệt, tốc độ của y nhanh đến kinh người, mỗi chiêu thức đều mang theo sự lạnh lẽo tuyệt đối, không chút sơ hở. Chàng không ngừng gọi tên y, giọng nói ấm áp, đầy chân thành vang vọng trong đường hầm, cố gắng xuyên qua lớp băng giá vô cảm đang bao bọc y: “Hàn Liệt! Là ta đây, Lâm Khải! Ngươi còn nhớ thôn Sương Mộc không? Nhớ nụ cười rạng rỡ của muội muội ngươi không? Nhớ lời thề của chúng ta không, lời thề về một thế giới không có nỗi đau?”
Trong khi né tránh, Lâm Khải truyền một luồng linh lực “hữu tình” ấm áp từ vòng cổ gỗ và Uẩn Tình Ngọc, kết hợp “Tâm Thuật” mà chàng đã lĩnh ngộ. Luồng năng lượng đó, không mang theo sát khí, mà là sự thấu cảm và tình yêu thương, cố gắng xuyên qua lớp Vô Tình Chi Nguyên dày đặc bao bọc y, “xâm nhập” vào sâu trong tâm trí y. Lâm Khải tin rằng, sâu thẳm bên trong y, vẫn còn một tia “tình” chưa bị xóa sổ hoàn toàn.
Một tia dao động cực kỳ yếu ớt, tựa một ánh chớp lóe lên trong màn đêm tối tăm, thoáng qua đôi mắt đỏ rực của y. Y khựng lại một tích tắc, đôi mắt vốn vô hồn bỗng lóe lên một nỗi đau âm ỉ bị che giấu, một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt. Y gầm gừ một tiếng không rõ ràng, tựa một tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt, một sự phản kháng vô vọng từ sâu thẳm linh hồn. Nhưng ngay lập tức, sát khí vô hồn lại lấn át, đôi mắt y trở lại vẻ lạnh lẽo chết chóc. Y tấn công dữ dội hơn, tàn bạo hơn, như muốn đè bẹp bất kỳ tia cảm xúc nào còn sót lại trong mình, muốn dập tắt hoàn toàn ánh sáng “hữu tình” đang cố gắng chạm vào y.
Lâm Khải cảm nhận được sự giằng xé đó, dù chỉ là thoáng qua, nhưng nó đủ để ngọn lửa hy vọng trong tâm chàng rực cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. “Ngươi vẫn còn đó! Ta biết ngươi vẫn còn đó! Ta sẽ không bỏ cuộc, Hàn Liệt!” Chàng tin rằng mình đang đi đúng hướng, tin rằng “tình” có thể đánh thức “vô tình”.

Trong khi Lâm Khải đối đầu trực diện với Hàn Liệt, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cũng không ngừng chiến đấu. Lý Thanh Thanh vung tay, linh khí thanh khiết của Lý gia kết thành một hàng rào ánh sáng xanh biếc kiên cố, chặn đứng ba tu sĩ Vô Tình Tông khác đang lao tới. Nàng khẽ quát, giọng nói đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm: “Tiểu Khải, đừng để bị thương! Tập trung vào Hàn Liệt! Ta sẽ kiềm chế bọn chúng! Mộc Lan, cẩn thận, đừng để bị bọn chúng bào mòn cảm xúc!”
Mộc Lan, dù vẫn căm phẫn tột cùng với Vô Tình Tông vì những gì chúng đã cướp đi từ gia đình nàng, nhưng khi nhìn thấy sự điên loạn và vô hồn của Hàn Liệt, nàng nhận ra y cũng là một nạn nhân đáng thương. Sự căm phẫn trong nàng không còn là sự mù quáng, mà chuyển hóa thành một quyết tâm mạnh mẽ hơn: quyết tâm giải cứu y, và báo thù Vô Tình Tông một cách có mục đích. Nàng dứt khoát vung kiếm, chặn đứng một tu sĩ Vô Tình Tông khác đang cố tấn công Lâm Khải từ phía sau. “Lâm Khải, tập trung vào Hàn Liệt! Chúng ta sẽ bảo vệ ngươi, bằng mọi giá!” Nàng đã học được cách kiềm chế cảm xúc, chuyển hóa căm phẫn thành sức mạnh chiến đấu để giải cứu y.
Trong lúc giao chiến căng thẳng, Lý Thanh Thanh chú ý đến những phù văn cổ xưa trên vách đường hầm. Nàng nhận ra chúng không chỉ là hình trang trí hay những cạm bẫy đơn thuần. Chúng đang hấp thụ Vô Tình Chi Nguyên đang lan tỏa, tựa những miệng vực không đáy, nhưng đồng thời, từ sâu bên trong chúng, lại tỏa ra một luồng khí tức ấm áp yếu ớt, tựa đang được đánh thức, đang hồi sinh. “Tiểu Khải, nhìn những phù văn này! Chúng không phải chỉ là cạm bẫy, chúng đang hấp thụ Vô Tình Chi Nguyên và có một luồng sinh khí… có thể là lối thoát, hoặc liên quan đến Thiên Tâm Ngọc!” Giọng nàng vang lên đầy cấp bách và hy vọng.
***
Trong khi đó, ở đại điện chính, tình hình đã trở nên tồi tệ tột cùng.
Huyền Ảnh đứng sừng sững giữa đại điện, ánh mắt lạnh lẽo như băng quét qua nhóm Vương Hạo đang kiệt sức. Y không vội ra tay, chỉ đơn thuần dùng khí tức “vô tình” cực đoan của mình để áp chế, khiến Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong cảm thấy linh lực bị siết chặt đến mức gần như đình trệ, khí huyết trì trệ, ký ức và cảm xúc dần mờ nhạt. Đây là một sự tra tấn tinh thần tàn nhẫn, một cuộc chiến không tiếng súng nhưng lại bào mòn ý chí và linh hồn của phàm nhân.
Vương Hạo ho ra một ngụm máu đen, gương mặt y trắng bệch tựa tờ giấy, mồ hôi lạnh vã ra như suối. Y cố gắng tạo ra một lá chắn linh lực yếu ớt, che chắn cho Lưu Nguyệt đang run rẩy bên cạnh. “Sư muội… cố lên… Sư đệ Lâm Khải… sẽ đến…” Giọng y khản đặc, đứt quãng, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin mãnh liệt, một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm vô tận.

Lưu Nguyệt run rẩy, dung nhan xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và sợ hãi. Nàng cảm thấy nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị xóa sổ tình cảm dâng lên tột cùng, nhưng lại bị bóp nghẹt bởi sự trống rỗng vô vị. Nàng bám víu lấy Vương Hạo, đôi mắt đầy tuyệt vọng nhưng vẫn ánh lên tia kiên cường, không chịu khuất phục trước sự vô tình.
Lý Trưởng lão và Lý Phong, dù kiệt sức đến nỗi thân thể run rẩy kịch liệt, linh lực cạn kiệt, vẫn đứng thẳng, kết thành một vòng tròn phòng thủ, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ những người còn lại. “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối… sao còn chưa chịu buông bỏ?” Huyền Ảnh khinh miệt, giọng nói vang vọng khắp đại điện, tựa một lời chế giễu tàn nhẫn vào niềm tin và hy vọng của bọn họ. Y nhìn bọn họ như những con kiến đang cố chống lại cơn hồng thủy.
Đột nhiên, Vương Hạo và Lưu Nguyệt cảm nhận được một luồng hơi ấm quen thuộc, một làn sóng năng lượng “hữu tình” mạnh mẽ hơn trước, bùng nổ từ sâu bên trong ngôi đền. Đó chính là khí tức của Lâm Khải, đang giao chiến với Hàn Liệt. Dù yếu ớt, nhưng luồng khí tức đó như một tia nắng xua tan màn sương mù trong tâm trí bọn họ.
Vương Hạo nở một nụ cười yếu ớt, ánh mắt bừng lên niềm tin mãnh liệt: “Sư đệ Tiểu Khải… hắn vẫn đang chiến đấu… hắn… nhất định sẽ thành công!” Lưu Nguyệt cũng cảm thấy một tia hy vọng len lỏi vào tâm đang tê dại, xua đi một phần nỗi sợ hãi, ánh mắt nàng lại ánh lên vẻ kiên định, quyết tâm.
Huyền Ảnh nhíu mày, cảm nhận được sự bùng nổ của khí tức “hữu tình” từ sâu bên trong đường hầm. Ánh mắt y lóe lên sự tức giận và cảnh giác. “Ngươi nghĩ có thể chống lại ta sao? Ngu xuẩn!” Y biết Lâm Khải đang làm gì đó vượt quá dự kiến của mình, và điều đó khiến y không hài lòng.
Huyền Ảnh vung tay, ra lệnh cho các tu sĩ Vô Tình Tông còn lại tổng tấn công nhóm Vương Hạo. Đồng thời, y tự mình chuẩn bị ra đòn quyết định, muốn nghiền nát những ngọn đèn dầu trước gió này, muốn dập tắt hoàn toàn ngọn lửa “hữu tình” yếu ớt đang cố gắng bùng cháy. Tình thế của nhóm Vương Hạo trở nên cực kỳ nguy hiểm, cận kề tử vong, không còn đường lùi.
***

Trong đường hầm bí mật, áp lực từ Vô Tình Chi Nguyên gia tăng đến mức tột cùng. Các phù văn trên vách đá bỗng bừng sáng dữ dội, không phải vì được Lâm Khải kích hoạt, mà là do sự phản ứng gay gắt với Vô Tình Chi Nguyên.
Hàn Liệt, dưới tác động kép của Vô Tình Chi Nguyên đang cuồn cuộn trong người và sự kích thích từ luồng khí tức “hữu tình” mạnh mẽ của Lâm Khải, đột nhiên bộc phát một sức mạnh mới, điên loạn và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn từ cơ thể y, tạo thành những luồng xoáy đen lạnh lẽo, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Những luồng xoáy đó không chỉ đẩy lùi Lâm Khải, mà còn hất văng cả Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Y gầm lên một tiếng không ra tiếng người, một âm thanh của sự thống khổ và điên loạn, ánh mắt đỏ rực như muốn đốt cháy mọi thứ mang “tình”, toàn thân toát ra sát khí hủy diệt tột cùng.
Lâm Khải liên tục né tránh, cố gắng tìm kẽ hở để đánh thức y. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên người chàng rung động dữ dội, cố gắng truyền những ký ức ấm áp, những hình ảnh thân thương vào tâm trí y. Những hình ảnh chớp nhoáng về thôn Sương Mộc yên bình, nụ cười hiền hậu của muội muội y, và cả những khoảnh khắc Lâm Khải từng cùng y tìm linh dược, thoáng hiện trong đôi mắt đỏ rực của y. Nhưng ngay lập tức, Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn nuốt chửng chúng, khiến y càng thêm điên loạn, sức mạnh bộc phát không thể kiểm soát.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan chật vật chống đỡ những tu sĩ Vô Tình Tông khác đang xông tới. Khí tức “vô tình” trong đường hầm quá mạnh, khiến linh lực của họ hao hụt nhanh chóng và cảm xúc bị bào mòn đến mức kiệt quệ. Mộc Lan bị một tu sĩ Vô Tình Tông đánh trúng, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể loạng choạng, suýt nữa ngã gục.
Lý Thanh Thanh khẽ quát, giọng nàng đầy cấp bách và tuyệt vọng: “Tiểu Khải! Chúng ta không thể cầm cự lâu hơn! Vô Tình Chi Nguyên của Hàn Liệt đang phản ứng dữ dội, y sẽ tự hủy hoại chính mình mất! Chúng ta phải tìm Thiên Tâm Ngọc ngay lập tức!” Nàng biết rằng chỉ có Thiên Tâm Ngọc mới có thể hóa giải Vô Tình Chi Nguyên và cứu y.
Lâm Khải cảm nhận được nguy hiểm từ đại điện (qua luồng khí tức “hữu tình” yếu ớt của Vương Hạo và Lưu Nguyệt đang dần tắt ngấm), và sự tuyệt vọng của Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Chàng cũng nhận ra Hàn Liệt hiện tại đã quá mạnh, đã hoàn toàn mất kiểm soát, không thể đánh thức bằng cách thông thường mà còn đang tự hủy hoại chính mình. Chàng biết mình phải đưa ra một quyết định sinh tử: tiếp tục cố gắng cứu Hàn Liệt ngay bây giờ (một cách vô vọng và có thể khiến cả nhóm bị tiêu diệt) hay tìm kiếm Thiên Tâm Ngọc, chìa khóa để giải thoát y mãi mãi?
Lâm Khải nắm chặt Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ. Chàng nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, ánh mắt chàng đầy đau đớn nhưng kiên định, không hề dao động. “Thiên Tâm Ngọc là hy vọng cuối cùng của Hàn Liệt. Chúng ta phải tìm nó! Sư Tỷ, Mộc Lan, cùng ta đi!”

Lâm Khải vận dụng “Tâm Thuật” một lần nữa, tập trung toàn bộ linh lực “hữu tình” vào những phù văn cổ xưa trên vách hầm mà Lý Thanh Thanh đã chỉ ra. Hào quang “hữu tình” từ chàng bùng nổ mãnh liệt, cộng hưởng với các phù văn, khiến chúng phát sáng rực rỡ, tạo ra một làn sóng năng lượng “hữu tình” cực mạnh, tạm thời đẩy lùi Hàn Liệt và các tu sĩ Vô Tình Tông đang bao vây.
Một khe nứt lớn hơn xuất hiện trên vách đá, nơi các phù văn vừa bừng sáng, để lộ một lối đi sâu hơn, tối tăm nhưng không hề lạnh lẽo. Ngược lại, từ bên trong lối đi đó, một luồng khí tức cổ xưa nhưng ấm áp và thuần khiết tuôn ra, mang theo hy vọng và sinh cơ.
Lâm Khải quay sang Hàn Liệt, ánh mắt chàng chứa đựng lời hứa kiên định, một lời thề không bao giờ từ bỏ: “Hàn Liệt, ta sẽ trở lại. Ta sẽ cứu ngươi!”
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan không chút do dự, theo sát Lâm Khải tiến vào lối đi mới. Hàn Liệt gầm gừ điên loạn, cố gắng đuổi theo, nhưng luồng sáng từ phù văn tạm thời phong tỏa y, không cho y tiến vào được lối đi bí mật đó.
Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan biến mất vào lối đi bí mật, để lại Hàn Liệt đang điên loạn gầm rú trong đường hầm. Ở đại điện, nhóm Vương Hạo đang đối mặt với nguy hiểm cận kề, tựa những ngọn nến trước gió, sắp bị dập tắt hoàn toàn. Cuộc chạy đua với thời gian để cứu lấy “tình” và giải thoát y đã chính thức bắt đầu, một hành trình đầy cam go và hiểm nguy.
Từ xa trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá của Lâm Khải và sự mở ra của một con đường mới. Ông mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm được trút bỏ phần nào, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc cho những thử thách phía trước. Ông biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: