Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 77: Hàn Liệt Kể Chuyện
“Tiểu Khải, luồng khí tức này… thật thanh khiết và cổ xưa. E rằng chúng ta đang đến gần Thiên Tâm Ngọc.” Lý Thanh Thanh khẽ thốt lên, ánh mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc khi bước vào lối đi bí mật vừa được mở ra. Không khí nơi đây không còn cái lạnh lẽo, trống rỗng của Vô Tình Chi Nguyên đang hoành hành bên ngoài, mà thay vào đó là một luồng ấm áp dịu nhẹ, thuần khiết tựa sương sớm ban mai, thoảng hương đất ẩm và rêu phong cổ kính.
Mộc Lan cũng hít sâu một hơi, để luồng khí tức kỳ lạ xoa dịu nỗi căm phẫn đang nung nấu trong lòng nàng. “Không giống bất cứ nơi nào ta từng biết ở Vực Sâu Vô Tình. Nó… ấm áp lạ thường.” Nàng liếc nhìn Lâm Khải, ánh mắt tinh ranh ánh lên vẻ tò mò. Luồng khí tức này tựa dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn, làm dịu đi những vết sẹo vô hình mà Vô Tình Chi Nguyên đã khắc sâu. Vách đá hai bên lối đi phủ đầy rêu xanh mướt, điểm xuyết những tinh thể linh khí nhỏ li ti, lấp lánh huyền ảo trong bóng tối, tạo nên một cảnh tượng vừa u tịch vừa diễm lệ.
Lâm Khải, được vầng hào quang hổ phách ấm áp từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực và ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ từ Uẩn Tình Ngọc trong túi trữ vật bao bọc, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ với luồng khí tức trong lối đi. Mỗi bước chân, linh hồn y như được gột rửa, tâm trí trở nên thanh tịnh lạ thường. Nhưng sâu thẳm trong luồng khí tức thuần khiết này, y lại linh giác thấy một luồng năng lượng hỗn loạn, đau đớn, xen lẫn sự giằng xé nội tâm đang ẩn mình phía trước, tựa vết thương rỉ máu giữa dòng suối trong lành.
Cả ba tiến sâu hơn vào lối đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng nhưng tràn đầy hy vọng. Khi đến một khúc quanh hẹp, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt họ khiến cả thảy đều sững sờ. Hàn Liệt, kẻ mà họ vừa bỏ lại trong sự điên loạn ở đại điện, giờ đây đang bị Vô Tình Chi Nguyên đen kịt xiềng xích vào một bức tường đá lớn. Thân thể y co quắp lại, những sợi hắc khí tựa rắn độc siết chặt tứ chi và thân thể y, khiến y rên rỉ thống khổ. Mắt y vẫn đỏ rực sắc máu, nhưng sâu thẳm bên trong, Lâm Khải cảm nhận được một nỗi đau đớn tột cùng, một sự giằng xé giữa ý chí và sự khống chế tàn bạo.
“Hàn Liệt!” Mộc Lan kinh hãi thốt lên, trường kiếm trong tay nàng khẽ run lên. Nàng không thể tin vào mắt mình. Hàn Liệt, kẻ từng lạnh lùng vô cảm, giờ đây lại hiện hữu trong một hình thái đau đớn và bất lực đến nhường này.
Lý Thanh Thanh trầm giọng, ánh mắt nàng chất chứa nỗi xót xa. “Y vẫn bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế… nhưng dường như đang giằng xé mãnh liệt hơn. E rằng khí tức hữu tình của lối đi này đã tác động đến y.” Nàng nhìn Lâm Khải, ánh mắt có chút bất an.

Lâm Khải cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim, tựa hồ chính y đang chịu đựng sự giằng xé của Hàn Liệt. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của y rung động dữ dội, một luồng năng lượng mạnh mẽ thôi thúc y phải hành động ngay lập tức. Y không thể đứng nhìn Hàn Liệt bị tra tấn như vậy.
“Chúng ta phải cứu y,” Lâm Khải kiên quyết nói, giọng điệu không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Y không màng đến nguy hiểm, bước nhanh về phía Hàn Liệt. Mỗi bước chân của y đều vững chãi, tràn đầy sự quyết tâm và lòng trắc ẩn.
Khi Lâm Khải đến gần, y dang hai tay ra, tập trung toàn bộ “Tâm Thuật” và linh khí “hữu tình” từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ. Một vầng hào quang ấm áp, thuần khiết bùng lên từ thân thể y, bao trùm lấy Hàn Liệt. Luồng năng lượng “hữu tình” len lỏi qua những sợi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt, chạm vào da thịt Hàn Liệt, cố gắng xoa dịu nỗi đau và đánh thức phần ý thức còn sót lại trong y.
Khi năng lượng “hữu tình” của Lâm Khải chạm vào Hàn Liệt, Vô Tình Chi Nguyên trong y phản ứng dữ dội, tựa một con quái vật bị chọc giận, siết chặt thân thể Hàn Liệt hơn nữa. Hàn Liệt gầm lên một tiếng đau đớn, thân thể y co giật kịch liệt. Nhưng đồng thời, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Những mảnh ký ức đau đớn, bị phong ấn sâu thẳm trong tâm hồn Hàn Liệt, bắt đầu hiện lên trong tâm trí Lâm Khải tựa những đoạn cắt cảnh chớp nhoáng, sắc nét và chân thực đến rợn người.
Lâm Khải nhắm mắt lại, “Tâm Thuật” hoạt động hết công suất. Y không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng linh giác của y đang “đọc” được câu chuyện bi thảm của Hàn Liệt. Y thấy một cô bé nhỏ nhắn, xanh xao, nằm trên giường bệnh, gương mặt tiều tụy vì một căn bệnh kỳ lạ đang gặm nhấm sự sống của con bé. Mắt cô bé trống rỗng, không còn chút sinh khí nào, chỉ còn lại sự yếu ớt và vô vọng. Đó chính là em gái của Hàn Liệt, người mà y đã từng giúp tìm thảo dược.

Hình ảnh chuyển động. Lâm Khải thấy Hàn Liệt quỳ gối trước một bóng người khoác đạo bào Vô Tình Tông, gương mặt y đầy vẻ tuyệt vọng và khẩn cầu. Y khẩn cầu, bất chấp mọi phẩm giá, chỉ để cứu lấy sinh mạng mong manh của em gái.
*(Ký ức hiện lên qua Lâm Khải):* “Bệnh Vô Tình… em gái ta… Vô Tình Tông… chỉ có đoạn tuyệt tình cảm… mới có thể đổi lấy ‘thuốc’…”
Lâm Khải cảm nhận nỗi đau, sự tuyệt vọng và sự giằng xé tột cùng của Hàn Liệt. Bệnh Vô Tình, một loại bệnh nan y khủng khiếp, không phải do thiên tai mà do chính Vô Tình Tông bí mật lan truyền trong các làng mạc phàm tục. Nó bào mòn cảm xúc, khiến người bệnh dần trở nên vô hồn, và chỉ có “Vô Tình Chi Nguyên” mới có thể tạm thời kìm hãm nó. Vô Tình Tông đã dùng căn bệnh này để tạo ra những “con tin”, dụ dỗ những kẻ có tài năng và lòng trắc ẩn như Hàn Liệt gia nhập, đổi lấy “phương thuốc” là việc đoạn tuyệt tình cảm và trở thành công cụ của chúng.
Y thấy Hàn Liệt chấp nhận giao dịch, mắt y dần mất đi ánh sáng, trở nên vô hồn khi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt tràn vào thân thể y, thay thế những cảm xúc ấm áp bằng sự lạnh lẽo và trống rỗng. Đó là một sự hy sinh tột cùng, một sự đoạn tuyệt không phải vì truy cầu Đại Đạo, mà vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho người thân.
*(Ký ức hiện lên qua Lâm Khải):* “Ta không thể mất con bé… ta chấp nhận… ta đoạn tuyệt tất cả… chỉ cần con bé sống…”

Một giọng nói khàn khàn, đầy thống khổ thoát ra từ Hàn Liệt, tựa tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn y, không phải y đang nói, mà là nỗi đau của y đang hóa thành âm thanh, xuyên qua Vô Tình Chi Nguyên dày đặc.
“Tông môn… Bệnh Vô Tình… em gái… cứu con bé…” Tiếng rên rỉ đứt đoạn, đầy tuyệt vọng, như một lời cầu cứu cuối cùng.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đứng gần đó, dù không thể “nhìn” rõ ràng như Lâm Khải, nhưng cả hai vẫn cảm nhận được một phần nỗi đau và sự hỗn loạn cảm xúc kinh hoàng từ Lâm Khải và Hàn Liệt. Mộc Lan siết chặt trường kiếm, mắt nàng rực cháy căm phẫn. Nàng nhớ lại gia đình mình, những hồi ức bị cướp đi, giờ đây nàng càng thấu rõ sự tàn độc của Vô Tình Tông.
“Vô Tình Tông… bọn chúng tàn độc đến vậy sao! Dùng bệnh tật để thao túng sinh linh!” Mộc Lan nghiến răng, giọng nói chứa đầy sự giận dữ và phẫn uất.
Lý Thanh Thanh thở dài, gương mặt nàng đau xót nhìn Hàn Liệt, nhận ra bi kịch của y. “Thật tàn nhẫn… Đây chính là cái giá của sự ‘vô tình’ mà Lý gia đã cảnh báo… Chúng không chỉ đoạn tuyệt tình cảm của mình, mà còn hủy hoại tình cảm của người khác để đạt được mục đích.”

Lâm Khải mở mắt, gương mặt y đau đớn tột cùng nhưng ánh mắt lại kiên định hơn bao giờ hết. Y đã thấu hiểu toàn bộ bi kịch của Hàn Liệt, thấu hiểu nỗi đau và sự hy sinh cao cả của y. Y nhìn Hàn Liệt với sự thương cảm sâu sắc, không còn chút nghi ngờ hay phán xét nào.
“Hàn Liệt… ngươi không yếu đuối. Ngươi đã hy sinh vì ‘tình’. Ngươi đã làm tất cả vì em gái mình. Ta sẽ không để ngươi chìm sâu vào vô tình. Ta sẽ cứu ngươi!” Lời thề của Lâm Khải vang vọng trong lối đi, ấm áp và mạnh mẽ.
Vô Tình Chi Nguyên trong Hàn Liệt phản ứng kịch liệt với lời thề của Lâm Khải. Tựa một con thú bị thương cố gắng vùng vẫy, nó kéo Hàn Liệt sâu hơn vào bóng tối, khiến y lại co giật và mất đi tia ý thức mong manh vừa rồi. Một luồng hắc khí mạnh mẽ bùng lên, kéo Hàn Liệt đi, biến mất vào một khe nứt khác trên vách hầm mộ, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và nỗi tiếc nuối khôn nguôi.
Lâm Khải nhìn theo hướng Hàn Liệt biến mất, nắm chặt tay. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ của y bùng sáng mạnh mẽ, tựa đáp lại quyết tâm sắt đá của y. “Hàn Liệt… y không hề tự nguyện đoạn tuyệt tình cảm. Y bị ép buộc. Vô Tình Tông đã gây ra ‘Bệnh Vô Tình’ để thao túng y, để biến y thành công cụ của chúng. Chúng ta không chỉ cứu Hàn Liệt, mà còn phải vạch trần âm mưu tàn độc này.”
Mộc Lan căm phẫn tột độ, hai tay nàng siết chặt trường kiếm đến trắng bệch. “Đây không chỉ là báo thù cho gia đình ta, mà còn là giải thoát cho những kẻ bị chúng biến thành nô lệ! Ta thề sẽ không để Vô Tình Tông tiếp tục tàn phá!” Ánh mắt nàng rực lửa, không còn chút sợ hãi nào, chỉ còn lại sự kiên quyết và khát khao đòi lại công đạo.

Lý Thanh Thanh gật đầu, gương mặt nàng trầm tư nhưng ánh mắt kiên định. “Thiên Tâm Ngọc… nó không chỉ là chìa khóa giải thoát Hàn Liệt, mà còn là hy vọng để hóa giải ‘Bệnh Vô Tình’ và phá vỡ âm mưu của chúng. Chúng ta phải nhanh lên, Tiểu Khải! Mỗi giây phút trôi qua, những người khác đang phải chịu đựng.”
Cùng lúc đó, ở đại điện, tình hình đang nguy cấp hơn bao giờ hết. Kết giới tạm thời do Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong cố gắng duy trì đã vỡ vụn hoàn toàn. Các tu sĩ Vô Tình Tông ùa vào đại điện tựa lũ dữ, bao vây lấy họ.
Vương Hạo ho ra một ngụm máu đen, thân thể y run rẩy, linh lực cạn kiệt. Y cảm thấy từng thớ thịt đau nhức, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, đứng chắn trước Lưu Nguyệt. “Sư muội, chúng ta phải cầm cự! Sư đệ Khải sẽ tìm được Thiên Tâm Ngọc! Ta tin vào y!” Giọng y gằn lên, đầy kiên cường dù thân thể đã đến giới hạn.
Lưu Nguyệt, gương mặt xanh xao, run rẩy, nhưng nàng siết chặt tay Vương Hạo, nước mắt lưng tròng. “Đúng vậy! Tiểu Khải sẽ không bỏ rơi chúng ta! Chàng sẽ trở lại!” Niềm tin mãnh liệt vào Lâm Khải là nguồn sức mạnh duy nhất giúp nàng đứng vững.
Lý Trưởng lão và Lý Phong cũng đang kiệt sức, cố gắng đối phó với làn sóng tấn công của các tu sĩ Vô Tình Tông. Linh lực của họ đã gần cạn, nhưng cả hai vẫn không lùi bước. Huyền Ảnh đứng giữa đại điện, ánh mắt hắn quét qua những kẻ đang kiệt sức, mỉm cười khinh miệt trước sự kiên trì vô vọng của họ. Hắn vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập xuống, tựa muốn nghiền nát tất cả, kết thúc mọi thứ.
Trong lối đi bí mật, Lâm Khải cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ đại điện, linh giác của y tựa bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của Vô Tình Chi Nguyên và tiếng kêu tuyệt vọng của những bằng hữu. Y siết chặt Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ. “Thiên Tâm Ngọc đang chờ chúng ta. Chúng ta không có thời gian để chần chừ!” Y nói, giọng điệu đầy quyết đoán và dứt khoát.
Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cùng nhau bước đi vững chãi, đầy quyết tâm, hướng sâu hơn vào lối đi bí mật, nơi luồng khí tức ấm áp từ Thiên Tâm Ngọc ngày càng mạnh mẽ, tựa một lời mời gọi đầy hy vọng.
Từ xa trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải, cùng với luồng khí tức đau đớn và giằng xé từ Hàn Liệt. Ông mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm được trút bỏ phần nào, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc về trận chiến định mệnh sắp tới. Ông biết, Lâm Khải đã tìm thấy “tình” trong sự “vô tình” của Hàn Liệt. Hy vọng của ông đặt trọn vào thiếu niên ấy. “Tiểu Khải… hãy mang lại ánh sáng cho Phàm Trần này!” Ông thì thầm, tiếp tục vai trò người hộ đạo thầm lặng, dõi theo từng bước chân của Lâm Khải, tin tưởng rằng y sẽ không phụ lòng mong mỏi của tất cả.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: