Phàm Trần Vấn Tâm Thiên Đạo Vô Tình LuậnChương 142: Mộc Lan Ra Tay
Mộc Lan siết chặt chuôi kiếm, từng bước chân trên con đường quang liên hổ phách ấm áp không làm dịu đi ngọn lửa căm hờn đang thiêu đốt lòng nàng. Linh khí thanh khiết từ Cảm Ứng Chi Tuyền lan tỏa, gột rửa thương tích thân thể, song không thể xóa nhòa ký ức về ngôi làng Sương Mộc bị hủy diệt, những tiếng thét xé lòng của thân nhân nàng dưới bàn tay tàn độc của Vô Tình Tông. Nàng nhắm mắt, ký ức về Hàn Liệt với đôi mắt đỏ ngầu, vô hồn, bị xiềng xích Vô Tình Chi Nguyên trói buộc hiện rõ mồn một. Nỗi xót xa trào dâng, hòa cùng sự bất lực khiến tâm can nàng quặn thắt. Liệu Hàn huynh còn chút hy vọng nào chăng? Hay y đã hoàn toàn chìm sâu vào vô tình đạo?
Bên cạnh nàng, Lý Thanh Thanh hít thở sâu, từng luồng linh khí thuần khiết len lỏi vào kinh mạch, xoa dịu thương tích, gột rửa ưu phiền còn vương vấn. Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn Lâm Khải, ánh mắt tràn đầy tín nhiệm. “Lâm Khải, ta cảm thấy khí tức nơi đây thật thuần khiết, khác hẳn những nơi chúng ta từng đi qua. Có lẽ chúng ta đã rất gần Cảm Ứng Chi Tuyền rồi.” Giọng nàng trong trẻo, mang theo tia hy vọng mong manh.
Lâm Khải mỉm cười trấn an Lý Thanh Thanh, bàn tay hắn khẽ siết tay nàng. Vầng hào quang hổ phách từ chiếc vòng cổ gỗ phong hóa, cùng ánh sáng xanh biếc từ Uẩn Tình Ngọc, bao bọc lấy cả ba, xua đi mọi tàn dư lạnh lẽo còn vương từ Hư Vô Chi Uyên. Hắn cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Thiên Tâm Ngọc ẩn sâu linh hồn, tiếng gọi dịu dàng mà kiên định, dẫn lối họ tiến sâu hơn vào cội nguồn vạn tình.
Đang bước đi giữa sự bình yên tạm bợ, Lâm Khải đột ngột khựng lại. Uẩn Tình Ngọc trên ngực hắn và chiếc vòng cổ gỗ phong hóa đồng thời chấn động dữ dội, không ngừng rung lên hồi chuông cảnh báo. Một luồng linh lực hỗn loạn, thống khổ tột cùng từ khoảng không xa xăm bất ngờ oanh kích thức hải của Lâm Khải, mạnh mẽ đến mức khiến hắn lùi lại nửa bước, khóe môi rỉ ra một tia huyết đỏ tươi.
Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng chống chọi với cơn đau xé nát tâm thần. Trong thức hải, tiếng gào thét vô thanh đầy thống khổ vang vọng, xuyên thấu mọi phòng tuyến ý chí của hắn. Lâm Khải nhận ra đó là khí tức của Hàn Liệt, song đã bị bóp méo, tha hóa bởi Vô Tình Chi Nguyên đến mức gần như không thể nhận diện.
“Cẩn thận!” Lý Thanh Thanh kinh hãi thốt lên, Dao Tâm nàng chấn động kịch liệt khi cảm nhận luồng sát khí khủng khiếp đang ập tới.
Trước mắt họ, không gian mật đạo đột nhiên vặn vẹo quỷ dị. Một vết nứt không gian đen kịt như vết sẹo xấu xí xé toạc màn sương mù, từ đó, một bóng người cao gầy chậm rãi bước ra. Y khoác đạo bào đen kịt, phù văn hoa băng tà dị khắc sâu trên vầng trán tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng, vô cảm đến đáng sợ. Y chính là Hàn Liệt, song không còn là Hàn Liệt mà họ từng biết.

Thanh trường kiếm ô hắc trong tay y tỏa ra Vô Tình Chi Nguyên cuồng bạo, mạnh mẽ hơn gấp bội lần trước, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Hàn Liệt không nói một lời, ánh mắt vô hồn khóa chặt Lâm Khải, rồi y lao thẳng đến với sát ý hủy diệt, vung kiếm chém xuống.
“Hàn đệ!” Lý Thanh Thanh kinh hãi tột độ, lập tức vận chuyển linh khí Lý gia, tạo ra một lá chắn quang mang trong suốt bao bọc lấy ba người. Nàng biết, với tình trạng hiện tại của Hàn Liệt, đòn tấn công này không chỉ đơn thuần là muốn gây thương tích.
Mộc Lan cũng vung trọng kiếm rực lửa, định lao lên đỡ đòn, song Lý Thanh Thanh đã nhanh hơn, kéo nàng lại. “Đừng liều mạng, Mộc Lan! Để Lâm Khải!”
Kiếm khí ô hắc của Hàn Liệt va chạm dữ dội vào lá chắn của Lý Thanh Thanh, tạo ra tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp mật đạo. Lá chắn rung chuyển kịch liệt, những vết rạn nhỏ bắt đầu xuất hiện, song vẫn kiên cường đứng vững.
Ngay khoảnh khắc đó, khi mọi sự chú ý đều đổ dồn vào cuộc đối đầu trực diện giữa Hàn Liệt và lá chắn của Lý Thanh Thanh, Mộc Lan đã hành động. Nàng không chần chừ, ánh mắt lóe lên vẻ quyết đoán tột cùng. Nàng lách nhanh qua bên cạnh Lâm Khải, thanh trọng kiếm rực lửa của nàng bùng lên ngọn lửa đỏ tươi, rực rỡ chói mắt, xé toạc màn hắc khí vô tình.
“Choang!”
Lưỡi kiếm rực lửa của Mộc Lan không nhắm vào Hàn Liệt, mà nhắm thẳng vào một điểm sáng mờ ảo trên cổ tay trái của Hàn Liệt – nơi một ấn chú Vô Tình Tông đang phát sáng yếu ớt dưới lớp Vô Tình Chi Nguyên dày đặc. Nàng đã quan sát nó từ lâu, một điểm yếu mong manh mà nàng vô thức cảm nhận được từ khi Lâm Khải truyền “tình ý” cho nàng. Ấn chú nứt vỡ với tiếng “choang” giòn tan, phát ra một luồng hắc khí phản phệ dữ dội, hất Mộc Lan văng ngược lại, đập mạnh vào vách đá. Nàng rên lên đau đớn, song ánh mắt vẫn kiên định, nhìn chằm chằm vào Hàn Liệt.
Hàn Liệt đột ngột khựng lại. Toàn thân y co giật kịch liệt, Vô Tình Chi Nguyên quanh y cuồng bạo hơn gấp bội, tựa mãnh thú bị thương đang vùng vẫy. Song đồng thời, tia sáng yếu ớt, giằng xé, tựa ngọn nến sắp tàn trong bão tố, chợt xuất hiện trong đôi mắt đỏ ngầu vô cảm của y.

“A… Aaaaaa!” Hàn Liệt ôm chặt lấy đầu, gào rống thống khổ, thanh trường kiếm ô hắc trong tay y rơi “loảng xoảng” xuống nền đá lạnh lẽo. Y quỳ sụp xuống, thân thể co giật không ngừng, dường như đang đấu tranh với thứ gì đó vô hình, khốc liệt bên trong linh hồn.
Lâm Khải ngay lập tức nhận ra ý đồ của Mộc Lan và sự giằng xé của Hàn Liệt. Hắn lao tới, đỡ lấy Mộc Lan đang đau đớn dựa vào vách đá. Ánh mắt hắn nhìn nàng tràn đầy sự thấu hiểu và biết ơn sâu sắc. “Mộc Lan, nàng làm tốt lắm!” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng, truyền đi sự ấm áp và kiên định.
Hành động của Mộc Lan đã thành công, song cái giá phải trả không hề nhỏ. Một luồng Vô Tình Chi Nguyên cực đoan, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bùng lên từ phía Hàn Liệt, cuốn lấy y tựa cơn lốc đen. Y bị kéo mạnh về phía vết nứt không gian nơi y vừa xuất hiện, thân thể vặn vẹo trong thống khổ tột cùng.
Trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn vào hư không, Hàn Liệt ngước nhìn Lâm Khải, đôi mắt đỏ ngầu thoáng hiện lên tia lý trí yếu ớt, một sự nhận thức mơ hồ. Y thì thầm đứt quãng, thanh âm khàn đặc, yếu ớt mà đầy bi thương: “Lâm… Khải… cứu… muội muội…” Rồi y biến mất hoàn toàn vào vết nứt không gian đen kịt, để lại khoảng trống lạnh lẽo và tiếng vọng đau đớn.
Vết nứt không gian khép lại, trả lại sự tĩnh lặng cho mật đạo, song nỗi đau và sự giằng xé mà Hàn Liệt để lại vẫn còn âm ỉ. Lâm Khải siết chặt Mộc Lan trong vòng tay, ánh mắt hắn nhìn theo vết nứt đã biến mất với vẻ kiên định, đau đớn mà không hề nao núng. Hắn biết, Hàn Liệt vẫn còn đó, vẫn còn tia hy vọng mong manh đang bám víu lấy sự sống.
Lý Thanh Thanh tiến đến, gương mặt nàng tái nhợt vì căng thẳng, song ánh mắt lại rạng rỡ niềm tin. Nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay thanh mảnh lên vai Lâm Khải. “Lâm Khải, Hàn đệ vẫn còn… hy vọng. Ngọn lửa ‘tình’ trong y vẫn chưa tắt hẳn.”
***

Cùng lúc đó, sâu trong Vô Tình Thâm Uyên, Huyền Ảnh đột ngột mở bừng mắt. Vô tình đạo tâm của y chấn động dữ dội hơn bao giờ hết, những vết nứt sâu hoắm lan rộng khắp linh hồn băng giá. Y ôm đầu, gầm lên tiếng phẫn nộ tột cùng, sát khí bùng nổ, khiến cả hang động băng giá rung chuyển.
“Thằng nhãi Lâm Khải! Ngươi dám… dám phá hoại kế hoạch của bổn tọa! Ngươi dám đánh thức cái gọi là ‘tình’ trong Hàn Liệt!” Huyền Ảnh nghiến răng gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu quét qua các tu sĩ Vô Tình Tông đang run rẩy quỳ rạp dưới đất. “Truyền lệnh bổn tọa! Tập hợp toàn bộ tinh nhuệ Vô Tình Tông! Kích hoạt trận pháp ‘Vô Tình Tuyệt Diệt’! Bổn tọa sẽ đích thân dẫn quân đến Thần Điện Cảm Ứng, nghiền nát ngọn lửa hy vọng của tên tiểu tử đó, và biến tất cả những kẻ yếu đuối tin vào ‘tình’ thành tro bụi!”
***
Trên đỉnh tháp cổ kính của Thị Trấn Thương Cảm, dạ phong gào rít, Trần Hạo lặng lẽ mở mắt. Y cảm nhận được sự giằng xé thống khổ của Hàn Liệt, cảm nhận được sự bùng nổ của ngọn lửa “tình” từ Vô Vọng Phàm Cảnh, và cả sát ý hủy diệt đang cuồn cuộn trỗi dậy từ Huyền Ảnh. Y thở dài một tiếng, song rồi lại mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc.
“Khải nhi… con làm tốt lắm. Con đã đi đúng hướng. Con đã đánh thức được tình chủng trong lòng đứa trẻ Hàn Liệt kia.” Trần Hạo thì thầm vào gió đêm, giọng nói ấm áp vang vọng. “Song phong ba thực sự… thứ có thể hủy thiên diệt địa, giờ mới bắt đầu. Bão tố lớn nhất… đang kéo đến.”
Trong mật đạo u tối, Lâm Khải quay sang Lý Thanh Thanh và Mộc Lan, nắm chặt tay hai nàng. Ánh mắt hắn kiên định, rực cháy ý chí, không hề nao núng trước những gì vừa xảy ra. “Ta sẽ cứu Hàn huynh. Ta sẽ chứng minh Thiên Đạo Hữu Tình là chân lý vĩnh hằng!”
Lý Thanh Thanh và Mộc Lan đồng loạt gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực cháy ý chí, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là niềm tin sắt đá vào Lâm Khải. Ba người cùng nhau cất bước, tiến sâu hơn vào con đường quang liên rực rỡ, hướng về cội nguồn của Cảm Ứng Chi Tuyền, nơi họ biết, một trận chiến khốc liệt hơn đang chờ đợi, và hy vọng cuối cùng của Phàm Trần đang nằm trong tay họ.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: