Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 97: Chuyến Cứu Viện Gấp Rút
“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, cuối cùng cũng tự chui đầu vào lưới…”
Tiếng cười lạnh lẽo, ghê rợn, tựa hồ kim loại va chạm, xuyên thấu màn sương mù, thẳng vào linh hồn Lý Thanh Thanh, khiến nàng run rẩy tận xương tủy. Nàng cắn chặt môi, vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, cố gắng giữ vững chút lý trí cuối cùng.
Đạo bào xanh nhạt của nàng đã rách nát tả tơi, nhuốm đầy bụi bẩn và những vệt máu khô quánh. Từng hơi thở phả ra đều mang theo vị sắt gỉ, báo hiệu linh lực Lý gia đã cạn kiệt đến thảm hại. Ba tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh đang vây hãm nàng, ánh mắt vô hồn cùng những chiêu thức băng hàn của chúng tựa những nhát dao sắc lạnh, không ngừng khoét sâu vào lớp phòng ngự mỏng manh của nàng. Nàng đã gắng gượng đến giới hạn, đã dùng toàn bộ sức lực để chống cự, nhưng sự tuyệt vọng cứ thế len lỏi, bóp nghẹt trái tim nàng.

“Tiểu Khải… ta xin lỗi…” Nàng thầm thì, hình ảnh đôi mắt trong trẻo của Lâm Khải hiện lên trong tâm trí, mang theo sự ấm áp mà nàng đã hứa sẽ bảo vệ. Nàng đã hứa sẽ mạnh mẽ, sẽ không để đệ đơn độc trên con đường “Thiên Đạo Hữu Tình”. Nhưng giờ đây, nàng biết mình sắp không thể trụ được nữa. Sức mạnh của Vô Tình Tông, cùng luồng Vô Tình Chi Nguyên đang lan tỏa khắp phế tích này, quá đỗi cường đại. Nó không chỉ bào mòn linh lực mà còn cố gắng xóa nhòa mọi cảm xúc, mọi ký ức ấm áp trong nàng, biến nàng thành một cái vỏ rỗng tuếch.
Trên không trung, Huyền Ảnh lơ lửng, hắc bào phấp phới trong làn gió lạnh. Nụ cười khinh miệt vĩnh viễn đóng băng trên gương mặt y, tựa hồ pho tượng đá vô tri. Ánh mắt y quét qua Lý Thanh Thanh, không chút cảm xúc, chỉ có sự tàn nhẫn và hờ hững của một kẻ đã đoạn tuyệt mọi tình cảm.
“Ngươi vẫn còn cố chấp với thứ gọi là ‘tình’ sao, Lý Thanh Thanh?” Giọng Huyền Ảnh vang lên, trầm thấp nhưng sắc lạnh, găm thẳng vào linh hồn nàng. “Nhìn ngươi xem, yếu đuối, thảm hại. Tình cảm chỉ mang lại nỗi đau, sự ràng buộc và thất bại. Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại Thiên Đạo Vô Tình bằng những thứ phù du đó sao?”
Lý Thanh Thanh cố gắng ngẩng đầu, mái tóc đen nhánh bết dính mồ hôi và máu. Nàng muốn đáp trả, muốn gào lên rằng tình cảm không phải là yếu đuối, nhưng cổ họng nàng khô khốc, chỉ có thể ho ra thêm một ngụm máu tươi. Linh lực Lý gia trong nàng gần như cạn kiệt, lá chắn bảo vệ chớp động yếu ớt.
Bên cạnh Huyền Ảnh, Hàn Liệt đứng bất động. Những sợi xích sắt đen kịt từ Vô Tình Chi Nguyên quấn chặt lấy thân thể y, tựa hồ những con rắn độc đang siết chặt. Đôi mắt y đỏ ngầu, trống rỗng, không chút ánh sáng của lý trí hay cảm xúc. Y chỉ là một cỗ máy, một con rối bị Huyền Ảnh thao túng, đứng đó tựa một lời nhắc nhở tàn nhẫn về số phận của những kẻ dám tin vào tình cảm. Lý Thanh Thanh nhìn Hàn Liệt, lòng nàng quặn thắt. Nàng biết Lâm Khải đã gieo một hạt mầm ‘tình’ trong y, nhưng giờ phút này, nó dường như đã bị Vô Tình Chi Nguyên áp chế hoàn toàn.

Một luồng Vô Tình Chi Nguyên khác từ Huyền Ảnh bỗng giáng xuống, đánh tan lá chắn cuối cùng của Lý Thanh Thanh. Nàng ngã quỵ, thân thể mềm nhũn, chỉ còn có thể dùng đôi tay bấu víu vào những mảnh đá đổ nát. Một tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh tiến đến, vung trường kiếm sắc lạnh, chuẩn bị kết liễu nàng. Mắt nàng nhắm nghiền, một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gò má tái nhợt.
Đúng lúc đó, một vầng hào quang hổ phách ấm áp, rực rỡ bỗng bùng nổ, xé toạc màn sương mù cùng khí tức vô tình đang bao trùm phế tích. Một làn sóng năng lượng “hữu tình” thuần khiết, mạnh mẽ tựa thủy triều dâng, lan tỏa khắp không gian, đẩy lùi khí tức lạnh lẽo của Vô Tình Tông.
Lý Thanh Thanh mở bừng mắt. Nàng nhìn thấy một bóng hình quen thuộc, được bao bọc bởi ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc cùng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ phong hóa, lao nhanh tựa tia chớp qua ranh giới vô hình vào phế tích.

Lâm Khải đã đến!
Đệ lao nhanh qua ranh giới vô hình vào phế tích, cảm nhận tiếng cười lạnh lẽo, ghê rợn của Huyền Ảnh xuyên thẳng vào linh hồn. Nỗi đau của Lý Thanh Thanh, sự trống rỗng trong mắt Hàn Liệt, cùng sự tàn độc của Vô Tình Tông, tất cả dồn nén lại, biến thành một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong tâm can đệ. Thiên Đạo Hữu Tình trong đệ cuộn trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa một cơn bão ấm áp sẵn sàng quét sạch mọi băng giá.
“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối, cuối cùng cũng tự chui đầu vào lưới. Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu được ai ở đây sao, Tiểu Khải?” Giọng Huyền Ảnh vang vọng, đầy vẻ khinh miệt và tự mãn.
Đệ không đáp lời. Ánh mắt đệ khóa chặt vào Lý Thanh Thanh, nỗi đau cùng phẫn nộ bùng lên, thúc đẩy “Thiên Đạo Hữu Tình” mạnh mẽ hơn. Đệ nhìn thấy vết máu trên đạo bào nàng, thấy sự kiệt quệ trong đôi mắt nàng, cùng sự kiên cường đến cùng cực.
“Huyền Ảnh! Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì ngươi đã làm!” Đệ gầm lên, giọng nói vang vọng khắp phế tích, mang theo sức mạnh lay chuyển trời đất. Hào quang “hữu tình” từ đệ bùng nổ, tạo thành một làn sóng năng lượng ấm áp, thuần khiết. Làn sóng này không mang theo sát ý, nhưng lại chứa đựng một lực lượng xua tan mạnh mẽ, đẩy lùi ba tu sĩ Vô Tình Tông tinh anh đang vây hãm Lý Thanh Thanh. Chúng rên rỉ, linh lực hỗn loạn, bị hất văng ra xa, không thể tin được sức mạnh mà đệ vừa bộc phát.
Đệ lao thẳng về phía Lý Thanh Thanh, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, tựa hồ một vì sao băng cắt ngang bầu trời đêm.
***
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đệ đã ở bên Lý Thanh Thanh. Đệ nhanh chóng đỡ lấy nàng, cảm nhận thân thể nàng run rẩy vì kiệt sức cùng vết thương. Linh lực “hữu tình” đã dung hợp từ Thiên Tâm Ngọc của đệ tuôn chảy, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương trên người nàng, làm chậm lại sự bào mòn của Vô Tình Chi Nguyên.
“Tiểu Khải… cẩn thận… Huyền Ảnh… hắn rất mạnh… cùng Hàn Liệt… hắn bị khống chế hoàn toàn…” Lý Thanh Thanh yếu ớt thốt lên, giọng nói đứt quãng, nhưng ánh mắt nàng vẫn cố gắng cảnh báo đệ. Nàng biết, dù đệ đã mạnh hơn rất nhiều, Huyền Ảnh vẫn là một đối thủ đáng sợ, cùng Hàn Liệt trong trạng thái này còn đáng sợ hơn.
Huyền Ảnh cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự chế giễu: “Tình cảm chỉ là gông cùm. Hàn Liệt, cho hắn thấy sức mạnh của sự vô tình!”
Chỉ một mệnh lệnh lạnh lùng, Hàn Liệt lập tức hành động. Y vung trường kiếm đen kịt, không một chút do dự hay biểu cảm, lao thẳng vào đệ với sát khí hủy diệt. Đòn đánh mạnh mẽ, thuần túy vô tình, không chút sơ hở, tựa hồ một lưỡi hái tử thần. Khí tức Vô Tình Chi Nguyên từ trường kiếm cuồn cuộn, cố gắng xuyên thủng vầng hào quang bảo vệ của đệ.
Đệ liên tục né tránh những đường kiếm sắc lẹm của Hàn Liệt. Đệ không phản công bằng sát chiêu, bởi đệ biết, Hàn Liệt không phải là kẻ thù. Y chỉ là một nạn nhân đáng thương. Đệ chỉ dùng “Thủ Hộ Chi Lực” cùng hào quang “hữu tình” của mình để phòng thủ, né tránh, và đồng thời, đệ cố gắng truyền “tình ý” ấm áp vào Hàn Liệt qua từng cú va chạm, từng luồng linh lực. Đệ muốn đánh thức y, muốn chạm tới hạt mầm ‘tình’ sâu thẳm trong linh hồn y.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi linh lực “hữu tình” của đệ chạm sâu vào, Hàn Liệt bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu, vốn dĩ vô hồn, thoáng hiện lên tia giằng xé cực độ. Một hình ảnh mờ nhạt về em gái, về làng Sương Mộc ấm áp, cùng ánh mắt kiên định của đệ, lướt qua tâm trí y. Đó là những ký ức mà Vô Tình Tông đã cố gắng xóa bỏ, nhưng chúng vẫn tồn tại, âm ỉ cháy. Hàn Liệt rên lên một tiếng thống khổ rất nhỏ, tựa hồ một con thú bị thương đang giằng co với xiềng xích.
Huyền Ảnh nhận ra sự dao động trong Hàn Liệt, ánh mắt y nhíu lại, lộ rõ sự tức giận: “Vô dụng! Ngươi còn dám chống cự?” Y tăng cường Vô Tình Chi Nguyên, luồng năng lượng đen kịt cuồn cuộn hơn, áp chế Hàn Liệt mạnh mẽ hơn. Hàn Liệt lại bị Vô Tình Chi Nguyên khống chế hoàn toàn, tiếp tục tấn công đệ dữ dội hơn, sát khí tăng vọt, không còn chút dấu hiệu giằng xé nào.
Đệ đỡ Lý Thanh Thanh, cảm nhận linh lực của nàng vẫn còn rất yếu. Đệ biết, nếu tiếp tục ở lại đây, Lý Thanh Thanh sẽ không trụ nổi, cùng đệ cũng khó lòng cứu được Hàn Liệt. Đệ quyết định phải rút lui chiến thuật.
Với một tiếng gầm nhẹ, đệ vận dụng toàn bộ sức mạnh “Thiên Đạo Hữu Tình” đã đạt đến cảnh giới hoàn mỹ. Uẩn Tình Ngọc cùng chiếc vòng cổ gỗ phong hóa trên ngực đệ bùng sáng rực rỡ, phát ra vô số tia sáng xanh biếc cùng hổ phách, tạo thành một làn sóng năng lượng “hữu tình” cực mạnh. Làn sóng này không chỉ bao phủ toàn bộ phế tích, mà còn mang theo một ý chí kiên cường, một sự thấu hiểu sâu sắc về mọi cảm xúc.
Làn sóng “hữu tình” cuộn trào, đẩy lùi tất cả tu sĩ Vô Tình Tông đang cố gắng tiến đến. Chúng rên rỉ, linh lực hỗn loạn, bị hất văng ra xa. Huyền Ảnh, dù đã chuẩn bị sẵn, cũng phải lùi lại vài bước, gương mặt y biến sắc vì khó chịu cùng ngạc nhiên. Y cảm thấy một cơn đau nhói trong đạo tâm vô tình của mình, tựa hồ một mũi kim sắc bén đâm vào nơi yếu ớt nhất.
Đệ không chần chừ. Đệ nắm chặt tay Lý Thanh Thanh, vận dụng bí thuật di sản từ Cảm Linh Tiên Quân, tạo ra một vết nứt không gian màu hổ phách ngay trước mặt. Vết nứt mở ra, dẫn đến một con hẻm khuất trong Thị Trấn Thương Cảm, nơi khí tức “hữu tình” vẫn còn mỏng manh nhưng đủ để xoa dịu tâm hồn.

“Đi thôi, Sư Tỷ!” Đệ khẽ nói, rồi cùng Lý Thanh Thanh lao vào vết nứt, biến mất khỏi phế tích chỉ trong tích tắc.
***
Đệ cùng Lý Thanh Thanh xuất hiện trong con hẻm khuất của Thị Trấn Thương Cảm. Lý Thanh Thanh ngã vật xuống đất, ho thêm một ngụm máu, nhưng đôi mắt nàng nhìn đệ với ánh mắt biết ơn cùng ngưỡng mộ sâu sắc.
“Tiểu Khải… đệ… đã mạnh lên rất nhiều… ta không ngờ…” Nàng thốt lên, giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy sự kinh ngạc.
Đệ đỡ Lý Thanh Thanh dậy, dùng linh lực “hữu tình” dịu dàng xoa dịu vết thương cho nàng, giúp nàng hồi phục một phần linh lực đã mất. “Sư Tỷ, tỷ không sao chứ? Huyền Ảnh quá mạnh, chúng ta không thể đối đầu trực diện lúc này.”
Lý Thanh Thanh lắc đầu, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn nỗi lo lắng. “Hắn… Vô Tình Chi Nguyên của hắn càng lúc càng tà ác. Nhưng ta thấy… Hàn Liệt dường như có dấu hiệu giằng xé… một tia hy vọng yếu ớt…” Nàng nhớ lại khoảnh khắc Hàn Liệt khựng lại, tiếng rên thống khổ rất nhỏ.
Đệ siết chặt tay, nhớ lại tia giằng xé trong mắt Hàn Liệt, cùng lời cảnh báo “Lâm… Khải… rút…” mà y đã thầm thì trong thức hải đệ. “Hàn Liệt không hề yếu đuối, Sư Tỷ. Hắn bị ép buộc. Hạt mầm ‘tình’ ta gieo trong hắn vẫn còn. Ta sẽ cứu hắn bằng mọi giá.” Giọng đệ vang lên kiên định, không chút do dự.
Ở phế tích, Huyền Ảnh xuất hiện trở lại, gầm lên giận dữ khi thấy đệ cùng Lý Thanh Thanh đã trốn thoát. Y phá nát những cột đá xung quanh bằng Vô Tình Chi Nguyên, những tiếng nổ long trời lở đất vang vọng khắp nơi, khiến cả phế tích rung chuyển. Luồng khí tức “vô tình” từ y cuồn cuộn, lan tràn khắp không gian, mang theo sự phẫn nộ tột cùng.
“Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối! Ngươi đừng hòng thoát khỏi bàn tay ta! Ta sẽ đích thân nghiền nát ngọn lửa ‘tình’ trong ngươi và cả tiện nhân Lý Thanh Thanh đó! Ta sẽ cho ngươi thấy, trước mặt Thiên Đạo Vô Tình, mọi tình cảm đều chỉ là phù du!” Giọng y vang vọng, tựa hồ lời nguyền rủa từ địa ngục.
Trên đỉnh tháp cổ kính ở Thương Cảm Cổ Trấn, Trần Hạo lặng lẽ quan sát. Đôi mắt già nua của ông, vốn dĩ luôn trầm tĩnh, giờ đây ánh lên niềm mãn nguyện sâu sắc, song cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ. Ông cảm nhận được sự phẫn nộ của Huyền Ảnh, song đồng thời, ông cũng cảm nhận được sự kiên cường cùng sức mạnh bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ đệ.
“Thiên Đạo Hữu Tình… đã có người kế thừa xứng đáng… cùng một minh hữu kiên cường.” Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng tựa hồ làn hơi, song chất chứa niềm tin tuyệt đối.
Đệ nhìn về phía phế tích, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, ngọn lửa “hữu tình” trong đệ bùng cháy mãnh liệt. Đệ quay sang Lý Thanh Thanh, giọng nói tràn đầy quyết tâm: “Sư Tỷ, chúng ta cần phải mạnh hơn nữa. Huyền Ảnh cùng ‘Ý Chí Vô Tình’ sẽ không dừng lại. Chúng ta phải tìm cách giải phóng Thiên Tâm Ngọc cùng cứu Hàn Liệt, đồng thời hóa giải ‘Bệnh Vô Tình’ mà Vô Tình Tông đang lan truyền.”
Lý Thanh Thanh gật đầu dứt khoát. Nàng đứng dậy, dù còn yếu ớt, song ánh mắt rực cháy niềm tin cùng quyết tâm. “Ta sẽ sát cánh cùng Tiểu Khải. Chúng ta sẽ chứng minh tình cảm không phải là gông cùm, mà là cội nguồn của Đại Đạo!”
Hai người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, cùng một lời thề, cùng một con đường. Con đường phía trước vẫn còn đầy hiểm nguy cùng thử thách, song với ngọn lửa “tình” trong tim, họ biết mình sẽ không bao giờ đơn độc.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: