Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 99: Sức Mạnh Của Cảm Xúc Phẫn Nộ
“Khải…”
Tiếng gọi yếu ớt, nhỏ tựa hơi thở, lại như sấm sét giáng xuống, xuyên thấu linh hồn Lâm Khải. Đúng lúc đó, Tuyết Vô Tình đang giơ tay, đóa băng liên đen kịt khổng lồ xoáy sâu vào thức hải Lý Thanh Thanh, toan tung đòn đoạt mạng. Đạo bào xanh nhạt của nàng đã rách nát tả tơi, nhuốm đầy bụi bẩn và những vệt máu khô quánh. Từng hơi thở phả ra đều mang theo vị sắt gỉ, báo hiệu linh lực đã cạn kiệt, thân thể đông cứng, ngọn lửa “tình” yếu ớt đến mức sắp tắt lịm. Nàng nằm đó, bất lực, cảm xúc bị bào mòn, chỉ còn lại niềm tin cuối cùng vào một cái tên.
Ngay khoảnh khắc băng liên tử vong sắp chạm vào Lý Thanh Thanh, một luồng hào quang hổ phách và xanh biếc cực mạnh bùng nổ, xé toạc màn sương tuyết u ám của Tuyết Vô Tình. Luồng hào quang này cuộn trào như cơn sóng thần, mang theo sức mạnh của hàng vạn mảnh ký ức và cảm xúc, đánh bật đóa băng liên đen kịt ra xa trước khi nó kịp chạm vào nàng. Tiếng “ầm” vang vọng, không phải âm thanh của băng giá mà là tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó vô hình, lạnh lẽo trong không khí.

Lâm Khải xuất hiện giữa không trung, thân hình thư sinh nhưng toát ra vẻ kiên nghị, ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng. Hào quang “hữu tình” từ người hắn bùng cháy rực rỡ, Uẩn Tình Ngọc và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn tỏa sáng chói lòa, hai luồng quang mang xanh biếc và hổ phách hòa quyện, tạo thành một lá chắn kiên cố. Đôi mắt Lâm Khải đỏ rực vì phẫn nộ, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn giữ được sự thanh minh, kiên định lạ thường. Nỗi đau của Lý Thanh Thanh đã chạm đến tận cùng linh hồn hắn, kích hoạt toàn bộ sức mạnh “Thiên Đạo Hữu Tình” vừa dung hợp. Hắn không mất lý trí, mà chỉ cảm thấy một ngọn lửa ý chí bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi sự sợ hãi và do dự.
“Sư Tỷ!” Lâm Khải khẩn trương lao tới, đón lấy thân thể Lý Thanh Thanh đang ngã quỵ. Hào quang “hữu tình” của hắn bao bọc lấy nàng, như một chiếc chăn ấm áp xua tan băng giá và luồng Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí đang gặm nhấm linh hồn. Đồng thời, một dòng năng lượng thuần khiết chảy vào thức hải Lý Thanh Thanh, hóa giải hoàn toàn công kích tinh thần từ băng liên đen kịt, tựa ánh nắng ban mai xua tan màn sương mù dày đặc.

Tuyết Vô Tình đứng đó, toàn thân bao phủ bởi hàn khí vô tận, đôi mắt vô cảm thoáng hiện một tia ngạc nhiên hiếm hoi. Y cảm nhận được luồng sức mạnh “hữu tình” thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng thấy, vượt xa mọi dự đoán của y về kẻ mang “tình” yếu đuối. Đây không phải là thứ sức mạnh mà y từng đối mặt.
Lâm Khải ôm lấy Lý Thanh Thanh, cảm nhận hơi thở nàng dần ổn định, ánh mắt kiên định nhìn thẳng Tuyết Vô Tình, ngọn lửa “tình” trong hắn bùng cháy dữ dội.
***
Lâm Khải nhẹ nhàng đặt Lý Thanh Thanh xuống sau một tảng đá lớn, truyền thêm một luồng “tình ý” ấm áp vào cơ thể nàng. Nàng khẽ co giật, gương mặt dần hồng hào trở lại, có thể tựa vào vách đá, yếu ớt nhìn Lâm Khải với ánh mắt đầy cảm kích.
Lâm Khải đứng thẳng dậy, hào quang “hữu tình” bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, tỏa ra sức mạnh trấn áp mọi khí tức băng giá xung quanh. Giọng nói trầm ấm của hắn, giờ đây tràn đầy uy lực và sự kiên định, vang vọng khắp thôn Phù Vân: “Ngươi dám… tổn hại Sư Tỷ của ta! Vô Tình Tông các ngươi sẽ phải trả giá!”
Tuyết Vô Tình cười lạnh lùng, tiếng cười như tiếng băng vỡ, không chút cảm xúc: “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối! Ngươi cho rằng chút cảm xúc vô vị đó có thể chống lại Vô Tình Tuyệt Diệt của ta sao? Nực cười!” Y giơ tay, hàn khí ngưng tụ, đóa băng liên đen kịt mới hình thành trong lòng bàn tay, lớn hơn và sắc bén hơn đóa vừa rồi.
Lâm Khải không nói nhiều. Hắn vận dụng “Tâm Thuật” đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc, toàn bộ linh lực “hữu tình” trong cơ thể cuộn trào, biến thành hàng vạn sợi tơ ánh sáng xanh biếc và hổ phách. Những sợi tơ này xoắn xuýt, cuộn thành một cơn lốc “tình ý” mạnh mẽ, mang theo sức nặng của ký ức, nỗi đau và niềm hy vọng, lao thẳng vào Tuyết Vô Tình.
Tuyết Vô Tình tung Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí, tạo ra bức tường băng giá đen kịt dày đặc để chặn đứng cơn lốc. Hai luồng năng lượng đối lập, một bên là băng giá vô tình, một bên là ngọn lửa hữu tình, va chạm dữ dội, tạo ra tiếng nổ long trời lở đất, xé rách cả không gian và thời gian. Sương tuyết bị đẩy lùi, mặt đất nứt nẻ, cây cối đổ rạp.
Tuy nhiên, cơn lốc “tình ý” của Lâm Khải không chỉ đơn thuần là sức mạnh vật lý. Nó mang theo sự thấu hiểu và cảm nhận sâu sắc. Dù bị bức tường băng làm yếu đi, nó vẫn xuyên thủng, chạm vào Tuyết Vô Tình. Y khẽ rùng mình, cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp nhưng đầy uy lực xâm nhập vào đạo tâm vô tình của mình, cố gắng đánh thức những cảm xúc đã bị đoạn tuyệt từ lâu. Một cảm giác khó chịu, xa lạ, tựa như một vết kim châm vào nơi sâu thẳm nhất của linh hồn, khiến y phải nhíu mày.
Tuyết Vô Tình gầm lên một tiếng không rõ cảm xúc, giơ tay ngưng tụ hàng trăm đóa băng liên nhỏ, sắc bén như dao găm, bắn phá Lâm Khải. Mỗi đóa băng liên đều mang theo khí tức bào mòn linh hồn, không ngừng tấn công vào yếu điểm của kẻ mang “tình”.
Lâm Khải không hề nao núng. Hắn dùng Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ tạo ra một lá chắn bảo vệ kiên cố, những đóa băng liên va chạm vào hào quang, tan biến thành hư vô. Đồng thời, hắn vận dụng di sản của Cảm Linh Tiên Quân, biến nỗi phẫn nộ và tình yêu thương dành cho Lý Thanh Thanh thành sức mạnh, ngưng tụ linh lực “hữu tình” thành một luồng sóng xung kích màu hổ phách khổng lồ. Luồng sóng này mang theo ý chí kiên định của Lâm Khải, đẩy lùi toàn bộ băng liên và phản công thẳng vào Tuyết Vô Tình.
Tuyết Vô Tình bị đẩy lùi vài trượng, thân hình uy nghi lảo đảo. Sắc mặt y vẫn vô cảm như băng đá ngàn năm, nhưng đôi mắt thoáng hiện sự khó chịu và cảnh giác sâu sắc. Y không ngờ Lâm Khải, một kẻ mang “tình” yếu đuối trong mắt y, lại có thể chống lại Vô Tình Tuyệt Diệt của mình đến mức này.
***
Tuyết Vô Tình ổn định lại thân hình, nhìn Lâm Khải với ánh mắt lạnh lùng hơn nhưng ẩn chứa sự nghi ngờ rõ rệt. Y không thể hiểu nổi nguồn sức mạnh mà Lâm Khải đang sở hữu.
“Ngươi… thứ sức mạnh này là gì? Không thể nào! Tình cảm chỉ là gông cùm!” Tuyết Vô Tình chất vấn, giọng nói vẫn lạnh lẽo nhưng mang theo một chút bối rối. Y không thể chấp nhận sự tồn tại của sức mạnh “hữu tình” thuần túy và mạnh mẽ đến vậy. Nó đi ngược lại mọi giáo điều, mọi chân lý mà y đã tin tưởng và tu luyện bấy lâu nay.
Lâm Khải đứng thẳng, hào quang “hữu tình” quanh hắn vẫn bùng cháy rực rỡ, như một ngọn hải đăng giữa màn đêm băng giá. Hắn lạnh lùng đáp: “Đây là ‘Thiên Đạo Hữu Tình’, là sức mạnh của sự bảo vệ, của tình yêu thương, và của cả sự phẫn nộ khi những điều đó bị chà đạp! Ngươi và Vô Tình Tông các ngươi sẽ không bao giờ hiểu được!” Giọng nói của Lâm Khải vang vọng, mang theo sự kiên định không thể lay chuyển, như một lời tuyên ngôn đanh thép cho con đường mà hắn đã chọn.
Cùng lúc đó, trong một hang động băng giá sâu thẳm nơi Vô Tình thâm uyên, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa trên một tảng băng khổng lồ. Y đột nhiên nhíu mày thật chặt, cảm nhận được một luồng năng lượng “hữu tình” bùng nổ mạnh mẽ, khiến Vô Tình Chi Nguyên xung quanh y dao động dữ dội, như thể bị một lực lượng vô hình tác động.
Huyền Ảnh nhìn sợi xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt đang trói Hàn Liệt. Hàn Liệt, đang bất tỉnh, đột nhiên co giật mạnh mẽ. Đôi mắt y vẫn đỏ ngầu nhưng cơ thể run rẩy, hình ảnh Lý Thanh Thanh và Lâm Khải lướt qua thức hải như những mảnh ký ức vụn vỡ, hỗn loạn. Hạt mầm “tình” mà Lâm Khải đã gieo trong Hàn Liệt bừng sáng yếu ớt, khiến một sợi xích Vô Tình Chi Nguyên quanh cổ tay y xuất hiện một vết nứt nhỏ, rồi lan rộng. Tiếng “rắc” khẽ vang lên trong sự tĩnh mịch của hang động.
Huyền Ảnh gầm lên tức giận, tiếng gầm vang vọng khắp hang động băng giá: “Phế vật! Dù ngươi có làm gì, cũng không thể cứu được kẻ đã chìm sâu vào vô tình!” Y vung tay, tăng cường Vô Tình Chi Nguyên vào Hàn Liệt, vết nứt trên sợi xích liền biến mất, Hàn Liệt lại rơi vào trạng thái vô hồn, cơ thể ngừng co giật. Nụ cười tàn độc lại xuất hiện trên môi Huyền Ảnh, nhưng ánh mắt y vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.
Quay lại Phù Vân thôn, Tuyết Vô Tình cũng cảm nhận được sự dao động trong chính Vô Tình Chi Nguyên của mình, y càng thêm phẫn nộ. Y không muốn kéo dài trận chiến này. “Hừ! Ngươi sẽ không thể bảo vệ mãi được! Thiên Đạo Vô Tình là chân lý!” Y nói, giọng điệu kiên quyết nhưng không còn sự khinh miệt tuyệt đối như trước.

Tuyết Vô Tình vung tay, tạo ra một vết nứt không gian màu đen kịt rồi nhanh chóng biến mất vào đó, để lại luồng Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí còn vương vấn trong không khí, dần dần tan biến.
Lâm Khải nhìn theo hướng Tuyết Vô Tình biến mất, ánh mắt vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn biết trận chiến này chỉ mới là khởi đầu. Hắn quay lại nhìn Lý Thanh Thanh, người đã có thể mở mắt, dù vẫn còn yếu ớt, ánh mắt nàng nhìn hắn đầy tin tưởng và ngưỡng mộ.
***
Lâm Khải quỳ xuống bên Lý Thanh Thanh, nhẹ nhàng giúp nàng ngồi dậy. Hào quang “hữu tình” của hắn tiếp tục chữa lành cho nàng, truyền đi sự ấm áp và sức sống.
Lý Thanh Thanh cảm nhận được sức sống đang trở lại trong từng tế bào. Nàng nhìn Lâm Khải với ánh mắt đầy cảm kích và lo lắng: “Khải… đệ… đệ đã mạnh lên rất nhiều… Nhưng… Tuyết Vô Tình sẽ không bỏ qua đâu…”
Lâm Khải nắm chặt tay nàng, ánh mắt kiên định, tràn đầy quyết tâm: “Sư Tỷ đừng lo, ta sẽ không để bất kỳ ai phải chịu tổn thương nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với chúng. ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ sẽ không bao giờ bị dập tắt!”
Lý Thanh Thanh khẽ thở dài, nhìn ra phía thôn trang đang dần thoát khỏi màn sương u ám: “Dịch độc của Vô Tình Tông… nó đang ăn mòn ký ức của thôn dân… khiến họ quên đi tất cả…”
Lâm Khải gật đầu, thấu hiểu nỗi đau đó hơn ai hết. “Ta biết. Thiên Tâm Ngọc và ‘Đạo Hữu Tình’ ta vừa thấu ngộ sẽ giúp ta hóa giải chúng. Chúng ta sẽ cứu tất cả những linh hồn bị mắc kẹt, những ký ức bị phong ấn.” Hắn nói, giọng điệu kiên quyết, như một lời hứa với chính mình và với những người đã mất.

Từ đỉnh tháp cổ kính của Thương Cảm Cổ Trấn, Trần Hạo lặng lẽ quan sát. Ông mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Cuối cùng… ngọn lửa ‘tình’ đã bùng cháy rực rỡ. Kỷ nguyên mới… đã thực sự bắt đầu.” Tuy nhiên, ẩn sâu trong đôi mắt ông vẫn là nỗi lo lắng về “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa, một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với Vô Tình Tông. Ông biết, con đường của Lâm Khải vẫn còn rất dài và đầy gian nan.
Lâm Khải đỡ Lý Thanh Thanh đứng dậy, cả hai nhìn về phía chân trời, nơi Vô Tình Tông đang ẩn mình trong bóng tối, với niềm tin và quyết tâm sắt đá.
***
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh cùng nhau đi qua thôn Phù Vân, nơi sương mù u ám của Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí đã dần tan biến. Không khí trở nên trong lành hơn, mang theo hơi thở của sự sống.
Lâm Khải vận dụng “Tâm Thuật” đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố, lan tỏa luồng linh khí “hữu tình” thuần khiết khắp thôn trang. Dòng năng lượng ấm áp, dịu dàng len lỏi vào từng ngóc ngách, chạm đến từng người dân đang mê man. Những người dân đang nằm vạ vật, ánh mắt vô hồn khẽ cựa quậy. Dần dần, ánh mắt họ có lại sự sống, dù còn mơ hồ và đầy bối rối. Họ nhìn Lâm Khải và Lý Thanh Thanh với vẻ khó hiểu, như thể vừa tỉnh giấc sau một giấc mộng dài, nhưng không còn sợ hãi hay trống rỗng. Một vài người thì thầm những cái tên quen thuộc, những ký ức đang dần trở về.
“Khải, chúng ta nên làm gì tiếp theo?” Lý Thanh Thanh hỏi, giọng nàng vẫn còn yếu ớt nhưng ánh mắt đã rạng rỡ niềm hy vọng.
Lâm Khải suy tư một lát, rồi đáp: “Sư Tỷ, chúng ta cần quay lại Thị Trấn Thương Cảm. Chúng ta cần củng cố lực lượng, tìm hiểu thêm thông tin về Tuyết Vô Tình và ‘Bệnh Vô Tình’ mà Vô Tình Tông đang lan truyền. Hơn nữa, chúng ta cũng cần tìm kiếm Mộc Lan, nàng ấy vẫn đang ở đâu đó trong Vực Sâu này.”
Lý Thanh Thanh gật đầu đồng ý. Nàng nhận ra tầm quan trọng của việc chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đối đầu lớn hơn sắp tới. “Đệ nói đúng, Khải. Chúng ta không thể đơn độc chiến đấu.”
Lâm Khải cảm thấy sức mạnh “hữu tình” trong mình đang phát triển từng giờ, và cần thêm thời gian để thấu hiểu sâu sắc hơn di sản của Cảm Linh Tiên Quân. Hắn nghĩ đến Vương Hạo và Lưu Nguyệt, những người đang ở lại đại điện, và Mộc Lan, người đang phiêu bạt trong Vực Sâu. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng và mong muốn được hội ngộ để cùng nhau chiến đấu, tạo thành một liên minh vững chắc chống lại sự vô tình.
Lâm Khải và Lý Thanh Thanh rời Phù Vân thôn, bước đi vững chãi, hướng về Thị Trấn Thương Cảm. Ngọn lửa “Thiên Đạo Hữu Tình” bùng cháy trong tim họ, không chỉ là niềm hy vọng mà còn là lời thề sắt đá, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, cho cuộc vấn tâm lớn lao với Thiên Đạo Vô Tình.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: