Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 139: Lâm Khải Đối Đầu Hàn Liệt Lần Nữa
Lý Thanh Thanh khẽ rên, vết thương nơi lồng ngực lại nhói. Nàng tựa lưng vào vách mật đạo lạnh lẽo, cố điều hòa hơi thở. Sắc mặt nàng tái nhợt, đôi môi khô khốc, khóe miệng còn vương lại vệt máu khô từ trận chiến vừa rồi. Mộc Lan ngồi bên cạnh, ôm cánh tay bị thương, ánh mắt phẫn nộ vẫn rực cháy nhưng giờ đây lại pha lẫn vẻ bất lực, tuyệt vọng. Nàng nghiến chặt răng, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng, từng mạch máu giật thót dưới áp lực vô hình của Vô Tình Chi Nguyên vẫn còn vương vấn trong không khí.
“Lâm Khải, đệ… đệ không sao chứ?” Lý Thanh Thanh cất giọng yếu ớt, ánh mắt lo lắng không rời khỏi Lâm Khải đang ngồi khoanh chân giữa hai nàng. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi, không phải vì bản thân, mà là vì đệ – người đang gánh vác quá nhiều.
Lâm Khải khẽ lắc đầu, mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng lại bừng lên một ngọn lửa kiên định. Hào quang hổ phách dịu nhẹ từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát trên ngực hắn, hòa quyện với ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc trong linh hồn, đang mờ nhạt bao bọc lấy cả ba. Luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết ấy như một dòng suối nhỏ, len lỏi vào từng kinh mạch, từng tế bào, xoa dịu vết thương và hàn khí đang gặm nhấm thân thể họ.

“Sư tỷ và Mộc Lan mới là điều quan trọng. Vết thương của hai vị thế nào rồi?” Lâm Khải đáp, giọng nói trầm ấm, dù vẫn còn chút khàn đặc do kiệt sức. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của Lý Thanh Thanh, nỗi căm phẫn âm ỉ trong Mộc Lan, và cả sự tuyệt vọng đang cố gắng bám víu vào linh hồn họ. Hắn không thể để họ gục ngã.
Mộc Lan siết chặt chuôi kiếm đến trắng bệch, ngọn lửa hận thù trong nàng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi nhớ lại cảnh làng Sương Mộc bị thiêu rụi, gia đình tan nát dưới bàn tay Vô Tình Tông. Nhưng rồi, hình ảnh Hàn Liệt với đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn lại hiện lên, đè nén ngọn lửa ấy bằng một nỗi xót xa khôn tả. “Vẫn ổn,” nàng gằn giọng, “nhưng Hàn huynh… huynh ấy đã bị Vô Tình Tông khống chế quá sâu rồi. Chúng ta có thực sự có thể cứu huynh ấy không?” Sự nghi ngờ, bất lực len lỏi vào từng lời nói.
Lâm Khải nhắm mắt lại. Hắn không trả lời ngay, mà tập trung cảm nhận. Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn hắn, dù vẫn còn yếu ớt sau trận chiến, vẫn rung động một cách đặc biệt. Đó là một tia “tình” nhỏ bé, mong manh như ngọn nến trước gió, nhưng vẫn âm ỉ cháy trong sâu thẳm thức hải của Hàn Liệt. Tia “tình” ấy xen lẫn nỗi đau đớn tột cùng, sự giằng xé khốc liệt giữa lý trí và sự khống chế tàn bạo của Vô Tình Chi Nguyên. Hắn thấy được, cảm nhận được, nỗi tuyệt vọng của một linh hồn đang cố gắng bám víu vào chút nhân tính cuối cùng.
Lâm Khải mở mắt. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn chỉ là sự mệt mỏi hay kiên định, mà còn rực cháy một niềm tin sắt đá. “Hàn huynh vẫn còn,” hắn khẳng định, giọng nói tuy không lớn nhưng mang theo sức nặng của lời thề. “Ta cảm nhận được. Ta sẽ không từ bỏ huynh.” Hắn siết nhẹ tay Lý Thanh Thanh, truyền đi sự ấm áp và quyết tâm không lay chuyển.
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan nhìn nhau. Trong ánh mắt của Lý Thanh Thanh, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô hình từ Lâm Khải. Nàng tin vào hắn, tin vào con đường “Thiên Đạo Hữu Tình” mà hắn đang theo đuổi. Mộc Lan, sau khoảnh khắc giằng xé, cũng gật đầu mạnh mẽ, ngọn lửa căm hờn trong nàng không hề tắt, mà hóa thành ý chí kiên cường, sẵn sàng chiến đấu đến cùng.
Đúng lúc này, không khí trong mật đạo đột ngột trở nên lạnh lẽo thấu xương. Một luồng hắc khí vô hình, trống rỗng, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và lãng quên, từ từ tràn vào, cố gắng xuyên thủng lớp hào quang bảo vệ của Lâm Khải. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan rùng mình, linh lực trong kinh mạch như bị đông cứng, tâm can bị siết chặt đến khó thở.
Lâm Khải lập tức kích hoạt hào quang “hữu tình” mạnh mẽ hơn. Vầng sáng hổ phách và xanh biếc bùng lên rực rỡ, đẩy lùi luồng hắc khí đang cố gắng xâm nhập. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm, sự khinh bỉ mà luồng khí tức này mang lại, như thể “tình” là một thứ dơ bẩn cần được thanh tẩy.
Không gian trước mặt họ vặn vẹo dữ dội. Những phù văn cổ xưa trên vách đá như bị bóp méo, méo mó dưới áp lực vô hình. Một vết nứt không gian đen kịt, thăm thẳm và lạnh lẽo, từ từ mở ra, từ đó hắc khí cuồn cuộn trào ra như một dòng thác đen.
Và rồi, Hàn Liệt bước ra.
Y khoác trên mình bộ đạo bào đen tuyền, hòa lẫn vào bóng tối của vết nứt. Phù văn hoa băng tà dị trên trán y phát sáng đỏ rực, như một con mắt thứ ba vô hồn. Đôi mắt y cũng đỏ ngầu, trống rỗng, không chút cảm xúc, tựa như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Y cầm thanh trường kiếm ô hắc, lưỡi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tỏa ra Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ lần nào Lâm Khải từng đối mặt. Sức mạnh này không còn là sự giằng xé nội tâm, mà là một cỗ máy hủy diệt được điều khiển bởi một ý chí khác.
Theo sau Hàn Liệt, từ vết nứt không gian, ba tu sĩ Vô Tình Tông tinh nhuệ cũng bước ra. Gương mặt họ lạnh lùng, vô cảm, ánh mắt tràn ngập sát khí nồng đậm. Họ tạo thành một thế bao vây, cắt đứt mọi đường lui của nhóm Lâm Khải.
Một giọng nói lạnh lẽo, khinh miệt, đầy tự mãn vang vọng khắp mật đạo, tựa như đến từ hư không, không thấy bóng dáng người nói, nhưng ai cũng biết đó là Huyền Ảnh: “Kẻ mang ‘tình’ yếu đuối… Ngươi nghĩ có thể thay đổi được gì ư? Hàn Liệt đã là một phần của Vô Tình Thiên Đạo! Hắn đã ‘thức tỉnh’ với chân lý vĩnh hằng!”
Hàn Liệt, như một con rối bị giật dây, không nói một lời. Y giơ thanh trường kiếm ô hắc lên, mũi kiếm sắc lạnh chĩa thẳng vào Lâm Khải, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn không chút cảm xúc. Sát ý hủy diệt cuồn cuộn dâng trào từ y, biến thành một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí ba người.
“Hàn huynh!” Mộc Lan gầm lên, nỗi căm phẫn và xót xa hòa quyện, nàng định lao lên nhưng Lý Thanh Thanh đã nhanh hơn, kéo nàng lại.
“Đừng liều mạng, Mộc Lan!” Lý Thanh Thanh quát khẽ, Dao Tâm nàng rung động dữ dội trước sự uy hiếp của Hàn Liệt. Nàng lập tức vận dụng linh lực Lý gia, tạo ra một lá chắn quang mang trong suốt, bao bọc lấy cả ba người. Lá chắn lấp lánh ánh bạc, cố gắng chống lại luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo đang ập tới.
Lâm Khải đứng giữa hai nàng, vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ mục nát và ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc bùng sáng rực rỡ. Hai luồng năng lượng “hữu tình” thuần khiết hòa quyện với lá chắn của Lý Thanh Thanh, biến nó thành một pháo đài tinh thần kiên cố, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, xua đi hàn khí chết chóc.

Hàn Liệt lao đến, vung trường kiếm ô hắc chém ra một đạo kiếm khí đen kịt, mạnh mẽ và chuẩn xác, mang theo sát ý hủy diệt. “Rầm!” Kiếm khí va chạm dữ dội vào lá chắn, tạo ra một tiếng nổ trầm đục, như hàng ngàn tảng băng đang vỡ vụn. Lá chắn rung chuyển kịch liệt, ánh sáng lập lòe, nhưng vẫn đứng vững, không hề có dấu hiệu rạn nứt.
Lâm Khải nhắm mắt lại. Hắn không phản công. Hắn biết, đây không phải là lúc dùng vũ lực. Đây là cuộc chiến của linh hồn, của trái tim. Hắn tập trung toàn bộ “Tâm Thuật” đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc, dồn linh lực “hữu tình” ấm áp, thuần khiết vào hào quang bảo vệ. Luồng năng lượng ấy không tấn công, mà nhẹ nhàng thẩm thấu, xuyên qua lá chắn, chạm vào Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo của Hàn Liệt, và truyền thẳng vào thức hải của y.
Trong thức hải của Hàn Liệt, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra. Luồng “tình ý” ấm áp của Lâm Khải như một tia sáng yếu ớt, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Vô Tình Chi Nguyên. Những linh ảnh bị phong ấn từ sâu thẳm tâm trí Hàn Liệt bỗng chốc hiện lên: hình ảnh em gái yếu ớt, đôi mắt trong veo nhìn y đầy tin tưởng; khung cảnh làng Sương Mộc yên bình, những buổi chiều tà nhuộm vàng cánh đồng; và cả ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng của Lâm Khải khi lần đầu gặp gỡ. Những ký ức ấy, những cảm xúc ấy, đối chọi kịch liệt với sự trống rỗng, lạnh lẽo mà Vô Tình Chi Nguyên đang cố gắng áp đặt.
Hàn Liệt đột ngột khựng lại. Cơ thể y co giật kịch liệt, như một con rối bị giật đứt dây. Đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn bỗng thoáng hiện một tia đau đớn tột cùng, một sự giằng xé nội tâm không thể che giấu. Y rên rỉ một tiếng vô thanh, không phải tiếng người, mà là âm thanh của một linh hồn đang bị xé nát. Bàn tay nắm chặt trường kiếm ô hắc run rẩy, kiếm khí cuồng bạo quanh y cũng dao động kịch liệt, như thể chính y đang đấu tranh với bản thân.
Một giọt nước mắt trong suốt, không phải băng giá lạnh lẽo, mà là một giọt nước mắt nóng hổi của cảm xúc, lăn dài từ khóe mắt đỏ ngầu của Hàn Liệt. Giọt nước mắt ấy rơi xuống nền đá mật đạo, và kỳ lạ thay, nó không tan biến, mà hóa thành một đóa hoa sen ánh sáng nhỏ bé, thuần khiết, lấp lánh rồi tan biến vào hư không, để lại một vệt hương thơm dịu nhẹ.
“Ngươi dám phản kháng ư, Hàn Liệt!” Giọng nói của Huyền Ảnh gầm lên trong hư không, giờ đây không còn vẻ khinh miệt mà thay bằng sự phẫn nộ tột cùng, pha lẫn chút kinh hoàng. “Vô Tình Thiên Đạo sẽ nghiền nát mọi thứ gọi là ‘tình’ trong ngươi!”
Hàn Liệt rống lên thống khổ, tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng khắp mật đạo. Đôi mắt y lại trở nên vô hồn hơn, phù văn hoa băng trên trán bừng sáng tà dị, cố gắng áp chế tia sáng vừa trỗi dậy. Thân thể y vẫn run rẩy, nhưng luồng Vô Tình Chi Nguyên lại bùng lên mạnh mẽ hơn, như một con thú bị thương đang cố gắng phản kháng.
Lâm Khải cảm nhận rõ ràng tiếng gọi yếu ớt, đứt quãng, nhưng đầy tuyệt vọng và hy vọng, vang vọng trong thức hải của mình: “Lâm… Khải… cứu…” Đó là tiếng lòng của Hàn Liệt, cố gắng phá vỡ xiềng xích vô tình.
Huyền Ảnh không thể chấp nhận sự phản kháng này. Một luồng Vô Tình Chi Nguyên đen kịt cực đoan, tàn độc hơn từ hư không đột ngột ập đến, quấn chặt lấy Hàn Liệt. Luồng khí tức ấy không chỉ trấn áp Vô Tình Chi Nguyên của Hàn Liệt, mà còn cố gắng bóp nát chút lý trí, chút cảm xúc vừa trỗi dậy của y.

Hàn Liệt bị kéo mạnh lùi về phía vết nứt không gian. Y quay đầu nhìn Lâm Khải một lần cuối. Ánh mắt y vẫn đỏ ngầu, vô hồn, nhưng ẩn chứa một tia thống khổ sâu sắc, một sự cầu cứu tuyệt vọng mà chỉ Lâm Khải mới có thể cảm nhận được.
“Trận chiến này chưa kết thúc, Lâm Khải! Ngươi sẽ phải chứng kiến ngọn lửa ‘tình’ yếu đuối của ngươi bị nghiền nát dưới chân Vô Tình Thiên Đạo!” Giọng Huyền Ảnh gằn từng chữ, sát khí bùng nổ, vang vọng khắp mật đạo, tựa một lời nguyền rủa.
Huyền Ảnh cuốn lấy Hàn Liệt cùng ba tu sĩ Vô Tình Tông tinh nhuệ, cấp tốc rút lui vào vết nứt không gian. Vết nứt khép lại, để lại mật đạo chìm trong sự lạnh lẽo và tĩnh mịch, chỉ còn dư âm của nỗi đau và sự phẫn nộ.
Lá chắn “hữu tình” của Lâm Khải tan biến, trả lại sự trống trải cho không gian. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan vội vàng chạy đến bên hắn, sắc mặt lo lắng tột độ.
“Lâm Khải, đệ không sao chứ?” Lý Thanh Thanh ôm lấy Lâm Khải, giọng nói run rẩy. Nàng cảm nhận được thân thể hắn đang run lên vì đau đớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực cháy ý chí.
Lâm Khải lắc đầu, toàn thân hắn đau nhức, nhưng ánh mắt hắn rực cháy ý chí, vượt qua cả nỗi đau thể xác. Hắn nhìn chằm chằm vào nơi vết nứt vừa biến mất, nơi Hàn Liệt vừa ẩn mình. Hắn siết chặt bàn tay Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, cảm nhận sự tin tưởng và kiên cường của hai nàng.
“Hàn huynh… huynh vẫn còn! Ta đã cảm nhận được! Ta sẽ không bao giờ từ bỏ huynh! Ta sẽ cứu huynh trở về! Và ta sẽ chứng minh, tình cảm không bao giờ là yếu đuối!” Lâm Khải tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp mật đạo, không chỉ là lời hứa với Hàn Liệt, mà còn là lời tuyên chiến mạnh mẽ hơn bao giờ hết với cả Thiên Đạo Vô Tình. Hào quang “hữu tình” từ hắn bùng lên mãnh liệt, xua tan một phần hắc khí còn sót lại trong lối đi, thay thế bằng hơi ấm của hy vọng.
Mộc Lan và Lý Thanh Thanh nhìn nhau, rồi cùng gật đầu mạnh mẽ. Ánh mắt họ kiên định, niềm tin vào Lâm Khải càng thêm vững chắc. Họ đã sẵn sàng, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.
Từ xa trên đỉnh tháp cổ kính của Thị Trấn Thương Cảm, Trần Hạo lặng lẽ mở mắt. Y cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong Hàn Liệt – một dấu hiệu của sự sống, của “tình” đang cố gắng trỗi dậy – và sự bùng nổ của “Thiên Đạo Hữu Tình” từ Lâm Khải. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi y, gánh nặng ngàn năm trong lòng dường như vơi đi một phần. Nhưng ánh mắt y vẫn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc, nhìn về phía Vực Sâu Vô Tình.
“Đồ nhi… con đường của đồ nhi đã thực sự bắt đầu. Bão tố lớn hơn đang chờ đón đồ nhi. Nhưng ta tin đồ nhi sẽ làm được.” Trần Hạo thì thầm, bàn tay y siết chặt lấy thanh kiếm cũ kỹ, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen kịt đang cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một trận chiến còn khốc liệt hơn, một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.
Trong mật đạo u tối, một luồng khí tức ấm áp, thuần khiết từ Nguồn Suối Cảm Ứng, giờ đây trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bắt đầu lan tỏa, dẫn lối cho một hành trình mới. Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan trao nhau ánh mắt kiên định, không chần chừ. Họ cùng nhau bước chân vào sâu hơn trong mật đạo, theo luồng khí tức dẫn lối, hướng về phía cội nguồn của vạn tình cảm, nơi hy vọng cuối cùng đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: