Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 91: Hòn Đảo Phù Du
“Sát! Sát tận lũ phàm nhân giun dế kia!”
Một tiếng gầm rống điên cuồng vang dội trong thức hải hỗn loạn của gã tu sĩ tráng kiện đã tẩu hỏa nhập ma, thần trí điên loạn. Gã không còn nhớ nổi danh tính của mình, cũng chẳng biết bản thân từ đâu tới, chỉ có lồng ngực là đang rực cháy ngọn lửa oán hận Thiên Đạo vô tình. Trong cơn mê loạn của Tâm Ma, một mảnh ký ức vụn vỡ bỗng nhiên hiện về: gian nhà tranh nghèo dưới chân núi linh thiêng, đứa con thơ cười đùa trên vai gã, và rồi một trận hồng thủy bất ngờ ập xuống từ đỉnh núi, cuốn phăng đi tất cả những gì gã trân quý nhất. Gã đã từng gào thét đến khản giọng, từng quỳ lạy van xin Thượng Thương dủ lòng thương xót, nhưng đáp lại chỉ là tiếng sấm sét lạnh lùng và dòng nước lũ vô tình nuốt chửng lấy thân xác non nớt của đứa trẻ.
Chấp niệm hóa ma, nỗi đau hóa thành lưỡi đao tàn sát. Gã vung thanh đại đao rỉ sét khổng lồ lên, dùng toàn bộ sức mạnh cuồng bạo của một kẻ đã bị “Ý Chí Vô Tình” cường hóa, bổ thẳng xuống đỉnh đầu thiếu niên trước mặt.

Lâm Khải đứng đó, đôi chân nhỏ đứng vững, tĩnh lặng đối diện với phong đao đang xé gió bổ xuống. Đôi mắt trong trẻo của cậu tĩnh lặng như nước, không chút gợn sóng, chỉ thoáng hiện vẻ bi mẫn đối với sinh linh đang lầm đường lạc lối trước mắt. Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút hơi ấm của nhân gian hữu tình.
Ngay khi lưỡi đao rỉ sét chỉ còn cách đỉnh đầu cậu gang tấc, hổ phách quang mang từ mộc bài mục nát trước ngực bỗng bừng sáng, giao hòa cùng thanh quang thuần khiết của Uẩn Tình Ngọc nơi tay áo. Hai luồng sức mạnh đan xen vào nhau, tạo thành một lá chắn vô hình nhưng kiên cố vô cùng bao bọc lấy thân ảnh nhỏ bé của cậu.

Lưỡi đại đao oanh kích thẳng vào vầng hào quang. Không có tiếng kim loại va chạm chói tai, mà chỉ có một âm thanh trầm đục vang lên, giống như một thanh sắt nung đỏ bị nhúng vào dòng nước suối mát lạnh. Thanh đại đao rỉ sét bắt đầu tiêu dung, những luồng khói đen tà ác bốc lên nghi ngút rồi nhanh chóng bị ánh sáng ấm áp gột rửa sạch sẽ.
Gã tu sĩ tráng kiện gầm lên kinh hãi. Gã cảm nhận được một luồng lực lượng ôn nhu mà bàng bạc đang từ vầng hào quang kia truyền ngược lại lưỡi đao, xông thẳng vào kinh mạch và thức hải của gã. Lực lượng ấy không hề mang theo sát ý, mà lại ngập tràn sự thấu hiểu, đồng cảm và một nỗi xót xa sâu sắc.
Lâm Khải tiến lên một bước, khẽ phất ống tay áo rộng so với thân hình nhỏ nhắn của mình. Cậu vận khởi “Tâm Thuật”, ngưng tụ linh lực Hữu Tình thuần khiết được Thiên Tâm Ngọc gia trì, hóa thành một làn sương hổ phách dịu nhẹ, bao phủ lấy thân hình đang run rẩy của đối phương.
Nhờ vào sự giao cảm của Tâm Linh Căn, Lâm Khải thấu suốt mọi thống khổ, oán hận cùng sự bất lực trong quá khứ của gã. Cậu không dùng tu vi trấn áp, mà nhẹ nhàng truyền đi tâm niệm: *”Ta biết ngươi đau khổ… biết nỗi mất mát ấy khắc cốt ghi tâm thế nào. Nhưng oán hận Thiên Đạo vô tình chẳng thể khiến người thân ngươi sống lại, nó chỉ biến ngươi thành kẻ gieo rắc tai ương cho kẻ khác mà thôi. Hãy để nỗi đau ấy hóa thành sức mạnh thủ hộ, chớ để nó thiêu rụi chân tính của bản thân.”*
Sương mù hổ phách thấm sâu vào cốt tủy, xoa dịu kinh mạch đang nghịch loạn của gã. Đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí của gã khựng lại, vẻ hung tàn dần dần tan biến, thay vào đó là một sự ngơ ngác, bàng hoàng. Thanh đại đao rỉ sét tuột khỏi bàn tay thô ráp, rơi xuống đất phát ra tiếng loảng xoảng nặng nề.
Gã quỳ sụp xuống đất, ôm đầu khóc rống. Những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt đầy vết sẹo, đau đớn tột cùng nhưng ma tính đã tiêu tan.

“Nhi nhi của ta… Là ta vô năng… Ta không bảo vệ được con…” Gã lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đầy ăn năn.
Lâm Khải đặt bàn tay bé xíu lên vai gã, truyền một luồng chân khí ôn hòa giúp ổn định tâm thần, khẽ khuyên giải: “Thống khổ của ngươi chính là minh chứng cho tình thâm nghĩa trọng. Đừng chối bỏ nó, hãy giữ lấy ký ức ấm áp này mà bước tiếp.”
Gã tu sĩ ngước nhìn Lâm Khải, thần trí đã khôi phục thanh minh. Gã dập đầu bái tạ: “Đa tạ… đa tạ ân công cứu mạng…”
Lâm Khải không dám nán lại. Linh giác cảnh báo Vô Tình Chi Nguyên của Huyền Ảnh và Hàn Liệt đang truy sát phía sau, hàn khí thấu xương đã đóng băng hoa cỏ xung quanh. Cậu lập tức vận chuyển linh lực, Thiên Tâm Ngọc trước ngực khẽ rung lên, truyền ra một luồng ý niệm cổ xưa chỉ dẫn lối thoát.
Trước mắt cậu, không gian bắt đầu vặn vẹo, để lộ một khe nứt hư không nhỏ tỏa ra luồng linh khí dồi dào nhưng vô cùng hỗn tạp. Lâm Khải không chút do dự, bước thẳng vào khe nứt đó, biến mất ngay trước khi luồng hắc khí vô tình của Huyền Ảnh kịp ập đến.
***
Khi mở mắt ra lần nữa, Lâm Khải phát hiện bản thân đang đứng trên một vách đá cheo leo, đôi chân nhỏ đung đưa trước vực sâu lộng gió. Gió lộng thổi qua tà áo rộng, mang theo linh khí thanh khiết của mây ngàn, dược hương ngào ngạt cùng những âm thanh huyên náo của nhân gian đã lâu không nghe thấy.

Trước mắt cậu là một cảnh tượng kỳ vĩ vô cùng.
Một tòa Phù Không Đảo khổng lồ lơ lửng giữa tầng mây, được bao bọc bởi một tầng kết giới lam nhạt mỏng manh nhưng kiên cố. Trên đảo, linh sơn trùng điệp, thác nước từ chín tầng mây đổ xuống như dải lụa trắng xóa, đình đài lầu các cổ kính nguy nga mọc lên san sát.
Nhưng điều khiến Lâm Khải chú ý nhất chính là con người nơi đây.
Hàng ngàn tu sĩ các phái, xiêm y rực rỡ, tấp nập qua lại trên phố đá rộng lớn. Kẻ rao bán linh dược, người đàm đạo thưởng trà dưới bóng cổ thụ trăm năm, lại có nhóm đệ tử trẻ tuổi đang hăng hái tranh luận về điển tịch tu hành. Tiếng cười nói, tiếng mặc cả, tiếng biện luận… hòa quyện thành một bức tranh nhân gian đầy hỉ nộ ái ố, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch, lạnh lẽo của Tâm Ma Chi Địa hay Vô Tình Vực sâu thẳm.
Lâm Khải khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm sau mưa, hương trà thoang thoảng cùng hồng trần khí tức cuồn cuộn. Kết giới tự nhiên của hòn đảo này vô cùng đặc biệt, được ngưng tụ từ thất tình lục dục của vạn chúng sinh, tạo thành một bức màn vô hình ngăn cách mọi thần thức dò xét từ ngoại giới.
Cậu khẽ siết chặt mộc bài đã dung hợp vào linh hồn. Có kết giới này che chở, Huyền Ảnh tạm thời không thể dùng thần thức định vị được cậu. Đây là cơ hội quý giá để cậu củng cố đạo tâm và tìm kiếm manh mối tiếp theo.
Cậu rảo bước tiến vào quảng trường trung tâm, tà y bào màu xám nhạt khẽ lay động. Thân ảnh nhỏ bé mộc mạc, không chút khí thế bức người của cậu nhanh chóng hòa tan vào dòng người tấp nập.
Lâm Khải vừa đi vừa quan sát với đôi mắt trong trẻo, nhận ra dù nơi này phồn hoa náo nhiệt nhưng không phải ai cũng có được tâm cảnh bình yên.
Dưới thạch trụ chạm khắc long phượng nơi góc quảng trường, một thiếu nữ mặc thanh y đạo bào đang ngồi bó gối cô độc. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, thần sắc u uất, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nắm chặt một chiếc vòng chỉ đỏ đã sờn cũ — kỷ vật duy nhất của người xưa.

Lâm Khải đứng xa quan sát, linh giác cảm nhận được một luồng hắc khí Tâm Ma mỏng manh đang quấn quanh thức hải của nàng. Nàng đang bị nỗi cô độc và thống khổ khi sư môn bị hủy diệt dày vò. Tâm Ma không ngừng rỉ tai, dụ dỗ nàng đoạn tuyệt hồng trần, hóa thân vô tình để không còn phải chịu đau khổ.
Cậu khẽ thở dài. Nỗi đau này cậu hiểu rõ hơn ai hết, bởi chính cậu từng cô độc đứng trước mộ phần song thân dưới bóng hoàng hôn nơi làng Sương Mộc.
Cậu không tiến lại gần, bởi biết một tu sĩ đang cảnh giác sẽ chẳng dễ dàng mở lòng với người lạ. Cậu chỉ lặng lẽ bước qua, giữ khoảng cách chừng ba trượng.
Khoảnh khắc lướt qua, Lâm Khải âm thầm vận khởi “Tâm Thuật”. Một luồng linh lực Hữu Tình ấm áp như xuân phong từ Thiên Tâm Ngọc lặng lẽ tràn ra, hóa thành một sợi tơ hổ phách vô hình, xuyên qua hộ thân kết giới, chạm nhẹ vào thức hải của nàng.
Cậu không hóa giải triệt để, bởi Tâm Ma phải tự mình vượt qua mới có thể vững vàng đạo tâm. Cậu chỉ gieo vào lòng nàng một hạt mầm hy vọng, truyền đi một đạo tâm niệm ấm áp: *”Ngươi không hề cô độc… Người đã khuất vẫn luôn sống trong ký ức của ngươi, chiếc vòng chỉ đỏ kia chính là minh chứng cho tình thâm bất diệt. Chớ để sự lạnh lẽo của thế gian dập tắt ngọn lửa ấm áp trong tim.”*
Thiếu nữ khẽ giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn quanh quất như muốn tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Nhưng giữa dòng người tấp nập, nàng chỉ thấy bóng lưng một đứa trẻ y phục giản dị đang khuất dần.
Cúi đầu nhìn chiếc vòng chỉ đỏ, nàng kinh ngạc nhận ra nỗi u uất đè nặng lồng ngực bấy lâu nay đã tiêu tán phần nào, thay vào đó là một luồng khí ấm áp len lỏi khắp kinh mạch. Khóe môi nhợt nhạt khẽ mấp máy, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi xuất hiện sau bao năm tháng u tối. Nàng siết chặt kỷ vật, ánh mắt khôi phục một tia kiên nghị.
Lâm Khải bước đi trong đám đông, cảm nhận được sự thay đổi vi diệu trong tâm cảnh của nàng. Đồng thời, linh lực Hữu Tình trong thức hải của cậu cũng khẽ dao động, trở nên thuần khiết, vững chắc hơn.
Cậu ngộ ra một chân lý giản đơn: Hữu Tình Đạo không nhất thiết phải là những trận chiến kinh thiên động địa, xoay chuyển càn khôn. Đôi khi, chỉ cần một cái chạm nhẹ vào tâm hồn, gieo xuống một hạt mầm ấm áp giữa thế gian lạnh lẽo này là đủ.
***
Theo sự dẫn dắt của Thiên Tâm Ngọc, cậu rẽ vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh. Dưới bóng cây ngô đồng cổ thụ trăm năm nơi góc phố, có một trà quán đơn sơ nhưng tao nhã. Hương trà thanh khiết thoang thoảng bay ra, xua tan cái oi bức của ngày hè.
Lâm Khải bước vào quán, chọn một góc khuất ngồi xuống. Đôi mắt trong trẻo của cậu bị thu hút bởi bàn trà lớn ở trung tâm, nơi một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào xám tro đang tự tại thưởng trà. Xung quanh lão là bốn năm tu sĩ trẻ tuổi các phái, thần thái cung kính lắng nghe lão đàm đạo.
Lão giả khí chất phi phàm, toàn thân không hề có chút linh lực dao động của một bậc đại năng, tựa như một phàm nhân bình thường, nhưng ánh mắt lại thâm trầm như chứa đựng tuế nguyệt ngàn năm.
Lâm Khải gọi một chén trà thô, dùng những ngón tay bé xíu nâng chén khẽ nhấp một ngụm, lắng tai nghe cuộc trò chuyện.
Lão giả khẽ vuốt râu, thong thả nói: “Các ngươi truy cầu Đại Đạo, lúc nào cũng muốn đoạn tuyệt hồng trần, trảm đứt tình ty để đạt đến cảnh giới vô ngã vô ưu. Nhưng có từng nghĩ, nếu Thiên Đạo thực sự vô tình đến cực đoan, thì tại sao vạn vật lại sinh sôi nảy nở? Tại sao cỏ cây biết hướng dương, chim muông biết tìm về tổ ấm?”
Một tu sĩ trẻ tuổi mặc cẩm y thêu vân văn chắp tay hỏi: “Tiền bối, sư tôn của vãn bối từng dạy, tình cảm chính là gông cùm lớn nhất của người tu hành. Nhất niệm tình khởi, vạn kiếp bất phục. Chỉ có trảm đứt tơ lòng, tâm cảnh mới có thể bất động trước vạn vật, từ đó mới thấu triệt Thiên Đạo.”
Lão giả lắc đầu thở dài: “Đó là cái nhìn phiến diện của kẻ chỉ thấy được một nửa Đại Đạo. Các ngươi có từng nghe đến truyền thuyết về Thế Giới Cảm Ứng thời thái cổ chưa?”
Nghe đến bốn chữ “Thế Giới Cảm Ứng”, tâm thần Lâm Khải khẽ chấn động. Cậu đặt chén trà xuống, tập trung lắng nghe.
Lão giả tiếp tục nói, giọng điệu mang theo vẻ hoài niệm cổ xưa: “Thuở sơ khai, Thiên Đạo vốn có hai mặt song hành: Vô Tình và Hữu Tình. Vô Tình để duy trì quy luật, vận hành nhật nguyệt tinh thần; Hữu Tình để ban phát sinh cơ, nuôi dưỡng vạn vật bằng lòng trắc ẩn. Khi đó, có một vùng đất gọi là Thế Giới Cảm Ứng, nơi ngập tràn linh khí Hữu Tình, và chí bảo trấn giữ vùng đất ấy chính là Thiên Tâm Ngọc — hay còn gọi là Hộ Tâm Ngọc của Đại Đạo.”
“Nhưng rồi…” Lão giả thở dài, nhìn ra hư không, “Một cuộc đại chiến kinh thiên động địa thời hồng hoang đã nổ ra. Một thực thể cổ xưa — Ý Chí Vô Tình tà ác đã thức tỉnh. Thực thể này muốn biến toàn bộ thế giới thành cõi hư vô lạnh lẽo, không có hỉ nộ ái ố. Nó phong ấn mặt Hữu Tình của Đại Đạo, hủy diệt Thế Giới Cảm Ứng, gieo rắc tà thuật tàn độc gọi là Bệnh Vô Tình khắp nhân gian. Kẻ mắc bệnh này sẽ dần quên đi người mình yêu thương nhất, hóa thành khôi lỗi giết chóc vô cảm cho đến khi hồn phi phách tán.”
Một tu sĩ khác rùng mình hỏi: “Tà thuật này đáng sợ như vậy sao? Liệu có cách nào hóa giải không, thưa tiền bối?”
Lão giả khẽ gật đầu: “Có. Truyền thuyết kể rằng, chỉ có kẻ mang huyết mạch Tâm Ngữ Tộc, sở hữu khả năng cảm giao sâu sắc và dung hợp được với Thiên Tâm Ngọc, mới có thể tìm đến Cảm Ứng Chi Nguyên — nơi khởi nguồn của sinh cơ Hữu Tình. Chỉ có nước suối nơi đó mới có thể gột rửa tà thuật Bệnh Vô Tình, đánh thức mặt Hữu Tình của Đại Đạo đang bị phong ấn.”
Lâm Khải ngồi ở góc khuất, tâm triều dâng sóng. Từng lời của lão giả như sấm sét nện thẳng vào thức hải, làm sáng tỏ mọi nghi vấn cùng những mảnh ký ức hỗn loạn mà cậu nhận được từ Cảm Linh Tiên Quân và Tâm Linh Tiên Hồn trước đó.
Cậu đã hiểu rõ. Bệnh Vô Tình chính là thứ đang khống chế Hàn Liệt, biến y thành khôi lỗi điên cuồng của Vô Tình Tông. Và mục tiêu tiếp theo của cậu — Cảm Ứng Chi Nguyên — chính là chìa khóa duy nhất để cứu Hàn Liệt, hóa giải âm mưu diệt thế của Huyền Ảnh cùng Ý Chí Vô Tình.
Đàm đạo kết thúc, các tu sĩ trẻ tuổi xôn xao bàn tán rồi chắp tay cáo lui, lần lượt rời quán.
Lão giả vẫn ngồi đó, chậm rãi rót thêm một chén trà ấm. Đột nhiên, lão không quay đầu lại, giọng nói trầm ấm hướng về phía góc khuất của Lâm Khải: “Trà đã nguội, nhưng lòng người vẫn ấm. Đứa nhỏ kia, có muốn lại đây dùng với lão phu một chén trà nóng chăng?”
Lâm Khải biết hành tung đã bại lộ, không hề do dự liền đứng dậy bước đến trước bàn trà, cung kính hành lễ: “Vãn bối bái kiến tiền bối.”
Lão giả ngước mắt nhìn Lâm Khải, ánh mắt dừng lại trước ngực cậu — nơi mộc bài cùng Thiên Tâm Ngọc đã dung hợp hoàn toàn vào linh hồn, tỏa ra khí tức Hữu Tình thuần khiết.
Khóe mắt lão giả khẽ giật, một tia kinh ngạc thoáng qua rồi biến mất dưới nụ cười hiền hậu. Lão chỉ tay vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi.”
Lâm Khải tọa hạ, đôi chân nhỏ đung đưa dưới gầm bàn. Lão giả đẩy chén trà nóng về phía cậu, khẽ nói: “Lão phu sống hơn ngàn năm, đi qua vạn dặm sơn hà, chứng kiến biết bao tu sĩ ngã xuống trên con đường Vô Tình Đạo. Nhưng hôm nay, lão phu mới được tận mắt nhìn thấy sinh cơ Hữu Tình thuần khiết thế này. Đứa nhỏ, con đường ngươi chọn… gian nan hiểm trở hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều.”
Lâm Khải nhìn thẳng vào lão giả, đôi mắt trong trẻo tràn đầy kiên định: “Vãn bối biết rõ. Nhưng vãn bối không thể lùi bước. Bạn hữu của vãn bối đang bị giam cầm trong vô tình, phàm trần ngoài kia cũng đang bị hàn băng bao phủ. Nếu Thiên Đạo thực sự vô tình, vãn bối nguyện dùng chính đạo tâm phàm tục này để vấn tâm trời đất, mở ra một con đường mới.”
Lão giả nhìn sâu vào ánh mắt trong trẻo mà kiên nghị của cậu, khẽ thở dài mãn nguyện. Lão đứng dậy, đặt một viên ngọc giản màu thanh rêu lên bàn trà, vỗ nhẹ vai cậu:
“Hãy giữ lấy vật này. Đây là bản đồ chỉ dẫn đến lối vào Cảm Ứng Chi Nguyên mà lão phu vô tình có được trong một lần thám hiểm cổ mộ. Lão phu tuổi già sức yếu, không thể đồng hành cùng ngươi được nữa. Nhưng lão phu tin, ngươi chính là hy vọng duy nhất của phàm trần.”
Dứt lời, lão giả không đợi Lâm Khải tạ ơn, chậm rãi bước ra khỏi quán, thân ảnh gầy gò nhanh chóng tiêu tán vào màn sương mù đang buông xuống.
Lâm Khải dùng những ngón tay bé xíu siết chặt ngọc giản, lòng tràn đầy cảm kích. Cậu biết thời gian của mình không còn nhiều. Kết giới tự nhiên bảo vệ hòn đảo đang bị một luồng lực lượng tàn bạo xé toạc từ ngoại giới.
***
Oanh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ rìa Phù Không Đảo. Lam quang kết giới bao bọc hòn đảo rung chuyển dữ dội, xuất hiện vô số vết nứt như mạng nhện, rồi vỡ vụn thành vạn điểm linh quang lấp lánh tiêu tán giữa hư không.
Tu sĩ trên đảo kinh hoàng gào thét, hỗn loạn tìm nơi ẩn nấp.
Từ trong hư không liệt phế đen kịt, luồng Vô Tình Chi Nguyên lạnh lẽo như huyền băng vạn năm cuồn cuộn đổ xuống, đóng băng toàn bộ hoa cỏ, đình đài lầu các xung quanh trong nháy mắt.
Huyền Ảnh sừng sững trên một tảng phù thạch khổng lồ, hắc bào tung bay phần phật trong gió lạnh. Gương mặt y âm lãnh, sát cơ ngập tràn quét qua toàn đảo, cuối cùng khóa chặt vào thân ảnh Lâm Khải.
Bên cạnh y, Hàn Liệt đứng bất động như tượng đá. Thân thể bị xích sắt ngưng tụ từ Vô Tình Chi Nguyên quấn chặt, đôi mắt đỏ ngầu không chút sinh khí. Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy Lâm Khải, thân hình Hàn Liệt bỗng co giật kịch liệt. Hạt mầm “Tình” mà Lâm Khải gieo sâu trong thức hải đang điên cuồng phản kháng, giằng xé với tà lực vô tình, khiến gương mặt y hiện lên vẻ thống khổ tột cùng.
Huyền Ảnh cười lạnh đầy khinh miệt, thanh âm cuồn cuộn mang theo uy áp khổng lồ đè nặng tâm can chúng nhân: “Kẻ đa tình yếu đuối! Ngươi nghĩ cái kết giới rách nát này có thể che giấu được ngươi mãi sao? Hôm nay, nơi này chính là táng địa cho thứ tình cảm nực cười của ngươi!”
Lâm Khải siết chặt nắm tay nhỏ bé, Uẩn Tình Ngọc cùng mộc bài đồng thời bùng phát quang mang, hóa thành một màn sương hổ phách và thanh quang bao bọc thân thể, ngăn cách hoàn toàn hàn khí đang ập đến.
Cậu nhìn Hàn Liệt, ánh mắt đau xót nhưng đầy quyết tâm, âm thầm truyền âm vào tâm trí đối phương: *”Hàn Liệt, hãy kiên trì! Ta nhất định sẽ mang nước suối Cảm Ứng Chi Nguyên về cứu ngươi!”*
Lâm Khải quay người, không hề ham chiến. Cậu hóa thành một đạo độn quang hổ phách rực rỡ, lướt đi như chớp giật về phía rìa đảo, hướng thẳng tới tọa độ Cảm Ứng Chi Nguyên ghi trên ngọc giản.
“Truy! Tuyệt đối không được để hắn thoát!” Huyền Ảnh gầm lên giận dữ, phất tay ra lệnh. Hàn Liệt cùng chúng tu sĩ Vô Tình Tông lập tức hóa thành những luồng hắc khí bám sát theo sau độn quang hổ phách.
Hàn Liệt lao đi với tốc độ kinh người, nhưng từ khóe mắt đỏ ngầu vô thần kia, một giọt lệ lạnh lẽo, trong suốt khẽ lăn dài rồi nhanh chóng ngưng kết thành băng, tan biến vào hư không…
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: