Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 92: Bàn Luận Về Thiên Đạo
“Thu liễm sát khí của ngươi lại, bằng không thiên lôi của Vấn Đạo Thạch Lâm sẽ đánh ngươi hồn phi phách tán!”
“Hừ, Vô Tình Tông ta hành sự, từ lúc nào đến lượt một kẻ tán tu tàn phế như ngươi chỉ tay năm ngón?”
Cổ Hoài chân nhân nhíu mày, vuốt chòm râu bạc đượm màu phong sương, đôi mắt già nua chợt co rút. Lão nhìn chằm chằm vào nam tử trung niên mặc hắc bào vừa đáp xuống rìa thung lũng đá. Khí tức băng hàn thấu xương phát ra từ thân ảnh gã khiến những ngọn cỏ dại bám trên kẽ đá lập tiếp bị phủ một lớp sương muối mỏng. Kẻ mặc hắc bào kia chính là Huyền Ảnh, một vị trưởng lão danh tiếng lẫy lừng của Vô Tình Tông, kẻ đang mang theo sát ý ngập trời truy đuổi một thiếu niên.

Ngay trước đó, một đạo độn quang hổ phách đã đáp xuống trung tâm thung lũng. Lâm Khải bước ra từ luồng sáng ấy, lồng ngực phập phồng thở dốc, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt lấy thanh rêu ngọc giản mà vị tiền bối trên Phù Không Đảo vừa ban tặng. Cậu cảm nhận được một luồng quy tắc cổ xưa, trang nghiêm và nặng nề như thái sơn đè nặng lên vai. Trong khoảnh khắc bước qua ranh giới của những thạch trụ loang lổ, dòng linh lực hữu tình đang cuộn trào trong kinh mạch của cậu đột ngột bị một bàn tay vô hình đè nén, ngưng trệ hoàn toàn.
Nơi này là Vấn Đạo Thạch Lâm. Một Tiên Phàm Chi Cảnh cổ xưa, nơi tồn tại những quy tắc bất biến từ thời hồng hoang: cấm tuyệt đối mọi hành vi động binh đao, sử dụng linh lực để chiến đấu.
Huyền Ảnh gầm lên một tiếng phẫn nộ, bàn tay y vừa gập lại định tung ra một chưởng Vô Tình Chi Nguyên để bắt sống Lâm Khải. Thế nhưng, y chưa kịp phát lực, ba tòa cổ thạch xung quanh đã đột ngột rung chuyển. Những phù văn khắc sâu trên thân đá bừng sáng rực rỡ, một đạo tử lôi thô như miệng bát từ trên không trung giáng xuống, nổ vang ngay trước mũi chân Huyền Ảnh.

Ầm!
Mặt đất cháy đen, khói khét lẹt bốc lên nghi ngút. Lực phản phệ mạnh mẽ của kết giới khiến Huyền Ảnh phải lùi lại ba bước, sắc mặt đại biến, vội vàng thu hồi toàn bộ linh lực đang vận chuyển. Y nghiến răng, nhãn thần âm trầm quét qua Cổ Hoài chân nhân cùng hàng chục tán tu, đệ tử các tông môn khác đang tọa thiền xung quanh thạch lâm. Họ đều bị tiếng sấm sét vừa rồi làm cho kinh động, nhao nhao mở mắt, lộ ra vẻ tò mò và cảnh giác.
Huyền Ảnh hít một hơi thật sâu, cố đè nén cơn giận đang sôi sục trong lòng. Y nhìn về phía Lâm Khải đang đứng cách đó không xa, khóe môi chợt nhếch lên thành một nụ cười âm hiểm. Y nhận ra, ở nơi quy tắc cấm binh đao này, bạo lực là vô dụng. Nhưng y còn một thứ vũ khí khác tàn độc hơn nhiều—Đạo pháp của Vô Tình Tông. Y sẽ dùng chính thánh địa vấn đạo này, dùng áp lực tinh thần của Thiên Đạo vô tình để nghiền nát đạo tâm của tên tiểu tử kia, khiến hắn tự diệt vong mà không cần tốn một giọt máu.
“Trốn vào đây sao? Tiểu tử, ngươi nghĩ quy tắc nơi này cứu được ngươi?” Huyền Ảnh bước chậm rãi về phía trung tâm thung lũng, hắc bào tung bay dù không có gió, thanh âm trầm thấp mang theo uy áp ngập tràn vang vọng khắp thạch lâm. “Hôm nay, bổn tọa sẽ dùng Đạo của Vô Tình Tông để nghiền nát đạo tâm của ngươi tại thánh địa vấn đạo này! Để ngươi thấy rõ, thứ tình cảm phàm tục mà ngươi tôn sùng rốt cuộc nực cười và yếu ớt đến nhường nào.”
Lâm Khải đứng thẳng người trước một cổ bia khổng lồ khắc chữ “ĐẠO” màu đồng xanh ở trung tâm thạch lâm. Dù linh lực bị phong ấn, nhưng khô mộc hạng liên và Uẩn Tình Ngọc đã dung hợp hoàn toàn vào linh hồn cậu vẫn đang không ngừng tỏa ra một luồng hơi ấm thanh tịnh, bảo vệ thức hải khỏi sự xâm lấn của khí tức lạnh lẽo từ Huyền Ảnh. Cậu không hề lùi bước, ánh mắt thanh triệt nhìn thẳng vào đối phương, lặng lẽ chờ đợi.
Xung quanh, hàng trăm ánh mắt của các tu sĩ trung lập bắt đầu đổ dồn về phía hai người. Một cuộc luận đạo, một màn tranh luận về Thiên Đạo sắp sửa diễn ra tại nơi linh thiêng nhất của thạch lâm.
Huyền Ảnh chắp tay sau lưng, đứng trước thạch bia “ĐẠO”, khí thế tựa như một ngọn núi băng vĩnh cửu không thể lay chuyển. Y đưa mắt nhìn lướt qua đám đông tu sĩ trung lập, rồi dừng lại trên người Lâm Khải, cất giọng lãnh đạm nhưng sắc bén như đao kiếm:
“Thiên Đạo chí công, vận hành vô tri vô giác. Các ngươi tu tiên, truy cầu trường sinh, nhưng lại không hiểu thế nào là Đạo. Hãy nhìn xem trời đất này! Mưa rơi xuống nhân gian, có bao giờ vì phàm nhân khóc lóc cầu xin mà dừng lại? Nắng gắt thiêu đốt đại địa, có bao giờ vì cỏ cây than khóc mà bớt đi một phần oi bức? Thiên tai địa ách, hồng thủy sơn băng, vạn vật sinh ra rồi lại chết đi, đó là quy luật tuần hoàn bất biến. Thiên Đạo không có hỉ nộ ái ố, không có tư tâm, vì vậy mới có thể trường tồn vĩnh cửu, duy trì sự cân bằng của vạn giới.”
Y bước thêm một bước, giọng nói đột ngột tăng thêm mấy phần áp lực, khiến không khí trong thạch lâm như ngưng đọng lại:
“Tu sĩ chúng ta nghịch thiên cải mệnh, muốn đạt đến cảnh giới tối cao, đồng thọ cùng trời đất, thì phải đồng hóa bản thân với Thiên Đạo. Mà muốn đồng hóa, điều đầu tiên là phải cắt đứt mọi xiềng xích của phàm trần—đó chính là hỉ nộ ái ố, là tình cảm phàm tục! Tình cảm là gì? Nó là nguồn gốc của sự ích kỷ, của tư tâm, của chấp niệm điên cuồng. Vì tình yêu, người ta có thể sinh ra lòng ghen ghét, đố kỵ; vì thù hận, người ta sẵn sàng đồ sát cả một tông môn. Tình cảm chính là thứ tạp chất dơ bẩn nhất cản trở linh giác, khiến đạo tâm của các ngươi bị che mờ, dễ dàng rơi vào ma đạo trong các kỳ Tâm Ma Kiếp. Chỉ có đoạn tuyệt tình cảm, tâm cảnh đạt đến mức hồ tĩnh lặng không gợn sóng, mới là đại trí tuệ, là con đường duy nhất dẫn đến siêu thoát và thái bình vĩnh cửu!”
Huyền Ảnh dứt lời, khẽ phất tay. Phía sau y, Hàn Liệt bước lên một bước. Thân thể Hàn Liệt vẫn bị những sợi xích sắt ngưng tụ từ Vô Tình Chi Nguyên quấn chặt, gương mặt vô cảm như tượng đá, đôi mắt đỏ ngầu không chút dao động trước bất kỳ lời nói nào.

“Hãy nhìn hắn!” Huyền Ảnh chỉ tay vào Hàn Liệt, giọng đầy tự hào và khinh miệt. “Hàn Liệt đã hiến tế toàn bộ thất tình lục dục của mình cho tông môn. Hắn giờ đây không còn biết đến đau khổ, không còn do dự, không bị bất kỳ chấp niệm nào quấy nhiễu. Hắn là khôi lỗi chiến đấu vô song, là kẻ cận kề với Thiên Đạo nhất. Đây chính là minh chứng sống cho sự vĩ đại của Vô Tình Đạo!”
Lời nói của Huyền Ảnh vang vọng khắp thung lũng, mang theo một thứ sức mạnh thuyết phục kỳ lạ. Rất nhiều tu sĩ trung lập xung quanh nghe xong liền trầm ngâm suy nghĩ. Một vị tu sĩ trẻ tuổi mặc đạo bào màu lam nhạt khẽ gật đầu, lẩm bẩm: “Huyền Ảnh trưởng lão nói không sai… Tu sĩ chúng ta nếu cứ vướng bận tình cảm gia đình, thê nhi, làm sao có thể chuyên tâm bế quan tu luyện hàng trăm năm? Chấp niệm quá sâu, quả thực rất dễ tẩu hỏa nhập ma khi đối mặt với Tâm Ma Kiếp.”
“Đúng vậy, Thiên Đạo vốn dĩ vô tình. Muốn thành tiên, tất phải hóa thần vô cảm…” Một lão giả tán tu khác cũng thở dài đồng tình.
Áp lực tinh thần từ thạch lâm dưới sự cộng hưởng của Vô Tình Đạo từ Huyền Ảnh bắt đầu biến hóa. Một luồng khí lưu lạnh lẽo, vô hình từ trên cao ép xuống, đè nặng lên đôi vai của Lâm Khải. Mặt đất dưới chân cậu khẽ rạn nứt, luồng áp lực ấy muốn ép cậu phải quỳ xuống, muốn ép cậu phải thừa nhận sự vô lý và yếu ớt của con đường “Hữu Tình” mà cậu đang đi.

Lâm Khải cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, hơi thở trở nên khó khăn. Gương mặt thanh tú của cậu thoáng hiện lên vẻ nhợt nhạt dưới áp lực khổng lồ của Thiên Đạo vô tình. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đạo tâm xuất hiện một tia dao động, khô mộc hạng liên trên ngực cậu đột ngột rung lên. Từ sâu trong linh hồn, nơi Thiên Tâm Ngọc và Uẩn Tình Ngọc đã dung hợp, một dòng năng lượng ấm áp, nồng đượm như ánh nắng xuân bỗng chốc tuôn trào, gột rửa khắp kinh mạch, xua tan hoàn toàn cái lạnh giá đang bủa vây xung quanh.
Cậu nhớ đến mẫu thân, nhớ đến dung nhan dịu hiền của bà trước khi bi kịch ập xuống làng Sương Mộc. Cậu nhớ đến Lý Thanh Thanh, người tỷ tỷ luôn bảo vệ và đồng hành cùng cậu qua những ngày giông bão. Cậu nhớ đến những người dân làng Sương Hà, những nụ cười thuần khiết của đứa trẻ và chú chó nhỏ mà cậu đã dùng “tình” để đánh thức.
Nỗi đau mất mát, tình yêu thương ấm áp, và lòng trắc ẩn vô bờ bến đối với chúng sinh phàm trần—tất cả những cảm xúc ấy không phải là gông cùm, mà là ngọn lửa rực cháy, sưởi ấm và ban cho cậu một sức mạnh vô tận.
Lâm Khải chậm rãi ngẩng đầu. Ánh mắt cậu giờ đây không còn chút hoang mang nào, chỉ còn lại một ý chí kiên định. Cậu bước lên một bước, đối mặt trực tiếp với Huyền Ảnh. Dù vóc dáng nhỏ bé, non nớt, nhưng khí thế phát ra từ người cậu lúc này lại khiến cả thạch lâm phải khẽ rúng động.
“Huyền Ảnh trưởng lão, ngươi nói Thiên Đạo vô tình, vận hành vô tri vô giác.” Giọng nói của Lâm Khải cất lên, trầm tĩnh, rõ ràng, nhưng lại mang theo một thứ lực lượng xuyên thấu kỳ lạ, vang vọng tận sâu trong linh hồn của mỗi tu sĩ có mặt tại đây. “Nhưng ngươi đã lầm. Ngươi chỉ nhìn thấy cái vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài, mà không nhìn thấy cái gốc rễ ấm áp bên trong của Đại Đạo.”
Cậu chỉ tay lên bầu trời, nơi những đám mây xám đang lững lờ trôi:
“Ngươi nói mưa rơi không vì phàm nhân cầu xin, nắng gắt không vì cỏ cây than khóc. Đúng, Thiên Đạo vận hành theo quy luật tự nhiên. Nhưng nếu Thiên Đạo thực sự vô tình, tại sao lại sinh ra vạn vật? Tại sao lại ban cho cỏ cây sinh cơ để đâm chồi nảy lộc vào mùa xuân? Tại sao lại ban cho phàm nhân chúng ta một trái tim để biết yêu thương, biết đau đớn, biết hỉ nộ ái ố? Nếu tạo hóa thực sự muốn vạn vật vô tri vô giác như đá gỗ, thì ngay từ đầu đã không cần khai thiên lập địa, không cần ban phát linh trí cho chúng sinh! Sự tồn tại của vạn vật, sự phong phú của cảm xúc phàm trần, đó chính là sự từ bi, là cái ‘tình’ lớn nhất của Thiên Đạo đối với thế giới này!”

Lâm Khải nắm chặt khô mộc hạng liên trên ngực, ánh mắt rực sáng hổ phách quang mang:
“Ngươi nói tình cảm là nguồn gốc của tư tâm, của chiến tranh và đau khổ. Nhưng ngươi có biết, tình cảm cũng chính là cội nguồn của sức mạnh bảo vệ vĩ đại nhất? Vì tình mẫu tử, một người mẹ phàm trần yếu ớt sẵn sàng lấy thân mình che chở trước nanh vuốt của yêu thú để bảo vệ đứa con non nớt. Vì tình bằng hữu, những tu sĩ đồng đạo sẵn sàng đỡ đao kiếm cho nhau mà không màng sống chết. Nếu tu tiên mà phải đoạn tuyệt mọi cảm xúc, hóa thành khô mộc tử thạch, không biết đau thương trước cái chết của đồng loại, không biết trân trọng những điều ấm áp xung quanh… thì thành tiên để làm gì? Sống vạn năm như một bóng ma cô độc trong hư vô, đó không phải là siêu thoát, đó là cái chết của linh hồn trước khi thể xác tiêu biến!”
Lâm Khải đột ngột quay sang, nhìn thẳng vào Hàn Liệt. Đôi mắt cậu tràn ngập sự xót xa, nhưng giọng nói lại nghẹn ngào mà đầy sức mạnh lay động:
“Và ngươi… ngươi lấy Hàn Liệt ra làm minh chứng? Ngươi nói hắn đã tự nguyện dâng hiến tình cảm? Không! Ngươi đang lừa dối chính mình, lừa dối Thiên Đạo! Hàn Liệt chấp nhận bước vào con đường ‘tẩy tủy tịnh căn’ tàn khốc của các ngươi, không phải vì hắn muốn vô tình, mà vì hắn quá yêu muội muội của mình! Hắn muốn có sức mạnh để cứu nàng! Hắn dùng sự vô tình giả tạo này để che giấu nỗi đau tột cùng, che giấu sự bất lực và trống rỗng trong tâm can khi muội muội của hắn đã chết. Đạo tâm của hắn không phải là mặt hồ tĩnh lặng, mà là một vũng máu đang rỉ ra từng giọt đau đớn! Ngươi có nghe thấy tiếng khóc than từ sâu trong linh hồn hắn không?!”
Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn Lâm Khải bùng phát quang mang rực rỡ chưa từng có. Từ người cậu, một luồng ánh sáng hổ phách và xanh biếc ấm áp như ánh bình minh đột ngột lan tỏa ra xung quanh. Luồng sáng ấy đi đến đâu, lớp sương muối lạnh lẽo trên mặt đất và những kẽ đá lập tức tan chảy thành những giọt nước trong suốt.
Trong không trung của thạch lâm, những linh ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên: Đó là hình ảnh làng Sương Mộc yên bình dưới bóng chiều tà, tiếng cười đùa của trẻ thơ, giọt nước mắt ấm áp của người mẹ, và cả hình ảnh Hàn Liệt thời niên thiếu đang cõng đứa em gái nhỏ đi giữa đồng hoa…
Làn sương ấm áp ấy bao phủ lấy toàn bộ thạch lâm, xua tan hoàn toàn Vô Tình Chi Khí lạnh giá, mang lại một cảm giác bình yên, dễ chịu chưa từng có cho tâm thần của tất cả các tu sĩ đang có mặt.
Sự im lặng bao trùm lấy Vấn Đạo Thạch Lâm. Lời nói của Lâm Khải cùng những dị tượng ấm áp phát ra từ người cậu giống như một hồi chuông cảnh tỉnh, gõ mạnh vào đạo tâm của hàng trăm tu sĩ trung lập xung quanh.
Một trận tranh luận, một sự tranh cãi lớn chưa từng có đột ngột bùng nổ giữa đám đông.
“Trời đất ơi… Lời của tiểu hữu này… quả thực đã chạm đến chỗ ngứa trong lòng lão phu.” Cổ Hoài chân nhân run rẩy đứng dậy, khóe mắt già nua chợt ươn ướt. “Lão phu tu đạo hơn bốn trăm năm, vì cầu trường sinh mà đoạn tuyệt thê nhi, rời bỏ gia tộc. Giờ đây đạt đến Kim Đan cảnh, nhưng mỗi lần nhìn lại quá khứ, lão phu chỉ thấy một khoảng trống rỗng lạnh lẽo. Không còn ai chia sẻ niềm vui, không còn ai để bảo vệ. Tu tiên như vậy, rốt cuộc có nghĩa lý gì?”
“Nhưng nếu hữu tình, làm sao vượt qua được Tâm Ma Kiếp?” Một tu sĩ trung niên khác lập tức phản bác, giọng điệu đầy hoài nghi. “Chấp niệm về tình cảm quá sâu, khi đối mặt với ảo ảnh của kiếp nạn, đạo tâm sẽ lập tức đại loạn, nhẹ thì tu vi phế bỏ, nặng thì tự bạo mà chết! Vô Tình Đạo tuy tàn nhẫn, nhưng ít nhất nó bảo đảm an toàn cho con đường tu luyện.”
“Ngươi nói sai rồi!” Một nữ tu sĩ đứng bên cạnh lớn tiếng tranh luận, ánh mắt cô nhìn Lâm Khải đầy vẻ ngưỡng mộ. “Tình cảm không phải là chấp niệm yếu đuối. Giống như tiểu hữu vừa nói, nó là cội nguồn của sức mạnh bảo vệ! Nếu ta tu đạo là để bảo vệ những người ta yêu thương, thì chính tình cảm đó sẽ biến thành ý chí sắt đá nhất, giúp ta đánh tan mọi ảo ảnh của Tâm Ma! Trốn tránh cảm xúc mới là kẻ yếu đuối, dám đối mặt và dùng tình cảm để vượt qua mới là đại dũng khí!”
“Đúng vậy! Thiên Đạo không thể vô tình một cách triệt để như thế được…”
Tiếng tranh luận, bàn tán xôn xao vang vọng khắp thạch lâm, phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn năm của nơi này. Đạo tâm của hàng trăm tu sĩ đang tịnh tu tại đây bắt đầu xuất hiện những vết nứt, họ bắt đầu hoài nghi về những giáo điều “đoạn tuyệt tình cảm” mà giới tu luyện chính thống bấy lâu nay vẫn rao giảng.
Ngay lúc cuộc tranh cãi đạt đến đỉnh điểm, bia đá “ĐẠO” khổng lồ ở trung tâm thạch lâm bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
Oong…
Một tiếng ngân thanh khiết, cổ xưa phát ra từ sâu trong lòng đất. Những chữ khắc trên bia đá đột ngột bộc phát ra một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết, rực rỡ như thái dương. Luồng kim quang ấy không mang theo bất kỳ sát ý nào, mà ngược lại, vô cùng ấm áp, bao dung. Kim quang hóa thành vô số đóa hoa sen ánh sáng, chậm rãi xoay tròn rồi rơi xuống xung quanh thân ảnh Lâm Khải, quấn quýt lấy cậu như một sự che chở.
Đây là dị tượng Vấn Đạo Đài! Thiên Đạo cổ xưa tại nơi này đã cảm ứng và công nhận quan điểm “Thiên Đạo Hữu Tình” của Lâm Khải!
“Cái gì?! Thiên Đạo… công nhận?!” Huyền Ảnh nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, trở nên vô cùng khó coi. Đạo tâm Vô Tình của y bấy lâu nay vốn kiên cố như băng, lúc này dưới sự tác động của kim quang và những đóa hoa sen ánh sáng, bỗng nhiên chấn động kịch liệt, xuất hiện những vết nứt rạn rợn người. Y cảm thấy một luồng khí huyết nghịch lưu, cổ họng ngọt lịm, suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu tươi.
Phía sau y, Hàn Liệt bỗng nhiên co giật mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những sợi xích sắt Vô Tình Chi Nguyên quấn quanh người y bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn. Đôi mắt đỏ ngầu, vô thần của y đột ngột co rút, một luồng hắc khí vô tình bị đẩy lùi ra ngoài. Y nhìn chằm chằm vào Lâm Khải, gương mặt cứng đờ lộ ra vẻ thống khổ tột cùng, môi mấp máy run rẩy, phát ra một âm thanh cực nhỏ, đứt quãng nhưng lại vô cùng rõ ràng trong thức hải của Lâm Khải:
“Lâm… Khải… cứu…”
“Hàn Liệt!” Lâm Khải nghe thấy tiếng gọi ấy, lồng ngực thắt lại vì đau xót, cậu tiến lên một bước, muốn đưa tay ra nắm lấy y.
Thế nhưng, Huyền Ảnh đã nhanh hơn. Y sắc mặt âm trầm đến cực điểm, nhận ra đạo tâm của mình đã bị lung lay, và sự khống chế đối với Hàn Liệt đang bị suy yếu nghiêm trọng bởi luồng ánh sáng hữu tình của Lâm Khải. Y biết, trong cuộc luận đạo hôm nay, y đã hoàn toàn đại bại.
“Yêu ngôn hoặc chúng! Tiểu tử, ngươi dám dùng tà thuật làm loạn đạo tâm của chúng nhân!” Huyền Ảnh gầm lên khàn giọng, thanh âm đầy vẻ tức giận và xấu hổ. Y vung tay lên, một luồng hắc khí khổng lồ cuộn trào, cuốn lấy thân ảnh đang giằng xé của Hàn Liệt cùng đám tu sĩ Vô Tình Tông xung quanh. “Chờ ra khỏi thạch lâm này, bổn tọa sẽ tự tay nghiền nát xương cốt ngươi, xem thứ tình cảm của ngươi cứu ngươi thế nào!”
Dứt lời, Huyền Ảnh không dám ở lại thêm một khắc nào nữa dưới sự phán xét của Thiên Đạo cổ xưa. Y hóa thành một luồng hắc quang khổng lồ, mang theo Hàn Liệt và chúng tu sĩ Vô Tình Tông cấp tốc tháo lui ra phía rìa thạch lâm, ẩn nấp trong màn sương mù dày đặc bên ngoài để chờ đợi cơ hội phục kích.
Lâm Khải nhìn theo bóng dáng hắc quang đang biến mất, bàn tay nhỏ bé siết chặt lại. Cậu cảm nhận được hạt mầm “tình” mà mình gieo sâu trong thức hải Hàn Liệt vẫn đang âm ỉ cháy, chờ ngày bùng phát. Ánh mắt cậu rực cháy quyết tâm, cậu quay đầu nhìn về phía lối vào Cảm Ứng Chi Nguyên sâu trong thạch lâm.
Cậu biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Cậu cất bước, bước đi vững chãi về phía trước, bỏ lại sau lưng những tiếng bàn tán, tranh luận vẫn đang nổ ra dữ dội của hàng trăm tu sĩ. Thế nhưng, ngay khi Lâm Khải vừa đi đến gần rìa thạch lâm, thanh rêu ngọc giản trong tay cậu đột ngột bộc phát ra một luồng sáng đỏ rực như máu, kèm theo một tiếng rạn nứt chói tai…
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: