Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 80: Hàn Liệt Rút Lui
Luồng khí tức lạnh lẽo, trống rỗng bao trùm lối đi bí mật bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng xé gió dữ dội.
“Hàn Liệt! Hắn… hắn lại xuất hiện!” Lý Thanh Thanh thốt lên, giọng nàng kinh hãi xen lẫn lo lắng tột cùng, mắt nàng mở to nhìn về phía trước. Tay nàng vô thức nắm chặt vạt áo Lâm Khải.
Ngay sau khi Hàn Liệt bị Vô Tình Chi Nguyên kéo vào khe nứt ở cuối chương trước, một khe nứt không gian khác nhỏ hơn, thoáng chốc hiện ra cách đó không xa. Song, luồng hắc khí cuồn cuộn quanh nó có vẻ bất ổn, chẳng còn vẻ thuần túy đáng sợ như trước, mà ẩn chứa sự giằng co, hỗn loạn.
Từ khe nứt ấy, một bóng người loạng choạng bước ra. Đó chính là Hàn Liệt. Thân thể hắn cứng đờ, mắt hắn vẫn đỏ ngầu, song ẩn chứa một tia nhìn trống rỗng, vô định, tựa hồ đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt quanh hắn cuồn cuộn, nhưng chẳng còn vẻ thuần túy, dường như đang giằng co với một luồng năng lượng khác – hạt mầm tình của Lâm Khải vừa gieo rắc.

“Vô Tình Tông… chúng đã làm gì hắn?” Mộc Lan nghiến răng, giọng nàng căm phẫn tột cùng, siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt rực lửa hận thù nhìn chằm chằm vào Hàn Liệt, nhưng sâu thẳm lại là sự xót xa.
Lâm Khải đứng bất động, ánh mắt trong veo của hắn dõi theo Hàn Liệt. Trong tâm khảm hắn, một tiếng nói vang vọng: “Hạt mầm tình… nó đã tác động đến hắn! Hàn Liệt vẫn còn ở đó, đang đấu tranh!” Hắn cảm nhận rõ rệt sự hỗn loạn trong Hàn Liệt qua Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ đang rung động mạnh mẽ trên ngực hắn. Hắn thấy một tia bối rối, một thoáng dao động cực kỳ yếu ớt, tựa như tiếng thì thầm của linh hồn đang cố gắng vẫy vùng khỏi xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên. Hy vọng xen lẫn xót xa dâng trào trong lòng hắn.
Hàn Liệt đưa mắt nhìn Lâm Khải, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia sáng kỳ lạ, chẳng còn hoàn toàn là sát khí vô hồn, mà là sự pha trộn giữa thống khổ và nhận diện mơ hồ. Hắn khựng lại, dường như đang đấu tranh với chính mình, chẳng tấn công ngay lập tức. Luồng Vô Tình Chi Nguyên quanh hắn bùng lên dữ dội, tựa hồ đang cố gắng áp chế tia “tình” vừa xuất hiện, song chẳng hoàn toàn thành công. Hàn Liệt rên rỉ thống khổ, thân thể co giật kịch liệt, song hắn vẫn đứng vững một cách kỳ lạ.
Phía sau Hàn Liệt, một nhóm tu sĩ Vô Tình Tông cùng hắc y nhân cũng xuất hiện từ cùng khe nứt hoặc từ các ngóc ngách khác của mật đạo, vẻ mặt cảnh giác, song cũng không khỏi bối rối trước trạng thái của Hàn Liệt. Chúng dường như đang chờ đợi mệnh lệnh từ hắn, hoặc một dấu hiệu nào đó từ Vô Tình Chi Nguyên đang điều khiển hắn.
Trong khoảnh khắc giằng xé nội tâm đó, dường như Hàn Liệt đã nhận ra sự bất ổn của chính mình và chẳng muốn đối đầu trong tình trạng này. Hắn đưa tay lên, một cử chỉ run rẩy song dứt khoát, ra hiệu cho các tu sĩ Vô Tình Tông và hắc y nhân. Một tiếng thì thầm khàn đặc, pha lẫn thống khổ và giằng xé nội tâm, thoát ra từ môi hắn:
“Lâm… Khải… rút…”
Tiếng hắn vang lên đứt quãng, gần như vô thức, song lại chứa đựng một ý lệnh rõ ràng. Các tu sĩ Vô Tình Tông, dù bối rối trước trạng thái khó hiểu của Hàn Liệt, song vẫn tuân lệnh. Chúng bắt đầu rút lui có trật tự, nhanh chóng lùi vào các khe nứt không gian hoặc biến mất vào bóng tối mật đạo.

Hàn Liệt quay đầu, ánh mắt thoáng qua Lâm Khải lần cuối. Tia đau đớn, bất lực và nỗi buồn khó tả hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu của hắn, như muốn nói điều gì đó song chẳng thể. Rồi hắn cùng các tu sĩ Vô Tình Tông và hắc y nhân cấp tốc rút lui, để lại luồng khí tức “vô tình” dần tan biến trong mật đạo.
Lâm Khải vươn tay như muốn níu giữ, song Hàn Liệt đã khuất dạng. Hắn cảm nhận tiếng gọi “Lâm Khải” yếu ớt một lần nữa vang vọng trong tâm trí hắn trước khi mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn lại trống trải và nỗi tiếc nuối khôn nguôi.
Không khí trong mật đạo trở lại yên tĩnh, chỉ còn lại Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Luồng khí tức “vô tình” còn vương vấn song đã yếu đi rất nhiều, chẳng còn đè nén linh lực và cảm xúc của họ như trước.
Lâm Khải đứng bất động, ánh mắt dõi theo hướng Hàn Liệt vừa biến mất. Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ trên người hắn rung nhẹ, như an ủi chủ nhân. Hắn cảm nhận rõ rệt bối rối, đau đớn và tiếng gọi “Lâm Khải” yếu ớt của Hàn Liệt qua “Tâm Thuật” vẫn còn vương vấn. Nỗi đau nhói trong tim Lâm Khải, một vết thương sâu sắc vì chẳng thể cứu Hàn Liệt ngay lập tức, dâng trào. Hắn chợt nhớ về những ngày tháng ở Phá Vân Tông, khi Hàn Liệt vẫn còn là một thiếu niên với ánh mắt kiên nghị, chưa bị Vô Tình Tông tha hóa. Hắn nhớ về lần đầu tiên gặp hắn, khi hắn cố gắng tìm thảo dược cứu em gái, dù vẻ ngoài lạnh lùng song hành động lại đầy tình cảm. Sự đối lập giữa Hàn Liệt ngày xưa và Hàn Liệt bây giờ khiến trái tim hắn quặn thắt.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan tiến lại gần Lâm Khải, nhìn hắn với ánh mắt lo lắng và xót xa. Họ cảm nhận được nỗi đau và bất lực đang bao trùm lấy Lâm Khải. Mộc Lan, dù vẫn còn căm phẫn Vô Tình Tông, song cũng không khỏi thương cảm cho số phận của Hàn Liệt. Nàng khẽ thở dài, đưa tay đặt lên vai Lâm Khải.

“Lâm Khải… hắn đã đi rồi.” Mộc Lan nói, giọng nàng nhẹ nhàng, an ủi, ánh mắt vẫn còn căm phẫn Vô Tình Tông song cũng đầy đồng cảm.
Lý Thanh Thanh cũng bước đến, đặt tay lên vai Lâm Khải, giọng nàng trầm ấm, trấn an: “Tiểu Khải, đừng quá đau lòng. Hành động của đệ đã gieo hạt mầm, đó là hy vọng. Chúng ta sẽ tìm Thiên Tâm Ngọc để cứu hắn.” Nàng biết, đối với Lâm Khải, việc chứng kiến Hàn Liệt bị thao túng còn đau đớn hơn cả bị chính hắn tấn công.
Lâm Khải nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén những cảm xúc hỗn loạn đang trào dâng. Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, pha lẫn chút run rẩy của cảm xúc: “Hàn Liệt chẳng hề yếu đuối. Hắn bị ép buộc, bị lừa dối. Ta đã cảm nhận được sự giằng xé trong hắn. Ta sẽ cứu hắn! Bằng mọi giá! Ta sẽ chẳng bao giờ bỏ cuộc!” Giọng hắn trầm thấp song đầy kiên quyết, mỗi lời nói đều như khắc sâu vào vách đá. Hắn cảm thấy một gánh nặng mới trên vai, trách nhiệm phải giải thoát Hàn Liệt khỏi xiềng xích của Vô Tình Chi Nguyên, chẳng chỉ vì tình bạn mà còn vì lời hứa với chính mình, lời hứa về một “Thiên Đạo Hữu Tình” sẽ chẳng bao giờ buông bỏ bất kỳ sinh linh nào.
“Đúng vậy! Vô Tình Tông… chúng sẽ phải trả giá cho tất cả!” Mộc Lan gằn giọng, nỗi căm phẫn bùng cháy trở lại, nàng nắm chặt kiếm, ánh mắt rực lửa hận thù.
“Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng đệ, Tiểu Khải.” Lý Thanh Thanh nói, ánh mắt kiên nghị, bàn tay vẫn đặt vững chắc trên vai Lâm Khải, truyền đi ủng hộ và tin tưởng tuyệt đối.
Cùng lúc đó, ở đại điện, Vương Hạo, Lưu Nguyệt, Lý Trưởng lão và Lý Phong đang chật vật chống đỡ. Linh lực của họ đã gần cạn kiệt, kết giới tạm thời rung lắc dữ dội, những vết nứt xuất hiện dày đặc trên không trung, tựa như tấm gương sắp vỡ. Các tu sĩ Vô Tình Tông và hắc y nhân vẫn tiếp tục tấn công không ngừng, dồn ép họ vào đường cùng. Vương Hạo ho ra một ngụm máu đen, thân thể hắn run rẩy, linh lực cạn kiệt. Hắn cảm thấy từng thớ thịt đau nhức, song ánh mắt hắn vẫn kiên định, đứng chắn trước Lưu Nguyệt. Lưu Nguyệt, gương mặt xanh xao, run rẩy, song nàng siết chặt tay Vương Hạo, nước mắt lưng tròng. Lý Trưởng lão và Lý Phong cũng đang kiệt sức, cố gắng đối phó với làn sóng tấn công của các tu sĩ Vô Tình Tông. Linh lực của họ đã gần cạn, song cả hai vẫn chẳng lùi bước, kiên cường bảo vệ bằng hữu.

Huyền Ảnh đứng giữa đại điện, ánh mắt hắn lướt qua những kẻ đang kiệt sức, mỉm cười khinh miệt trước kiên trì vô vọng của họ. Hắn vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên mạnh mẽ hơn bao giờ hết ập xuống, tựa hồ muốn nghiền nát tất cả, kết thúc mọi thứ.
Tuy nhiên, ngay lúc đó, Huyền Ảnh cùng các tu sĩ Vô Tình Tông bỗng chốc dừng tấn công. Huyền Ảnh cau mày, ánh mắt hắn quét về phía mật đạo, nhận thấy luồng khí tức “vô tình” từ khu vực đó trở nên hỗn loạn và suy yếu bất thường. Hắn nhận ra có điều gì đó không ổn với Hàn Liệt, và chẳng muốn kéo dài cuộc chiến khi “sản phẩm” quan trọng của Vô Tình Tông gặp trục trặc, có nguy cơ bại lộ thêm bí mật.

“Rút lui!” Huyền Ảnh ra lệnh, giọng hắn lạnh lùng, dứt khoát, không chút do dự.
Các tu sĩ Vô Tình Tông và hắc y nhân lập tức tuân lệnh, nhanh chóng lùi vào bóng tối, biến mất khỏi đại điện. Áp lực vô hình đè nén nhóm Vương Hạo đột ngột biến mất. Họ ngã vật xuống đất, kiệt sức song an toàn, thở dốc nhìn nhau với vẻ kinh ngạc tột cùng.
Vương Hạo ho ra máu, song nở nụ cười yếu ớt, nhìn về hướng Lâm Khải đã đi. “Sư đệ Khải… nhất định sẽ làm được…” Hắn thì thầm, niềm tin chẳng hề suy suyển.
Lưu Nguyệt nước mắt lưng tròng song ánh mắt kiên định. “Tiểu Khải… chúng ta sẽ chờ đệ.” Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Khải, tin rằng hắn sẽ trở lại cùng với Thiên Tâm Ngọc.
Trong mật đạo, các phù văn cổ xưa trên vách mật đạo bừng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, tỏa ra linh khí ấm áp, dẫn lối rõ ràng hơn vào sâu bên trong. Ánh sáng này xua tan hoàn toàn những tàn dư của Vô Tình Chi Nguyên, mang lại thanh tịnh và an bình.
Lâm Khải nhìn các phù văn, sau đó nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Hắn gật đầu, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Chúng ta đi thôi! Thiên Tâm Ngọc đang chờ chúng ta. Và Hàn Liệt cũng vậy.” Hắn nói, giọng điệu đầy kiên định.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng loạt gật đầu dứt khoát, ánh mắt rực cháy quyết tâm, chẳng chút do dự. Cả ba cùng nhau bước đi vững chãi, đầy quyết tâm, hướng sâu hơn vào mật đạo theo dấu vết của Thiên Tâm Ngọc, ngọn lửa “hữu tình” từ Lâm Khải bùng cháy mạnh mẽ, soi sáng con đường phía trước.
Từ xa trên đỉnh núi, Trần Hạo cảm nhận được sự rút lui của Vô Tình Tông ở cả hai chiến tuyến và bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải. Ông mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm được trút bỏ phần nào, ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc về những thử thách còn ở phía trước. Ông thì thầm: “Tiểu Khải… con đường của ngươi sẽ chẳng đơn độc. Ta tin vào ngươi. Hãy mang lại ánh sáng cho Phàm Trần này!” Ông biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy gian nan, song với ngọn lửa “tình” rực cháy trong trái tim Lâm Khải, ông tin rằng hắn sẽ vượt qua tất cả, mang lại một kỷ nguyên mới cho Thiên Đạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: