Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 98: Đối Mặt Với Kẻ Thù Mới
Dưới bóng tà dương u ám phủ xuống một thôn trang hẻo lánh, Lý Thanh Thanh ngồi bên một trung niên phụ nhân. Sắc mặt nàng vẫn còn vài phần nhợt nhạt sau trận ác chiến với Huyền Ảnh, song ánh mắt lại lộ vẻ kiên nghị khôn cùng. Thanh khiết linh lực của Lý gia trong cơ thể tuy chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng từng luồng khí tức ôn nhu vẫn chậm rãi tản ra, xoa dịu tâm thần đang hoảng loạn của phụ nhân kia. Nghĩ đến lời hẹn ước cùng Lâm Khải, nhớ lại lời thề chung tay kháng cự Vô Tình Tông, lòng nàng chợt dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Thôn trang này ẩn mình sau những rặng núi trùng điệp gần Thương Cảm trấn, vốn dĩ là nơi thế ngoại đào nguyên bình yên tĩnh lặng, giờ đây lại bị bao trùm bởi một tầng sương mù u ám quỷ dị. Mấy thôn dân đứng quanh đó, ánh mắt lộ rõ vẻ khủng hoảng cùng tuyệt vọng, run rẩy kể về những người thân đã “quên” đi tất cả, trở nên vô hồn như những xác không hồn.
“Vô Tình dịch độc này quả thực tàn độc… Nó không chỉ đoạt mạng người, mà còn gặm nhấm cả linh hồn,” Lý Thanh Thanh khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm dịu dàng. “Nhưng chớ nên tuyệt vọng, chúng ta nhất định sẽ tìm ra cách hóa giải. Chân tình trên thế gian này không dễ dàng bị xóa nhòa như thế.” Nàng nhìn phụ nhân trước mặt, ánh mắt kiên định như muốn truyền thêm cho đối phương một tia hy vọng.

“Đa tạ tiên tử… nhưng… chúng ta đã mất mát quá nhiều rồi.” Một lão nhân râu tóc bạc phơ run rẩy bước ra, đôi mắt trũng sâu đầy vẻ mệt mỏi và sợ hãi. “Liệu… liệu còn có hy vọng sao?”
Lý Thanh Thanh nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của phụ nhân, ngón tay tuy khẽ run nhưng ánh mắt vẫn không hề dao động. “Chỉ cần còn một tia hy vọng, chúng ta quyết không từ bỏ.” Trong tâm trí nàng, bóng dáng của Lâm Khải lại hiện lên. “Tiểu Khải… đệ ấy sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Ta cũng thế.” Nàng thì thầm, lời nói tựa như một lời thề khắc cốt ghi tâm, tiếp thêm sức mạnh cho chính mình. Nàng tin vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” mà Lâm Khải đang theo đuổi, tin rằng tình cảm chính là cội nguồn của sức mạnh chân chính, dù đôi khi nó mang lại nỗi đau thấu xương tủy.
Đột nhiên, một sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm lấy thôn trang. Gió ngừng thổi, lá khô trên cành rụng xuống không một tiếng động, tựa hồ thời gian đã ngưng đọng vào khoảnh khắc này. Không khí đột ngột trở nên lạnh lẽo thấu xương, một luồng hàn ý dị thường mang theo hơi thở của sự hủy diệt càn quét qua. Lý Thanh Thanh giật mình, toàn thân căng cứng. Linh khí Lý gia trong người nàng tự động vận chuyển, cảnh báo một mối nguy hiểm kinh hoàng đang cận kề. Cảm giác lạnh lẽo thuần túy và tàn độc này vượt xa Vô Tình Chi Nguyên của Huyền Ảnh. Nàng lập tức biến sắc, vội vã ra hiệu cho thôn dân: “Mau vào trong nhà ẩn nấp! Nhanh lên!”

Một hài đồng vì quá kinh hãi mà chân tay bủn rủn, đứng chết trân giữa sân, đôi mắt ngây dại nhìn chằm chằm vào màn sương giá đang cuộn trào tới.
Từ trong làn sương tuyết trắng xóa, một bóng người cao lớn khoác đạo bào trắng như tuyết chầm chậm bước ra. Hắn sở hữu dung mạo phi phàm tựa như một pho tượng băng tinh xảo, song gương mặt lại lạnh lùng vô cảm đến rợn người, không một gợn sóng cảm xúc. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực tối nuốt chửng mọi ánh sáng. Kẻ vừa đến chính là Tuyết Vô Tình. Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí từ người hắn tỏa ra không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương, mà còn là một luồng năng lượng bào mòn sinh mệnh vô cùng khủng khiếp. Ngay lập tức, cây cối xung quanh héo úa, hóa thành tro bụi trong chớp mắt. Mặt đất nhanh chóng bị một lớp băng dày bao phủ, nuốt chửng mọi dấu vết của sự sống. Không khí đặc quánh lại, thoang thoảng mùi tử khí và hư vô.
“Kẻ đa tình ngu muội… Ngươi dám gieo rắc thứ chấp niệm vô vị kia vào lãnh địa của ta sao?” Giọng nói của Tuyết Vô Tình trầm thấp, lạnh lẽo vang vọng khắp không gian như tiếng băng nứt, đâm thẳng vào tâm can Lý Thanh Thanh.
Lý Thanh Thanh đứng chắn trước hài đồng, rút ra gia truyền bảo kiếm của Lý gia, ánh mắt kiên định bất khuất. “Ngươi là ai? Vùng đất này không thuộc về kẻ dám hủy diệt sinh mệnh và tình cảm của thế gian!”

Tuyết Vô Tình khẽ nhếch môi, hiện lên một nụ cười khinh miệt lạnh lùng. “Bản tôn Tuyết Vô Tình. Hôm nay sẽ thanh tẩy mọi dấu vết của ‘tình’ khỏi cõi hồng trần này. Ngươi, chính là kẻ đầu tiên.” Hắn bình thản tuyên bố, giọng điệu không chút phẫn nộ hay gợn sóng, tựa như đang nói một điều hiển nhiên.
Thôn trang nhỏ giờ đây đã bị hàn băng phong tỏa hoàn toàn, vạn vật chìm trong sắc trắng tử khí và sự im lặng chết chóc. Lý Thanh Thanh biết rõ bản thân không thể lui bước. Nàng hít sâu một hơi, vận chuyển toàn bộ linh lực Lý gia còn sót lại, ngưng tụ thành một hộ thể kết giới ấm áp mang theo những cổ phù văn huyền ảo, bao bọc lấy bản thân và hài đồng phía sau. Lá chắn linh quang tuy yếu ớt nhưng lại chứa đựng toàn bộ ý chí và chấp niệm của nàng.
Tuyết Vô Tình không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vung tay. Một luồng Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí đen trắng đan xen cuộn trào như cuồng phong, đóng băng tất cả những nơi nó đi qua. Cây cối hóa thành những khối băng đen kịt, mặt đất nứt toác, đá tảng vỡ vụn. Luồng khí tức hủy diệt kia lao thẳng về phía kết giới của Lý Thanh Thanh.
“Răng rắc…” Tiếng nứt vỡ vang lên liên hồi. Hộ thể kết giới nhanh chóng xuất hiện vô số vết rạn, nhưng Lý Thanh Thanh vẫn cắn răng chống đỡ, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Nàng vung kiếm, thi triển kiếm chiêu gia truyền của Lý gia, mỗi đường kiếm đều mang theo ý chí và hy vọng, tựa như những bông tuyết mỏng manh cố gắng kháng cự lại cơn bão tuyết. Thế nhưng, tất cả đều tan biến như khói mây khi chạm vào Vô Tình Tuyệt Diệt chi khí, không để lại một chút dấu vết.
“Chút tình mọn yếu ớt này mà cũng đòi kháng cự đại đạo của bản tôn? Nực cười! Thứ đó chỉ là xiềng xích, là gánh nặng trói buộc mà thôi,” Tuyết Vô Tình lạnh lùng lên tiếng, mỗi lời nói ra tựa như một lưỡi đao sắc bén đâm vào tâm trí Lý Thanh Thanh.
Lý Thanh Thanh gằn giọng, sắc mặt trắng bệch vì linh lực đã cạn kiệt đến cực hạn: “Tình cảm không phải là yếu đuối! Đó là cội nguồn của vạn linh, kẻ vô tình như ngươi vĩnh viễn không thể thấu hiểu!” Nàng hét lớn, cố gắng giữ vững đạo tâm của mình dù kinh mạch đang chịu áp lực nặng nề.
Tuyết Vô Tình lắc đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy vẻ ngạo nghễ của kẻ thượng đẳng. “Ngươi quá cố chấp. Để bản tôn cho ngươi thấy, tuyệt diệt mới là chân lý.”
Kết giới linh khí của Lý Thanh Thanh cuối cùng không thể chống đỡ nổi, vỡ vụn thành vô số mảnh sáng. Thân hình nàng bị đánh văng mạnh vào vách đá, một phần cơ thể lập tức bị hàn băng đông cứng, linh lực hoàn toàn tiêu tán. Cảm xúc trong nàng bắt đầu bị luồng khí tức vô tình kia bào mòn, ký ức về gia đình, về Lâm Khải, về những hỷ nộ ái ố dần trở nên mờ nhạt. Đôi mắt nàng mất đi thần thái, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng khi sắp sửa lãng quên tất cả. Hài đồng phía sau nàng cũng bị dư uy chấn động, đứng bất động như một bức tượng băng.
Tuyết Vô Tình bước lại gần Lý Thanh Thanh, ánh mắt không một chút gợn sóng. “Để bản tôn cho ngươi thấy, thứ ‘tình’ của ngươi vô dụng đến nhường nào. Một khi đã ‘Tuyệt Diệt’, vạn vật sẽ quy về hư vô.” Hắn giơ tay, một đóa băng liên đen kịt khổng lồ ngưng tụ trong lòng bàn tay, xoáy sâu vào thức hải của Lý Thanh Thanh, chuẩn bị xóa sạch chút thần trí cuối cùng của nàng.
Lý Thanh Thanh nằm đó, thân thể run rẩy dưới lớp băng giá, nước mắt hóa thành những hạt băng nhỏ trên má. Trong sâu thẳm linh hồn, ngọn lửa “tình” mà Lâm Khải đã gieo và Lý gia truyền thừa vẫn âm ỉ cháy, cố gắng kháng cự lại sự tuyệt diệt. Nàng mấp máy môi, dùng chút tàn lực cuối cùng thì thầm yếu ớt: “Tiểu… Khải…”
***
Cùng lúc đó, tại Thương Cảm trấn, Lâm Khải đang tĩnh tọa trong tĩnh thất, thấu thấu ngộ sâu hơn về Thiên Tâm Ngọc và “Đạo Hữu Tình” sau khi dung hợp. Linh lực hữu tình trong người hắn cuộn trào, cảm ứng sâu sắc với vạn vật xung quanh.

Đột ngột, Uẩn Tình Ngọc trước ngực Lâm Khải cùng mộc bài phong hóa rung động dữ dội chưa từng có, phát ra một luồng khí tức hỗn loạn, đau đớn và tuyệt vọng. Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn cũng chấn động mạnh mẽ, như thể một phần linh hồn đang bị xé rách, một nỗi đau thấu tim gan ập đến. Lâm Khải mở bừng mắt, sắc mặt đại biến, linh giác cảm nhận được sư tỷ đang gặp nguy hiểm tột cùng. Hắn cảm nhận được nỗi tuyệt vọng và sự trống rỗng đang nuốt chửng Lý Thanh Thanh.

“Sư tỷ…!” Lâm Khải bật khóc nức nở, đôi mắt trong trẻo ngập tràn phẫn nộ, đứng bật dậy. Hào quang hữu tình từ người hắn bùng nổ mạnh mẽ, quét sạch mọi hàn ý trong tĩnh thất.
***
Trong một hang động băng giá sâu thẳm nơi Vô Tình thâm uyên, Huyền Ảnh đang tĩnh tọa trên một tảng băng khổng lồ, xung quanh là các tu sĩ Vô Tình Tông. Hàn Liệt bị xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên trói chặt, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể co giật nhẹ, đứng lặng như một con rối vô tri.
Một tu sĩ Vô Tình Tông vội vã chạy vào, quỳ sụp xuống dập đầu báo cáo: “Khởi bẩm Huyền Ảnh tôn giả, Tuyết Vô Tình tôn giả đã giao thủ với nữ tử Lý gia Lý Thanh Thanh tại Phù Vân thôn. Nàng ta hiện đã sức tàn lực kiệt, không thể chống cự. Vô Tình Tuyệt Diệt công đang không ngừng bào mòn tâm trí nàng…”
Huyền Ảnh nghe vậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc. Hắn phẩy tay ra hiệu cho tên tu sĩ lui ra, rồi quay sang nhìn Hàn Liệt, ánh mắt lạnh lẽo: “Tốt lắm. Kẻ đa tình ngu muội kia rốt cuộc phải trả giá đắt. Hàn Liệt, ngươi hãy nhìn cho kỹ.” Hắn khẽ chạm vào sợi xích Vô Tình Chi Nguyên, khiến Hàn Liệt co giật mạnh hơn, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ cổ họng. “Những kẻ cố chấp với ‘tình’ cuối cùng sẽ ra sao? Chúng sẽ bị ‘Tuyệt Diệt’, trở thành hư vô.”
Hàn Liệt rên rỉ yếu ớt, trong đôi mắt đỏ ngầu thoáng hiện lên một tia giằng xé đau đớn cùng nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn thì thầm đứt quãng: “…Sư… tỷ…” Trong thức hải của hắn, hình ảnh Lý Thanh Thanh mờ ảo hiện lên, hòa lẫn với nỗi đau của chính hắn, tựa hồ hạt mầm “tình” mà Lâm Khải gieo xuống đang cố gắng bám víu lấy chút lý trí cuối cùng.
***
Trở lại thôn trang, Tuyết Vô Tình đứng trước Lý Thanh Thanh lúc này đã gần như mất đi hoàn toàn ý thức. Hắn giơ tay, đóa băng liên đen kịt khổng lồ xoáy sâu vào linh hồn nàng, chuẩn bị tung đòn kết liễu.
Lý Thanh Thanh nằm đó, thân thể đông cứng, cảm xúc bị bào mòn, nhưng ngọn lửa “tình” trong sâu thẳm tâm hồn vẫn âm ỉ cháy. Nàng cố gắng mấp máy môi, dùng tất cả ý chí và niềm tin cuối cùng thì thầm yếu ớt, giọng nói nhỏ như muỗi kêu nhưng lại vang vọng xuyên qua không gian: “Tiểu… Khải…”
Cùng lúc đó, tại Thương Cảm trấn, Lâm Khải đứng thẳng người, hào quang hữu tình từ thân thể bùng nổ mạnh mẽ chưa từng có, xua tan mọi khí tức vô tình xung quanh. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, ánh mắt kiên định, lập thề quyết không để ai phải hy sinh vì “tình” nữa. Uẩn Tình Ngọc và mộc bài trên người hắn phát ra ánh sáng rực rỡ như để đáp lại lời thề ấy.
“Sư tỷ… Ta tới đây! Ta quyết không để bất kỳ ai bị ‘Tuyệt Diệt’ vì ‘tình’ nữa!” Lâm Khải khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như một lời thề sắt đá, xuyên qua không gian, hướng thẳng về phía ngọn lửa tình đang yếu ớt cháy trong tâm hồn Lý Thanh Thanh, báo hiệu một cuộc đối đầu sinh tử sắp sửa diễn ra.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: