Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 130: Bí Mật Của Vô Tình Tông

Cập nhật lúc: 2026-08-17 16:33:22 | Lượt xem: 11

“Đừng chạm vào nó, Tiểu Khải! Luồng hắc khí này đang cố nuốt chửng linh lực của đệ!”

“Ta không sao, sư tỷ. Nếu không dùng Tâm Thuật để thấu suốt nét vẽ này, chúng ta sẽ mãi mãi bị vây khốn trong bóng tối của Vực Sâu.”

Giọng nói của Lâm Khải trầm thấp nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển, vang vọng trong không gian chật hẹp của hang động đá ngầm.

Lý Thanh Thanh đứng bên cạnh, lồng ngực phập phồng, hơi thở mỏng manh giữa cái lạnh thấu xương của Vực Sâu Vô Tình. Nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay Lâm Khải đang lơ lửng phía trên mảnh da thú thô ráp, nơi những sợi hắc khí u tối đang uốn lượn như những con rắn độc nhỏ, chực chờ cắn nuốt bất kỳ sinh cơ nào chạm vào. Vết thương cũ nơi lồng ngực nàng chợt nhói lên một cơn đau âm ỉ, kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Trong khoảnh khắc ấy, tâm thần Lý Thanh Thanh chợt lùi về quá vãng, rơi vào một hồi ức chớp nhoáng nhưng đầy đau đớn. Nàng nhớ lại đêm mưa tầm tã nhiều năm về trước, khi ngọn lửa đen tàn độc của Vô Tình Tông bao trùm lên tổ đường Lý gia. Những tiếng khóc than của tộc nhân, ánh mắt tuyệt vọng của các trưởng lão trước khi bị tước đoạt hoàn toàn cảm xúc, biến thành những cái xác không hồn biết đi… Tất cả những ký ức bi thương đó như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy Dao Tâm của nàng, khơi dậy nỗi sợ hãi tột cùng về sự lãng quên. Nàng sợ một ngày nào đó, chính mình cũng sẽ trở nên lạnh lẽo, vô cảm, quên đi Lâm Khải, quên đi gia tộc và sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo Hữu Tình.

“Sư tỷ, hãy tin ta.”

Lời nói của Lâm Khải như một dòng suối ấm áp chảy qua thức hải đang hỗn loạn của Lý Thanh Thanh, kéo nàng ra khỏi vũng lầy của ký ức đen tối. Nàng khẽ chớp mắt, nhìn thấy vầng hào quang hổ phách dịu nhẹ phát ra từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn, đan xen cùng sắc lam thanh khiết của Uẩn Tình Ngọc, tạo thành một lá chắn vô hình bán nguyệt bảo vệ cả hai khỏi sự xâm thực của hắc khí bên ngoài.

Hang động ngầm ẩm ướt đầy rêu phong bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt thánh thót từ những nhũ đá phía trên rơi xuống nền đất, vang lên những tiếng “tách, tách” đều đặn và lạnh lẽo. Mùi ẩm mốc của đất đá lâu năm hòa quyện với mùi tanh nồng, hôi hám của Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn bên ngoài cửa hang tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, siết chặt lấy da thịt.

Lâm Khải hít sâu một hơi, ngón tay thon dài khẽ chạm vào bề mặt nhám của mảnh da thú mà Mộc Lan để lại. Ngay khi đầu ngón tay hắn tiếp xúc với lớp da, một luồng hàn ý cực đoan đột ngột bộc phát, xông thẳng vào kinh mạch hắn. Lâm Khải không lùi bước, hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Tâm Thuật đã được Thiên Tâm Ngọc gia cố sâu trong linh hồn.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Bí Mật Của Vô Tình Tông

Dưới sự dẫn dắt của Thiên Tâm Ngọc, thức hải của Lâm Khải mở rộng đến vô cùng. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt, mà đang cảm nhận bằng tất cả các giác quan tâm linh. Trên mảnh da thú sơ sài kia, những ký hiệu cổ quái bắt đầu biến chuyển. Chúng không còn là những nét vẽ vô hồn, mà là những vết rạn nứt của cảm xúc, chứa đựng tâm niệm, nỗi lo âu và sự căm phẫn tột độ của Mộc Lan trước khi nàng biến mất vào bóng tối để trà trộn.

“U u…”

Một tiếng thì thầm u uất, lạnh lẽo bất ngờ vang lên từ mảnh da thú, trực tiếp xuyên vào linh hồn Lâm Khải.

Các ký tự cổ xưa bỗng nhiên bừng sáng lên một màu đen kịt, quỷ dị. Luồng hắc khí vô tình tích tụ bên trong mảnh da bộc phát mạnh mẽ, hóa thành một cơn lốc năng lượng tàn bạo, điên cuồng tấn công vào quang tráo bảo vệ của hắn. Lâm Khải gồng mình chống đỡ, toàn thân khẽ run rẩy. Hắn cảm nhận được một áp lực tinh thần khổng lồ, mang theo ý chí phủ nhận vạn vật, phủ nhận tình cảm và sự sống của một thực thể cổ xưa, mục ruỗng.

“Hự!”

Lâm Khải rên rỉ một tiếng đau đớn, lùi lại nửa bước. Một vệt máu tươi đỏ rực rỉ ra nơi khóe môi, nổi bật trên gương mặt có phần nhợt nhạt của hắn. Sự phản phệ của hắc khí cực kỳ hung mãnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn kiên nghị, ngọn lửa ý chí càng thêm bùng cháy.

Trong thức hải của hắn, một chuỗi linh ảnh chớp nhoáng nhưng vô cùng rõ ràng bắt đầu hiện ra.

Hắn nhìn thấy không chỉ là một nghi thức “Tiểu Thiên Đạo Vô Tình” cục bộ dưới lòng đất Thần Điện Cảm Ứng nhằm biến nơi đây thành lãnh địa vô cảm. Linh ảnh mở rộng ra ngoài tầm mắt, bao trùm lên toàn bộ thế giới phàm trần. Hắn nhìn thấy hàng vạn vết nứt không gian đen kịt đang dần nứt ra trên bầu trời của các vương triều phàm tục thịnh vượng. Từ những vết nứt đó, Vô Tình Chi Nguyên đổ xuống như những thác nước đen, nuốt chửng những ngôi làng yên bình, những thành thị nhộn nhịp.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Bí Mật Của Vô Tình Tông

Hắn thấy những người mẹ ôm chặt con mình nhưng ánh mắt dần trở nên trống rỗng, vô hồn; hắn thấy những người tình nhìn nhau bằng sự thờ ơ lạnh nhạt; hắn thấy những giọt nước mắt của phàm nhân chưa kịp rơi xuống đã bị đóng băng và bốc hơi thành hư vô. Cả thế giới phàm trần rộng lớn, nơi tràn ngập hỉ nộ ái ố, tình yêu thương và sự sống, đang bị biến thành một bãi tha ma tĩnh mịch, một cõi hư vô trống rỗng, không còn một chút sinh khí hữu tình nào.

Nghi thức “Tiểu Thiên Đạo Vô Tình” kia thực chất chỉ là một “hạt giống”, một cơ quan khởi động để kích hoạt mạng lưới Vực Sâu Vô Tình khổng lồ, nhằm hút cạn toàn bộ sinh khí hữu tình của Phàm Trần để nuôi dưỡng và hoàn thiện cho “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa!

“Tiểu Khải! Đệ làm sao vậy?!”

Tiếng gọi lo lắng của Lý Thanh Thanh kéo Lâm Khải trở lại thực tại. Nàng vội vàng tiến lên, đỡ lấy bả vai đang run lên của hắn, gương mặt thanh tú của nàng tái mét khi nhìn thấy vệt máu nơi khóe môi hắn và ánh mắt đầy kinh hoàng, phẫn nộ của sư đệ.

Lâm Khải thở dốc, lồng ngực phập phồng. Hắn nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của Lý Thanh Thanh, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự phẫn nộ tột cùng:

“Sư tỷ… không thể nào… Âm mưu của chúng… lớn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều! Nghi thức ‘Tiểu Thiên Đạo Vô Tình’ kia… đó không phải là tất cả… đó chỉ là một hạt giống! Chúng muốn… chúng muốn mở một Vực Sâu Vô Tình cực lớn, bao trùm và nuốt chửng toàn bộ thế giới phàm nhân này! Chúng muốn xóa sổ mọi tình cảm, biến vạn vật sinh linh thành những con rối vô hồn để dâng hiến cho Ý Chí Vô Tình!”

Nghe đến đó, Lý Thanh Thanh như bị sét đánh ngang tai. Đôi mắt nàng mở to, toàn thân run rẩy, lùi lại một bước suýt ngã nếu không có Lâm Khải giữ chặt.

“Toàn bộ Phàm Trần sao…?” Nàng thều thào, giọng nói lạc đi vì sốc. “Biến tất cả thành sự trống rỗng vô vị… Vô Tình Tông… chúng thực sự điên rồi! Nếu Phàm Trần bị hủy diệt, thì Thiên Đạo Hữu Tình cũng sẽ vĩnh viễn biến mất… Chúng ta sẽ không còn nơi nào để dung thân…”

Sự im lặng đáng sợ một lần nữa bao trùm hang động. Nỗi tuyệt vọng và áp lực vô hình từ âm mưu kinh hoàng vừa được hé lộ như muốn bóp nghẹt chút dưỡng khí cuối cùng. Nhưng chính trong thời khắc tăm tối nhất, khi đối mặt với vực sâu của sự hủy diệt, ngọn lửa “tình” trong linh hồn Lâm Khải lại bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết.

Chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn bỗng chấn động kịch liệt, phát ra một luồng sáng hổ phách ấm áp, chói lòa. Luồng sáng ấy hòa quyện cùng lam quang của Uẩn Tình Ngọc, không chỉ đẩy lùi hắc khí trong hang động, mà còn xuyên qua vách đá, chiếu sáng một vùng không gian tăm tối xung quanh. Sức mạnh của Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn đồng loạt cộng hưởng, mang theo tiếng vọng kiên cường của vạn vật sinh linh đang cầu khẩn sự sống.

Lâm Khải đứng thẳng dậy. Vệt máu khô nơi khóe môi không làm giảm đi vẻ kiên nghị trên gương mặt thư sinh của hắn, ngược lại càng tô điểm thêm nét lẫm liệt, bất khuất. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của Lý Thanh Thanh, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực vang vọng:

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Bí Mật Của Vô Tình Tông

“Sư tỷ, chúng ta quyết không thể lùi bước! Chúng muốn biến thế giới này thành cõi vô tình, nhưng chúng đã quên rằng, chính tình cảm phàm trần mới là cội nguồn của sự sống, là thứ tạo nên Đại Đạo chân chính. Ta đã thề dưới mây chiều của làng Sương Mộc, thề sẽ tìm ra câu trả lời cho sự vô tình của trời đất. Và giờ đây, câu trả lời của ta chính là: dùng trái tim phàm trần này để đánh thức Thiên Đạo!”

Nhìn thấy sự kiên cường bùng cháy từ Lâm Khải, Dao Tâm của Lý Thanh Thanh khẽ chấn động mạnh mẽ. Nỗi sợ hãi, hoài nghi và sự yếu đuối trong lòng nàng như tuyết gặp ánh mặt trời, nhanh chóng tan biến. Ánh mắt nàng dần lấy lại sự rạng rỡ, ngập tràn niềm tin tuyệt đối vào người sư đệ trước mặt. Nàng siết chặt bàn tay hắn, gật đầu mạnh mẽ:

“Đúng vậy, Tiểu Khải! Lý gia có thể bị hủy diệt, nhưng Thiên Đạo Hữu Tình thì không thể bị xóa sổ. Ta sẽ kề vai sát cánh cùng đệ, dù có phải đối mặt với cả Tiên Giới, dù có phải tan xương nát thịt, ta cũng quyết không hối hận!”

Cùng lúc đó, tại Thương Cảm Cổ Trấn xa xôi.

Trên đỉnh tháp cổ kính, Trần Hạo đang đứng lẳng lặng giữa gió đêm lạnh buốt. Đột nhiên, ông mở bừng mắt, hướng nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình. Ông cảm nhận được một luồng dao động tinh thần vô cùng mạnh mẽ, ấm áp nhưng đầy phẫn nộ và kiên định đang bùng lên từ sâu trong lòng đất. Gương mặt già nua, đầy nếp nhăn của ông giãn ra, hiện lên một nụ cười mãn nguyện sâu sắc, nhưng ánh mắt vẫn chứa đựng nỗi ưu tư về bão tố sắp tới.

“Tiểu Khải… con đã thấy được bản chất của cuộc chiến này rồi sao? Hãy vững bước, lão phu sẽ giữ vững hậu phương cho các con.” Ông thì thầm vào gió đêm.

Trở lại hang động đá ngầm, áp lực thời gian bắt đầu đè nặng lên vai Lâm Khải và Lý Thanh Thanh.

Lý Thanh Thanh nhanh chóng trải mảnh da thú của Mộc Lan lên một phiến đá phẳng gồ ghề. Nàng chỉ ngón tay thanh mảnh vào một ký hiệu phù văn phức tạp nằm ở vị trí thấp nhất của bản đồ, nơi có những đường gạch nối màu đen quỷ dị tỏa ra khắp nơi như mạng nhện.

“Tiểu Khải, đệ nhìn xem. Nếu nghi thức ‘Tiểu Thiên Đạo Vô Tình’ này là hạt giống để kích hoạt mạng lưới Vực Sâu, thì nó bắt buộc phải được tiến hành tại một điểm tụ năng lượng cốt lõi. Theo ghi chép cổ tịch của Lý gia về phong thủy trận pháp cổ xưa, điểm cốt lõi đó phải nằm ở nơi sâu nhất, nơi giao thoa giữa mạch nguồn cảm xúc và Vô Tình Chi Nguyên.”

Lâm Khải tập trung linh lực vào Thiên Tâm Ngọc, cảm nhận luồng khí tức dẫn lối. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng đập của lòng đất. Quả thực, sâu thẳm dưới lòng đất, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng vô tình đang tích tụ với tốc độ kinh hoàng, tựa như một trái tim đen kịt đang đập những nhịp điệu tàn độc, chuẩn bị bộc phát.

“Nó ở ngay bên dưới chúng ta, sư tỷ.” Lâm Khải mở mắt, vẻ mặt đầy khẩn trương. “Năng lượng đang ngưng tụ rất nhanh. Huyền Ảnh đang dùng Hàn huynh và những linh hồn bị giam cầm để hiến tế cho nghi thức này. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Mỗi một khắc chậm trễ, Phàm Trần lại tiến gần hơn đến bờ vực hủy diệt.”

“Vậy chúng ta phải hành động ngay!” Lý Thanh Thanh siết chặt chuôi kiếm gia truyền, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải tìm đường xuống đó và phá hủy điểm cốt lõi của nghi thức trước khi quá muộn!”

Lâm Khải dứt khoát thu hồi mảnh da thú vào túi trữ vật. Hắn nắm chặt tay Lý Thanh Thanh, chuẩn bị lao ra khỏi khe nứt để hướng về phía sâu nhất của Vực Sâu.

Thế nhưng, ngay khi bước chân của cả hai vừa chạm đến ranh giới của khe nứt đá ngầm, một chấn động dữ dội chưa từng có đột ngột xảy ra. Toàn bộ hang động đá ngầm rung chuyển kịch liệt, những mảnh đá vụn và bụi đất rơi xuống rào rào.

Bên ngoài cửa hang, luồng hắc khí vô tình đang cuồn cuộn bỗng nhiên co rút lại một cách quỷ dị, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ hút cạn mọi ánh sáng xung quanh. Và rồi, từ sâu thẳm trong vòng xoáy hắc ám ấy, một tiếng gầm rú thống khổ, điên loạn và đầy sát khí quen thuộc vang lên, chấn động cả màng nhĩ, khiến thức hải của cả hai người rung chuyển dữ dội.

Đó là tiếng gầm của Hàn Liệt. Trận chiến sinh tử, thực sự đã bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8