Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 127: Lời Kêu Gọi Của Hàn Liệt
Cả Thị Trấn Thương Cảm rung chuyển dữ dội dưới áp lực của luồng hắc khí hủy diệt tuôn ra từ hắc liệt khổng lồ trên không trung. Từng đợt gió lạnh buốt mang theo Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo xé nát không khí, biến những tán cây xanh tươi thành tro bụi, gặm nhấm tường thành cổ kính. Trần Hạo đứng hiên ngang trên đỉnh tường thành, vầng linh lực “hữu tình” ấm áp từ ông tạo thành một hộ thuẫn khổng lồ bao phủ toàn bộ trấn, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi đang lan tràn trong lòng chúng sinh. Tuy vậy, khóe môi ông đã rỉ máu, thân thể lão nhân run rẩy dưới áp lực khủng khiếp, báo hiệu cho sự chật vật tột cùng.
Trên bầu trời, Huyền Ảnh, Đại trưởng lão Vô Tình Tông, với gương mặt tàn độc và ánh mắt khinh miệt, khoanh tay đứng giữa hàng trăm tinh nhuệ Vô Tình Tông tu sĩ. Y nhìn xuống Thị Trấn Thương Cảm như nhìn một ổ kiến hôi sắp bị nghiền nát. “Tấn công! Không để bất kỳ ngọn lửa yếu nhược nào của ‘tình’ còn sót lại!” Giọng y vang vọng, lạnh lẽo đến tận xương tủy, ra lệnh cho quân lính tấn công mạnh hơn. Áp lực Vô Tình Chi Nguyên từ đạo quân Vô Tình Tông đè nén linh lực “hữu tình” của mọi sinh linh trong trấn, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Vương Hạo, Lưu Nguyệt và Lục Hằng cùng các tu sĩ liên minh khác chiến đấu kiên cường ở tiền tuyến, ánh mắt họ rực cháy ý chí bất khuất. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật bùng nổ chói tai, tiếng gầm thét cùng tiếng rên rỉ vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc của chiến tranh. Vương Hạo gầm lên, trường kiếm trong tay vung thành hàng loạt kiếm ảnh, đẩy lùi một tu sĩ Vô Tình Tông đang lao tới. Linh lực của hắn đã cạn kiệt, diện mạo trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị không lùi. Lưu Nguyệt đứng bên cạnh, gương mặt xanh xao vì kiệt sức, cố gắng vận chuyển chút linh lực yếu ớt còn sót lại để hỗ trợ Vương Hạo, nhãn thần tràn đầy lo lắng song không hề nao núng.
“Chân lý vĩnh hằng không phải là sự vô tình, mà là sự hòa hợp của vạn vật! Thiên Đạo sẽ thức tỉnh, cùng khi đó, các ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn của mình!” Trần Hạo gằn giọng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Huyền Ảnh.
Huyền Ảnh nhếch mép cười khinh miệt. Y kích hoạt một pháp trận cổ xưa trên không trung, một luồng quang trụ u tối từ pháp trận bao trùm lấy Thị Trấn Thương Cảm và một vùng thiên địa rộng lớn. Thông điệp lạnh lẽo, vô vị từ pháp trận trực tiếp xuyên thẳng vào thức hải của vạn vật sinh linh: “Tình… là yếu nhược… sẽ bị thanh lọc… Vô Tình… mới là chân lý vĩnh hằng…”
Vương Hạo và Lưu Nguyệt nhìn về phía Vô Vọng Phàm Cảnh xa xăm, trong lòng thầm cầu nguyện cho Lâm Khải. “Sư đệ Khải, chúng ta sẽ giữ vững nơi đây! Ngươi hãy mau chóng tìm được Thiên Tâm Ngọc! Chúng ta tín nhiệm vào ngươi!” Vương Hạo gầm lên, dùng thân mình che chắn cho Lưu Nguyệt, tung ra một mạnh mẽ quang chưởng pháp, đẩy lùi một Vô Tình Tông tu sĩ khác đang lao tới.
Lưu Nguyệt, dù kiệt sức, vẫn kiên cường. “Tiểu Khải, đừng quên lời hứa! Chúng ta sẽ không để ai một mình! Hãy trở về với Thiên Tâm Ngọc!” Nàng cũng vận chuyển linh lực yếu ớt của mình để hỗ trợ Vương Hạo, nhãn thần tràn đầy lo lắng song không hề nao núng, tín niệm vào Lâm Khải là điểm tựa duy nhất của nàng.
Huyền Ảnh cảm thấy một cơn đau nhói trong vô tình đạo tâm của mình khi nghe những lời nói đầy tình cảm cùng tín niệm đó. *“Thứ yếu nhược tình cảm này! Tại sao nó lại có thể kiên cố đến vậy?!”* Y gầm lên đầy phẫn nộ. “Tuyết Vô Tình! Dẫn quân phá hủy mọi thứ! Đừng để bất kỳ ngọn lửa ‘tình’ yếu nhược nào còn sót lại! Hãy cho chúng thấy sự tàn khốc của Thiên Đạo Vô Tình!”
Tuyết Vô Tình, khoác bạch y đạo bào, diện mạo lạnh lùng vô cảm, khẽ gật đầu. “Rõ, Đại trưởng lão!” Nàng lạnh lùng đáp, dẫn một nhóm tinh nhuệ Vô Tình Tông lao vào trận chiến, tạo ra những đóa hắc kịt hủy diệt băng liên, gieo rắc sự lạnh lẽo cùng tử vong trên đường đi của mình.
***
Sâu trong Vô Vọng Phàm Cảnh, nơi hữu tình quang mang từ Lâm Khải vẫn bùng cháy mạnh mẽ, Lâm Khải, Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan tiếp tục bước đi trong mật đạo. Dù tiếng gầm rú cùng tiếng va chạm từ trận chiến khốc liệt bên ngoài vọng đến yếu ớt, song ý chí của họ không hề suy chuyển, thậm chí còn trở nên kiên định hơn.

Hào quang “hữu tình” của Lâm Khải bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường tối tăm phía trước, xua tan mọi hàn khí cùng vô hình áp lực đang cố gắng len lỏi vào. Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn cùng Uẩn Tình Ngọc và vòng cổ gỗ mục nát cộng hưởng mãnh liệt, dẫn lối hắn tiến sâu hơn vào cội nguồn của “tình”.
Lâm Khải siết chặt tay Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan. “Chúng ta sẽ không lùi bước! Sư Tỷ, Mộc Lan, hãy nhớ, ‘tình’ không phải là yếu nhược, nó là sức mạnh để chúng ta vượt qua mọi thứ! Nó là ngọn lửa không bao giờ tắt! Chúng ta sẽ chứng minh cho Huyền Ảnh thấy chân lý của Thiên Đạo Hữu Tình, chứng minh rằng sự sống này không thể thiếu tình cảm!”
Lý Thanh Thanh cùng Mộc Lan gật đầu, siết chặt tay Lâm Khải, nhãn thần tràn đầy tín niệm cùng ý chí sắt đá. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn bị đẩy lùi, thay vào đó là ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong tâm. Họ cùng nhau tiến sâu hơn vào hắc ám, từng bước chân vững chãi, hướng về phía Thiên Tâm Ngọc, mang theo hy vọng duy nhất của Phàm Trần, nơi cội nguồn của vạn vật sinh linh đang chờ đợi được thức tỉnh. Tiếng gầm rú phẫn nộ của Huyền Ảnh từ xa vọng lại, song không thể lay chuyển được ý chí kiên cường của ba người.
Tiếng bước chân của ba người vang vọng trong mật đạo tĩnh mịch. Hơi thở ấm áp, thuần khiết của “hữu tình” bao bọc lấy họ, đẩy lùi sự lạnh lẽo vô hình đang cố gắng xâm nhập. Lý Thanh Thanh cảm nhận linh khí Lý gia trong huyết mạch nàng cộng hưởng mạnh mẽ với luồng khí tức cổ xưa trong mật đạo, như thể nơi đây là cội nguồn của dòng tộc nàng. Nàng khẽ nhíu mày, lo lắng. “Tiểu Khải, đệ có cảm thấy không? Dù chúng ta ở sâu trong Vô Vọng Phàm Cảnh, nhưng ta vẫn cảm nhận được sự hỗn loạn từ bên ngoài. Trận chiến ở Thị Trấn Thương Cảm… không biết Trần tiền bối và các sư huynh đệ có ổn không?”
Mộc Lan siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt tinh quái thường ngày giờ ẩn chứa nỗi căm hờn âm ỉ. “Vô Tình Tông… chúng thật tàn độc. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ bị hủy diệt. Ta chỉ lo cho Hàn Liệt…” Giọng nàng nghẹn lại, nỗi bất an len lỏi vào từng lời nói.
Lâm Khải quay lại nhìn hai nàng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên nghị. “Sư Tỷ, Mộc Lan. Ta biết các nàng lo lắng. Nhưng chúng ta đang ở rất gần Thiên Tâm Ngọc. Mỗi bước chúng ta đi đều là để củng cố ‘Thiên Đạo Hữu Tình’, là để cứu rỗi những linh hồn bị tha hóa. Hãy tin tưởng vào con đường của chúng ta.” Hào quang “hữu tình” từ hắn bùng sáng mạnh mẽ hơn, như một lời trấn an vô thanh, bao bọc lấy hai nàng, xua đi những u ám trong tâm trí họ.
Họ tiếp tục bước đi, nhưng chỉ vài khắc sau, Lâm Khải đột ngột khựng lại. Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn và chiếc vòng cổ gỗ mục nát rung động kịch liệt, không phải là sự cộng hưởng ấm áp, mà là một sự chấn động hỗn loạn, đau đớn, xen lẫn với một luồng khí tức lạnh lẽo cực đoan.
“Tiểu Khải, có chuyện gì vậy?” Lý Thanh Thanh hỏi, Dao Tâm của nàng cũng cảm nhận được sự bất thường.
Mộc Lan cũng cảnh giác rút kiếm, ánh mắt quét nhanh khắp mật đạo tối tăm.
Ngay lúc đó, một “linh ảnh cảm ứng” đột ngột xuất hiện trong thức hải Lâm Khải, rõ ràng đến mức hắn có thể cảm nhận từng chi tiết. Dù Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cũng cảm nhận được, nhưng hình ảnh trong tâm trí họ mờ nhạt hơn rất nhiều.

Trong linh ảnh, một ngọn đồi băng giá hiện ra, bị bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa và những khối băng sắc nhọn. Trên đỉnh đồi, Hàn Liệt đứng đó, thân thể bị xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt trói chặt, mỗi sợi xích đều tỏa ra hàn khí tàn độc. Đôi mắt y đỏ ngầu, vô hồn, như một con rối bị điều khiển. Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc cực ngắn, một tia thống khổ và nhận thức yếu ớt lóe lên trong đôi mắt ấy, như một đốm lửa sắp tàn.

Linh ảnh đột ngột thay đổi. Hàn Liệt vung trường kiếm ô hắc, chém xuống mặt đất băng giá, tạo ra một vết nứt sâu hoắm. Cùng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo, đầy khinh miệt của Huyền Ảnh vang vọng khắp linh ảnh, xuyên thẳng vào thức hải Lâm Khải: “Lâm Khải, nếu ngươi còn ‘tình’, hãy đến Vực Sâu Vô Tình, nơi ‘Tiên Phong Thủ Lĩnh’ Hàn Liệt của ta đang chờ đợi để kết thúc tất cả những ảo vọng yếu đuối của ngươi! Nơi đây, tình cảm sẽ bị nghiền nát vĩnh viễn!”
Lời nói của Huyền Ảnh như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tâm trí Lâm Khải, nhưng ngay sau đó, linh ảnh chớp nhoáng quay lại Hàn Liệt. Y thì thầm một cách đứt quãng, yếu ớt, gần như không thể nghe thấy: “Lâm… Khải… rút… lui…” Rồi đôi mắt y lại chìm vào sự vô hồn, thân thể cứng đờ như một khúc gỗ.
Linh ảnh biến mất, để lại sự tĩnh mịch đáng sợ trong mật đạo. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đều kinh hãi.
“Tiểu Khải… đó là Hàn Liệt sao?” Lý Thanh Thanh thì thầm, gương mặt tái nhợt. “Vô Tình Tông… chúng đã biến hắn thành… con rối! Đây chắc chắn là cái bẫy! Chúng muốn dụ đệ đến Vực Sâu Vô Tình!”
Mộc Lan siết chặt kiếm, ánh mắt rực lửa căm phẫn. “Huyền Ảnh… tên khốn đó! Hắn đã biến Hàn Liệt thành ‘Tiên Phong Thủ Lĩnh’ để làm mồi nhử! Lâm Khải, ngươi không thể đi! Đó quá nguy hiểm!” Nỗi lo lắng tột độ hiện rõ trên gương mặt nàng, hòa lẫn với sự căm thù Vô Tình Tông.
Lâm Khải nhắm mắt lại, Uẩn Tình Ngọc, vòng cổ gỗ và Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn cộng hưởng mãnh liệt chưa từng có. Dòng tri thức cổ xưa từ Thiên Tâm Ngọc cuồn cuộn tràn vào thức hải, giúp hắn thấu suốt ý nghĩa thực sự của thông điệp. Hắn nhận ra Huyền Ảnh đã sử dụng Hàn Liệt làm “Tiên Phong Thủ Lĩnh” cho một đội quân đặc biệt, giao nhiệm vụ “dụ địch” đến Vực Sâu Vô Tình. Nhưng chính trong khoảnh khắc đó, hạt mầm “tình” mà Lâm Khải đã gieo vào Hàn Liệt đã bùng cháy, giúp y lợi dụng cơ hội để gửi đi lời cảnh báo ẩn giấu.
Lâm Khải cảm nhận rõ rệt nỗi đau đớn, giằng xé tột cùng của Hàn Liệt. Nỗi bất lực khi bị thao túng bởi Vô Tình Chi Nguyên, sự đấu tranh khốc liệt giữa bản năng và sự khống chế của Huyền Ảnh. Hắn thấy lại những ký ức ấm áp về Hàn Liệt và em gái, về làng Sương Mộc yên bình, về những ngày đầu tiên Hàn Liệt tìm kiếm Băng Phách Liên để cứu muội muội. Tất cả hiện lên chân thực, như những vết cứa sâu vào trái tim Lâm Khải. Hàn Liệt không hề vô tình, y chỉ là một nạn nhân bị ép buộc, bị bóp méo bởi “Bệnh Vô Tình” tàn độc.
“Tiểu Khải, đệ đừng nghĩ quẩn! Thiên Tâm Ngọc là mục tiêu chính của chúng ta! Cứu Hàn Liệt… có thể là một cái giá quá đắt!” Lý Thanh Thanh cố gắng thuyết phục, Dao Tâm của nàng chao đảo vì lo lắng cho Lâm Khải.
Mộc Lan cũng gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, Lâm Khải! Ngươi không thể mạo hiểm! Vô Tình Tông đó… chúng sẽ không từ thủ đoạn nào!”
Lâm Khải mở mắt, ánh mắt hắn kiên định, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhưng ẩn chứa nỗi xót xa tột cùng. Hắn siết chặt tay Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong mật đạo: “Hàn Liệt là bằng hữu của ta, là nạn nhân của ‘Bệnh Vô Tình’. Cứu huynh ấy không phải là chệch hướng khỏi con đường của chúng ta, mà là một phần không thể thiếu để chứng minh ‘Thiên Đạo Hữu Tình’ là chân lý! Ta không thể bỏ rơi huynh ấy!”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, ý chí kiên cường bùng cháy. “Thiên Tâm Ngọc đã dung hợp với ta, và nó đã chỉ dẫn ta rằng cứu Hàn Liệt là một bước cần thiết để hoàn thiện sứ mệnh lớn hơn. Chúng ta không thể chỉ cứu rỗi thế giới bên ngoài mà quên đi những linh hồn đang bị giằng xé bên trong!”
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan ban đầu có chút do dự, nhưng khi cảm nhận được sự kiên định và lòng trắc ẩn mãnh liệt từ Lâm Khải, họ dần gật đầu đồng ý.
“Tiểu Khải nói đúng.” Lý Thanh Thanh khẽ nói, ánh mắt rạng rỡ niềm tin. “Nếu ‘tình’ là sức mạnh, chúng ta phải dùng nó để cứu vớt những linh hồn bị tha hóa. Lý gia sẽ sát cánh cùng đệ, Tiểu Khải!”
Mộc Lan cũng siết chặt thanh kiếm, ngọn lửa căm hờn và quyết tâm bùng cháy dữ dội. “Lâm Khải, ta sẽ đi cùng ngươi! Vô Tình Tông đã hủy diệt gia đình ta, ta sẽ không để chúng hủy hoại thêm một linh hồn nào nữa! Hàn Liệt… ta sẽ không để hắn chìm sâu vào vực thẳm đó!”
Lâm Khải gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. “Cảm ơn các nàng. Sư Tỷ, Mộc Lan, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Nhưng hãy cẩn trọng, Vực Sâu Vô Tình chắc chắn là một cái bẫy. Chúng ta cần phải hỗ trợ nhau, và cảnh giác với mọi thủ đoạn của Vô Tình Tông.”
Cả ba người cùng nhau tăng tốc, bước chân vững chãi, hướng về phía Vực Sâu Vô Tình – địa điểm thách đấu mà Huyền Ảnh đã chỉ định. Hào quang “hữu tình” của Lâm Khải bùng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao bọc lấy Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, dẫn lối họ xuyên qua mật đạo tối tăm.
Lâm Khải cảm nhận luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo từ phía trước ngày càng trở nên rõ rệt, cùng với sự hiện diện của Huyền Ảnh và Hàn Liệt. Một cơn bão táp thực sự đang chờ đợi họ.
Ở Vực Sâu Vô Tình, trong một hang động băng giá sâu thẳm, Huyền Ảnh cười tàn độc. Y quay sang Tuyết Vô Tình, người đang đứng cạnh, gương mặt lạnh lẽo. “Tuyết Vô Tình, tập hợp toàn bộ tu sĩ tinh nhuệ. Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối đó đã tự chui đầu vào lưới. Ta sẽ đích thân nghiền nát ngọn lửa hy vọng của hắn.”
Y nhìn Hàn Liệt đang bị xiềng xích, thân thể co giật kịch liệt trên nền băng, đôi mắt đỏ ngầu vẫn vô hồn. “Ngươi sẽ là cái bẫy hoàn hảo, Hàn Liệt. Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối đó sẽ tự chui đầu vào lưới.” Huyền Ảnh thì thầm, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt và tàn độc.
Lâm Khải cùng Lý Thanh Thanh và Mộc Lan lao đi trong mật đạo. Phía trước họ là một tương lai đầy hiểm nguy, nhưng ngọn lửa “tình” rực cháy trong tim ba người không hề nao núng, thậm chí còn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì để bảo vệ chân lý mà họ tin tưởng.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: