Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 137: Trận Chiến Giữa Hai Trường Phái
Không gian trên Thương Cảm trấn đột ngột vặn vẹo, tựa hồ một tấm lụa đen bị xé toạc bởi bàn tay vô hình. Một vết nứt hư không khổng lồ, thăm thẳm vô đáy, xé toạc bầu trời xanh, trút xuống luồng hắc khí cuồn cuộn, lạnh lẽo thấu xương, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà. Cả trấn chìm trong bóng đêm u ám, ngột ngạt đến khó thở.
Trần Hạo đứng vững vàng trên tường thành cổ kính, thân hình gầy gò song sừng sững như ngọn núi. Ánh mắt y kiên nghị nhìn thẳng vào vết nứt đang nôn ra sự hủy diệt. Không một chút do dự, y vận chuyển toàn bộ linh lực “hữu tình” trong kinh mạch, kết hợp với sức mạnh của Trường Cảm Ứng vừa được Lâm Khải thức tỉnh. Một hộ thuẫn khổng lồ, trong suốt, rực rỡ ánh sáng hổ phách ấm áp bùng lên, bao phủ toàn bộ Thương Cảm trấn, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi đang lan tràn trong lòng vạn dân.

Từ trong vết nứt hư không, một bóng hình u tối bước ra. Huyền Ảnh, khoác đạo bào đen kịt, dung nhan lạnh lẽo như băng đá ngàn năm, nhếch mép cười khinh miệt. Đôi mắt y sâu thẳm như vực thẳm vô đáy, ẩn chứa sự tàn độc và khinh miệt tột cùng đối với mọi ‘tình cảm’. Theo sau y là hàng trăm tinh nhuệ tu sĩ Vô Tình Tông, đôi mắt đỏ ngầu, toát ra sát khí kinh người, tựa như những cỗ máy giết chóc vô hồn.
Huyền Ảnh vung tay, luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo từ quân đoàn y ập xuống, đè nén linh lực “hữu tình” của chúng sinh trong trấn. Không khí trở nên ngột ngạt, kinh hoàng, tựa hồ có vô số bàn tay lạnh lẽo đang siết chặt lấy trái tim mỗi người.
“Lũ sâu bọ yếu đuối!” Giọng nói lạnh lẽo của Huyền Ảnh vang vọng khắp không trung, mang theo sự khinh miệt không gì sánh được, “Các ngươi dám dùng thứ ‘tình’ phù du này để chống lại Thiên Đạo Vô Tình vĩnh hằng sao? Ta sẽ nghiền nát tất cả!”
“Ngươi lầm rồi, Huyền Ảnh!” Trần Hạo gầm lên, giọng nói trầm hùng, kiên nghị, xuyên thấu qua màn hắc khí, “Tình không phải là yếu đuối, mà là cội nguồn của mọi sức mạnh! Thiên Đạo Hữu Tình sẽ không bao giờ bị hủy diệt!”
Y dùng “Tâm Thuật” hiệu triệu vạn phàm nhân và tu sĩ trong trấn. Tiếng nói của y vang vọng trong thức hải mỗi người, gợi nhớ về những người thân yêu, những ký ức ấm áp, củng cố niềm tin và ý chí. Dưới tường thành, Vương Hạo ho ra máu, linh lực cạn kiệt song vẫn kiên cường duy trì kiếm quyết cùng Lưu Nguyệt. Lưu Nguyệt, sắc mặt xanh xao, run rẩy, ánh mắt kiên định. Lục Hằng và các tán tu khác, dù sắc mặt tái nhợt vì áp lực, vẫn siết chặt vũ khí, sẵn sàng chiến đấu. Bọn họ không thể lùi, phía sau bọn họ là những người họ yêu thương, là gia đình, là niềm tin vào một thế giới có tình cảm.
***
Huyền Ảnh ra lệnh tấn công. Hàng trăm tu sĩ Vô Tình Tông lao vào hộ thuẫn của Thương Cảm trấn như lũ dữ, Vô Tình Chi Nguyên đen kịt và các pháp thuật tàn độc bùng nổ, liên tục va chạm vào lá chắn hổ phách.
Trần Hạo đối đầu trực diện với Huyền Ảnh. Linh lực “hữu tình” rực rỡ của y va chạm với Vô Tình Chi Nguyên đen kịt của Huyền Ảnh, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc màn đêm. Mỗi cú va chạm đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo, tựa hồ chính quy tắc của trời đất đang bị bóp méo.
Huyền Ảnh tung ra một chưởng pháp “Hắc Kịt Khổng Lồ Băng Hoa” cực mạnh, đóa hoa băng đen kịt ngưng tụ từ Vô Tình Chi Nguyên, mang theo hơi thở hủy diệt, đánh thẳng vào hộ thuẫn. Trần Hạo bị đẩy lùi vài trượng, khóe môi rỉ máu, song hộ thuẫn vẫn đứng vững, kiên cường như ý chí của vạn dân.
Phía tiền tuyến, Vương Hạo cố gắng duy trì kiếm quyết, ho ra máu đen, thân thể run rẩy. Hắn cảm nhận linh lực cạn kiệt, song ánh mắt vẫn kiên nghị, không chịu khuất phục. Lưu Nguyệt siết chặt tay Vương Hạo, gương mặt xanh xao, song ánh mắt nàng tràn đầy niềm tin vào Lâm Khải, vào lời hứa của “Thiên Đạo Hữu Tình”. Lục Hằng nghiến răng, thanh kiếm trong tay run rẩy song không lùi bước, từng nhát chém đều mang theo sự căm phẫn đối với Vô Tình Tông. Các tán tu khác cũng chiến đấu trong tuyệt vọng, song không ai lùi bước, bởi bọn họ biết, nếu lùi, mọi thứ sẽ sụp đổ.
“Sư đệ Khải… nhất định phải thành công! Chúng ta… sẽ giữ vững nơi đây!” Vương Hạo ho ra máu, gằn giọng, đôi mắt long lên vẻ kiên cường.
“Tiểu Khải… mau lên…!” Lưu Nguyệt nước mắt lưng tròng, song giọng nói nàng vẫn kiên định, không một chút yếu đuối.
Trong hàng ngũ tu sĩ Vô Tình Tông, một số đệ tử cấp thấp đột nhiên khựng lại, đôi mắt xuất hiện vẻ hoang mang tột độ. Một vài người ôm đầu gào thét, những ký ức ấm áp về gia đình, người thân, những nụ cười, những giọt nước mắt bỗng chốc ùa về, khiến đạo tâm “vô tình” của bọn họ rạn nứt dữ dội. Một tu sĩ trẻ phun ra máu tươi, linh lực hỗn loạn, ngã quỵ xuống đất, bị các đồng môn khác kéo đi một cách thô bạo. Điều này tạo ra những lỗ hổng nhỏ trong đội hình Vô Tình Tông, khiến Huyền Ảnh nhíu mày khó chịu. Y không ngờ, ngọn lửa “tình” của Lâm Khải lại có thể lan xa và mạnh mẽ đến vậy.
Huyền Ảnh nhận ra sự hỗn loạn, ánh mắt y lóe lên tia phẫn nộ và khó chịu tột cùng. Y vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, lạnh lẽo hơn gấp bội trút xuống hàng ngũ Vô Tình Tông. “Thanh tẩy những kẻ yếu đuối!” Y gầm lên. Những tu sĩ bị ảnh hưởng co giật dữ dội, đôi mắt lại trở nên vô hồn, tiếp tục lao lên tấn công một cách điên cuồng, tựa những con rối bị điều khiển.
Đột nhiên, Huyền Ảnh đẩy Hàn Liệt ra tiền tuyến. Hàn Liệt, bị vô số sợi xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt trói chặt, thân thể gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn, vung trường kiếm ô hắc lao thẳng về phía Vương Hạo và Lưu Nguyệt. Sát khí kinh người từ Hàn Liệt khiến Vương Hạo và Lưu Nguyệt cảm thấy lạnh sống lưng.
Song ngay khoảnh khắc đó, hạt mầm “tình” mà Lâm Khải đã gieo trong thức hải Hàn Liệt đột nhiên bùng phát mạnh mẽ, tựa một ngọn lửa nhỏ cố gắng bùng cháy giữa biển băng. Hàn Liệt co giật kịch liệt, thân thể run rẩy dữ dội. Y khựng lại giữa không trung, lưỡi kiếm của y chệch hướng một cách vô thức, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên mặt đất gần đó, suýt chút nữa đánh trúng một tu sĩ Vô Tình Tông đang lao lên.

Huyền Ảnh gầm lên phẫn nộ, đôi mắt y long lên vẻ điên cuồng: “Đồ phế vật! Ngươi dám phản lại Thiên Đạo Vô Tình?!” Y vung tay, một luồng Vô Tình Chi Nguyên tàn độc hơn, mạnh mẽ hơn trút xuống Hàn Liệt, cố gắng bóp nát chút lý trí, chút tình cảm còn sót lại trong y.
Hàn Liệt thống khổ gào rống, thanh âm đứt quãng, yếu ớt vang lên trong hư không, mang theo sự giằng xé tột cùng: “Lâm… Khải… cứu… muội muội… Sương Mộc…” Y ngã quỵ, xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên quấn chặt hơn, siết lấy linh hồn y. Song ánh mắt y, dù đỏ ngầu và vô hồn, vẫn thoáng hiện tia cầu cứu vô vọng, hướng về phía Vô Tình Thâm Uyên, nơi Lâm Khải đang đứng.
“Tuyết Vô Tình!” Huyền Ảnh gằn giọng, ánh mắt tàn độc nhìn về phía Tuyết Vô Tình. “Dẫn quân phá hủy mọi thứ! Không để bất kỳ ngọn lửa ‘tình’ yếu nhược nào còn sót lại!”
“Rõ, Đại trưởng lão!” Tuyết Vô Tình đáp lại bằng giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc. Nàng dẫn một nhóm tinh nhuệ Vô Tình Tông lao vào trận chiến, tạo ra những đóa hắc kịt hủy diệt băng liên, giáng xuống hộ thuẫn của liên minh.
***
Trong Vô Tình Thâm Uyên, nơi không khí đã bớt ngột ngạt hơn sau khi Huyền Ảnh rút đi, Lâm Khải và Lý Thanh Thanh đang đứng giữa không gian u tối, được bao bọc bởi hào quang “hữu tình” bùng sáng rực rỡ của Lâm Khải.
Đột nhiên, Lâm Khải khựng lại, đôi mắt hắn nhắm nghiền, hàng mi run rẩy. Uẩn Tình Ngọc trên ngực và chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên cổ hắn rung động dữ dội, cộng hưởng với một luồng năng lượng hỗn loạn, đau đớn và phẫn nộ từ xa, xuyên qua mọi tầng không gian, trực tiếp chạm vào linh hồn hắn.

“Tiểu Khải, có chuyện gì vậy?” Lý Thanh Thanh lo worried nhìn Lâm Khải, Dao Tâm của nàng cũng khẽ rung động, cảm nhận được một sự bất an mơ hồ.
Lâm Khải nhíu mày, sắc mặt tái nhợt vì phải chịu đựng dòng chảy cảm xúc hỗn loạn. Hắn cảm nhận được làn sóng năng lượng hỗn loạn, đau đớn và phẫn nộ từ chiến trường Thương Cảm trấn thông qua Uẩn Tình Ngọc và Tâm Thuật. Hắn nghe thấy tiếng niệm lực kiên cường của vạn dân, tiếng va chạm linh khí long trời lở đất, và đặc biệt là tiếng gào thét thống khổ của Hàn Liệt cùng những lời cầu cứu yếu ớt. Linh ảnh về Hàn Liệt bị xiềng xích, giằng xé nội tâm, đôi mắt đỏ ngầu song ẩn chứa tia tuyệt vọng, hiện rõ mồn một trong thức hải Lâm Khải. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Hàn Liệt, nỗi đau của Vương Hạo và Lưu Nguyệt, sự kiên cường của Trần Hạo. Tất cả những cảm xúc đó, dù xa xôi, đều chân thực đến mức khiến trái tim hắn quặn thắt.
Lâm Khải mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, song cũng ẩn chứa nỗi đau xót sâu sắc. Hắn siết chặt bàn tay Lý Thanh Thanh.
Lý Thanh Thanh cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá từ Lâm Khải, nỗi sợ hãi trong nàng tan biến, thay bằng niềm tin tuyệt đối không gì lay chuyển được. Nàng biết, Lâm Khải sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
“Tiểu Khải, đệ cảm nhận được điều gì?” Lý Thanh Thanh hỏi, giọng nói tuy có chút run rẩy song vẫn kiên nghị.
“Sư tỷ… Thương Cảm trấn… bọn họ đang chiến đấu!” Lâm Khải đáp, giọng trầm, kiên nghị, ánh mắt rực lửa ý chí. “Huyền Ảnh đã đến… Hàn huynh… huynh ấy đang cầu cứu ta!”
“Vậy chúng ta… chúng ta phải làm gì?” Lý Thanh Thanh hỏi, ánh mắt nàng cũng bùng lên ngọn lửa quyết tâm.
“Chúng ta sẽ đi.” Lâm Khải tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian u tối, “Sư tỷ, Mộc Lan… chúng ta sẽ không bao giờ lùi bước. Con đường Thiên Đạo Hữu Tình, chúng ta sẽ cùng nhau đi đến cuối cùng!” Lâm Khải quay người, ánh mắt hắn hướng về lối ra khỏi Vô Tình Thâm Uyên, quyết tâm bùng cháy, hào quang “hữu tình” từ hắn bùng lên mạnh mẽ, chuẩn bị cho hành trình mới.
***
Trên chiến trường Thương Cảm trấn, không trung vẫn còn vương vãi tàn dư của Vô Tình Chi Nguyên. Huyền Ảnh gầm lên thống khổ. Đạo tâm “vô tình” của y bị nứt rạn sâu hơn, những hạt mầm “tình” do Lâm Khải gieo và những cảm xúc bị đoạn tuyệt trỗi dậy, khiến y cảm thấy đau đớn tột cùng, máu rỉ ra nơi khóe môi. Y không thể chịu đựng thêm sự giày vò tinh thần này.
Huyền Ảnh nhận ra sự hỗn loạn trong quân đội Vô Tình Tông – những tu sĩ bị ảnh hưởng bởi “tình” không thể chiến đấu hiệu quả, tạo ra lỗ hổng nghiêm trọng. Y cũng cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt song đầy ý chí từ Hàn Liệt, kẻ mà y tưởng đã hoàn toàn khống chế. Y buộc phải đưa ra quyết định tạm thời rút lui.
Huyền Ảnh vung hắc bào, tạo ra một khe nứt không gian khác. Y cuốn lấy Hàn Liệt, người đang bất tỉnh và mê man trong giằng xé nội tâm, cùng các tu sĩ Vô Tình Tông còn sót lại đang hoang mang, cấp tốc biến mất khỏi Thương Cảm trấn.
Ngay khi Huyền Ảnh rút lui, áp lực “vô tình” tan biến. Hộ thuẫn của Trần Hạo ổn định trở lại. Các thành viên liên minh ngã vật xuống đất, kiệt sức song thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ nhìn nhau, ánh mắt đầy sự sống và niềm tin.
Trần Hạo nhìn về phía khe nứt đã đóng lại, nở nụ cười mãn nguyện vì trận chiến đã tạm lắng, song ánh mắt y vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc về “Ý Chí Vô Tình” cổ xưa.
“Lâm Khải! Trần Hạo! Các ngươi sẽ phải trả giá! Trận chiến này chưa kết thúc! Thiên Đạo Vô Tình sẽ mãi mãi là chân lý!” Giọng Huyền Ảnh gằn từng chữ, đầy thù hận và đau đớn, vang vọng khắp không trung trước khi biến mất hoàn toàn.
Trần Hạo nhìn về phía chân trời, thì thầm, “Khải nhi… con đã làm được. Giờ đây, bão tố thực sự mới bắt đầu.” Y siết chặt lấy thanh kiếm cũ kỹ, ánh mắt kiên nghị, sẵn sàng cho những gì sắp đến.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: