Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 76: Sức Mạnh Của Tình Bạn
Luồng khí tức ấm áp, thuần khiết từng xoa dịu tâm hồn Lâm Khải ở cuối chương trước, giờ đây đã tan biến như sương khói. Thay vào đó, một luồng lạnh lẽo thấu xương ập đến, không chỉ là cái lạnh của băng giá mà còn là sự trống rỗng, lạnh lẽo đến vô vị, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng kinh mạch. Áp lực vô hình đè nặng tâm trí, bóp nghẹt linh lực, khiến không khí trong lối đi bí mật trở nên đặc quánh, u ám ngột ngạt.
Mộc Lan khẽ rùng mình. Linh lực trong cơ thể nàng bị kìm hãm mạnh mẽ, như có hàng vạn sợi tơ vô hình siết chặt lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn. Nỗi căm phẫn nung nấu bấy lâu đối với Vô Tình Tông cũng bị kìm hãm, chìm sâu vào cảm giác trống rỗng đáng sợ đang xâm chiếm tâm trí nàng. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào trong màn đêm thăm thẳm.
Lý Thanh Thanh, nàng thoáng hiện vẻ lo lắng, cảm nhận luồng khí tức bất thường này. Linh khí thanh khiết của nàng cũng bị ảnh hưởng, trở nên trì trệ, nặng nề. Nàng nghi ngờ đây là một kết giới phong tỏa hoặc một cái bẫy tinh vi do Vô Tình Tông giăng bày, mục đích là để bào mòn ý chí và đoạn tuyệt cảm xúc của những kẻ dám bước vào. Nàng nắm chặt tay Lâm Khải, như muốn truyền sự trấn an, đồng thời tìm kiếm sự vững vàng từ chàng.
Lâm Khải đứng giữa hai nàng, vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực và ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ từ Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật bỗng bùng sáng mãnh liệt. Hai luồng sáng hòa quyện, tạo thành một lá chắn vô hình kiên cố, bao bọc cả ba người, che chắn họ khỏi sự bào mòn của khí tức “vô tình”. Lâm Khải cảm nhận rõ rệt sự thay đổi đột ngột của không gian, linh giác của chàng cảnh báo nguy hiểm cận kề, tựa như một con thú hoang đang ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng vồ mồi. Chàng không hề sợ hãi, ngược lại, một thôi thúc mãnh liệt dâng trào, muốn đối mặt với sự thật, với nguồn gốc của sự vô tình đang bao trùm nơi đây.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm rú điên loạn, trầm đục vang vọng từ phía sau, càng lúc càng gần. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát dội lại trong đường hầm, như tiếng trống trận dồn dập. Một bóng người khoác đạo bào u ám, đôi mắt đỏ rực vô hồn, lao tới với tốc độ kinh hoàng, mang theo luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan. Đó chính là Hàn Liệt, hoàn toàn bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế, giờ đây chỉ còn là một cỗ máy giết chóc không cảm xúc.

“Hàn Liệt!” Lý Thanh Thanh kinh ngạc thốt lên, giọng nàng đầy xót xa. “Y đã bị bí thuật Dịch Chuyển của Vô Tình Tông tha hóa, trở thành con tốt thí!” Nàng siết chặt tay Lâm Khải, linh khí trong người nàng đã sẵn sàng bùng nổ.
Mộc Lan chứng kiến cảnh tượng này, nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng nghiến răng, thủ thế sẵn sàng chiến đấu, thanh kiếm trong tay phát ra ánh sáng sắc lạnh, phản chiếu sự giận dữ trong đôi mắt nàng.
“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, rốt cuộc cũng tự chui vào lưới.” Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, đầy khinh miệt của Huyền Ảnh vang vọng khắp đường hầm, như thể hắn đang đứng ngay bên cạnh, nhưng lại không thể nhìn thấy. Hắn cười khẩy, âm thanh ghê rợn vọng lại trong không gian u tối. “Hàn Liệt, tiêu diệt chúng! Đừng để bất kỳ tia ‘tình’ nào thoát ra khỏi đây!” Lời nói của Huyền Ảnh như một mệnh lệnh, khiến Hàn Liệt càng thêm điên loạn, Vô Tình Chi Nguyên quanh y bùng lên dữ dội.
Hàn Liệt lao vào tấn công nhóm Lâm Khải bằng những chiêu thức tàn bạo, không chút nhân tính, mỗi đòn mang theo Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, bào mòn linh lực và cảm xúc của đối thủ. Y không còn là Hàn Liệt mà Lâm Khải từng biết, mà là một thực thể vô hồn, chỉ biết hủy diệt.
Lâm Khải liên tục né tránh các đòn đánh của Hàn Liệt, không muốn làm tổn thương y. Chàng cảm nhận được nỗi đau giằng xé sâu thẳm trong tâm hồn Hàn Liệt, một sự hỗn loạn giữa những ký ức bị phong ấn và Vô Tình Chi Nguyên đang chiếm hữu. Chàng cố gắng dùng “Tâm Thuật” của mình, kết hợp Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ, phát ra những làn sóng “tình ý” ấm áp, thuần khiết. Những làn sóng này không phải là công kích vật lý, mà là sự giao cảm trực tiếp với tâm hồn, cố gắng xuyên phá lớp băng vô tình đang bao bọc Hàn Liệt, đánh thức những gì còn sót lại bên trong y.
Mỗi khi làn sóng “tình ý” của Lâm Khải chạm vào, cơ thể Hàn Liệt thoáng co giật dữ dội, đôi mắt đỏ rực của y lộ ra một tia đau đớn, giằng xé rất nhỏ, như thể y đang chống lại một thứ gì đó vô hình bên trong mình. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng y, không phải vì bị thương vật lý, mà vì sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Nhưng ngay lập tức, Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn nhanh chóng áp chế những cảm xúc đó, khiến y càng thêm điên loạn và mạnh mẽ hơn, như thể đang chống lại chính bản thân mình, tự hủy hoại những mảnh ghép “tình” cuối cùng.
Sức mạnh của Hàn Liệt thực sự đáng sợ. Y bộc phát một luồng khí tức vô tình cực đại, cuồn cuộn như bão tố, hất văng Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan vào vách đá. Cả ba người đều cảm thấy linh lực trong người bị chấn động dữ dội, khí huyết cuộn trào.
“Khụ!” Mộc Lan bị một tu sĩ Vô Tình Tông khác, được Huyền Ảnh phái đến hỗ trợ Hàn Liệt và ẩn mình trong bóng tối, đánh lén từ phía sau. Nàng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể loạng choạng, suýt nữa ngã gục. Nàng nghiến răng, đứng dậy, đôi mắt rực lửa căm phẫn, nhìn chằm chằm vào kẻ vừa đánh lén mình, rồi lại nhìn Hàn Liệt với ánh mắt đau xót.

Lý Thanh Thanh nhanh chóng lao đến đỡ Mộc Lan, linh khí thanh khiết của nàng tỏa ra, hóa giải phần nào Vô Tình Chi Nguyên đang xâm nhập vào cơ thể Mộc Lan. “Tiểu Khải, chúng ta không thể cứ né tránh mãi! Y quá mạnh! Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ bị y nuốt chửng mất!” Giọng nàng đầy cấp bách và lo lắng.
Trong lòng Lâm Khải bùng lên ngọn lửa phẫn nộ xen lẫn quyết tâm khi thấy đồng đội bị thương. Chàng nắm chặt tay Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, hơi ấm từ vòng cổ gỗ truyền sang họ, củng cố ý chí và xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng lên. “Được! Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt! Nhưng tuyệt đối không được làm tổn thương Hàn Liệt!”
Lý Thanh Thanh gật đầu dứt khoát. Nàng vận dụng bí thuật Lý gia, linh khí thanh khiết bùng nổ, tạo ra một lá chắn linh khí màu xanh ngọc bích kiên cố, đồng thời phóng ra những sợi tơ linh lực tinh xảo, mềm mại nhưng cực kỳ dai chắc, cố gắng trói buộc Hàn Liệt, làm chậm bước tiến điên cuồng của y.

Mộc Lan, với nỗi căm phẫn và khao khát bảo vệ đồng đội làm động lực, lao lên. Thanh kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng sắc lạnh, phối hợp ăn ý với Lý Thanh Thanh tạo áp lực lên Hàn Liệt. Nàng tấn công quyết liệt vào những điểm yếu trong chiêu thức của y, nhưng luôn tránh những đòn chí mạng, chỉ nhằm mục đích cầm chân và làm phân tán sự chú ý của y. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự giằng xé, bởi nàng biết, người nàng đang đối mặt là Hàn Liệt, nhưng cũng không phải Hàn Liệt.
Lâm Khải đứng ở trung tâm, vầng hào quang “hữu tình” từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của chàng bùng sáng rực rỡ nhất, tạo thành một lá chắn kiên cố bao bọc cả ba người. Đồng thời, chàng liên tục phát ra những làn sóng “tình ý” mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cố gắng tác động vào sâu trong tâm trí Hàn Liệt, khơi gợi những ký ức ấm áp, những cảm xúc đã bị phong ấn.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi làn sóng “tình ý” của Lâm Khải chạm đến đỉnh điểm, Hàn Liệt bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của y thoáng hiện lên hình ảnh mờ nhạt của em gái, của những ký ức ấm áp về thôn Sương Mộc yên bình, về những lúc Lâm Khải từng cùng y tìm linh dược. Một tiếng rên đau đớn, trầm đục thoát ra từ cổ họng y, không phải vì bị thương vật lý, mà vì sự giằng xé nội tâm đến tột cùng, một cuộc chiến đang diễn ra giữa “tình” và “vô tình” ngay trong linh hồn y.
“Vô dụng thôi!” Giọng nói lạnh lẽo của Huyền Ảnh vang vọng, mang theo sự khinh miệt tột độ. “Tình’ chỉ là yếu đuối! Hàn Liệt đã hòa làm một với Vô Tình Chi Nguyên! Các ngươi không thể cứu y!”
Nhưng Huyền Ảnh đã lầm. Nhờ sự phối hợp ăn ý và sức mạnh “hữu tình” bùng nổ từ Lâm Khải, các phù văn cổ xưa trên vách hầm mộ bỗng phát sáng rực rỡ, tạo ra một làn sóng năng lượng “hữu tình” cực mạnh. Làn sóng này không chỉ đẩy lùi Hàn Liệt và các tu sĩ Vô Tình Tông đang bao vây, mà còn tạm thời phong tỏa, khiến Vô Tình Chi Nguyên trong Hàn Liệt bị suy yếu đôi chút, không thể tiếp tục tấn công điên cuồng.
Một khe nứt lớn hơn xuất hiện trên vách đá, nơi các phù văn vừa bừng sáng, để lộ một lối đi sâu hơn, tối tăm nhưng không hề lạnh lẽo. Ngược lại, từ bên trong lối đi đó, một luồng khí tức cổ xưa nhưng ấm áp và thuần khiết tuôn ra, mang theo hy vọng và sinh cơ.
“Tiểu Khải, đây rồi! Lối đi đến Thiên Tâm Ngọc!” Lý Thanh Thanh thốt lên, ánh mắt nàng rạng rỡ niềm hy vọng.
Mộc Lan nhìn Hàn Liệt đang giằng xé, lòng nàng đầy xót xa nhưng cũng hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất để cứu y và đòi lại công đạo cho gia đình mình. Nàng gật đầu kiên quyết.
Lâm Khải quay lại nhìn Hàn Liệt, đôi mắt chàng ẩn chứa nỗi đau nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. “Hàn Liệt! Ta sẽ trở lại! Ta sẽ cứu ngươi!” Lời hứa của chàng vang vọng trong đường hầm, như một lời thề son sắt.
Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan không chút do dự, tiến vào lối đi bí mật mới. Hàn Liệt gầm gừ điên loạn, cố gắng đuổi theo, nhưng luồng sáng từ phù văn tạm thời phong tỏa y, không cho y tiến vào được lối đi đó. Y đấm vào vách đá, gầm thét trong vô vọng, tiếng gầm rú điên loạn vang vọng khắp đường hầm, đầy thống khổ và bất lực.

Cùng lúc đó, ở đại điện, tình hình đang nguy cấp hơn bao giờ hết. Kết giới tạm thời do Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong cố gắng duy trì đã vỡ vụn hoàn toàn thành vô số mảnh linh quang. Các tu sĩ Vô Tình Tông ùa vào đại điện như lũ dữ, bao vây lấy họ.
Vương Hạo, linh lực cạn kiệt, thân thể đau nhức, ho ra một ngụm máu. Nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, đứng chắn trước Lưu Nguyệt. “Sư muội, chúng ta phải cầm cự! Sư đệ Khải sẽ tìm được Thiên Tâm Ngọc!”
Lưu Nguyệt, gương mặt xanh xao, run rẩy, nhưng nàng siết chặt tay Vương Hạo, “Đúng vậy! Tiểu Khải sẽ không bỏ rơi chúng ta! Chàng sẽ trở lại!”
Lý Trưởng lão và Lý Phong cũng đang dốc sức chiến đấu, linh lực đã gần cạn. Huyền Ảnh đã xuất hiện, đứng giữa trung tâm đại điện, ánh mắt hắn quét qua những người đang kiệt sức, mỉm cười khinh miệt trước sự kiên trì vô vọng của họ. Hắn vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập xuống, như muốn nghiền nát tất cả.
Từ xa trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá của Lâm Khải và sự mở ra của một con đường mới. Ông mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm được trút bỏ phần nào, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc cho những thử thách phía trước. Ông biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và Thiên Đạo Hữu Tình vẫn còn một chặng đường dài để chứng minh giá trị của mình. Liệu Lâm Khải có kịp tìm thấy Thiên Tâm Ngọc trước khi tất cả sụp đổ?
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: