Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận
Chương 144: Hàn Liệt Tham Gia Liên Minh

Cập nhật lúc: 2026-08-24 16:03:04 | Lượt xem: 5

Sâu thẳm trong vòng xoáy Vô Tình Chi Nguyên đen kịt, một tia sáng yếu ớt, le lói như đốm lửa sắp tàn, vẫn cố chấp bám víu. Hàn Liệt không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy thân thể bị xé toạc, linh hồn bị vặn vẹo. Vô Tình Chi Nguyên cuồn cuộn như sóng dữ, gào thét muốn nuốt chửng mọi thứ, nhưng sâu bên trong, một hạt mầm ấm áp, kiên cường vẫn âm ỉ đâm chồi.

Đó là hạt mầm mà Lâm Khải đã gieo.

Những mảnh ký ức vụn vỡ như những cánh hoa tàn úa, lướt qua thức hải hỗn loạn của y. Hình ảnh muội muội Sương Mộc với nụ cười trong trẻo, tiếng cười đùa vang vọng khắp làng Sương Mộc yên bình, mùi hương hoa dại bên suối, và cả ánh mắt kiên định, dịu dàng của người thiếu niên tên Lâm Khải. Mỗi mảnh ký ức hiện lên là một mũi kim đâm vào linh hồn y, không phải đau đớn vì mất mát, mà đau đớn vì bị cưỡng ép lãng quên, bị tước đoạt. Y gào thét, một tiếng gào không thành lời, chỉ là sự vặn vẹo thống khổ trong sâu thẳm ý thức.

“Lâm… Khải… cứu… muội muội…”

Tiếng thì thầm đó, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần, giờ đây lại vang lên rõ ràng trong tâm trí y, không phải là lời cầu xin yếu ớt, mà là một lời khẳng định, một mệnh lệnh cuối cùng của lý trí. Y đã từng tin rằng đoạn tuyệt tình cảm là con đường duy nhất để bảo vệ muội muội, tin rằng sự vô tình sẽ mang lại sức mạnh. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự hủy diệt của chính mình, y lại nhận ra, chính tình cảm mới là thứ duy nhất không thể bị hủy diệt.

Vô Tình Chi Nguyên lại cuộn trào mạnh mẽ hơn, cố gắng bóp nát tia sáng yếu ớt kia. Huyền Ảnh, từ một nơi xa xôi, đang truyền xuống những luồng ý niệm tàn độc, khinh miệt, cố gắng nghiền nát ý chí phản kháng cuối cùng của y.

“Ngươi là kẻ yếu hèn! Tình cảm chỉ là gông cùm! Ngươi sẽ vĩnh viễn là nô lệ của Vô Tình Thiên Đạo!” Tiếng nói lạnh lẽo của Huyền Ảnh vang vọng, cố gắng bóp méo những ký ức ấm áp thành nỗi đau, thành sự hối tiếc.

Nhưng lần này, Hàn Liệt không còn chìm đắm trong sự tuyệt vọng. Hạt mầm “tình” trong y, được Lâm Khải vun đắp, đã biến thành một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy, chống lại sự xâm lấn. Y cảm thấy một sức mạnh mới, không phải là linh lực cuồng bạo, mà là một sự kiên cường đến từ sâu thẳm trái tim. Y không muốn quên. Y không thể quên. Y muốn nhớ. Muốn nhớ nụ cười của muội muội, muốn nhớ sự ấm áp của gia đình, muốn nhớ lời hứa của người bạn.

Bên ngoài Vô Tình Thâm Uyên, trong mật đạo u tối dẫn đến Cảm Ứng Chi Tuyền, Lâm Khải, Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đang cất bước. Ánh sáng hổ phách từ chiếc vòng cổ cổ mộc và sắc lam từ Uẩn Tình Ngọc bao bọc họ, xua đi bóng tối và hàn khí còn vương lại.

Lâm Khải nhắm mắt, toàn bộ tinh thần tập trung vào Thiên Tâm Ngọc trong linh hồn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé kinh hoàng trong Hàn Liệt, như hai dòng sông đối lập đang va đập dữ dội. Một bên là Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, lạnh lẽo, cố gắng bóp nát mọi thứ. Một bên là ngọn lửa “tình” yếu ớt, nhưng kiên cường, đang cố gắng bùng cháy. Tiếng cầu cứu của Hàn Liệt, dù đứt quãng và yếu ớt, vẫn vang vọng rõ ràng trong thức hải hắn, mang theo nỗi thống khổ tột cùng.

“Hàn huynh…” Lâm Khải khẽ thì thầm, bàn tay siết chặt. Hắn biết, thời khắc quyết định đã đến.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Tham Gia Liên Minh

“Tiểu Khải, đệ cảm nhận được điều gì sao?” Lý Thanh Thanh lo lắng hỏi, Dao Tâm của nàng cũng khẽ rung lên, cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, đầy bi thương từ sâu thẳm lòng đất. Nàng tái nhợt vì căng thẳng, song ánh mắt vẫn rạng rỡ niềm tin vào thiếu niên bên cạnh.

Mộc Lan không nói gì, chỉ siết chặt thanh trọng kiếm. Nỗi căm hờn Vô Tình Tông vẫn thiêu đốt, nhưng sự xót xa cho Hàn Liệt giờ đây đã hòa quyện vào đó, biến thành ý chí sắt đá. Nàng dõi theo Lâm Khải, ánh mắt tràn đầy tín nhiệm. Người thiếu niên này, bằng cách nào đó, luôn có thể mang lại hy vọng, ngay cả trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.

Đột nhiên, mật đạo rung chuyển dữ dội. Không gian phía trước họ vặn vẹo, một vết nứt đen kịt xé toạc màn đêm, từ đó tuôn ra luồng Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, mạnh mẽ hơn gấp bội lần trước. Hắc khí đặc quánh như mực, mang theo sát ý hủy diệt, ập thẳng vào ba người.

“Cẩn thận!” Lý Thanh Thanh kinh hãi thốt lên, lập tức vận chuyển Lý gia linh khí, tạo thành một linh thuẫn quang mang trong suốt, bao bọc lấy Lâm Khải và Mộc Lan.

Từ vết nứt không gian, một bóng người cao gầy bước ra. Đó là Hàn Liệt.

Y khoác đạo bào đen rách nát, mái tóc bù xù che khuất khuôn mặt vô cảm. Phù văn hoa băng tà dị trên trán y phát sáng đỏ rực, và đôi mắt y, một lần nữa, lại tràn ngập vẻ trống rỗng, vô hồn, không chút ánh sáng của lý trí. Những sợi xích Vô Tình Chi Nguyên đen kịt hằn sâu vào da thịt, siết chặt lấy thân thể y, khiến y trông như một con rối bị điều khiển.

“Hàn huynh!” Mộc Lan gầm lên, nỗi xót xa và căm phẫn bùng lên dữ dội. Nàng định lao lên, nhưng Lý Thanh Thanh đã kịp thời kéo nàng lại.

“Đừng liều mạng, Mộc Lan! Để Tiểu Khải!” Lý Thanh Thanh nói, giọng nàng run rẩy nhưng kiên định.

Hàn Liệt không hề nói một lời, chỉ vung thanh trường kiếm ô hắc, chém ra một đạo kiếm khí đen kịt, mang theo Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, lao thẳng vào linh thuẫn của Lý Thanh Thanh. Tiếng va chạm trầm đục vang lên, quang tráo rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết rạn li ti.

Lâm Khải đứng vững vàng giữa linh thuẫn, ánh mắt hắn nhìn Hàn Liệt đầy đau xót. Hắn không phản công, mà vận dụng toàn bộ “Tâm Thuật” đã dung hợp với Thiên Tâm Ngọc. Hào quang hổ phách từ vòng cổ cổ mộc cùng ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc bùng lên mãnh liệt, hòa quyện vào linh thuẫn, khiến nó kiên cố hơn bội phần.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Tham Gia Liên Minh

“Hàn huynh! Tỉnh lại đi! Muội muội của huynh, làng Sương Mộc của huynh… tất cả đang chờ huynh!” Lâm Khải truyền một luồng “tình ý” ấm áp, thuần khiết, mạnh mẽ tựa suối nguồn sinh lực, xuyên qua linh thuẫn, xuyên qua Vô Tình Chi Nguyên, trực tiếp chạm vào sâu thẳm thức hải của Hàn Liệt.

Bên trong Hàn Liệt, ngọn lửa “tình chủng” được Lâm Khải gieo đã bùng cháy dữ dội. Luồng “tình ý” ấm áp như chất xúc tác, khiến nó bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đánh tan từng lớp băng giá của Vô Tình Chi Nguyên. Những mảnh ký ức về làng Sương Mộc, về nụ cười của muội muội, về những lời hứa ngày xưa ùa về như thác lũ, dội thẳng vào bức tường vô cảm mà Huyền Ảnh đã dựng nên.

Hàn Liệt đang tấn công điên cuồng đột ngột khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của y thoáng hiện lên một tia sáng yếu ớt, một sự giằng xé thống khổ. Thân thể y co giật kịch liệt, phù văn hoa băng trên trán y nhấp nháy liên tục, cố gắng áp chế sự thức tỉnh. Vô Tình Chi Nguyên quanh y cuồng bạo hơn, xoáy tròn như một cơn lốc đen, nhưng không còn là sự kiểm soát tuyệt đối, mà là một cuộc chiến nội tâm khốc liệt.

“Lâm… Khải…” Tiếng thì thầm yếu ớt, đứt quãng, nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết, vang lên từ cổ họng Hàn Liệt. Y ôm chặt lấy đầu, gào rống thống khổ. Thanh trường kiếm ô hắc rơi xuống nền đất đá lạnh lẽo, tạo ra tiếng vang khô khốc. Y quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan lại cuộn lên, cố gắng nuốt chửng y. Từ vết nứt không gian, một bàn tay đen kịt, lạnh lẽo vươn ra, tóm lấy Hàn Liệt, kéo y mạnh mẽ trở lại.

“Không! Hàn huynh!” Lâm Khải gầm lên. Hắn không thể để huynh đệ mình bị kéo đi lần nữa. Toàn bộ hào quang “hữu tình” từ hắn bùng nổ, hóa thành một đóa sen ánh sáng hổ phách khổng lồ, lao thẳng về phía vết nứt không gian đang khép lại, cố gắng giữ lấy Hàn Liệt.

Đóa sen ánh sáng va chạm vào luồng Vô Tình Chi Nguyên đang cuốn lấy Hàn Liệt, tạo ra một vụ nổ nhỏ, nhưng đủ để làm vết nứt không gian chấn động, và Hàn Liệt bị hất văng ra khỏi vòng xoáy hắc ám. Y rơi xuống nền đá mật đạo, thân thể rách nát, máu rỉ ra từ khóe môi, nhưng đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã có một tia sáng rõ ràng hơn, không còn vẻ vô hồn như trước.

“Ngươi… dám phản bội!” Tiếng gầm phẫn nộ của Huyền Ảnh vang vọng từ sâu trong vết nứt không gian, mang theo sự kinh hoàng và đau đớn tột cùng. Đạo tâm vô tình của y, vốn đã xuất hiện vết nứt, giờ đây càng bị xé toạc sâu hoắm, như một bức tượng băng bị đập nát. Y không thể tin được, Hàn Liệt, con cờ hoàn hảo của y, lại dám phản kháng.

Hàn Liệt ngước nhìn Lâm Khải, đôi mắt y vẫn đỏ ngầu, nhưng tia sáng trong đó đã bùng lên mạnh mẽ. Y cố gắng đứng dậy, những sợi xích Vô Tình Chi Nguyên trên người y đã nứt rạn, không còn siết chặt như trước. Y nhìn về phía vết nứt không gian, nơi luồng Vô Tình Chi Nguyên đang cuộn trào dữ dội, như một con quái vật bị thương đang gầm gừ.

“Huyền Ảnh… ngươi đã sai…” Giọng Hàn Liệt khàn đặc, yếu ớt, nhưng chứa đựng sự kiên định chưa từng có. Y quay lưng lại với vết nứt không gian, với Vô Tình Tông, với con đường vô tình mà y đã từng tin tưởng. Y bước đi loạng choạng về phía Lâm Khải, mỗi bước chân đều là một sự đoạn tuyệt dứt khoát với quá khứ.

Truyện Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình Luận - Hàn Liệt Tham Gia Liên Minh

“Ta… ta sẽ chiến đấu… bên cạnh… ngươi…” Hàn Liệt nói, ánh mắt y nhìn Lâm Khải đầy tin tưởng và phó thác. “Vì muội muội… vì làng Sương Mộc…”

Lâm Khải vội vã lao đến đỡ lấy Hàn Liệt, truyền một luồng linh lực “hữu tình” ấm áp vào cơ thể y, giúp y ổn định lại. Lý Thanh Thanh và Mộc Lan cũng vội vã chạy đến. Ánh mắt Lý Thanh Thanh rạng rỡ niềm hy vọng, còn Mộc Lan thì nước mắt lưng tròng, song nụ cười lại nở trên môi nàng, một nụ cười của sự giải thoát và đoàn tụ.

“Hàn huynh!” Mộc Lan nghẹn ngào, ôm chầm lấy Hàn Liệt. Nỗi căm phẫn Vô Tình Tông vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã hòa quyện với niềm vui khôn xiết khi huynh đệ nàng đã tìm lại được chính mình.

“Hàn đệ…” Lý Thanh Thanh cũng không kìm được xúc động. Dao Tâm của nàng rung động mạnh mẽ, cảm nhận được sự thức tỉnh của tình cảm trong Hàn Liệt.

Từ vết nứt không gian, Huyền Ảnh gầm lên tiếng phẫn nộ cuối cùng. “Ngươi sẽ phải trả giá, thằng nhãi Lâm Khải! Ngươi sẽ phải chứng kiến ngọn lửa ‘tình’ yếu hèn của ngươi bị nghiền nát! Toàn bộ Phàm Trần sẽ chìm trong Vô Tình Chi Nguyên của bổn tọa!” Y biến mất hoàn toàn vào hư không, nhưng lời đe dọa của y vẫn còn vang vọng, như một lời nguyền rủa.

Trần Hạo trên đỉnh tháp Thương Cảm Cổ Trấn, cảm nhận được sự kiện chấn động vừa xảy ra. Y mỉm cười mãn nguyện, gánh nặng ngàn năm dường như đã vơi đi một phần lớn.

“Khải nhi… con đã làm được. Con đã kéo đứa trẻ đó trở về.” Trần Hạo thì thầm, nhưng ánh mắt y lại trở nên nghiêm trọng. “Bão tố lớn nhất… giờ mới thực sự bắt đầu. Huyền Ảnh đã bị chọc giận đến cực điểm. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để nghiền nát con.”

Trong mật đạo, Lâm Khải nhìn Hàn Liệt, rồi nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Ba người bạn, ba con đường khác biệt, giờ đây đã đoàn tụ, cùng chung một chí hướng. Hào quang “hữu tình” từ Lâm Khải bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bao bọc lấy tất cả, tựa lời thề son sắt không bao giờ từ bỏ.

“Hàn huynh, huynh đã trở về rồi.” Lâm Khải nói, giọng hắn ấm áp và kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu. Chúng ta sẽ chứng minh Thiên Đạo Hữu Tình là chân lý vĩnh hằng. Chúng ta sẽ giải phóng tất cả những linh hồn bị cầm tù bởi sự vô tình!”

Hàn Liệt gật đầu, đôi mắt y vẫn còn vương vấn nỗi đau, nhưng tia sáng trong đó đã rực rỡ hơn, đầy quyết tâm. Y nhìn Lâm Khải, rồi nhìn Lý Thanh Thanh và Mộc Lan. Y đã mất đi quá nhiều, nhưng giờ đây, y đã tìm lại được điều quý giá nhất: tình cảm và một con đường để chiến đấu vì nó.

“Ta… sẽ chiến đấu… cùng các ngươi…” Hàn Liệt nói, thanh âm tuy khàn đặc nhưng kiên quyết. “Vô Tình Tông… sẽ phải trả giá!”

Bốn người bạn, với những vết thương lòng và thể xác, nhưng với ý chí kiên định và niềm tin sắt đá vào “tình”, cùng nhau cất bước. Con đường quang lộ rực rỡ dẫn họ sâu hơn vào cội nguồn của Cảm Ứng Chi Tuyền, nơi họ biết, một trận chiến khốc liệt nhất đang chờ đợi, và số phận của Phàm Trần, của Thiên Đạo, đang nằm trong tay họ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8