Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 93: Sự Phản Đối Của Đạo Sĩ Vô Tình
Tiếng rạn nứt chói tai vang lên, cắt ngang không khí tĩnh mịch của Vấn Đạo Thạch Lâm, khiến cả không gian như bị xé toạc. Lâm Khải đứng bất động, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt vào thanh ngọc giản huyết sắc trong tay. Nó không chỉ nứt rạn mà còn bùng lên một luồng sáng đỏ rực như máu, kèm theo tiếng “rắc… rắc” liên hồi, tựa hồ có một thứ gì đó cổ xưa đang cố gắng phá vỡ xiềng xích giam cầm bên trong.
Một luồng năng lượng kỳ lạ tuôn trào từ ngọc giản. Nó không mang theo sát khí hay tà khí, mà là một cảm giác bi thương đến tận cùng, nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường đến khó tin. Đó là “tinh huyết của cảm ứng”, là nỗi đau và hy vọng của một sinh mệnh bị phong ấn từ ngàn xưa, giờ đây đang dần được đánh thức. Lâm Khải cảm nhận được dòng chảy ký ức và cảm xúc hỗn loạn, tựa một dòng sông cuộn trào trong linh hải của mình.
Uẩn Tình Ngọc trên ngực và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên cổ Lâm Khải đồng thời chấn động dữ dội, cộng hưởng mạnh mẽ với thanh ngọc giản huyết sắc. Luồng sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc và ánh sáng hổ phách ấm áp từ vòng cổ gỗ bùng lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao bọc lấy thân ảnh gầy gò của Lâm Khải. Vầng hào quang ấy không chỉ là lá chắn vật lý, mà còn là một pháo đài tinh thần, giúp cậu giữ vững tâm thần giữa những dòng cảm xúc hỗn loạn.
“Đây là… tiếng gọi của Thiên Tâm Ngọc? Hay là… dấu hiệu của một tai ương khác?” Lâm Khải tự hỏi trong lòng, tâm trí cậu chìm đắm vào những bí ẩn đang dần hé lộ. Cậu biết, mỗi bước đi trên con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” đều tiềm ẩn hiểm nguy, và sự kiện này chắc chắn là một bước ngoặt trọng yếu.
Ngay lúc đó, linh giác của Lâm Khải chợt rúng động. Một luồng khí tức “vô tình” cực đoan, lạnh lẽo đến thấu xương, đang ập đến từ phía rìa thạch lâm, xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Kèm theo đó là sự hiện diện quen thuộc, đầy uy áp của Huyền Ảnh, và một linh hồn đang quằn quại trong thống khổ: Hàn Liệt.
“Chúng đã đến rồi sao…” Lâm Khải khẽ chau mày, ánh mắt kiên nghị không hề xao động. Cậu biết, cuộc đối đầu này là không thể tránh khỏi. Cậu hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến sắp tới, không chỉ là chiến đấu bằng linh lực, mà còn bằng ý chí và niềm tin vào con đường của mình.
***

Không đợi Lâm Khải kịp phản ứng, Huyền Ảnh đã xuất hiện chớp nhoáng từ màn sương mù dày đặc, tựa một huyễn ảnh hiện hình. Ánh mắt y rực cháy căm hờn cùng sát ý, không còn vẻ kiêu ngạo khinh mạn như trong cuộc luận đạo vừa rồi, mà thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng. Y không nói thêm bất kỳ lời lẽ dư thừa nào, trực tiếp vung tay, luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt cuồn cuộn như sóng thần, mang theo uy lực hủy diệt kinh thiên, lao thẳng về phía Lâm Khải.
Đằng sau Huyền Ảnh, khoảng ba đến năm tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh cũng lao tới, thân pháp tựa những lưỡi dao băng sắc lạnh, tạo thành một thế gọng kìm hoàn mỹ, muốn bao vây Lâm Khải. Chúng không nói một lời, chỉ có ánh mắt vô hồn và những chiêu thức băng hàn, tàn độc.
Và rồi, Hàn Liệt. Y bị những xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt trói chặt, thân hình gầy gò co giật kịch liệt, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn, dung nhan vặn vẹo vì thống khổ. Dưới sự cưỡng ép tàn bạo của Huyền Ảnh, y cũng vung trường kiếm ô hắc, lao thẳng về phía Lâm Khải, mang theo sát khí hủy diệt.
Lâm Khải bị vây khốn giữa vòng vây của Vô Tình Tông và sự tấn công điên loạn của Hàn Liệt. Vầng hào quang hổ phách cùng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ bùng lên mạnh mẽ, tạo thành một lá chắn kiên cố, chống đỡ những đòn công kích như vũ bão. Tuy nhiên, áp lực của Vô Tình Chi Nguyên từ Huyền Ảnh và đám tu sĩ Vô Tình Tông, cùng với sự công kích không ngừng nghỉ của Hàn Liệt, vẫn khiến Lâm Khải phải lùi bước liên tục. Mỗi lần trường kiếm của Hàn Liệt va chạm vào lá chắn, một lực phản chấn mãnh liệt lại truyền đến, khiến Lâm Khải cảm thấy khí huyết trong cơ thể chấn động.
Huyền Ảnh đứng từ xa, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Lâm Khải, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh mạn, tàn độc. “Kẻ đa tình nhu nhược! Ngươi nghĩ Thiên Đạo sẽ khoan dung cho cái gọi là ‘tình cảm’ đó sao? Để ta nghiền nát đạo tâm của ngươi, ngay trước mắt ‘bằng hữu’ của ngươi!”
Thanh âm y vang vọng khắp Vấn Đạo Thạch Lâm, mang theo sự chế nhạo cùng tự mãn. Huyền Ảnh vung tay một lần nữa, luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn dữ dội hơn, cưỡng ép Hàn Liệt công kích càng thêm dữ dội. Trường kiếm ô hắc trong tay Hàn Liệt tựa hóa thành vô số tàn ảnh, mỗi chiêu đều mang theo uy lực hủy diệt, nhắm thẳng vào những yếu huyệt trí mạng của Lâm Khải.

Lâm Khải liên tục né tránh các đòn kiếm của Hàn Liệt, không hề phản kích. Cậu biết Hàn Liệt đang bị khống chế, và cậu không muốn thương tổn bằng hữu của mình. Mỗi lần né tránh, Lâm Khải đều cố gắng nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của Hàn Liệt, tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu vết của lý trí. Cậu cảm nhận nỗi đau quằn quại tột cùng trong Hàn Liệt, tựa một ngọn lửa âm ỉ cháy dưới tầng băng giá của Vô Tình Chi Nguyên. Hạt mầm “tình” mà cậu đã gieo vào linh hải Hàn Liệt vẫn đang âm ỉ cháy, cố gắng kháng cự sự áp chế tàn bạo.
“Hàn Liệt… Ngươi vẫn còn ở đó…” Lâm Khải thầm nghĩ, tâm cậu quặn thắt.
Hàn Liệt đột nhiên rên rỉ thống khổ, thân thể y co giật dữ dội hơn. Đôi mắt đỏ ngầu vô hồn của y thoáng hiện lên một tia nhận thức mơ hồ, một thoáng hoang mang xẹt qua trước khi bị Vô Tình Chi Nguyên đen kịt nhấn chìm trở lại. Y gầm lên một tiếng đau đớn, trường kiếm ô hắc trong tay bộc phát uy lực hủy diệt kinh thiên, tung ra một đạo kiếm khí cực mạnh. Đòn kiếm này, đáng lẽ phải xuyên qua tim Lâm Khải, nhưng lại cố ý lệch hướng một chút, chỉ đủ mạnh để hất văng Lâm Khải vào một vách đá gần đó với một tiếng “rầm” lớn.
Lâm Khải cảm thấy lưng mình va vào vách đá, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Khóe môi cậu rỉ máu. Thế nhưng, cậu không hề chùn bước. Trong khoảnh khắc đòn kiếm chệch hướng của Hàn Liệt, cậu đã cảm nhận được sự quằn quại tột cùng của bằng hữu. Đó không phải là một đòn công kích hoàn toàn vô thức, mà là một lời cảnh báo, một sự phản kháng yếu ớt nhưng đầy thâm ý.

***
Lâm Khải bật dậy, khóe môi vẫn vương vệt máu, nhưng ánh mắt cậu không hề có chút yếu nhược hay xao động. Ngược lại, chúng rực cháy ý chí kiên nghị, tựa ngọn đuốc rọi sáng giữa màn đêm u tối. Cậu siết chặt Uẩn Tình Ngọc cùng vòng cổ gỗ mục nát, toàn bộ linh lực “hữu tình” trong kinh mạch dâng trào, được Thiên Tâm Ngọc gia trì, bùng nổ thành một vầng hào quang rực rỡ, ấm áp, xua đi một phần Vô Tình Chi Nguyên đang bao trùm quanh thân.
Vầng hào quang ấy không chỉ đẩy lùi đám tu sĩ Vô Tình Tông đang vây khốn, khiến chúng phải lùi bước trong sự hoang mang cùng khó chịu, mà còn tỏa ra một luồng sinh khí mãnh liệt, xoa dịu thương thế của Lâm Khải.
Lâm Khải không chiến đấu bằng võ lực. Cậu biết, đối phó với sự “vô tình” không thể dùng bạo lực. Cậu tập trung toàn bộ “Tâm Thuật” cùng sức mạnh “Thiên Đạo Hữu Tình” đã được Thiên Đạo cổ xưa thừa nhận, biến linh lực thành vô số đóa sen quang mang. Mỗi đóa sen đều mang theo một tia “tình ý” ấm áp, thuần khiết, một mảnh ký ức tươi đẹp, một niềm hy vọng mong manh.
Những đóa sen ánh sáng này không tấn công. Chúng nhẹ nhàng bay lượn, tựa những cánh bướm đêm giữa màn sương đen, chạm vào từng tu sĩ Vô Tình Tông, đặc biệt là Hàn Liệt.
Các tu sĩ Vô Tình Tông bị đóa sen chạm vào, thân thể chúng cứng đờ, đôi mắt vô hồn thoáng hiện lên sự hoang mang, đau đớn. Những ký ức bị phong ấn, bị Vô Tình Chi Nguyên chôn vùi sâu thẳm trong tâm thần, bắt đầu giằng xé, trỗi dậy. Chúng co giật, chiêu thức trở nên lỏng lẻo, không còn công kích quyết liệt như trước. Một vài tên thậm chí còn ôm đầu rên rỉ, tựa như đang phải đối mặt với những cơn ác mộng kinh hoàng nhất của chính mình.
Hàn Liệt bị vô số đóa sen bao phủ. Thân thể y co giật dữ dội hơn bao giờ hết, tựa một con thú bị thương đang cố gắng vùng vẫy. Luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt quanh y điên cuồng giằng xé với luồng “tình ý” ấm áp từ những đóa sen. Đó là một cuộc chiến không tiếng động, diễn ra sâu thẳm trong linh hồn Hàn Liệt, giữa sự vô tình tàn bạo và hạt mầm tình ái đang cố gắng nảy mầm.
Trong khoảnh khắc giằng xé tột cùng đó, Hàn Liệt bỗng nhiên thốt ra một tiếng thì thầm yếu ớt nhưng lại vô cùng rõ ràng, vang vọng trong linh hải của Lâm Khải, tựa một tiếng gọi từ vực sâu tuyệt vọng:

“Lâm… Khải… đừng… Cảm… Ứng… Chi Nguyên…”
Thanh âm y đứt quãng, đầy thống khổ, rồi lại chìm vào sự giằng xé nội tâm dữ dội. Đó là một lời cảnh báo, một sự tỉnh táo ngắn ngủi nhưng đầy thâm ý.
Huyền Ảnh chứng kiến cảnh tượng này, dung nhan y biến sắc vì kinh hoàng cùng phẫn nộ tột độ. Y cảm nhận được đạo tâm Vô Tình của mình đang chấn động, mối liên kết với Hàn Liệt cùng các tu sĩ Vô Tình Tông đang suy yếu nghiêm trọng. “Không thể nào! Đạo tâm của ta… mối liên kết của ta…!” Y gầm lên, thanh âm đầy phẫn nộ cùng khó tin. Y không thể chấp nhận được rằng sức mạnh “tình cảm” của Lâm Khải lại có thể lay chuyển được những kẻ đã bị “thanh tẩy” hoàn toàn.
Đúng lúc đó, thanh ngọc giản huyết sắc trong tay Lâm Khải bỗng bùng sáng mãnh liệt. Ánh sáng đỏ rực như máu ban đầu giờ đây không còn vẻ bi thương hay đáng sợ, mà chuyển sang một màu thuần khiết, ấm áp, rực rỡ tựa bình minh. Nó không chỉ dẫn lối, mà còn phát ra một luồng năng lượng mãnh liệt, xé toạc một mảng không gian phía trước Lâm Khải, để lộ một lối đi cổ xưa, huyền ảo, tựa được tạo ra từ thuở hồng hoang, dẫn sâu vào Cảm Ứng Chi Nguyên. Khí tức thanh khiết, ấm áp từ lối đi mới bùng ra, xua tan hoàn toàn tàn dư Vô Tình Chi Nguyên trong hư không.
“Hàn Liệt! Ta nhất định sẽ cứu ngươi!” Lâm Khải gằn giọng, ánh mắt kiên nghị nhìn sâu vào Hàn Liệt, tựa một lời thề nguyền vang vọng giữa Vấn Đạo Thạch Lâm.
***

Huyền Ảnh gầm lên phẫn nộ, tiếng gầm vang vọng khắp thạch lâm. Y nhận ra Lâm Khải không chỉ phá vỡ cuộc phục kích mà còn làm suy yếu sự khống chế của y đối với Hàn Liệt cùng các tu sĩ Vô Tình Tông. Y không dám mạo hiểm nán lại thêm một khắc nào nữa. Nếu Lâm Khải tiếp tục “gieo mầm tình”, e rằng y sẽ mất đi toàn bộ lực lượng này.
Huyền Ảnh hóa thành một luồng hắc quang, cuốn lấy Hàn Liệt – kẻ đang co giật dữ dội và vật lộn với những đóa sen quang mang – cùng đám tu sĩ Vô Tình Tông đang hoang mang, ôm đầu rên rỉ. Y cấp tốc tháo lui vào màn sương mù dày đặc bên ngoài thạch lâm, để lại phía sau một luồng khí tức vô tình hỗn loạn cùng sự phẫn nộ tột cùng.
Lâm Khải nhìn theo bóng dáng họ biến mất, ánh mắt vẫn rực cháy quyết tâm. Cậu cảm nhận hạt mầm “tình” trong Hàn Liệt giờ đây mãnh liệt hơn, tựa một đốm lửa nhỏ đang nảy nở giữa tầng băng giá. Lời cảnh báo của y đã hiển nhiên: “Cảm Ứng Chi Nguyên”. Đó chính là nơi cậu cần đến, nơi có thể ẩn chứa Thiên Tâm Ngọc, chìa khóa để cứu Hàn Liệt cùng hóa giải âm mưu của Vô Tình Tông.
Cậu quay lại nhìn lối đi vừa được mở ra bởi thanh ngọc giản huyết sắc. Luồng khí tức ấm áp, thuần khiết từ bên trong tỏa ra, xua tan mọi tàn dư “vô tình”, tựa một lời mời gọi đầy hy vọng.
Từ xa, Cổ Hoài chân nhân cùng hàng trăm tu sĩ trung lập khác, những kẻ đã chứng kiến toàn bộ cuộc luận đạo và trận chiến vừa rồi, vẫn còn đứng đó, kinh ngạc cùng bàng hoàng. Họ bắt đầu bàn tán sôi nổi, không còn là những lời thì thầm mà là những cuộc tranh luận gay gắt về “Thiên Đạo Hữu Tình”, về sức mạnh của tình cảm mà Lâm Khải đã chứng minh. Đạo tâm của họ đã thực sự lung lay, những vết nứt đã xuất hiện trong giáo điều “đoạn tuyệt tình cảm” mà họ từng tin tưởng.
Trên đỉnh tháp cổ kính xa xôi, Trần Hạo lẳng lặng quan sát. Khóe môi ông nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Ông khẽ gật đầu, thì thầm: “Tiểu Khải… con đường của ngươi đã thực sự bắt đầu.” Gánh nặng ngàn năm trong lòng ông dường như đã vơi đi một phần.
Lâm Khải không chút chần chừ. Cậu cất bước, bước đi vững chãi vào lối đi cổ xưa, huyền ảo. Vầng hào quang hổ phách cùng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ vẫn bao bọc lấy cậu, soi sáng con đường phía trước. Cậu hướng thẳng về phía Cảm Ứng Chi Nguyên, nơi ẩn chứa Thiên Tâm Ngọc cùng hy vọng cứu Hàn Liệt, mang theo quyết tâm sắt đá cùng niềm tin mãnh liệt vào “Thiên Đạo Hữu Tình” của mình. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một trận chiến định mệnh để hồi sinh khía cạnh “hữu tình” của Đại Đạo.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: