Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 78: Sự Thật Đau Lòng

Cập nhật lúc: 2026-07-27 13:15:20 | Lượt xem: 8

Mộc Lan cảm thấy thân thể như bị luồng khí tức kỳ lạ trong mật đạo siết chặt. Chẳng còn cái lạnh thấu xương của Vực Sâu Vô Tình, mà là một sự trống rỗng, vô vị đến rợn người, tựa hồ muốn hút cạn mọi tình cảm, mọi ký ức trong tâm trí nàng. Nỗi căm phẫn đối với Vô Tình Tông, thứ tình cảm tưởng chừng chẳng bao giờ nguôi ngoai, giờ đây cũng bị kìm hãm, chôn vùi dưới lớp băng giá vô hình. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chuôi kiếm thấm vào lòng bàn tay, nhưng sâu thẳm trong tâm, ngọn lửa thù hận vẫn âm ỉ cháy, thúc giục nàng tiến về phía trước, tìm kiếm chân tướng, tìm kiếm công lý cho gia tộc mình.

Lý Thanh Thanh bước đi cẩn trọng ngay sau Lâm Khải, đôi mắt nàng lướt qua những phù văn cổ xưa khắc trên vách hầm mộ. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, thanh khiết đang hòa quyện với cái lạnh lẽo của Vô Tình Chi Nguyên, tạo nên sự giằng xé dữ dội trong không gian. Từ xa, nàng vẫn nghe thấy tiếng gầm rú yếu ớt của Hàn Liệt, chẳng còn là sự điên loạn thuần túy mà xen lẫn bi thương, thống khổ. Linh giác nhạy bén của nàng mách bảo, sự giằng xé trong Hàn Liệt có lẽ do chính luồng khí tức “hữu tình” của mật đạo này đang tác động, cố gắng đánh thức những gì y đã đánh mất.

Lâm Khải vẫn điềm tĩnh dẫn đầu, vầng hào quang hổ phách ấm áp từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc bao bọc lấy y, đồng thời che chắn cho Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Y cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ với luồng khí tức ấm áp, thanh khiết của mật đạo, tựa hồ Thiên Tâm Ngọc đang vẫy gọi. Nhưng đồng thời, linh giác của y cũng thấy rõ một luồng năng lượng hỗn loạn, đau đớn đến tột cùng phía trước, như một vết thương lòng chẳng thể lành, một nỗi thống khổ bị phong ấn sâu thẳm. Đó là Hàn Liệt. Y biết, mình đã rất gần rồi.

Cả ba người tăng tốc bước đi, theo dấu vết của luồng khí tức Thiên Tâm Ngọc và nỗi đau day dứt từ Hàn Liệt, tiến sâu hơn vào bóng tối hun hút, nơi chân tướng đang chờ đợi họ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Thật Đau Lòng

Sau vài khắc, một căn phòng nhỏ, ẩm thấp hiện ra trước mắt. Không khí nơi đây đặc quánh mùi tanh tưởi của máu và sự lạnh lẽo thấu xương của Vô Tình Chi Nguyên. Ở trung tâm căn phòng, Hàn Liệt bị xiềng xích bằng những sợi Vô Tình Chi Nguyên đen kịt, quấn chặt vào một bức tường đá lớn. Đôi mắt y vẫn đỏ rực và vô hồn, nhưng thân thể thì co giật kịch liệt, những tiếng rên rỉ thống khổ thoát ra từ cổ họng, như một linh hồn đang giằng xé với chính mình. Luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn bao phủ lấy y, cố gắng áp chế mọi phản kháng yếu ớt.

Mộc Lan và Lý Thanh Thanh kinh hãi, xót xa khi chứng kiến cảnh tượng bi thảm này. Mộc Lan nắm chặt thanh kiếm, nước mắt đã rưng rưng nơi khóe mắt. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Vô Tình Tông lại tàn độc đến mức này, biến một con người thành ra hình dạng quỷ dữ, sống không bằng chết.

Lâm Khải cảm thấy một nỗi đau nhói trong tâm, tựa hồ chính linh hồn mình đang bị xé toạc. Y bước nhanh về phía Hàn Liệt, dang hai tay, tập trung toàn bộ “Tâm Thuật” và linh khí “hữu tình” từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ. Vầng hào quang hổ phách và xanh biếc từ thân thể y bùng sáng rực rỡ, bao trùm lấy Hàn Liệt, cố gắng xuyên phá lớp Vô Tình Chi Nguyên đen kịt đang xiềng xích y.

Khi năng lượng “hữu tình” ấm áp của Lâm Khải chạm vào Hàn Liệt, Vô Tình Chi Nguyên trong y phản ứng dữ dội chưa từng thấy. Hàn Liệt co giật mạnh hơn, toàn thân run rẩy như bị điện giật, những tiếng gào thét thảm thiết, đứt quãng thoát ra từ cổ họng y, chẳng còn là sự điên loạn mà là nỗi đau tột cùng của một linh hồn bị giam cầm.

Trong khoảnh khắc đó, qua “Tâm Thuật”, một dòng chảy ký ức đau đớn, hỗn loạn ồ ạt tràn vào tâm trí Lâm Khải. Y thấy hình ảnh một cô bé yếu ớt, gương mặt gầy gò, ho khan từng cơn. Đó là muội muội của Hàn Liệt. Y thấy Hàn Liệt ôm chặt lấy muội muội, ánh mắt đầy tuyệt vọng, van xin, cầu cứu. Rồi cảnh Hàn Liệt đau khổ, kiệt quệ, chấp nhận lời đề nghị “thanh tẩy linh căn” của Vô Tình Tông, hy vọng rằng sự đoạn tuyệt tình cảm sẽ đổi lấy mạng sống cho muội muội mình. Y thấy hình ảnh Hàn Liệt, sau khi hoàn toàn trở thành “vô tình”, với đôi mắt lạnh lẽo và trái tim trống rỗng, lao về phía muội muội. Nhưng tất cả đã quá muộn. Muội muội Hàn Liệt nằm bất động, nụ cười cuối cùng tắt lịm, ngay sau khi y đã hoàn toàn trở thành “vô tình”.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Thật Đau Lòng

Nỗi trống rỗng, tuyệt vọng, sự vô nghĩa bao trùm tâm trí Hàn Liệt khi y nhận ra cái giá phải trả quá đắt mà chẳng đổi lại được gì. Y đã đánh đổi tất cả, đã từ bỏ mọi thứ, chỉ để nhận lại một chân tướng tàn khốc: Thiên Đạo Vô Tình chẳng dung thứ cho bất kỳ sự yếu đuối nào, dù là nhỏ nhất. Muội muội y đã chết, và y, giờ đây, chỉ còn lại một cái xác không hồn, một trái tim trống rỗng.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Thật Đau Lòng

Lâm Khải run rẩy. Nỗi đau của Hàn Liệt, sự tuyệt vọng của y, bi kịch tàn khốc này khiến y cảm thấy như có ngàn mũi kim đâm vào tâm. Nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, rực cháy ý chí. “Hàn Liệt! Ngươi chẳng hề yếu đuối! ‘Tình’ chẳng phải gông cùm! Vô Tình Tông đã lừa dối ngươi, thao túng ngươi bằng chính tình cảm của ngươi!” Lâm Khải gằn giọng, tiếng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự ấm áp và sức mạnh của “hữu tình”.

“Đúng vậy!” Lý Thanh Thanh bước lên, gương mặt nàng tái nhợt vì nỗi xót xa, nhưng ánh mắt kiên nghị. “Đây chính là ‘Bệnh Vô Tình’ mà Lý gia đã ghi chép trong cổ tịch. Chúng chẳng những cướp đi tình cảm, mà còn thao túng, biến chúng thành công cụ, và hủy hoại những gì quý giá nhất của nạn nhân! Chúng lợi dụng nỗi đau, biến nó thành một loại xiềng xích vô hình!”

Mộc Lan giờ đây đã chẳng kìm được nước mắt. Nàng căm phẫn tột độ, hai tay siết chặt thanh kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Thật tàn độc! Chúng đã lừa gạt bao nhiêu người! Ta thề sẽ báo thù! Giải thoát tất cả những kẻ bị chúng biến thành nô lệ của sự vô tình!” Nàng gào lên, tiếng nói mang theo sự đau đớn và phẫn uất, vang vọng trong căn phòng ẩm thấp.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Thật Đau Lòng

Hàn Liệt giãy giụa kịch liệt hơn bao giờ hết, Vô Tình Chi Nguyên trên thân y bùng lên dữ dội, như một phản ứng tự vệ điên cuồng của thứ năng lượng tà ác đó. Một khe nứt không gian đen kịt, sâu hoắm bất ngờ mở ra trên bức tường đá ngay sau lưng y. Hàn Liệt, bị xiềng xích và khống chế, bị kéo mạnh vào bên trong, biến mất trong màn hắc khí cuồn cuộn, để lại một tiếng gầm rú thống khổ cuối cùng, tựa hồ tiếng kêu của một con thú bị thương nặng, dần tắt lịm trong hư không.

Lâm Khải nhìn theo hướng Hàn Liệt biến mất, ánh mắt tiếc nuối nhưng kiên định hơn bao giờ hết. Y cảm nhận rõ ràng rằng Hàn Liệt chẳng hề tự nguyện đoạn tuyệt tình cảm mà bị Vô Tình Tông ép buộc, thao túng bằng chính nỗi đau và hy vọng của y. “Hàn Liệt… ta sẽ cứu ngươi!” Y thì thầm, lời hứa vang lên mạnh mẽ, như một lời thề son sắt.

Lý Thanh Thanh quay sang Lâm Khải, ánh mắt nàng rực cháy hy vọng. “Tiểu Khải, Thiên Tâm Ngọc chẳng những là chìa khóa giải thoát Hàn Liệt. Nó còn là hy vọng để hóa giải ‘Bệnh Vô Tình’ và phá vỡ toàn bộ âm mưu tàn độc của Vô Tình Tông. Chúng ta phải tìm thấy nó, nhanh lên!”

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Sự Thật Đau Lòng

Lâm Khải gật đầu dứt khoát, ánh mắt y rực cháy ý chí. “Chúng ta chẳng còn thời gian nữa. Thiên Tâm Ngọc là hy vọng duy nhất.” Y cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ đại điện, linh giác của y tựa hồ bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của Vô Tình Chi Nguyên và tiếng kêu tuyệt vọng của những bằng hữu đang chiến đấu.

Cùng lúc đó, ở đại điện, tình hình đã đến mức ngàn cân treo sợi tóc. Vương Hạo ho ra một ngụm máu đen, thân thể y run rẩy, linh lực cạn kiệt. Y cảm thấy từng thớ thịt đau nhức, nhưng ánh mắt y vẫn kiên định, đứng chắn trước Lưu Nguyệt. “Sư muội, chúng ta phải cầm cự! Sư đệ Khải sẽ tìm được Thiên Tâm Ngọc! Ta tin vào y!” Tiếng y gằn lên, đầy kiên cường dù thân thể đã đến giới hạn.

Lưu Nguyệt, gương mặt xanh xao, run rẩy, nhưng nàng siết chặt tay Vương Hạo, nước mắt lưng tròng. “Đúng vậy! Tiểu Khải sẽ chẳng bỏ rơi chúng ta! Chàng sẽ trở lại!” Niềm tin mãnh liệt vào Lâm Khải là nguồn sức mạnh duy nhất giúp nàng đứng vững, dù linh lực đã cạn kiệt và những tu sĩ Vô Tình Tông đang ập tới như lũ dữ.

Lý Trưởng lão và Lý Phong cũng đang kiệt sức, cố gắng đối phó với làn sóng tấn công của các tu sĩ Vô Tình Tông. Linh lực của họ đã gần cạn, nhưng cả hai vẫn chẳng lùi bước, kiên cường bảo vệ bằng hữu. Huyền Ảnh đứng giữa đại điện, ánh mắt hắn lướt qua những kẻ đang kiệt sức, mỉm cười khinh miệt trước sự kiên trì vô vọng của họ. Hắn vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập xuống, tựa hồ muốn nghiền nát tất cả, kết thúc mọi thứ.

Trở lại mật đạo, Lâm Khải cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ đại điện, linh giác của y tựa hồ bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của Vô Tình Chi Nguyên và tiếng kêu tuyệt vọng của những bằng hữu. Y siết chặt Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ. “Thiên Tâm Ngọc đang chờ chúng ta. Chúng ta chẳng có thời gian để chần chừ!” Y nói, giọng điệu đầy quyết đoán và dứt khoát.

Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng loạt gật đầu dứt khoát, ánh mắt rực cháy quyết tâm, chẳng chút do dự. Cả ba cùng nhau bước đi vững chãi, đầy quyết tâm, hướng sâu hơn vào mật đạo, nơi luồng khí tức ấm áp từ Thiên Tâm Ngọc ngày càng mạnh mẽ, tựa hồ một lời mời gọi đầy hy vọng.

Từ xa trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải, cùng với luồng khí tức đau đớn và giằng xé từ Hàn Liệt vừa biến mất. Ông mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm được trút bỏ phần nào, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc về trận chiến định mệnh sắp tới. Ông biết, Lâm Khải đã tìm thấy “tình” trong sự “vô tình” của Hàn Liệt, đã thấu hiểu bi kịch của y. Hy vọng của ông đặt trọn vào thiếu niên ấy. “Tiểu Khải… hãy mang lại ánh sáng cho Phàm Trần này!” Ông thì thầm, tiếp tục vai trò người hộ đạo thầm lặng, dõi theo từng bước chân của Lâm Khải, tin tưởng rằng y sẽ chẳng phụ lòng mong mỏi của tất cả.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8